[Zhihu] Tại sao phi tần trong cung phải tranh giành sủng ái? (I)_______________Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Tại sao phi tần trong cung phải tranh giành sủng ái? (I)_______________Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Tại sao phi tần trong cung phải tranh giành sủng ái? (I)
_______________
Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
Chương 1+2
Trường dạ vô ninh – đêm dài không yên
Tác giả: Tiểu Kiều
Ta nhập cung vào một ngày đầu tháng bảy, ngày ấy vị quý nhân của Vĩnh Lạc cung nhắm mắt xuôi tay.
Chiếc quan tài được khiêng ra ngoài lướt ngang qua người ta, chính thức đặt dấu chấm hết cho những tháng ngày phải sống trong đấu đá giành giật chỉ để bắt lấy một ánh nhìn của hoàng đế.
Nghe nói người đó họ Phùng, trưởng nữ của thất phẩm Huyện lệnh, nàng sinh ra xinh đẹp xuất chúng, lại có tài ca múa hơn người. Lúc mới nhập cung, trong vòng nửa tháng liên tiếp nhận được ân sủng, từ vị trí thường tại nho nhỏ thuận lợi thăng tiến, nói không đắc ý chút nào mới lạ. Chỉ là dần dà, cũng chẳng biết do cố tình hay vô ý, hay là mắt có vấn đề mà lại đi gây hiềm khích với vị Vinh chiêu nghi trước giờ luôn được người người truyền tai nhau là người “không thể dây vào”. Vừa mới bảy ngày trước thôi bị triệu đến Thừa Hoan điện, thế mà hôm nay đã yên giấc ngàn thu, một mỹ nhân từng vui vẻ hoạt bát đến nhường nào giờ đây lại biến thành cái xác lạnh ngắt, thoang thoảng vẫn còn ngửi được cái thứ mùi tanh tưởi của thi thể, ai đi ngang cũng phải bước thật nhanh để tránh bị mấy thứ ô uế vấy bẩn.
Về việc bảy ngày đó xảy ra việc gì, có người thì giữ kín như bưng, cũng có người sôi nổi bàn luận. Để mà thêu dệt ra câu chuyện có tính người nhất, thì có lẽ là: Vinh chiêu nghi đã đẩy Phùng quý nhân vào một cái giếng cạn, chuẩn bị sẵn hai tảng đá to rồi lần lượt ném xuống dưới. Ban đầu người dưới giếng ra sức cầu xin tha thứ, nhưng thấy không ăn thua gì nên chuyển sang mắng chửi, sau đó là tiếng thét thảm thiết không dứt bên tai, rồi tiếng kêu la mỗi lúc một nhỏ dần. Phùng quý nhân dùng chút hơi tàn còn sót lại rên rỉ dưới giếng hơn hai ngày, da thịt chằng chịt vết thương bắt đầu thối rữa, trở thành môi trường lý tưởng cho giòi bọ sinh sôi nảy nở, cuối cùng không trụ được nữa, chết tức tưởi dưới đáy giếng tối tăm bẩn thỉu.
Phải căm hận đến mức nào mới làm ra được việc kinh hãi đến vậy chứ?
Dẫn Diên đã thay ta hỏi câu hỏi gây hoang mang cho biết bao nhiêu người này, đám tiểu cung nữ nghe thấy đề tài nóng hổi thì ríu ra ríu rít kể tường tận. Đại khái là Vinh chiêu nghi ban thưởng cho “tay sai đắc lực” của mình là Kỷ dung hoa một đôi hài sa tanh hoa, khi Kỷ dung đi tới chỗ Nghi quý phi thỉnh an thì bị Phùng quý nhân giẫm lên hài. Nàng dung hoa này ngoài mặt thì ung dung thản nhiên, sau lưng lại quỳ trước mặt Vinh chiêu nghi giàn giụa nước mắt khóc lóc kể khổ. Ban đầu thì tự trách móc bản thân vô dụng đến đôi hài thôi cũng không giữ gìn cẩn thận được, còn nói Phùng quý nhân làm trò phá hư đồ mà Vinh chiêu nghi tặng mình ngay trước mặt Nghi quý phi, thế thì có khác nào đang vả bôm bốp vào mặt Vinh chiêu nghi?
Kỷ dung hoa ỉ ôi một trận đã đời, sống chết muốn lấy mạng Phùng quý nhân. Từ đó đúc kết được rằng, đi đứng làm gì phải hết sức cẩn thận, chỉ cần sai lệch một chút thôi cũng đi đời nhà ma.
Dẫn Diên nói hăng say quên trời đất, dáng vẻ như còn muốn kể tiếp nhưng lại bị ta cắt ngang: “Đừng để trễ giờ bái kiến Quý phi.”
Dẫn Diên nhíu mày tỏ ý khó chịu, cô ấy là thị nữ được phân cho ta, cũng là người chướng mắt ta số một trong cung này.
Không chỉ bởi vì cô ấy từng chuẩn bị nước rửa chân cho vị hoàng quý phi đã qua đời, chẳng thèm để một đáp ứng hèn mọn như ta vào mắt, mà cũng vì lần đầu tiên gặp ta đã hỏi cô ấy: “Trong cung có nữ nhân từng được gả cho người khác không?”
Lúc đó thái độ khinh thường của cô ấy vẫn chưa bộc lộ hẳn ra mà bị giấu nhẹm sao lớp ngụy trang cung kính: “Đương nhiên rồi, các nương nương trong cung đều là nữ nhân được gả cho Hoàng thượng.”
“Ý ta là, trước khi tiến cung từng được gả cho người khác.”
Nghe câu này Dẫn Diên sững người tròn mắt.
“Ta chính là nữ nhân như vậy đấy.” Ta mỉm cười, một nụ cười chân thành.
Từ nhỏ nương đã nói với ta, rằng con người của ta có một tật xấu rất lớn, là quá mức thẳng thắn thật thà, có gì nói nấy, không biết che giấu, cũng sẽ không vòng vo tam quốc.
Nhưng thẳng thắn thật thà thì có gì sai? Nói trước việc này coi như là liều thuốc xóa sạch mọi ý niệm về tương lai một bước lên mây, vinh hoa cùng hưởng trong đầu cô ấy, tuy hơi tàn nhẫn nhưng bớt được phiền phức. Cô ấy theo ta nhiều năm thì mới phát hiện ta là kiểu người trước sau như một, chỉ là đống “bùn loãng không thể trát tường”.
Khi Dẫn Diên bắt đầu quen với tính cách bộc trực của ta, từ đó trở đi lúc nào nhìn mặt ta cũng dán hai chữ “coi thường” thật to lên mặt.
Làm chưởng sự cung nữ cho một mạt đẳng đáp ứng từng có gia đình có lẽ là công việc bình sinh đáng xấu hổ nhất của cô ấy. Kiểu sống mà phải lăn lộn trong đau khổ không chút hy vọng đã hình thành niềm vui thú duy nhất trong cuộc đời của Dẫn Diên – giận dỗi ta, không có việc gì làm thì ngân nga mấy khúc nhạc, những lúc nhìn cô ấy vui vẻ thì cảm giác hổ thẹn trong lòng ta cũng vơi phần nào.
Mồng ba tháng bảy, nháy mắt đã ba ngày từ khi nhập cung, ta đã bái kiến các vị nương nương, nhưng Vinh chiêu nghi thủ đoạn tàn khốc không ai bì nổi trong truyền thuyết đến nay vẫn chưa thấy lộ mặt.
Nghi quý phi có phân vị cao nhất trong cung, đoan trang ngồi ghế trên, tựa như vị Bồ Tát tôn quý được nạm đầy ngọc quý, ung dung đẹp đẽ lộng lẫy, thật không mỹ từ nào đủ để hình dung hết phong thái có một không hai này. Ngồi sát hai bên là Uyển phi và Trang phi, sau nữa là Nhu sung nghi, Thận tần, Hi tần, Khang tần, vài vị tiệp dư, dung hoa, quý nhân chưa được phong hiệu. Còn có những mỹ nhân, thường tại, đáp ứng, canh y không tiếng tăm chẳng kẻ nào thèm để ý tới, họ là những người do bị vạ lây họa từ nhà mẹ đẻ nên chỉ có thể đứng mà không được phép ngồi. Nào Hoàn phì Yến gầy, nào oanh oanh yến yến mấy chục người đứng chật ních cả đại điện rộng lớn.
Mà ta, chỉ là một đáp ứng thấp kém nhất. Sở dĩ không bị giáng làm canh y là do ta không đủ tư cách, bình thường phi tần phạm vào đại tội mới bị giáng xuống canh y, nếu ta bị như vậy thì chỉ có một con đường là vào lãnh cung.
Sau khi yết kiến Nghi quý phi thì nàng giới thiệu cho ta về từng vị nương nương, ta cũng quy củ hành lễ, nàng chỉ bảo vài câu rồi ban thưởng, xong xuôi ta lại lùi về đứng phía sau cuối nghe các nàng bàn luận chính sự rôm rả.
Cái gọi là chính sự, nói trắng ra thì là khua môi múa mép sau lưng người khác.
Khang tần với vẻ mặt nịnh hót, giọng điệu sâu kín nói mỉa Vinh chiêu nghi vài câu, rằng phải biết bản thân đã làm ra những chuyện tốt gì, rằng cứ chuẩn bị tinh thần một ngày nào đó lãnh ý chỉ bị biếm vào lãnh cung. Thật trùng hợp, ngay lúc này ngoài cửa vừa khéo lại có ý chỉ đến.
Có điều Vệ công công vừa đọc xong mấy chữ ít ỏi trên cuộn thư minh hoàng thì hơn phân nửa nữ nhân ngồi trong phòng mặt mũi ai nấy cũng tái xanh, nửa khác thì hít một hơi sâu, chỉ có ta, chớp chớp mi lấm la lấm lét bình tĩnh xem trò náo nhiệt.
Chiếu chỉ viết, sẽ tấn phong Vinh chiêu nghi thành Vinh phi, vọt lên ngang hàng với Trang phi Uyển phi, đứng đầu chúng phi tần, chỉ dưới Nghi quý phi một bậc.
Vị này hai tay đã bị máu tươi vấy bẩn, nay được thăng phân vị, quả đúng là hậu cung ăn thịt không thèm nhả xương, thật sự khiến lòng người bất an.
Người ta chợt run lên, tay chân lạnh toát.
Sau khi trở về ta đã chia sẻ tin tức này với Dẫn Diên, cô ấy lúc nào cũng dào dạt hứng thú với mấy chuyện đặc sắc không kém phần kịch tính trong hậu cung.
“Này, ngươi nói xem có phải quý nhân nhập cung trước ta rất lâu không?” Ta xòe ngón tay ra bấm bấm tính toán, “Chiêu nghi đó chắc cũng nhập cung chưa được bao lâu. Ta nhớ mẹ ruột của hoàng thượng, phi tần của tiên hoàng, đến lúc chết vẫn chỉ được phong làm tần”.
Dẫn Diên trợn mắt khinh bỉ nhìn ta, lại phô diễn cái vẻ cao ngạo như trước kia khi còn làm cung nữ được chuẩn bị nước rửa chân cho hoàng quý phi: “Người mà cũng dám so sánh mình với kẻ khác ư? Hôm nay người đã gặp Vương mỹ nhân của Dục Tú cung rồi chứ? Nhập cung đã ngót bảy, tám năm, vừa tiến cung phong làm thường tại. Mấy năm nay có thăng vị thì cũng chỉ nhích lên một bậc là cùng, chứ đừng nói gì đến “quý nhân”. Người đấy, tuổi không còn nhỏ nữa, trước khi nhập cung còn… Đúng vậy, không giống nữ nhân bình thường của hậu cung, người có thể leo lên làm mỹ nhân là tích phúc cho cung chúng ta rồi.”
Cung của ta chỉ có vỏn vẹn hai người là ta và Dẫn Diên, sợ rằng phúc của ta cộng với phúc của cô ấy cũng chưa chắc được đến “phúc trạch thâm hậu”.
“Vậy ngươi nói xem, Vinh chiêu nghi, à không, Vinh phi giết người, nàng ta không sợ chút nào sao?”
“Sợ? Ha!” Dẫn Diên lưu loát xắn tay áo lên cao, điệu bộ y hệt như sắp kể một chuyện kinh thiên động địa, “Nếu nàng ta biết viết chữ ‘sợ’ thì hoàng quý phi cũng sẽ không chết.”
Ta gặng hỏi lý do nhưng Dẫn Diên ngậm chặt miệng không nói.
Dù thường ngày cô ấy rất hoạt ngôn, có thể coi là người “miệng không bao giờ khép”, tuy nhiên vẫn cất giấu nhiều điều trong lòng, quyết tâm không tiết lộ thứ gì cả. Nếu nói ra thì cũng chỉ có đôi câu vài lời chẳng đáng lưu tâm.
Mồng bảy tháng bảy, tiết khất xảo*, nổi tiếng với truyền thuyết Ngưu Lang Chức Nữ nhờ chiếc cầu ô thước để đến bên nhau, cũng là ngày hoàng thượng đến cung của ta.
*Thất tịch: Đây là ngày hội truyền thống ở Trung Quốc để các cô gái trẻ trưng bày các vật dụng nghệ thuật tự tạo trong ngày này và để cầu mong lấy được ông chồng tốt.
Khi đó ta đang đứng bên bệ cửa sổ, mải mê ngắm nhìn ánh trăng đang tàn lụi dần sau những tầng mây.
Hắn hỏi ta: “Nàng nhìn gì vậy?”
Ta nói: “Trừ trăng ra thì còn nhìn gì được nữa đây?”
Hắn im lặng lúc lâu thì bước đến kéo tay ta, để ta dựa vào hắn sóng vai đi vào, màn trướng khẽ rủ lụa, đỏ lay động. Chúng ta chỉ đơn thuần ngồi hàn huyên tâm sự chứ không làm gì cả, chưa đến giờ Tý hắn đã đi, áo quần chỉnh tề, ta cũng vậy.
Lúc đẩy cửa đi ra, Vệ công công và Dẫn Diên nãy giờ đứng ngoài canh giữ hình như đã nhận ra gì đó. Ánh mắt Vệ công công ẩn chứa ý vị sâu xa liếc vào bên trong dò xét, Dẫn Diên tiễn hoàng đế đi khỏi thì quay vào, giúp ta chỉnh trang lại phần cổ áo vẫn luôn ngay ngắn không chút nếp nhăn, giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Chủ tử đi nghỉ sớm thôi.”
Người đi hết trả lại không gian yên tĩnh, ta trở lại bên giường tìm cái ghế dựa ngồi xuống, tiếp tục thưởng thức ánh trăng treo ngoài cửa sổ.
Ta nhìn tảng mây mờ ảo trôi lững lờ chậm rãi tản ra, một canh giờ trôi qua, trăng vẫn không có dấu hiệu tròn đầy, lẽ nào phải đợi đến tận mười lăm tháng bảy mới có thể chiêm ngưỡng được vẻ đẹp viên mãn ấy sao? Sao mà giống ta quá, ngày qua ngày nhìn vào gương, chưa bao giờ có cảm giác mình già hơn hôm qua, mà rõ ràng ta đã trải qua bảy độ xuân thu, từ thiếu nữ mười sáu* đến lúc trổ hoa.
*Nguyên văn là 二八少女 (thiếu nữ hai mươi tám): chỉ thiếu nữ mười sáu, không có nghĩa xấu.
Ta nhớ năm mười sáu tuổi ấy lần đầu lập gia đình, ký ức hãy còn nguyên vẹn như thuở đầu, từng tình chàng ý thiếp bên nhau lúc hoạn nạn khó khăn, rồi lại rơi vào cảnh hòa ly đẫm nước mắt, nhớ lại ngày tháng gia cảnh sa sút nên được đưa vào chùa nương nhờ. Thời gian như bóng câu qua cửa, nhoáng cái đã bảy năm. Cho đến tháng trước, thánh thượng đương triều Lý Thừa Mục bãi giá chùa An Nguyên, vô tình gặp ta sau núi đã chỉ vào ta rồi không do dự hạ lệnh.
“Đưa nàng vào cung.”
Sáng sớm ngày thứ hai, khi ta đến chỗ Nghi quý phi thỉnh an thì bắt gặp Phùng tiệp dư và Khang tần đang chụm đầu rỉ tai nhau, chốc chốc lại nhìn ta rồi nở nụ cười khinh khỉnh. Nghi quý phi khiển trách các nàng hai câu, ưỡn ngực kiêu ngạo ngẩng cao đầu, ánh mắt như bậc bề trên xem kẻ tôi tớ chiếu thẳng lên đầu ta, cất giọng muôn vàn an ủi: “Mấy ngày gần đây hoàng thượng bận rộn việc triều chính, chỉ tới chỗ muội nghỉ chân được một lát rồi đi, muội phải thông cảm.”
Thật là nực cười, hậu này cũng thú vị quá thể đi chứ, chuyện tốt ra cửa, chuyện xấu thì khỏi cần nói nữa, càng muốn giấu nhẹm đi thì lại càng bị đào bới lên để rồi phải nghe những lời nói mát móc mỉa. Được sủng thì rước thêm người hận, bị thờ ơ lạnh nhạt thì nhiều hơn một người đến giễu cợt.
Mấy ngày liên tiếp, ta đi đến đâu là lại thấy có người chỉ trỏ bàn tán đủ điều. Ngay cả Vinh phi – người mắt cao hơn đầu, đến cả tên họ của ta cũng không biết – cũng bắt đầu để ý tới ta. Tình cờ chạm mặt cạnh ao Thanh Diệp, nàng che miệng bật cười nói: “Ô kìa, đó chẳng phải vị đáp ứng lần đầu tiên được thị tẩm đã dọa hoàng thượng khiến người chỉ nán lại được một chốc đã vội đi ngay ư? Nào nào lại đây, để bản cung nhìn xem mặt mũi ra sao mà để đến nông nỗi ấy cơ chứ!” Dứt lời, nàng vươn tay nâng cằm ta lên, “Dáng vẻ này cũng đâu tính là quá chướng mắt đâu nhỉ, sao lại làm hoàng thượng hoảng sợ mất rồi? Hửm, nhìn kĩ thì hình như tuổi hơi lớn đấy.”
Nàng ung dung như thể đang thưởng thức miếng ngọc thạch hết sức bình thường là ta đây, thỉnh thoảng quay sang kéo kéo ống tay áo của tiểu cung nữ bên cạnh: “Ui chao, ngươi xem hoàng thượng của chúng ta cũng thật là, trong cung chẳng lẽ còn thiếu mấy người đẹp hết thời dung nhan tàn phai sao? Tội gì mà phải gọi người ta tới, xong lại ghét bỏ người ta?”
Lời này nghe sao cũng mang đến cho người khác cảm giác nàng rất hiểu con người của hoàng đế, ăn nói càn rỡ đôi khi chính là một kiểu khoe khoang ngầm.
Lúc về ta có hỏi Dẫn Diên, hoàng đế rời chỗ ta ngay trong đêm thật sự là chuyện đáng để mọi người đem ra đàm tiếu như vậy sao?
Dẫn Diên gật đầu, nhìn vẻ mặt hoang mang của ta thì lại lắc đầu, cuối cùng rót cho ta một chén trà nhỏ: “Chủ tử, uống nhiều nước ấm một chút, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa.”
Trong mắt Dẫn Diên, hình tượng “bùn nhão không trát nổi tường” của ta có lẽ đã không thể lung lay được nữa rồi.
Mà chính vào tết Trung Nguyên ngày mười lăm tháng bảy ấy, mọi thứ dường như đã xoay chuyển và bước sang một trang mới.
Chương 2: Nghe đâu từ sau ngày mồng bảy tháng bảy, hoàng đế không hề bước chân vào hậu cung.
Tết Trung Nguyên năm rồi hoàng đế phải ra ngoài, đến chùa Chiêu Nhân của hoàng gia coi giữ linh vị cho tiên hoàng và thái hậu, hoặc bái tế một đêm ở phật đường trong cung. Một đêm này các nữ nhân trong cung cũng chẳng trông mong gì vào việc lôi kéo ân sủng của hoàng đế, huống chi dân gian đã nói, làm chuyện nam nữ trong tết ma quỷ là điều kiêng kị không hề tốt lành.
Từ nhỏ ta chỉ sợ mỗi ma quỷ, khi còn bé cứ đến những ngày này là ta lại làm ổ trong chăn của nương. Còn ở trong chùa thì chỉ biết trốn ở thiên điện nơi các hòa thượng niệm kinh để đỡ sợ.
Mà đêm nay, ta chỉ có Dẫn Diên cạnh bên, nhìn dáng vẻ thờ ơ xen lẫn sự khó hiểu trước ánh mắt nhút nhát của một người phụ nữ đã hai mươi lăm tuổi đầu còn sợ ma, lần đầu tiên ta nhìn cô ấy theo kiểu “chỉ hận rèn sắt không thành thép”.
Giờ Tý đã điểm, ngay lúc ta chuẩn bị dập tắt nến, co đầu rụt cổ trên giường buồn rầu mong sao trời mau sáng thì hoàng đế tới.
Vệ công công không truyền báo trước nên hắn cứ thế lặng lẽ đi vào mà không hề tạo ra tiếng động, ánh nến vàng lập lòe chợt tắt ngúm, hắn ôm lấy ta, cằm ta tựa lên ngực hắn…
Ngày hôm sau, hậu cung được dịp bùng nổ.
Trên đường đi, số người chỉ trò ta vẫn chẳng có dấu hiệu giảm bớt, chẳng qua sự khinh thường của Phùng tiệp dư biến thành ghét bỏ, thái độ trào phúng của Khang tần lại hóa không cam lòng.
Ai ai cũng biết, ta là đáp ứng được ở bên hoàng thượng suốt đêm tết Trung Nguyên.
Nhưng mà một tháng qua đi, ta vẫn chỉ đứng ở hàng “đáp ứng”.
Tuy nhiên điều đó không ảnh hướng gì mấy đến tâm tình của ta, ngày qua ngày sống thoải mái tự tại, chỉ có Dẫn Diên than ngắn thở dài không ngớt, suốt ngày phàn nàn rằng tại sao đến bây giờ chẳng thấy động tĩnh ý chỉ phong tấn gì hết cả, thậm chí ngay cả ân thưởng cũng không có.
Thấy tinh thần chiến đấu và niềm tin hy vọng của cô ấy đột nhiên bùng cháy, tự nhiên ta thấy buồn cười, thế này nào còn dáng vẻ cung nữ ổn trọng lúc trước nữa chứ? Nhưng mà có lẽ lúc trước cũng không phải ổn trọng, mà chỉ là quá tuyệt vọng với người chủ tử như ta.
Ta ném cho cô ấy miếng ngọc bội vài ngày trước hoàng đế để lại: “Đây không phải là ân thưởng thì là gì, cho ngươi đấy.”
Dẫn Diên bối rối: “Hoàng thượng ban khi nào vậy ạ, sao nô tỳ không biết gì cả thế?”
“Mới được hai ngày trước thôi, trước khi lâm triều hoàng thượng đã lấy từ bên hông xuống đưa cho ta.”
“Ôi trời!” Vốn đang cẩn thận quan sát thì Dẫn Diên chợt giật nảy lên rồi ném trả miếng ngọc bội cho ta như củ khoai lang nóng, “Nô tỳ làm sao lấy thứ này được? Món đồ bên người hoàng thượng chính là đại ân điển đó! Thật đúng là không thể hiểu nổi ngài ấy, nếu coi trọng chủ tử thì sao để chủ tử làm mạt đẳng đáp ứng mãi thế này được?”
“Lúc trước chẳng phải ngươi đã bảo hai chúng ta cố gắng tích phúc, được lên làm thường tại đã là tốt lắm rồi hay sao?”
“Lúc trước là lúc trước.” Dẫn Diên khoát tay, “Khi đó ai biết người,… Tuy rằng xuất phát điểm của người không bằng được với các phi tần khác, nhưng hoàng thượng vẫn đến thăm thường xuyên đấy thôi. Ngài tổng cộng đến hậu cung năm lần, bốn lần là đến chỗ chủ tử, còn có lần kia là do Vinh phi nương nương đột nhiên nổi cơn làm hoàng thượng phải qua với nàng ta, nhưng đến nửa đêm ngài đã rời đi.”
Đúng rồi, nghe người trong cung kể, phàm là có người mới nhận được ân sủng, sợ chưa đến hai ba lần đã bị Vinh phi chèn ép tới mức không dám ngẩng đầu lên nhìn trời, tất nhiên sau đó cũng hoàn toàn coi Vinh phi là trời, chỉ được cúi đầu mà không được chống lại. Mà sao đến lượt ta lại khác, Vinh phi chưa hề làm khó làm dễ ta, có lẽ là do cùng chịu chung cảnh ngộ “hoàng đế đến lại vội đi” nên nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương liên chăng?
Thế nhưng nghe xong luận điểm này của ta, Dẫn Diên bĩu môi xì một tiếng rõ to: “Được rồi chủ tử mến yêu của nô tỳ, cái gì mà đồng bệnh tương liên? Vinh phi chỉ đang nhớ lại hồi trước từng chế nhạo người nên không thèm đả động gì thôi. Chủ tử đừng nghĩ theo chiều hướng cuộc sống màu hồng nữa, vị chủ nhân kia thủ đoạn cay độc, nàng ta mà biết buông tha ai bao giờ? Trận chiến còn đang chờ người ở phía trước kia kìa.”
Nghe cái miệng liến thoắng nói sinh động như thật ấy xem, ta gặp họa mà cô ấy hào hứng đến vậy sao?
Mồng chín tháng tám, sau tết Trung Nguyên, lần thứ sáu hoàng đế đến hậu cung.
Tính đến nay thì vẫn chưa tròn một tháng ta nhận được thánh sủng, Nghi quý phi luôn làm tốt công tác của một vị quý phi đoan trang bao dung, không làm khó ta, nhưng cũng giữ khoảng cách với ta, cuộc sống bình ổn không bị bạc đãi, phần thưởng thì chắc không nhiều không ít, nói chung là vừa phải. Bên chỗ Vinh phi dạo này im hơi lặng tiếng chẳng thấy bày trò nữa, Trang phi luôn luôn không thích gây chuyện, Uyển phi nổi tiếng là con ma ốm suốt ngày bầu bạn với thuốc men, Nhu sung nghi thất sủng, vài vị nương nương địa vị cao không tỏ thái độ gì, có mấy kẻ cay cú Vinh phi đã lâu nên giờ có cơ hội lên mặt một phen, thêm một mạt đẳng đáp ứng đã không còn trở mình nổi như ta, mọi người coi như cũng có trò vui để bàn tán.
Dù sao dựa theo quy tắc trước giờ trong cung, không người nào có thể sống an ổn lâu dài, huống chi ta thấp cổ bé họng, phân vị áp chót, người nào tới giẫm đạp cũng được.
Ngày hôm nay hoàng đế có uống chút rượu, vừa vào phòng đã ôm lấy eo của ta, Dẫn Diên còn ở đây mà hắn không thèm coi ai ra gì đặt ta ngồi lên đùi hắn, lẩm bẩm mấy câu chuyện triều chính, rồi lại mê sảng nói gì đó ta không nghe rõ. Đột nhiên hắn vùi đầu vào cổ ta, giọng nói chứa chan tình yêu say đắm cất lên: “Dục nhi…”
Ta sững sờ, Dẫn Diên cũng choáng váng, cả người ngẩn ra, nằm trong lòng hoàng đế mà tay chân đông cứng.
Hắn cho rằng ta cứng nhắc như vậy là do sự thờ ơ không chút cảm động, thế rồi vòng tay hắn càng siết chặt hơn nữa, miệng gọi không ngớt: “Dục nhi, Dục nhi của trẫm, nàng đã phải chịu khổ quá nhiều năm rồi… Dục nhi ngoan nhé, đừng bỏ trẫm mà đi nữa, khổ tâm của nàng trẫm đều hiểu cả, trẫm cũng khổ, chưa một ngày nào trẫm quên nàng được…”
Dục nhi…
Nhớ ta…
Khổ…
Những lời ngắn ngủi này cứ văng vẳng mãi bên tai ta, hòa lẫn với từng nhịp thở nặng nề của hắn, quyện trong mùi rượu đắng nồng đậm, như một chất kích thích tấn công đại não của ta. Cho đến tận khi ta không chịu nổi nữa, đứng phắt dậy dùng hết sức đẩy thân thể yếu ớt mà tôn quý của hắn ra.
“Ta không phải Dục nhi!” Ta nhìn thẳng vào hắn mà hét lớn.
“Dục nhi?” Hắn nheo đôi mắt nhập nhèm lại để nhìn rõ ta hơn.
“Ta không phải Dục nhi!” Giọng ta lại cao thêm mấy quãng, dường như ta đã quên mất ngồi trước mặt mình đây chính là đấng quân vương vạn người kính sợ, ta bất chấp mọi thứ, cố gắng giải thích với hắn một cách tuyệt vọng: “Ta là Trường Ninh, Diệp Trường Ninh, là Diệp đáp ứng đã theo ngài từ chùa An Ninh vào cung! Ta không phải Dục nhi!”
Thân mình đang lắc lư vì men say của hoàng đế tạm ổn định lại, hắn tự gõ mấy cái vào đầu, rồi ngẩng lên nhìn ta chằm chằm, cuối cùng vẫn cố chấp dùng một giọng hết sức thận trọng dò hỏi: “Dục nhi?”
Ta mệt mỏi, không kìm được thở dài một hơi, chạy đi mở cửa sổ để gió đêm lùa vào: “Người tỉnh lại đi, thiếp không phải Dục nhi!”
Hắn ngồi lặng thinh, mặt đờ đẫn ra một lúc lâu, sau chẳng biết đã thật sự tỉnh, hay hắn cũng giống ta, toàn thân rã rời.
“Trẫm hiểu.” Hắn thều thào nói, gian nan chống đỡ thân mình lung lay muốn đổ ra đến cửa.
Hắn đi rồi.
Không gặp được Dục nhi trong lòng hắn, hắn bỏ đi rồi.
Căn phòng được trả lại vẻ tĩnh mịch vốn có của nó, Dẫn Diên vẫn như những lần trước đi vào giúp ta sửa sáng váy áo một lượt, trước khi để cô ấy nói câu quen thuộc “chủ tử mau đi nghỉ sớm”, thì ta đã nhanh chóng giữ chặt tay Dẫn Diên lại: “Ngồi với ta một lúc đi”
Hiếm khi Dẫn Diên cùng ta nói nhiều chuyện thế này, bình thường cứ thích giận dỗi ta suốt thôi. Ta đoán cô ấy cảm thấy ta thật sự quá đáng thương, khi một người đồng cảm với người khác thì cũng bất giác sinh ra thiện ý và sự tín nhiệm. Tuy rằng Dẫn Diên có nói hoàn cảnh của chúng ta hiện tại chẳng khác nào châu chấu đi trên dây*, nếu như ta thất sủng thì cô ấy phải sống hết nửa đời sau với ta trong lạnh lẽo cô quạnh, hoặc là chết già, hoặc là bị người khác hại chết.
*Chỉ hai người cùng đứng trên một con thuyền, sống cùng sống, chết cùng chết, không ai được chối bỏ trách nhiệm, con người bị đẩy đến hoàn cảnh bất đắc dĩ thì bắt buộc phải đoàn kết.
Cô ấy nói với ta rằng, Dục nhi là nhũ danh của vị hoàng quý phi đã qua đời kia, khi Dẫn Diên còn hầu hạ tiên hoàng quý phi đã có cơ hội gặp hoàng đế vài lần. Hoàng đế lúc nào cũng gọi tiên hoàng quý phi như thế, Dục nhi Dục nhi, đến lỗ tai trâu cũng cảm nhận được có bao nhiêu si mê, nhu tình trong tiếng gọi ấy.
Hoàng quý phi Lâm thị, nhũ danh Dục nhi, xuất thân không cao, vốn là tú nữ không được chọn vào cung, nhưng ai ngờ hoàng đế vừa thấy bức họa của nàng đã như rơi vào lưới tình, say đắm không dứt, một hai phải tuyển nàng vào cung. Vừa vào liền phong làm tiệp dư, đây chính là đãi ngộ mà ngay cả hậu duệ hoàng cung quý tộc hay tiểu thư con vợ cả có mơ cũng chẳng bao giờ với tới được. Ngắn ngủi hai năm liên tục thăng bốn bậc, từ tú nữ nhỏ bé vụt trở thành quý phi, lúc ấy Nghi quý phi vẫn còn là Nghi phi, gia thế hùng hậu, lai lịch không thể xem thường, lại có danh vọng, nhưng đến cùng luôn bị đè bẹp dưới chân Lâm quý phi. Hoàng đế cố ý không ban phong hiệu cho quý phi, hắn nói trong cung của hắn chỉ có duy nhất một vị quý phi, không có kẻ nào sánh bằng nên không cần phong hiệu để phân biệt, con đường tấn chức của mấy người Nghi phi Trang phi cũng bị cắt đứt.
Không chỉ thế, trước áp lực tiền triều, hoàng đế chẳng màng mà nhất quyết phong Lâm thị làm hoàng quý phi. Trên thực tế, lúc đó Lâm thị không khác hoàng hậu là mấy, chỉ thiếu mỗi cái danh, lục cung ba ngàn sủng ái đều dồn hết lên người nàng, thật sự là có một không hai. Mà tính tình vị hoàng quý phi này cũng dịu dàng hòa thuận, ở hậu cung rất được lòng người, cuộc sống tốt đẹp hạnh phúc bên cạnh hoàng đế, đúng là khiến người ta đỏ mắt ghen tị.
Cứ tưởng cả đời này sẽ luôn mỹ mãn như thế, đợi sinh được hoàng tử, phong làm thái tử thì Lâm thị sẽ chẳng phải lo ngay ngáy về xuất thân ti tiện của mình nữa, mẹ quý nhờ con, phong Hậu chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Cho tới khi Vinh phi Giang Tiếu Tình nhập cung.
Giang Tiếu Tình là em họ của hoàng đế, nhà mẹ của hoàng đế không phải quá cao quý, hiển nhiên xuất thân Vinh phi cũng không thuộc hàng hiển hách trâm anh thế phiệt gì, dung mạo không phải hạng nhất nhưng được cái ngày thường hoạt bát khéo léo, dám đánh nhau dám làm loạn, phong tình vạn chủng, lại thêm việc là họ hàng thân thích của hoàng đế nên vừa vào cung đã giành được không ít sủng ái từ tay hoàng quý phi, chuyện từ xưa đến nay chưa từng xảy ra ở hậu cung. Sức khỏe của hoàng quý phi không được tốt lắm, mà Vinh phi như mồi lửa châm lên tâm bệnh trong lòng nàng. Thân thể ngày càng yếu ớt suy nhược, ai biết chính vào lúc này lại phát hiện đã có thai. Hoàng đế cực kỳ vui mừng, hận chẳng thể mỗi ngày nâng niu nàng trong lòng bàn tay, sợ mạnh một tí thôi cũng làm nàng đau. Thế mà, không ai ngờ tới…
“Không ngờ tới gì?” Ta lay lay cánh tay Dẫn Diên, “Đừng có kiểu đang đến đoạn cao trào lại thôi thế chứ!”
“Thật đúng là, người cứ như đang nghe tiểu thuyết ấy, nô tỳ cũng chỉ muốn kể chút chuyện xưa trong cung cho chủ tử, đồng thời cũng nhắc nhở người.”
“Ta đúng là đang nghe…” Nhìn sắc mặt sâu kín của cô ấy, ta âm thầm nuốt nước miếng: “Đang nghe lời nhắc nhở của ngươi đấy thôi!”
Ngọt nhạt dỗ dành bã cả bọt mép, cuối cùng Dẫn Diên cũng chịu kể tiếp câu chuyện.
Trong cung có một tập tục, mỗi năm sẽ có mấy ngày đặc biệt, vài vị nương nương phân vị cao sẽ được cho phép về nhà thăm viếng. Cứ tưởng không đến lượt những phi tần mới vào cung chưa lâu đâu, Giang Tiếu Tình khi ấy vẫn còn là dung hoa, nhưng nhờ nhận được kha khá thánh sủng, hơn nữa còn có Nghi phi giúp cầu tình, nên mồng hai tháng hai năm đó, hoàng quý phi và Giang dung hoa cùng nhau xuất cung.
Kết quả không biết đã xảy ra chuyện gì mà sau khi trở về hoàng quý phi đã thắt cổ tự vẫn, một xác hai mạng.
“Mồng hai tháng hai năm đó, các nàng đi đâu?”
_______________
Nguồn: Link gốc sẽ được bổ sung ở phần cuối.


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Tại sao phi tần trong cung phải tranh giành sủng ái? (I)_______________Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/835345403996836