[Zhuanlan] “Mẹ không thương tôi” “Thế thì sao?” __________ Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phụ Nữ Việt Nam

Cùng xem bài viết [Zhuanlan] “Mẹ không thương tôi” “Thế thì sao?”
__________
Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Zhuanlan] “Mẹ không thương tôi” “Thế thì sao?”
__________
Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost. (Bài viết không nhất thiết trùng với ý kiến của dịch giả)
__________
Tôi phát hiện, gần đây trên vòng bạn bè của mình tràn ngập những bài viết đậm mùi thuốc súng của Cách mạng Văn hóa năm xưa, sau khi những tài khoản này tấn công “trai thẳng ảo tưởng” lại bắt đầu nổ súng vào nhóm “những bà mẹ”.
Cái tít đẫm máu tràn đầy lời buộc tội và ra lệnh của những bài viết này không chứa chút tình cảm nào dành cho người mẹ đã sinh ra và dưỡng dục họ. Ví dụ như “Trong thâm tâm, con đã giết mẹ cả ngàn lần.”, “Làm cha mẹ không cần phải thi là điều đáng sợ nhất”, “Mẹ à, con mong mẹ xx.”
Là một người bình thường, tôi thực sự sợ thiết lập mối quan hệ thân thiết với những cô gái có quan niệm này. Trên đời này, không tồn tại “người mẹ tốt”, “bạn trai tốt” có thể đáp ứng mọi nhu cầu của bạn, càng không tồn tại hình tượng “người mẹ hoàn hảo”, “bạn trai hoàn hảo” có tính lí tưởng hóa cao này.
“Họ phải đối xử tốt với tôi, nếu không tôi không sống nổi.” Khái niệm này trong tâm lý học được gọi là “nhân dạng phóng chiếu”*, là một khái niệm quan trọng trong phân tâm học được giới thiệu bởi Klein.
*Projective Identification: tạm dịch nhân dạng phóng chiếu, là một thuật ngữ được giới thiệu bởi nhà phân tâm học Melanie Klein, nhằm thể hiện quá trình tồn tại trong 1 mối quan hệ thân thiết, giữa mẹ và con, giữa người yêu hoặc giữa bệnh nhân và bác sĩ, mà trong đó một vài khía cạnh của người này có thể bị áp đặt trong tưởng tượng vô thức của người còn lại.
Nguời phóng chiếu không thể nhìn thấy sự tồn tại thực sự của đối phương trong một mối quan hệ thân mật, mà họ chỉ chú ý đến việc đối phương có làm theo những gì họ muốn và đối xử với mình theo cách họ muốn hay không. Nhưng đây vốn là một cuộc chơi đơn độc, bởi người bọn họ muốn thiết lập mối quan hệ thân mật không tồn tại, nói cách khác là không có thực.
Có bốn loại “phóng chiếu”, trường hợp “Cha/mẹ vì con nên mới ép con” thuộc kiểu nhân dạng phóng chiếu quyền lực, còn “Vì cha/mẹ không yêu con, nên cuộc sống của con bị hủy hoại bởi cha/mẹ” được gọi là nhân dạng phóng chiếu phụ thuộc.
Cả cha mẹ và con cái cùng ở trong một thế giới hư ảo, hai bên đều không ngừng tổn thương bản thân và đối phương, liên tục tự tổn thương khi thấy mình bị bỏ rơi, bị công kích, bị lừa dối, bị phủ nhận, tựa như một cơn ác mộng bất tận nhưng không ai muốn tỉnh dậy trước.
***
Một “tình thánh” từng nói với tôi rằng, sau khi quen một cô gái, nếu cô gái ấy bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về những tổn thương thuở nhỏ của mình, đặc biệt là chấn thương tâm lí do gia đình cô ấy, cậu sẽ nghiêm túc lắng nghe, nhưng trong lòng cậu phải có kế hoạch chia tay với cô ấy ngay trong vòng một tuần.
Tôi kinh ngạc hỏi: Vì sao?
Bởi vì trái tim cô ấy trống rỗng, cô ấy sẽ mang những khiếm khuyết cảm xúc này vào bất kì mối quan hệ thân mật nào, đặc biệt sẽ lan tỏa sự bất an và tức giận tiềm ẩn trong cô ấy. Những ai càng thôi miên bản thân rằng họ rất yêu ai đó thì nỗi hận thù chôn kín trong lòng càng sâu. Cậu không thể tháo bỏ nút thắt đó, và một khi cậu không thể thỏa mãn “mong đợi được yêu thương” hão huyền của cô ấy, cậu sẽ trở thành một vết thương lòng khác trong tim cô ấy.
Tôi chỉ thực sự hiểu được những lời này vào nhiều năm trước, khi tôi có cuộc trò chuyện với Dương Đào.
Dương Đào có một tuổi thơ đau thương. Mẹ cô ấy luôn ưu ái em trai hơn cô, khiến cô chịu vô số tổn thương. Sau khi cha mẹ cô ly hôn, người mẹ kiên quyết nuôi em trai, còn cô thì đưa cho cha.
Người cha không thèm ngó ngàng đến cô, suốt ngày nhậu nhẹt, thỉnh thoảng còn mượn tiền cô. Cuộc sống của Dương Đào cực kì khó khăn, nhưng bằng sự nỗ lực của bản thân, cô đã trở thành giám đốc khu vực miền tây nam của một nhãn hàng nọ.
Tuy nhiên Dương Đào có một ước mơ mãi mãi không thể thực hiện được, đó là mong mẹ yêu mình. Hàng tháng cô ấy đều gừi tiền về cho mẹ, sau khi nhận được tiền, có lúc bà ấy sẽ nói cảm ơn, có lúc chẳng nói gì.
Rốt cuộc đến một ngày nọ, người mẹ hẹn gặp Dương Đào, nghiêm túc nói rằng có việc muốn nói. Dương Đào mừng lắm, tưởng rằng mẹ sẽ làm hòa với mình, nghĩ đến chuyện lại được mẹ ôm trong lòng, Dương Đào vui đến mức không ngủ được.
Kết quả khi gặp mặt, mẹ cô nói sức khỏe bà ngày càng kém, không thể chăm sóc em trai được nữa, Dương Đào là chị phải có trách nhiệm. Ngoài ra, em trai lên đại học cần một số tiền lớn, mong Dương Đào có thể phụ giúp một phần chi phí.
Dù trước mặt mẹ, Dương Đào đã đồng ý, nhưng khi vừa về đến nhà, cô không thể ngừng rơi nước mắt, những tổn thương cô phải chịu dường như đều đột ngột trào ra. Sau một trận nôn mửa dữ dội, Dương Đào phải nằm viện một tuần. Từ đấy trong lòng cô tràn ngập thù hận với mẹ và em trai, thậm chí với cả gia đình cô.
Tôi thực sự muốn gọi cho mẹ của Dương Đào, mong bà sẽ nhận sai ở một mức độ nào đó để an ủi cô. Nhưng không lâu sau tôi đã từ bỏ ý định này, bởi vì ngay cả khi tôi có thể thuyết phục được bà ấy, lời xin lỗi này cũng đã đến quá muộn màng. Việc đó với Dương Đào không có tính giải thoát nào, mà còn khiến những bước tiến cô ấy đạt được trở nên vô ích.
Sống ở hiện tại là dấu hiệu quan trọng nói lên sức mạnh nội tại của một con người, cứ mãi sống trong quá khứ là một mất mát đối với cuộc đời của chính chúng ta. Quá mức tập trung vào việc mong mỏi cha mẹ thừa nhận lỗi lầm sẽ khiến bản thân khó mà tập trung tinh lực vào việc nâng cao chất lượng của sống của mình.
Quan trọng nhất là, việc ấy sẽ biến tướng thành đồng ý với suy nghĩ “Cả một đời của con đều chịu ảnh hưởng của cha mẹ”.
Mặc dù tôi đã giảng giải rất nhiều, nhưng Dương Đào không hề hài lòng, bởi vì tôi chỉ đồng ý với chuyện “mẹ cô thiếu sự quan tâm, chăm sóc với cô”. Cô ấy hi vọng tôi cũng đồng ý rằng “Mẹ cô là một người khốn nạn quên ơn phụ nghĩa.”
Tôi quả thật là một người không biết lấy lòng con gái, tôi không muốn khuyến khích cô ấy làm theo kiểu “yêu nhau lắm cắn nhau đau” cho đến khi không cạn sạch tình cảm.
Cô ấy cũng cảnh cáo tôi không được dùng những từ như “hòa giải” và “tha thứ”, cô ấy đã chán ngấy những lời rao giảng của những chiến binh đạo đức. Cô ấy sẽ không bao giờ quên được nỗi đau mà cha mẹ đã gây ra cho cô.
Thế thì, tôi nói “thay đổi”, cô có muốn nghe không? Đương nhiên, cô ấy cũng không muốn nghe.
Vài ngày sau, Dương Đào hỏi tôi chuyện đó, tôi đang trên lớp nên chỉ trả lời qua loa. Cô ấy gọi hỏi tôi, tôi cúp máy. Sau giờ học, tôi gọi lại cho cô ấy thì phát hiện cô ấy không nghe máy nữa.
***
Tôi hỏi một người bạn có gần một triệu người theo dõi, rằng tại sao cô ấy lại viết ra hàng loạt các bài viết đầy thù địch như vậy mỗi ngày. Rõ ràng trạng thái trên vòng bạn bè cho thấy quan hệ giữa cô ấy và cha mẹ rất tốt, cũng rất hạnh phúc với nhà chồng.
Cô ấy nói: “Vũ, độc giả không quan tâm bài viết của chúng ta có giúp ích cho họ không. Bọn họ chỉ hi vọng cậu, với tư cách là một người được cho là thành đạt, có thể nói ra những điều bình thường họ không dám nói, khơi dậy cảm xúc của họ. Như thế bài viết của cậu mới được chia sẻ nhiệt liệt trên vòng bạn bè.”
Tôi nói: “Nếu tôi khơi dậy cảm xúc như thế, khiến sự thù địch đối với người yêu và cha mẹ của các cô ấy dâng cao, cuối cùng hủy hoại các mối quan hệ thân mật của họ, thậm chí khiến họ thực hiện một số hành vi bạo lực thì sao đây?”
Bạn tôi không nhịn được chỉ trích tôi: “Cậu ngu quá đi! Nếu thật xảy ra chuyện, cậu chỉ cần viết thêm một bài dạy bọn họ cách kiểm soát cảm xúc là được rồi. Những người dẫn dắt dư luận không cần phải có quan điểm cố định, chúng ta chỉ cần phục vụ dư luận để thu hút người theo dõi thôi!”
Thật ra, tôi rất muốn hỏi cô ấy: Những bải viết như thế này, cha mẹ và chồng của cậu đọc được thì có đau lòng không?
***
Nếu bạn chăm đọc báo, bạn sẽ thấy rằng thế giới này rất tàn nhẫn, ai ai cũng có tuổi thơ thiếu thốn tình cảm, cha mẹ bạo hành, người yêu phản bội,… Mỗi ngày trôi qua đều đầy khốn khổ và thù hằn.
Khi bạn thử nhắc nhở rằng, bọn họ có khả năng chịu trách nhiệm cho cuộc sống của bản thân, bạn sẽ bị cả đám đông công kích. Bọn họ không chịu hiểu, bởi vì thấu hiểu nên mới từ bi. Từ bi không phải để tha thứ cho người khác, mà là để cuộc sống của chính bạn được thanh thản và bình yên.
Dù cho đó là chấn thương về tinh thần hay thể chất, chỉ cần bạn tận dụng tốt thì nó sẽ có ích cho sự trưởng thành của bạn. Ngược lại, luôn đòi hỏi từ thế giới bên ngoài là biểu hiện của một đứa trẻ không hơn không kém.
Hãy nhớ rằng, sự trưởng thành của bạn phải xoay quanh một mục tiêu: Bạn phải bước ra khỏi mối quan hệ phóng chiếu dộc hại vốn có, bắt đầu hiểu rõ rằng bản thân hoàn toàn không cần dựa dẫm vào người khác cũng có thể có được sự quan tâm và chấp nhận, ý thức được bản thân hoàn toàn không cần đáp ứng yêu cầu của người khác cũng có thể có được sự tôn trọng và công nhận.
Vì thế “mẹ không thương tôi” thì sao? Thay vì bị ám ảnh bởi kịch bản của số phận rồi sống vật vờ, sao ta không cùng nhau mang theo những tổn thương này tiến về tương lai, rồi gặp nhau giữa biển người rộng lớn chứ?


Hãy chia sẻ bài viết [Zhuanlan] “Mẹ không thương tôi” “Thế thì sao?”
__________
Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/753729985491712