[Phụ Nữ] Nếu bạn xuyên vào truyện ngược thì sẽ làm thế nào? (Phần 2 + 3) Link phần 1: #nữ_phụ_xuyên #ngược ______________ Người dịch: Yue | Bài dịch thuộc

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Nếu bạn xuyên vào truyện ngược thì sẽ làm thế nào? (Phần 2 + 3)
Link phần 1:
#nữ_phụ_xuyên #ngược
______________
Người dịch: Yue | Bài dịch thuộc được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Nếu bạn xuyên vào truyện ngược thì sẽ làm thế nào? (Phần 2 + 3)

Link phần 1: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/743129856551725/

#nữ_phụ_xuyên #ngược
______________

Người dịch: Yue | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________

(VUI LÒNG KHÔNG CHẤM HÓNG !!)

Trọng Dạ Lan xuống trước, ta mới hé mành đã thấy hắn mỉm cười đưa tay ra. Đúng là đẹp mà hung, nụ cười này hại ta bị hụt chân, xém chút ngã xuống. Đúng lúc Trọng Dạ Lan tiến lên đỡ thân thể đang nghiêng ngả của ta, ta không khỏi bối rối. Thật là, nói gì đi nữa ta đã 23 tuổi rồi, sao xuyên vào người một cô nương 17 tuổi mà da mặt cũng trở nên mỏng hơn thế này?

Đi theo Trọng Dạ Lan một đoạn nữa là tới cung điện, từ xa đã trông thấy một bóng người màu vàng ngồi trên ghế cao, không đợi chúng ta bước đến gần thêm hắn đã đứng dậy đi tới: “Cuối cùng hoàng huynh cũng đến rồi, hôm qua trẫm định tới Tấn vương phủ chúc mừng hoàng huynh, nhưng mẫu hậu nói sợ quấy nhiễu các huynh nên ta đành thôi”

Nghe thấy âm thanh, ta khẽ nâng mắt, chợt thấy khuôn mặt giống Trọng Dạ Lan đến năm phần. Chỉ là khuôn mặt Trọng Dạ Lan tựa như tảng băng lạnh ẩn chứa sát ý, còn vị hoàng thượng này lại như mỹ ngọc, mang theo nét nhu hòa ấm áp. Trọng Dạ Lan cũng không xa cách, hai người người một câu ta một câu tiếp lời nhau. Thuở bé Trọng Dạ Lan được nuôi dưỡng bên người hoàng hậu (bây giờ là thái hậu), tự nhiên có quan hệ không tệ với Trọng Khê Ngọ.

Ta giống như khúc gỗ vô hình, bọn họ hàn huyên xong liền đi thăm cung thái hậu. Mà Trọng Khê Ngọ trừ lúc chào hỏi dùng ánh mắt xa cách liếc qua ta thì không hề nhìn ta lấy một lần. Quả nhiên hào quang thánh mẫu chỉ có ở trên người nữ chính, nữ phụ dù xinh đẹp đến mấy cũng vô dụng.

Vào tẩm điện của thái hậu, ta thấy hai người mặc hoa phục. Người trên mặt có nếp nhăn, tóc đã bạc một nửa hẳn là thái hậu, người còn lại… có lẽ là nữ nhân được vinh sủng nhất lục cung – Thích quý phi. Hoàng đế chưa lập hậu, vì vậy hiện tại nàng đang đứng đầu hậu cung.

“Nhi thần/Nô tì tham kiến thái hậu nương nương”

Thái hậu cười hiền từ, vô cùng giống lão nhân tốt tính. Ta không dám xem thường, dù sao đây cũng là nữ nhân trụ được đến cùng ở hậu cung. Hơn nữa, trong truyện bà ta không thích Hoa Thiển, bởi vì là nữ nhân trong hậu cung, từ trước đến nay ghét nhất loại người dùng sự yếu đuối của mình để tranh thủ lòng người.

Quả nhiên không quá mấy lời, thái hậu đã đưa ánh mắt chuyển sang người ta, thay đổi hoàn toàn sự dịu dàng vừa rồi: “Nếu đã nguyện gả vào Tấn vương phủ, từ nay về sau hãy yên phận làm Tấn vương phi, đừng làm ra chuyện gì mất mặt”

Thái hậu và hoàng thượng nhất định đã nhìn thấu bộ mặt giả dối của Hoa Thiển, cho nên mới tỏ rõ địch ý. Vậy mới nói cả thế này chỉ có Trọng Dạ Lan mới bị Hoa Thiển che mắt, người bên ngoài ai nấy đều tỉnh táo. Đúng là lối mòn thường thấy trong truyện ngược, ban đầu nam chính luôn tin tưởng nữ phụ. Trải qua đêm hôm qua, ta đã chấp nhận sự thật này. Nghịch thiên cải mệnh rất khó khăn, nhưng nếu muốn thay đổi cái nhìn của một người, trái lại tương đối dễ dàng. Nếu là Hoa Thiển, nhất định nàng ta sẽ oan ức nhìn về phía Trọng Dạ Lan cầu xin sự giúp đỡ, nên ta đoán thái hậu nói vậy là đang muốn khích ta một cái, nếu ta để lộ ra vẻ mặt oan ức, bà ta sẽ nhân cơ hội chỉnh đốn ta một trận.

“Thái hậu dạy phải, nô tì xin ghi nhớ trong lòng”

Ta ngẩng đầu nhìn thái hậu, cố gắng tưởng tượng bà thành boss lúc chuẩn bị phát lương cho ta, ánh mắt mang theo muôn phần thành kính.

Thái hậu không ngờ ta đáp lại đúng mực như thế, ánh mắt hơi lóe, chưa từ bỏ ý định mở miệng: “Nhớ thôi vô dụng, làm được mới được”

Ta không nhịn được thích lão thái thái này mất rồi, bộ dạng ghét cái ác như kẻ thù đáng yêu đến mức ta suýt chút nữa bật cười. Sở thích của ta đúng là kì quái.

“Sau này nô tì nhất định sẽ mẫu mực, nghiêm túc phép tắc” Ta không đỏ mặt chút nào nói mấy lời sáo rỗng, sắc mặt thái hậu hơi hòa hoãn, ngay cả hoàng đế đứng bên cạnh nghe xong cũng không khỏi liếc mắt sang nhìn ta.

Nữ phụ độc ác thực hiện thành công bước đầu tiên trong kế hoạch cải mệnh, thay đổi hình tượng.

Hàn huyên một lúc, hoàng thượng và Trọng Dạ Lan nói muốn rời đi. Không biết hai người này đi bàn quốc sự hay lén lút ra ngoài nói chuyện phiếm? Theo như diễn biến trong truyện, đến bây giờ Trọng Khê Ngọ vẫn chưa từng gặp nữ chính, hai huynh đệ vẫn chưa có hiềm khích gì với nhau.

Ta ở lại, luôn treo nụ cười giả tạo nghe thái hậu và Thích quý phi tán chuyện. Dù sao trong lòng thái thậu có thành kiến với ta, nên làm như ta không tồn tại, Thích quý phi cũng không dám trái ý bà nói chuyện với ta. Hai người coi như bên cạnh không có ai, dù vậy ta không thấy xấu hổ dù chỉ một chút. Bởi vì trước đây ở công ty mỗi lần đi ăn cơm với các boss ta vẫn luôn cố hết sức xem nhẹ sự tồn tại của mình, loại chuyện giả câm giả điếc như này ta thành thục nhất. Có điều đêm qua ngủ không ngon, đầu vẫn còn đau nhức.

Ta yên lặng giơ tay lên nhẹ nhàng xoa bóp hai bên thái dương, bên tai chợt nghe thấy giọng nói của thái hậu truyền tới: “Điệu bộ này của Tấn vương phi muốn ám chỉ bất mãn gì với ta sao?”

Ta dừng tay, đối mặt với ánh mắt sắc lạnh của thái hậu.

Ta… chỉ đang thất thần bóp trán thôi mà, bọn họ nói gì vậy?

Không đợi ta trả lời, thái hậu lại hỏi tiếp: “Ngươi nói ta nghe, đối với nữ tử thì điều gì là quan trọng?”

Não ta chuyển động cực nhanh, cố nhớ lại tính cách của thái hậu được nhắc tới trong truyện, do dự mở miệng: “Hồi bẩm mẫu hậu, người xưa nói nữ tử phải có tứ đức: đức, dung, ngôn, công”

“Ngươi cũng biết chữ đức phải đi đầu, sau này hãy chuyên tâm tu thân tề gia, làm người vợ hiền dâu đảm bên cạnh Lan Nhi” Thái hậu thấy ta trả lời theo đúng quy củ liền nhàn nhạt châm biếm một câu. Quả thật thấy ta không vừa mắt, không bỏ qua cơ hội dạy dỗ nào.

“Nô tì nhất định không quên” Ta buông mắt cúi đầu, vạn phần cung kính.

Thích quý phi ngồi một bên thấy bầu không khí không ổn bèn chuyển trọng tâm câu chuyện, nhắc tới cá vàng mới được thả vào hồ trong ngự hoa viên. Ôi, đúng là nữ phụ làm yêu ma quỷ quái, còn ta tới chuộc tội. Thái hậu nghe có cá vàng lập tức thấy hứng thú, kết quả dòng người trùng trùng điệp điệp kéo nhau ra ngoài xem cá, ta cũng ngoan ngoãn đi theo. Trông một đám người nhìn về phía hồ cá bình phẩm, ta lại thấy buồn chán tột cùng. Nữ nhân trong hậu cung không thú vị gì hết, cá vàng thì có gì đẹp mà xem?

Có phi tần muốn lấy lòng thái hậu nên luôn tìm cách tiếp cận bà, ta thuận theo tự nhiên đứng ở một góc. Có khi vô tình cảm giác thái hậu hình như đang nhìn mình, thế nhưng lúc nhìn sang lại không bắt được ánh mắt của bà, cũng chỉ đơn giản nghĩ do bản thân đa cảm.

Quanh hồ có rất nhiều người đứng xem, ta đột nhiên nhớ tới những tình tiết thường thấy trong tiểu thuyết, lại nói thêm ở hiện đại ta đã từng học vài tiết dạy bơi. Nếu thái hậu chẳng may trượt chân rơi xuống hồ, ta có thể dùng môn phái mèo cào bơi lội cứu bà. Chắc chắn bà sẽ thay đổi ấn tượng xấu ban đầu, nói không chừng còn trở thành chỗ dựa vững chắc của ta, đến lúc Trọng Dạ Lan tìm ra chân tướng cũng sẽ không dám động vào ta..

Thế nhưng đây chỉ là ta nghĩ cho vui thôi, thái hậu không ngốc, sao có thể tự nhảy xuống hồ được đây? Vả lại chẳng ai có gan dám đẩy bà xuống nước. Bị chính tưởng tượng ngựa thần lướt gió tung mây của mình chọc cười, ta chưa kịp bật cười ra tiếng thì phía sau đột nhiên có lực đẩy, nụ cười trong khoảnh khắc cứng đờ.

“Phù phù”

Làm người quả nhiên phải một lòng hướng thiện, có tâm tư lệch lạc sẽ phải gánh hậu quả, giống như ta bây giờ, chỉ nghĩ thôi mà cũng gặp báo ứng.

“Trời ơi, Tấn vương phi rơi xuống nước rồi, người đâu mau tới…” Thích quý phi đang sợ hãi hô lên thì hơi dừng lại. Bởi vì nàng tận mắt chứng kiến ta tự lực cánh sinh bơi ếch vào bờ, sau đó bò lên bờ dưới sự trợ giúp của nha hoàn. Chỗ ta rơi xuống cách bờ rất gần, vậy nên quá trình này diễn ra rất nhanh, nhanh đến nỗi ngay đến thái hậu cũng giương mắt đờ đẫn.

“Từ lúc nào ngươi học được…” Thái hậu vô cùng chật vật mở miệng, có lẽ đang tìm từ để hình dung thế bơi của ta.

Bây giờ đang tiết đầu thu, mặc dù khí trời không tính là lạnh, nhưng toàn thân ta ướt nhẹp, không nhịn nổi run rẩy. Thấy bộ dạng ta nhếch nhác, thái hậu không hỏi nữa, ra lệnh cho nô tì bên người đưa ta đi thay y phục. Mặc dù bà chán ghét ta, nhưng thật ra chỉ là những lời giáo huấn trên đầu môi mà thôi, sẽ không thờ ơ nhìn ta chịu tội. Bởi vì lão thái thái này không thích mấy trò tiểu nhân, trong lòng ta yên lặng quyết định con đường xu nịnh về sau.

Theo hai cung nữ đến một cung điện, hiệu suất của bọn họ rất cao, chuẩn bị nước nóng cực nhanh. Ta ngâm mình trong bồn, đến khi đã xua tan được hàn khí vội đứng dậy thay y phục, dù gì đi nữa thái hậu vẫn đang chờ.

Vừa mặc xong áo ngoài, ngồi trước gương lau tóc, đột nhiên trong gương xuất hiện một nữ nhân đứng đằng sau ta. Nha hoàn này sao không hiểu phép tắc gì hết, ta quay đầu, thấy nàng mặc hoa phục khác với nô tì trong cung, trong lòng hơi sửng sốt, nhưng ngay lập tức phản ứng kịp, mắt không gợn sóng nhìn thẳng nàng.

Hai người trầm mặc hồi lâu. Hết cách, không phải ta cố ý ra vẻ bí hiểm, ta thật sự không biết nàng ta là ai, nếu mở miệng ra mà gọi nhầm thì biết nói sao bây giờ.

Rốt cuộc mỹ nhân mặc hoa phục cũng bắt lời trước: “Cuối cùng Thiển muội muội đã đạt được ước muốn làm Tấn vương phi rồi, ta thân làm tỷ tỷ, thật lòng thấy mừng cho muội”

Tỷ tỷ?

Tác giả: Thất Nguyệt Lệ
Dịch: Yue

Chương 3:

Ta nhớ ra rồi, trong truyện Hoa Thiển là con gái duy nhất ở Hoa phủ, vì vậy Hoa Tương đành tìm thân thích trong Hoa thị đưa vào cung, coi như ta phải gọi nàng ta một tiếng Đường tỷ. Nhưng người tỷ tỷ này ấy à… thật ra chính là nhân vật quan trọng khiến cả nhà Hoa phủ bị chém đầu. Trước hết nàng lợi dụng thế lực Hoa gia, từng bước bò lên đài cao trong hậu cung, sau này thấy Hoa Tương yếu thế lập tức trở mặt đâm sau lưng một nhát, quay ngoắt đi lấy lòng Mục Dao. Đương nhiên trong truyện kết cục của nàng ta cũng chẳng tốt đẹp gì, loại này giống như cỏ dại cấp cao mọc ven đường, chỉ là một tấm bia mà thôi.

“Hoa mỹ nhân lặng yên không tiếng động đứng sau lưng ta có chuyện gì không?” Ta buông khăn lau tóc xuống, giả bộ không để ý hỏi.

Thấy thái độ ta hờ hững, ánh mắt Hoa mỹ nhân lóe lên nét khinh khi, dù vậy vẫn duy trì nụ cười nói: “Sao bây giờ Thiển muội muội lại xem ta như người lạ vậy? Nhớ ngày đó hai chúng ta rất thân thiết mà”

Tuy nói Hoa phủ bị trừng trị đúng tội, nàng ta phản bội coi như là trừ hại thay dân, nhưng loại nữ nhân này chỉ là cỏ mọc đầu đường, phản bội vì lợi ích cá nhân, ta không nhìn nổi. Ta chưa vội đáp lời, xoay người cầm lược bắt đầu chải tóc.

Nhìn qua gương, thấy nàng vì thái độ thờ ơ của ta mà trên mặt đã hiện rõ lửa giận, lúc này ta mới mở miệng: “Hoa mỹ nhân đã vào cung rồi, sau này đừng xưng hô tỷ muội với ta nữa, miễn khiến cho người khác cười chê”

Chỉ có những nữ nhân trong hậu cung mới xứng làm tỷ muội của nhau thôi.

Tuy trong mắt Hoa mỹ nhân đã bắt đầu lay động, nhưng vẫn không dám phát tác cơn giận với ta, dẫu sao cha nàng không có tiền đồ, chỉ là một tiểu quan nhất phẩm, nàng phải hoàn toàn dựa dẫm vào thế lực của Hoa Tương mới có thể đứng vững ở hậu cung, từng bước trèo cao.

“Là ta lỡ lời, lâu rồi chưa được gặp Tấn vương phi, vất vả lắm mới sắp xếp được dịp gặp gỡ, nhất thời vui quá mới nói nhầm” Nàng biết co biết dãn trả lời.

Ta chợt khựng lại, nắm chặt cây lược trong tay, quay đầu hỏi nàng: “Sắp xếp?”

Mặt Hoa mỹ nhân mất tự nhiên, cố gắng giải thích: “Bên cạnh Tấn vương phi có rất nhiều người, thái hậu cũng đặc biệt để ý tới, ta muốn nói chuyện với tẩu chỉ có thể ra hạ sách này”

“Người vừa nãy do ngươi sắp xếp…” đẩy ta xuống nước?

“Bên bờ sớm đã có ma ma chờ sẵn, sẽ không để Tấn vương phi bị thương…” Hoa mỹ nhân vội vàng giải thích: “Trong hậu cung có nhiều tai mắt, làm như vậy để không bị người khác chú ý”

Đáy lòng càng ngày càng lạnh, còn lạnh hơn lúc bị rơi xuống nước. Nàng chẳng qua chỉ là một mỹ nhân nhỏ bé, sao có chuyện một tay che trời ở hậu cung? Nhớ lại lúc nãy thái hậu như có như không nhìn ta, không biết bà có cho rằng ta cố tình đứng ở mép ngoài phối hợp hành động với Hoa mỹ nhân không nữa?

Một bụng căm tức.

Truyện chủ yếu xoay quanh nam nữ chính, nữ phụ Hoa Thiển và Hoa mỹ nhân bia đỡ đạn chỉ đơn giản là cấu kết với nhau một chút, truyền tin tình báo, nhưng trong truyện lại không nói rõ họ cấu kết thế nào.

Bây giờ ta xuyên qua, có lẽ để bổ sung những chuyện bên lề tuyến tình cảm.

Trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Ta định bụng chặt đứt mọi liên hệ với Hoa mỹ nhân, một là chặt đứt tay chân của Hoa Tương ở hậu cung, hai là xử lý tai mắt của Hoa mỹ nhân… Hoa dại ven đường.

“Hoa mỹ nhân ưu tư quá mức rồi, việc lớn đến đâu mà không nói trực tiếp được với ta, cần gì phải che che giấu giấu?” Ta lạnh giọng hỏi.

Hoa mỹ nhân sửng sốt, uyển chuyển đáp: “Chuyện trong hậu cung nhiều vô kể, có vài chuyện muốn phiền muội muội hồi bẩm với Hoa Tương…”

“Hoang đường!” Ta cố gắng ra vẻ giận dữ quát to: “Chẳng lẽ đầu óc của Hoa mỹ nhân hỏng rồi hay sao? Vì sao cha ta phải biết chuyện trong hậu cung của ngươi!”

Thấy ta ra dáng người đại diện cho lẽ phải, Hoa mỹ nhân hơi bất ngờ, bỗng nhiên nàng cười, mang theo mấy phần tự đắc tới gần: “Chỗ này ta lo liệu cả rồi, không ai nghe thấy đâu, Tấn vương phi có thể yên tâm”

Sao loại người có chỉ số IQ thấp thế này mà cũng bước chân vào được hậu cung? Trong truyện nàng ta có thể sống đến khi Hoa thị ngã xuống, hẳn là do hoàng thượng giăng lưới, dùng nàng dẫn dụ Hoa phủ, nếu không sao nàng có thể sống lâu như thế?

“Hoa mỹ nhân nói những lời này ta lại càng không hiểu? Có chuyện mà phải che che giấu giấu?” Ta giả vờ hồ đồ, cộng thêm dung nhan của Hoa Thiển rất được, trông thật sự vô tội.

Hoa mỹ nhân thấy ta giả ngu mấy lần đã dần lộ ra bản chất, nàng hơi châm chọc: “Tấn vương phi thật đúng là mau quên, trước đây Hoa Tương đưa ta vào cung, hơn nữa còn bồi dưỡng rất nhiều, chẳng phải là vì ta có thể ở hậu cung tương trợ ông ta hay sao?”

Nghe những lời này, ta làm như mang theo ba phần kinh ngạc, bảy phần khó tin thốt lên: “Hoa mỹ nhân thật sự hồ đồ rồi sao? Trước kia ngươi thật lòng muốn tiến cung, tiếc rằng chức quan của thúc phụ quá thấp đành bất lực, phụ thân nể tình người thân nên mới vươn tay giúp đỡ, sao ngươi đạt được mục đích rồi lại bảo cha ta muốn thêm quyền thêm quý? (quyền trong quyền thế, quý trong phú quý)

Hoa mỹ nhân bị kĩ năng diễn xuất ba xu của ta dọa, chắc hẳn chưa bao giờ thấy dáng vẻ ngu ngốc này của ta. Ta nỗ lực làm ra vẻ vô cùng đau đớn, không chờ nàng đáp lời đã nói tiếp: “Nể tình ngươi là Đường tỷ trên danh nghĩa của ta, chuyện rơi xuống nước lần này ta sẽ không nói ra bên ngoài, chỉ mong sau này Hoa mỹ nhân đừng tự ý đùa giỡn như vậy nữa, ảnh hưởng đến tình nghĩa năm xưa”

Ai mà không biết bán thảm, mượn cơ hội này chặt đứt liên hệ với nàng ta luôn cũng tốt. Hoa phủ có tội, Hoa Tương là kẻ mưu mô, nhưng không thể để loại tiểu nhân này đến đổ thêm dầu vào lửa.

“Tấn vương phi làm ma rồi vẫn sợ ư? Nếu không phải trước đây ngươi si mê Tấn vương, Hoa Tương việc gì phải đưa ta vào cung lót đường cho hắn?” Hoa mỹ nhân bị ta quở trách, cuối cùng thẹn quá hóa giận phản bác.

Ta giả bộ che ngực làm như đau xót lắm, phát huy hình tượng bạch liên bông Hoa Thiển đến cực điểm: “Hoa mỹ nhân, những lời ngươi vừa nói làm người khác tổn thương lắm đấy. Ta một lòng hướng về Tấn vương không phải là giả, nhưng nếu phụ thân thật sự muốn gài người vào hậu cung, gia tộc Hoa thị nhiều mỹ nữ như vậy, hà cớ gì phụ thân phải chọn ngươi? Ngươi từng nói ngươi một lòng say đắm hoàng thượng, phụ thân nể tình nghĩa với thúc phụ nên mới giúp ngươi, thương thay ý tốt của phụ thân lại bị người ta hiểu lầm”

Hoa mỹ nhân tức đến nỗi mặt đỏ cả lên, bởi vì ta không những đổi trắng thay đen mà còn chê nàng ta xấu.

Không đợi nàng phản bác, ta lại nghiêm túc mở miệng: “Sau này ta sẽ nói với phụ thân không nên vì tình thân mà phá vỡ nguyên tắc nữa. Hoa mỹ nhân, nếu ngươi một lòng một dạ với hoàng thượng thì nên đặt tâm tư ở chỗ khác đi, đạo lý theo một bề đến chết này không cần ta phải dạy chứ?”

Nói xong ta tóc tai bù xù đi ra ngoài tìm nha hoàn chải tóc cho, bước đi rất nhanh, hoàn toàn không cho nàng ta có thời gian phản ứng.

Vừa ra đến cửa, mơ hồ thấy ở ngã rẽ hiện ra một cái bóng màu vàng, đang muốn đi qua kiểm tra thì nghe thấy tiếng nha hoàn gọi lại. Tóm lại biểu hiện vừa rồi của ta vô cùng chính trực đại nghĩa, không sợ có người nghe trộm, vậy nên ta giả bộ không biết gì đi theo nha hoàn chỉnh lại tư trang.

Chải tóc xong theo nha hoàn về cung thái hậu, vừa bước qua cửa đã có một bóng người cao lớn vọt tới trước mặt, cùng lúc đó một đôi tay lớn nắm bả vai ta.

“Nàng không sao chứ?”

Thấy ánh mắt của Trọng Dạ Lan tràn đầy quan tâm quan sát ta từ đầu đến chân, trong lòng ta mặc niệm:

Đây là nam nhân của nữ chính… Đây là nam nhân của nữ chính…

Sau khi rửa sạch não, ta mới làm bộ cúi đầu ngượng nghịu, giấu đi đôi mắt không một chút tình cảm của mình: “Vương gia không cần lo lắng, ta không sao”

Nói rồi mới phát hiện có chỗ không đúng, chữ “ta” nói quá thuận miệng, hẳn phải xưng là “nô tì” mới phải.

Nhưng không ai bắt lỗi ta xưng hô không hợp, thái hậu luôn coi trọng lễ giáo ấy vậy mà bây giờ lại mỉm cười: “Vừa rồi nếu không có ta ngăn lại, sợ rằng Lan Nhi sẽ chạy như bay đến sườn điện tìm vương phi của nó mất, đúng là không yên tâm với ta”

Trọng Dạ Lan không khách sáo, nửa oán trách nói: “Người đang yên đang lành, giao cho mẫu hậu chưa đến nửa ngày đã xảy ra chuyện, sao con yên tâm được đây?”

“Đứa trẻ không có lương tâm, có cháu dâu quên luôn mẫu hậu” Thái hậu giả vờ giận dữ nói, nhưng trong mắt không có lấy nửa phần tức giận, ánh mắt nhìn ta đã dịu dàng hơn chút, quả nhiên… đoán đúng.

“Sao náo nhiệt thế này? Trẫm đã bỏ lỡ gì sao?” Trọng Khê Ngọ đẩy mành đi vào, mọi người vội vàng quỳ xuống. Hắn không hề ra vẻ đế vương, cười cười phẩy tay, sau đó ngồi xuống bên cạnh thái hậu.

“Nói trong mắt hoàng huynh của ngươi chỉ có kiều thê, bắt đầu thuyết giáo lão già này rồi” Thái hậu cười, đùa Trọng Khê Ngọ.

Trọng Khê Ngọ nhìn ta, dừng lại một lát mới thu lại ánh nhìn. Còn ta mắt nhìn mũi mũi nhìn tim ngồi xuống theo Trọng Dạ Lan.

Thái hậu cười đùa một lúc rồi vẫy tay với ta: “Thiển nha đầu, ngươi đến chỗ của ta”

Bầu không khí trong phòng ngưng đọng, rất nhiều người, bao gồm của Trọng Dạ Lan đều tỏ vẻ ngạc nhiên, hiếu kì tại sao thái hậu đột nhiên thân thiết với ta như vậy.

Ta chậm chạp đi tới.

Bước đến gần, thái hậu đột nhiên kéo tay ta, sau đó tháo vòng ngọc trắng trên cổ tay mình đeo lên cổ tay ta nói: “Đây là thứ tiên đế từng ban thưởng cho ta, bây giờ ta tặng nó lại cho con”

Ta hoảng hốt, vội vàng từ chối: “Vậy sao con dám giữ…”

Tay chưa kịp rút ra đã bị thái hậu nắm chặt lại, bà còn nói: “Ta biết con là đứa trẻ hiểu chuyện, biết cái gì nên làm… Ta đã ban cho con rồi, con cứ nhận lấy đi”

Ngước mắt chống lại đôi mắt thâm sâu của thái hậu, tâm chợt hoảng hốt. Bàn tay đầy nếp nhăn vỗ vỗ mu bàn tay ta, dường như vỗ cả vào lòng, cảm giác vô cùng nặng nề.

Đây là lấy lòng, cũng là… cảnh cáo. Quả nhiên, việc rơi xuống nước vừa nãy không đơn giản.

“Mẫu hậu có ý tốt, Tấn vương phi cứ nhận đi” Trọng Khê Ngọ ngồi một bên cuối cùng cũng mở lời.

Ta chỉ đành cúi đầu tạ lễ, rõ ràng cảm giác có một ánh mắt khác chiếu vào, làm lưng ta bất giác đổ mồ hôi. Thấp thỏm lo lắng ăn trưa mới rời khỏi hoàng cung, thái hậu cũng không nói thêm gì nữa.

Trong xe ngựa.

Trọng Dạ Lan đột nhiên mở miệng: “Hôm nay hình như A Thiển khiến mẫu hậu rất vui, chưa thấy mẫu hậu thân thiết với nàng như vậy bao giờ”

Ta sửng sốt, ý hắn nói là hắn vẫn luôn biết thái hậu không thích ta? Cho nên hôm nay thái hậu đối xử hòa nhã với ta hắn nhận ra ngay. Ban đầu cho rằng hắn thấy ta bị thái hậu dạy dỗ nhưng không đứng ra nói đỡ chỉ đơn giản là vì hắn không biết thái hậu có địch ý với ta, giờ mới biết, thì ra hắn biết, vậy nên mới có thể nhìn ra chỗ khác thường. Đúng là nữ phụ, để thỏa mãn tấm lòng ghét ác như thù của độc giả mà chuyện gì bản thân cũng phải gánh. Trọng Dạ Lan tuy luôn mồm nói yêu thương Hoa Thiển, nhưng từ những chi tiết nhỏ hoàn toàn có thể nhìn ra nhiều điểm không đúng. Bây giờ ta càng ngày càng có cảm giác Hoa Thiển bị hắc hóa không phải chỉ vì thái độ của Trọng Dạ Lan.

Thản nhiên chống lại ánh mắt dò xét của hắn, ta cố nén mình nổi da gà, dịu dàng đáp: “Chắc chắn là vì vương gia, mẫu hậu yêu chim yêu cả lồng”

Có lẽ Trọng Dạ Lan nhận ra mình đã lỡ lời, hắn không tiếp tục hỏi nữa, cười cười thoải mái nắm tay ta: “Sao lại vì ta được, A Thiển tốt như vậy, ai tiếp xúc đều rõ”

Mu bàn tay ta cứng đờ, nỗ lực kiềm chế không hất tay hắn ra, trưng khuôn mặt tươi cười chuẩn bạch liên bông. Kế hoạch cải mệnh của nữ phụ độc ác chuyển sang bước thứ hai, chịu những thứ người thường không chịu được.

Quay về Tấn vương phủ, Trọng Dạ Lan vội vội vàng vàng đi thư phòng làm “việc công”, ta cũng về phòng mình nghỉ ngơi, lo lắng đề phòng ở hoàng cung cả ngày trời, cả tinh thần lẫn thể xác đều mệt mỏi. Nhưng có người lại không chịu để cho ta an nhàn.

“Vương phi, sắc trời đã tối mà vẫn chưa thấy vương gia qua đây, lão nô đã chuẩn bị chút canh tẩm bổ, không bằng bây giờ vương phi đi thăm vương gia đi”

Người vừa nói là của hồi môn đi theo Lý ma ma, là người vô cùng trung thành tận tâm với Hoa Thiển, và cũng chính là… mẫu thân của Hoa Thiển ta.

Đưa canh gì chứ, rõ ràng muốn ta đi cầu sủng, trong lòng ta không nhịn được: “Vương gia có chuyện bận rộn, ta không đi làm phiền thì hơn”

Nghe lời của ta, Lý ma ma chỉ hận rèn sắt không thành thép nói: “Sao vương phi vẫn còn chưa hiểu, đêm tân hôn vương gia không về phòng, nếu bây giờ vẫn còn ở chỗ khác, người ngoài mà biết e rằng sẽ chê cười vương phi. Lúc vương phi còn ở Hoa phủ luôn biết cách nắm bắt tâm tư của nam nhân, sao vừa gả đi đã mất cảnh giác, phải biết rằng…”

“Ta đưa, ta đưa!” Thấy Lý ma ma thao thao bất tuyệt không chịu dừng, ta rất mau yếu thế trước.

Lý ma ma hài lòng gật đầu, mặt hiện lên chữ “cổ vũ” to đùng nhìn ta rời đi.

Mang theo Thiên Chỉ, ta lê thân thể mệt mỏi đi tới thư phòng.

Bước vào thư phòng đã thấy Trọng Dạ Lan cầm bút lông đang viết gì đó, thấy ta qua hắn gác bút lại, hỏi: “Sao A Thiển lại tới đây?”

Ta ra hiệu bảo Thiên Chỉ đưa canh lên: “Nghe nói vương gia bận chính vụ nên ta đặc biệt sai hạ nhân làm chút canh bổ, vương gia đừng để bản thân mệt quá”

“Cảm ơn tấm lòng của nàng” Dừng lại một lát Trọng Dạ Lan nói thêm: “Hôm nay hoàng thượng lại giao cho ta xử lý chuyện quan trọng, mấy ngày này e rằng khá bận…”

Hắn đang khéo léo nói cho ta biết hắn không thể tới chỗ ta, thật tốt quá. Ta vô cùng hiểu chuyện: “Không có chuyện gì thì vương gia cứ làm việc trước, thiếp không quấy rầy nữa…”

Thiên Chỉ đứng một bên cũng mang vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép giống y như Lý ma ma, Trọng Dạ Lan không nghĩ tới ta sẽ từ bỏ nhanh như thế, hắn hơi sửng sốt: “Ta… không phải ta đang đuổi nàng đi”

“Thiếp vốn định đưa xong canh sẽ đi ngay, vương gia chú ý thân thể, thiếp về phòng trước” Không đợi hắn trả lời, ta bước thật nhanh ra khỏi thư phòng.

Đã hoàn thành nhiệm vụ, cuối cùng cũng được về đánh một giấc thật ngon.

“Tiểu thư…”

“Không cần nói” Giọng của Thiên Chỉ vừa vang lên đã bị ta ngắt lời, ta không muốn nghe người khác dạy cách làm người nữa.

Về đến phòng Lý ma ma thấy ta đi một mình, vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi, ta làm như không thấy.

Tắm rửa xong, thấy Thiên Chỉ mang một lễ vật màu đỏ ra: “Mời vương phi xem qua, đây là lễ vật về lại mặt”

Tay đang chải tóc chợt khựng lại, đúng rồi, thời cổ đại có phong tục “tam triều lại mặt” (ngày thứ ba sau khi cưới vợ chồng về thăm nhà mẹ vợ). Nói như vậy ta sắp được gặp nhân vật phản diện lớn mạnh nhất trong truyện, cũng chính là phụ thân của Hoa Thiển, tể tướng đương triều Hoa Tương. Mặc định nhân vật phản diện chẳng bao giờ có một kết cục tốt, mà muốn kéo Hoa Tương về con đường chính đạo khả năng không cao, ta chỉ có thể lên kế hoạch để tay hắn bớt chút tội nghiệt, như vậy sau này lúc hắn rơi đài tội danh không đến mức liên lụy người trong gia tộc là được. Dù sao bây giờ ta đã là người Hoa thị, có phúc cùng hưởng mà có họa cũng cùng chia.

Ngày thứ ba sau lễ thành hôn về lại mặt, sáng sớm ta đã bị Thiên Chỉ kéo dậy. Cổ nhân hình như hơi chịu khó quá rồi thì phải? Trời vẫn còn tờ mờ tối. Sau nửa canh giờ chuẩn bị xong tư trang thì Trọng Dạ Lan xuất hiện, cùng nhau ăn bữa sáng xong, hai người ngồi xe ngựa rời phủ. Xe đi được nửa đường, đột nhiên có thị vệ gõ nhẹ xe ngựa, ghé vào tai Trọng Dạ Lan bẩm báo. Thấy đôi mắt thất thần của Trọng Dạ Lan ta liền hiểu. Trong truyện Mục Dao nhân lúc Trọng Dạ Lan đưa Hoa Thiển về thăm nhà trốn khỏi Tấn vương phủ, sau đó suýt chút nữa bị quan binh bắt, may mà Trọng Dạ Lan chạy đến kịp thời.

Nghĩ tới đây, ta mở miệng: “Nếu vương gia có việc thì đi giải quyết trước đi, thiếp về trước, ở Hoa phủ chờ vương gia”

“Như vậy sao được?” Miệng nói là thế nhưng rõ ràng ánh mắt hắn đang dao động.

Ta lại đưa thêm một bậc thang: “Thiếp đã nói rồi, vương gia cứ đi đi”

Trọng Dạ Lan cân nhắc một lát, cuối cùng vẫn chọn áy náy nhìn ta rồi rời đi. Thiên Chỉ ngoài xe ngựa bị hành động của ta làm tức chết đến nơi rồi. Nha đầu này là đại nha hoàn bên người Hoa Thiển, trong truyện cũng là người hung ác tàn nhẫn, nhưng vẫn luôn một lòng trung thành tận tụy, không hẳn đã hết thuốc chữa.

Xe ngựa bất chợt dừng lại, hại ta lảo đảo thiếu chút lăn ra ngoài, vừa ngồi vững lại đã nghe thấy người vừa được ta khen ngợi Thiên Chỉ nổi giận quát: “Kẻ ăn xin đáng chết từ đâu đến, dám cản xe ngựa của Tấn vương phủ, không muốn sống nữa à?”

… Đúng là tác phong của nhân vật phản diện.

Ngoài xe ngựa truyền tới thanh âm nịnh hót của người đàn ông trung niên: “Kẻ ăn xin này trộm tiền của tiểu nhân, chạy bừa đụng phải xe ngựa của quý nhân, tiểu nhân lập tức dẫn hắn đi.” Sau đó nghe thấy tiếng đấm đá và cả những tiếng kêu rên.

Thanh âm của Thiên Chỉ lại vang lên, phỏng chừng vẫn tức việc Trọng Dạ Lan đột nhiên bỏ đi, cho nên nói năng không hề khách khí: “Muốn đánh muốn giết gì thì kéo ra xa một chút, đừng để xe ngựa của chúng ta lây nhiễm xui xẻo”

Những lời lấy lòng lại truyền tới, duy chỉ không nghe thấy tiếng cầu xin tha thứ của kẻ bị đánh. Ta thở dài, tuổi Thiên Chỉ còn nhỏ, vì Hoa Thiển nên em ấy cũng lây nhiễm tính bất lương, cực kì giống tiểu nhân ỷ mạnh hiếp yếu. Nhưng vì lòng trung thành của em ấy, ta nguyện giúp em ấy quay về chân tâm.

“Thiên Chỉ, ai cho phép ngươi gọi một tiếng kẻ ăn xin đáng chết?”

Ta vén mành che lên bước xuống, Thiên Chỉ sửng sốt, bước nhanh qua nói: “Sao vương phi lại xuống đây, người vẫn nên quay lại xe đi, đừng để kẻ ti tiện này làm bẩn mắt người”

“Để ta nghe ngươi gọi người khác kiểu này một lần nữa, phạt một tháng tiền thưởng” Mặt ta không đổi sắc nói.

Thiên Chỉ tỏ vẻ oan ức, nhưng không dám nhiều lời nữa. Ta vòng qua em ấy đến trước mặt những người kia. Thấy một đứa trẻ đang ngồi co ro, chắc chỉ chừng mười mấy tuổi, áo quần rách bươm, gầy trơ xương, rất giống hình ảnh những người dân châu Phi chạy nạn ta từng được xem. Bên cạnh có hai kẻ đang đánh đập, còn có một gã thương nhân tầm tuổi trung niên mang khuôn mặt tràn ngập tươi cười đứng đối diện với ta, người lúc nãy nói có lẽ là người này.

(Còn tiếp)
______________
Nguồn: Phunulamdep


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Nếu bạn xuyên vào truyện ngược thì sẽ làm thế nào? (Phần 2 + 3)
Link phần 1:
#nữ_phụ_xuyên #ngược
______________
Người dịch: Yue | Bài dịch thuộc , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/743961259801918