[Zhihu] Cuối năm rồi đấy, kể cho tôi nghe về sự kiện đáng nhớ nhất với bạn trong suốt một năm qua đi? (tiêu đề cho người dịch tự đặt)_______________Người dịch:

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Cuối năm rồi đấy, kể cho tôi nghe về sự kiện đáng nhớ nhất với bạn trong suốt một năm qua đi? (tiêu đề cho người dịch tự đặt)_______________Người dịch: được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Cuối năm rồi đấy, kể cho tôi nghe về sự kiện đáng nhớ nhất với bạn trong suốt một năm qua đi? (tiêu đề cho người dịch tự đặt)
_______________
Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
1. Buổi sáng hôm 17 tháng hai, tôi và vợ lục tìm giấy chứng hôn định là sẽ lên phường làm thủ tục ly hôn. Nguyên nhân khiến cho cả hai đi đến bước đường này là do những cuộc cãi vã cũ. Mà ngọn nguồn của mâu thuẫn là vì cậu con trai học hành không tới nơi tới chốn. Nói ra mà lệ đắng cứ tuôn trào, tôi tính ngày đầu năm sẽ viết lại thật tỉ mỉ chuyện học tập của con trai. Nhưng không ngờ lúc 6 giờ 38 phút, khu Đường Sơn xảy ra một trận động đất, mà xui xẻo cái nữa là tâm chấn ở ngay quê của tôi. Tôi và vợ lảo đảo chạy ra ngoài, khi ra khỏi tòa nhà thì hoảng sợ ôm chặt lấy nhau không rời.
Mà cũng chính vào giây phút ấy có rất nhiều hàng xóm xung quanh chạy đến, hai chúng tôi đành phải ngượng nghịu tách ra. Đối với tôi, đó là khoảnh khắc khó quên nhất của năm 2020. Khoảnh khắc đó, như một hồi chuông làm chúng tôi bừng tỉnh, rằng vẫn còn rất yêu đối phương. Khoảnh khắc đó, cuộc hôn nhân giữa chúng tôi cuối cùng cũng được cứu vãn bên bờ vực tan vỡ.
2. Ngày 20 tháng một năm 2020, máy bay khởi hành từ Mỹ đưa tôi về Trung Quốc để cùng đón tết âm lịch với bố mẹ. Cũng vào khoảng thời gian ấy tình hình bệnh dịch bắt đầu chuyển biến theo chiều hướng xấu, tôi suy nghĩ đắn đo rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn quyết định về nhà.
Khoảnh khắc mẹ con tôi gặp nhau, chúng tôi đã không kìm được nước mắt. Hơi nóng hổi từ giọt nước mắt mẹ cho đến bây giờ vẫn khiến trái tim tôi nhoi nhói. Đó là xúc động, đó là đau lòng. Chẳng cần ngôn từ hoa mỹ, một dòng lệ, một ánh mắt thôi cũng đủ để mẹ con tôi thấu hiểu lẫn nhau. Tôi ở nhà ăn tết với bố mẹ như kế hoạch, nhưng đáng tiếc không thể ở lại quá lâu. Bệnh dịch càng lúc càng bùng phát vượt mức tưởng tượng của mọi người, dự là chuyến bay từ Trung Quốc đến Mỹ sẽ sớm bị hoãn nên chỉ còn cách nhanh nhanh chóng chóng đặt vé máy bay.
Ngày đi, tôi nhất quyết không cho bố mẹ ra tiễn mình mà chỉ đứng dưới lầu nói vài câu tạm biệt ngắn ngủi. Khi ngồi vào xe của bạn, tôi cắn răng chẳng dám quay đầu lại nhìn. Bởi vì tôi không muốn chứng kiến ánh mắt nhòa lệ chua xót của những người thân thương nhất cuộc đời mình. Trong bộ phim “Cuộc đời của Pi” có một câu thế này: “Đời luôn luôn có vài cuộc chia ly, nhưng điều tiếc nuối nhất chính là không kịp nói lời từ biệt.” Rất nhiều lúc không phải chúng ta không muốn nói lời chia tay, mà đơn giản là không có đủ dũng khí để nói ra thành lời!
3. Với tôi thì có lẽ là những giây phút trong hai mươi ngày cuối cùng được làm bạn với bố mình trong đời.
Kể từ năm 2019, khi bố tôi bị xuất huyết não phải nằm liệt giường thì tôi đã ý thức được rằng thời gian được đồng hàng cùng “người bạn quan trọng nhất” của mình đã bắt đầu đếm ngược. Nằm trong phòng ICU bảy ngày thì tôi đưa bố về nhà, mẹ tôi chạy ngược chạy xuôi lo cho bố, tuy ông chỉ có thể nằm trên giường nhưng vẫn duy trì được trạng thái sinh hoạt khá tốt.
Mới đầu bố còn nói được vài câu, dù rằng trí nhớ suy giảm, thậm chí nhiều chuyện không nhớ được nữa nhưng ngày nào tan ca tôi vẫn trò chuyện với ông, nói về bóng đá – chủ đề mà bố con tôi thích nhất. Nhờ công nghệ cao hiện đại, tôi cũng may mắn không rơi vào cảnh ngộ giống Trương Cửu Thanh trong “Một giây”, chỉ có thể nhìn con gái mình một giây duy nhất. Tôi lấy điện thoại để ghi lại rất nhiều hình ảnh và video của bố, bố ăn hoành thánh mua ở ngoài này, mẹ chăm sóc bố này, và hình ảnh bố nằm lặng lẽ trên giường… Tôi lưu những thước phim rất ngắn nhưng quý giá vào di động, cũng làm bản sao lưu trong máy tính.
Tôi từng nghĩ, nếu bệnh của bố không khỏi, vậy thì cứ tiếp tục như thế này, cũng tốt mà phải không?
Nhưng, tất cả hy vọng xa vời chẳng thể nào ngăn cản bước chân thần chết, tôi vĩnh viễn không bao giờ quên cái khoảnh khắc nhận được điện thoại từ bác sĩ, cái khoảnh khắc ấy, tôi và bố đã trở thành người của hai thế giới.
Sau khi bố mất, khi màn đêm tĩnh lặng buông xuống, trong đầu tôi lại đặt ra vô vàn giả thiết: Nếu lúc trước mình làm thế này, liệu có thay đổi được kết quả không?
Lúc xem “Muốn gặp anh”, tôi sẽ nghĩ, nếu thật sự nghe bài hát của Ngũ Bách mà xuyên được về quá khứ, thì dù cho phải trả cái giá đắt đỏ bao nhiêu tôi cũng tìm mọi cách để nghe bằng được, mỗi ngày mỗi giờ đều nghe.
Lúc xem “Điện thoại”, tôi lại nghĩ, nếu thật sự có chiếc điện thoại kết nối quá khứ với hiện tại được thì nhất định tôi sẽ nói với mình của mười mấy năm trước, nói hãy nhắc bố bỏ rượu đi, chú trọng đến sức khỏe, thế thì giờ đây tôi cũng không phải đau khổ nhìn bố ra đi.
Mà cuộc sống này làm gì có chữ “nếu”, hết thảy mọi thứ đều chỉ là ảo ảnh, là cảnh huyễn hoặc do tôi tự nghĩ ra mà thôi.
Nhớ trước kia có xem một cuộc phỏng vấn của Keanu Reeves, người dẫn chương trình hỏi anh ta rằng điều gì sẽ xảy ra sau khi một người chết, anh ta trả lời: “Những người yêu ta chắc chắn sẽ nhớ ta.”
Con nhớ bố lắm, bố ơi.
_______________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/437158481
Ảnh: https://www.pinterest.com/pin/672795631828111159/


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Cuối năm rồi đấy, kể cho tôi nghe về sự kiện đáng nhớ nhất với bạn trong suốt một năm qua đi? (tiêu đề cho người dịch tự đặt)_______________Người dịch: , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/833621387502571