#zhihu #non_weiboTri Hồ (Phụ Nữ)"Có chuyện nào mà nghe xong khiến bản cảm thấy ngẫm mà hãi hùng?" [7.420 like]Nữ nhân & 9 mạngTác giả : Nịnh Mông Hoàn

Cùng xem bài viết #zhihu #non_weiboTri Hồ (Phunulamdep)”Có chuyện nào mà nghe xong khiến bản cảm thấy ngẫm mà hãi hùng?”

[7.420 like]Nữ nhân & 9 mạngTác giả : Nịnh Mông Hoàn được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

#zhihu #non_weibo
Tri Hồ (Phunulamdep)
“Có chuyện nào mà nghe xong khiến bản cảm thấy ngẫm mà hãi hùng?”
[7.420 like]

Nữ nhân & 9 mạng

Tác giả : Nịnh Mông Hoàng
Trước giờ, cô chưa bao giờ nghĩ tới, khi một cô gái mặc vào người quần áo xinh đẹp duyên dáng, nhìn ra thế giới bên ngoài đáng yêu tràn đầy màu sắc, lại có một đám người đứng trong bóng tối, đang suy nghĩ làm cách nào phá hủy cô ấy.
Không có chín mạng, không xứng làm nữ nhân.
(1)
Bóng đêm u ám, cô gái xiêu vẹo loạng choạng chạy vào con hẻm nhỏ, thể lực của cô không được tốt, chạy chưa vài bước đã phải dừng lại chống tường thở hổn hển.
Sau lưng cô là tiếng bước chân không nhanh không vội bám sát theo, tuy nó không gấp gáp, nhưng vọng vào tai cô, lại tựa như âm thanh đòi mạng.
“Tại sao… Tôi không làm gì cả, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?”
Cô bất lực dựa tường, tuyệt vọng hướng về phía tiếng bước chân truyền đến hô to.
Trong bóng tối có một bóng người bước ra, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, gương mặt người đàn ông lộ ra nụ cười dữ tợn.
“Không làm gì cả, đúng rồi, mày đúng là chẳng làm gì cả.”
Gã vừa nói, vừa túm lấy áo, kéo cô ra khỏi hẻm nhỏ, đẩy cô ngã vào chỗ trống trải, thô bạo đá một phát lên bụng cô, hai nắm đấm nện lên mặt cô tựa như mưa rào.
“Nhưng mà tâm trạng ông mày hiện tại không vui, có trách thì trách mày xui xẻo thôi.”
Cô không có thời gian phản bác lời gã, chỉ lo hai tay ôm lấy đầu, cố gắng bảo vệ chỗ yếu hại của mình, đây là phương pháp tự bảo vệ mình mà lúc trước cô cố ý học được. Nhưng gã đàn ông lại hoàn toàn không có ý định dừng tay.
Cô không rõ, mình với gã đàn ông này hoàn toàn là hai người xa lạ không quen biết, rốt cuộc tại vì sao, lại khiến gã thù hận mình như vậy?
Mãi cho đến lúc mất đi ý thức, cô cũng không nghĩ ra được đáp án.
Trong nháy mắt đó, có một thanh âm trong đầu cô vang lên, là thanh âm máy móc vô cùng quen thuộc.
“Người chơi gặp phải xâm hại, giá trị sinh mệnh -1, giá trị sinh mệnh còn lại: 7. Trò chơi tiếp tục.”
(2)
Thời gian đảo ngược trở lại khởi điểm bắt đầu của mọi việc.
Ý thức của người chơi tỉnh lại từ bóng tối, mắt nhìn màn hình tải game, bên trên là giao diện trò chơi, tối đen.
“Chơi game vừa phải có lợi cho trí não, quá mức nghiện game có hại cho sức khỏe. Trò chơi đang được tải về, vui lòng——”
“Được rồi được rồi, đừng nói nhảm nữa. Chỉ cần trong game đạt được thắng lợi là có thể nhận được giải thưởng cực lớn.” Người chơi ngắt ngang lời hệ thống, đối với người máy hỏi lại “Lời này của mấy người đúng không, hay là quảng cáo lừa gạt người ta?”
“Đúng vậy.” Người máy trả lời “Chỉ cần chiến thắng trong trò chơi là được.”
Người chơi bật cười, vui sướng xác nhận quy tắc trò chơi.
“Trò chơi lần này là “Cuộc đời giả thuyết”, chỉ cần ngài dùng thân phận là một vị nữ tính an toàn vượt qua một đời, là có thể đạt được thắng lợi. Tham gia vào trò chơi, ngài sẽ thể nghiệm đầy đủ một cuộc đời, nhưng xin yên tâm, đây chỉ là thời gian giả tưởng, trên thực tế toàn bộ trò chơi ước tính chỉ cần một giờ là có thể kết thúc——”
Người chơi mất kiên nhẫn phẩy tay “Không cần giới thiệu chi tiết như vậy, chỉ là chơi mô phỏng đời người mà thôi, có gì khó khăn đâu.”
Người máy không để tâm việc bị người chơi ngắt lời, tiếp tục nói “Trong trò chơi, ngài tổng cộng có chín mạng, cũng là chín cơ hội bắt đầu lại, nếu như chín mạng này sử dụng hết, trò chơi sẽ chấm dứt ngay lập tức.”
Người chơi nghe vậy gật đầu.
Trò chơi bắt đầu.
Thế giới dần dần thức tỉnh từ bóng đêm, vô số mảnh vỡ dung hợp tạo thành cảnh tượng bàn mổ trong bệnh viện, bác sĩ sản khoa hai tay nâng niu một sinh mệnh nho nhỏ, bị vỗ vài cái, bé gái cuối cùng phát ra tiếng khóc nỉ non đầu tiên trong đời mình.
Bé bị đẩy ra khỏi phòng sinh, mở to hai mắt, nhìn thấy hai ông bà vây lấy mình. Dựa vào vẻ mặt lo lắng của họ, có lẽ đây là thân nhân của bé, nhưng trong ánh mắt của bọn họ lại toát ra vẻ thất vọng rõ mồn một.
“Sao lại là con gái chứ——” Cụ bà nhìn bé gái, thở dài một hơi “Thôi cứ dựa theo dự tính ban đầu, đặt tên nó là Tô Thành Nam đi.”
Bé nghe ra được cảm giác hụt hẫng trong giọng của cụ bà, nhưng bé vẫn là trẻ sơ sinh, bé chẳng thể nói được cái gì.
Cùng với tiếng khóc sơ sinh nỉ non, cuộc đời bé rốt cuộc mở màn.
(3)
Bởi vì có trí nhớ của người chơi, Tô Thành Nam vẫn luôn cẩn thận tự bảo vệ mình mọi lúc mọi nơi trong cuộc sống, tránh xa hết thảy những nơi có thể gặp nguy hiểm, cố gắng an toàn trưởng thành. Cũng vì tránh việc mình biểu hiện quá mức nổi bật mà dẫn tới những rắc rối không mong muốn, cô bé cố ý điều khiển chính mình, để bản thân mình trông không có gì khác biệt so với các bé gái vị thành niên khác xung quanh.
Mọi người trong nhà đều cảm thấy, cô là một bé gái khiến người lớn rất là an tâm đỡ phải lo lắng nhiều, không ai phát hiện thần trí của cô có gì khác thường, mà Tô Thành Nam vẫn luôn duy trì như vậy, dựa theo kiểu mẫu được an bài sẵn lớn lên.
Mãi cho đến lúc lên tiểu học, mọi thứ đều không có chút sơ hở nào.
“Là con gái, các em nên tự bảo vệ tốt chính mình.”
Thầy chủ nhiệm Lưu đứng trên bục giảng đẩy gọng kính nặng trịch trên sống mũi, lộ ra nụ cười hòa ái.
Kia là một lần họp lớp hết sức bình thường, chủ đề chính là giảng giải việc con gái phải làm sao tự mình bảo vệ mình. Thầy Lưu cầm phấn viết lên bảng bốn chữ “Tự bảo vệ mình”, sau đó vừa nói vừa bước xuống bục giảng.
“Phải tránh xa những kẻ nguy hiểm, gặp được chuyện trước hết phải cầu cứu người thân cận— ví dụ như nếu các em gặp phải nguy hiểm ở trong trường học, phải tìm đến sự giúp đỡ của thầy cô, đã hiểu rồi chứ?”
“Đã—hiểu—ạ—!”
Đám con gái trong lớp đáp lại bằng giọng điệu kéo dài kiểu học sinh tiểu học.
Cô nàng Viên Viên ngồi sau lưng Tô Thành Nam lén lút viết giấy truyền lên : Nói tới kẻ nguy hiểm, tớ thấy thầy Trương nhìn mặt nghiêm túc mới giống nguy hiểm á.
Thầy Trương là giáo viên bộ môn của lớp cô, là người nghiêm khắc ít nói cười, hoàn toàn trái ngược với thầy Lưu, cho nên hầu như ai cũng sợ thầy ấy.
“Tốt lắm, nghe lời như vậy mới ngoan.” Thầy Lưu nói xong, bước đến bên cạnh Tô Thành Nam, đưa tay vỗ vỗ lên vai cô bé, lại lén lút xoa nắn vài cái, đến khi rút tay về còn vờ như vô tình chạm vào bộ ngực nho nhỏ của cô.
Nhưng mà ngoại trừ Tô Thành Nam ra, chẳng ai để ý mấy chi tiết nhỏ này.
Dẫu cho bọn họ có để ý tới, có lẽ cũng sẽ không có phản ứng đặc biệt gì, dù sao với bọn họ mà nói, thầy giáo vô vai học sinh chung quy cũng chỉ là một động tác cổ vũ thông thường mà thôi, dù cho có nắn nhẹ vài cái, cũng không có gì khác biệt.
Nhưng trong lòng Tô Thành Nam lại cảm giác có chút không thoải mái.
Còn chưa đợi cô phản ứng lại, thầy Lưu đã đi chỗ khác. Ngay sau đó lại có người ở sau lưng khều khều, đưa cho cô một tờ giấy khác.
“Nam Nam, tối nay chờ tui cùng về nhà nha.” Viên Viên nói với cô.
“Ừ.” Tô Thành Nam đáp lại.
Đến giờ tan học, Viên Viên vì có việc phải ở lại hơi muộn, nên đến khi hai người ra khỏi phòng học, trong sân trường gần như không còn bóng người, đến cả chú bảo vệ cũng chẳng thấy bóng dáng đâu, có lẽ là phải đi tuần tra sau giờ tan học cũng nên.
Vừa mới bước khỏi trường, chợt Tô Thành Nam nhìn thấy có mấy tên côn đồ thừa dịp phòng bảo vệ vắng người, ngang nhiên đi vào trường.
“Trở lại trường mau!” Tô Thành Nam nói, đẩy Viên Viên trở lại trong trường “Đụng phải tụi côn đồ nguy hiểm lắm, chúng ta phải tìm người giúp đỡ.”
“Tìm.. tìm ai bây giờ?” Viên Viên nhìn thấy đám người kia đang đi về phía trường, khẩn trương nói “Phải rồi, hôm nay là thầy Lưu với thầy Trương trực… Hay là chúng ta đi tìm thầy Lưu đi! Bình thường thầy ấy tốt với chúng ta như vậy, nhất định sẽ bảo vệ chúng ta.”
Viên Viên vừa dứt lời, trong đầu Tô Thành Nam liền hiện lên đôi tay thô ráp cùng ánh mắt bóng nhẫy của thầy Lưu. Dựa theo chi tiết này phỏng đoán, thầy Lưu có lẽ cũng là một nhân tố nguy hiểm tiềm ẩn.
“Tớ… tớ thấy đi tìm thầy Trương thì hơn.” Cô ngập ngừng nói.
“Thầy Trương hung dữ lắm, tớ không dám tìm thầy ấy đâu.”
Cuối cùng, cô không có cách nào thuyết phục Viên Viên, thế là hai người bèn chia nhau ra hành động.
Ngày đó, là thầy Trương hộ tống cô trở về nhà, dù cho trên đường đi thầy chỉ im lặng không nói tiếng nào, nhưng vẻ mặt thầy vẫn luôn giữ cảnh giác, vẫn luôn che chở trước người Tô Thành Nam, chỉ sợ cô bị người đi đường hay xe cộ va quẹt phải.
Mà Viên Viên ngày hôm sau lại không đến trường.
Lại qua vài hôm, đang lúc thầy Lưu giảng bài trên bục giảng, đột nhiên bị cảnh sát dẫn đi, sau đó không trở về. Nghe bảo, gã bị tố cáo tội danh dâm loạn ấu nữ, tuy không có công bố rộng rãi, nhưng sau đó trường học đột nhiên tăng thêm các tiết giáo dục an toàn lại như gián tiếp xác nhận việc này.
“Là con gái, các em nên tự bảo vệ tốt chính mình.”
Đứng trên bục giảng lần này là thầy Trương, vị thầy giáo với vẻ mặt nghiêm khắc.
“Phải nhớ kỹ, nếu gặp vấn đề phải tìm người đáng tin cậy giúp đỡ các em.” Nói tới đây, thầy cố ý nhấn mạnh hai chữ tin cậy “Nếu các em không thể xác định, vậy tốt nhất là tìm đến sự giúp đỡ của các chú cảnh sát.”
Tô Thành Nam thở dài một tiếng. Trong đầu chợt nghĩ, nếu như mình thật sự là một bé gái nho nhỏ, mình có cơ hội tránh thoát bàn tay của tên khốn đội lốt kia sao?
Thế giới này phải chi chỉ có một giới tính thì tốt biết bao.
(4)
Thời gian như thoi đưa, chỉ trong chớp mắt, Tô Thành Nam đã vượt qua thời kì trung học gian khổ, cuối cùng thi đậu vào một trường đại học bình thường.
Trong khoảng thời gian này, cuộc sống hàng ngày chân thật đến nỗi làm cho cô quên việc chính mình đang chơi một trò chơi, gần như trầm mê vào cuộc sống, thậm chí còn thử một hồi tình yêu.
Đó là một chàng trai luôn quan tâm săn sóc cô, mỗi ngày lo lắng chuyện cô ăn uống, lúc cô bệnh sẽ ở cạnh làm bạn, thi thoảng lại chuẩn bị một chút kinh hỉ nho nhỏ lại hợp tâm ý cô vô cùng. Cô thậm chí cảm thấy người con trai này có lẽ hiểu cô còn hơn chính bản thân cô.
Chỉ vài điểm này thôi đã khiến Tô Thành Nam rơi vào bể tình, càng đừng bàn tới chàng trai lại còn có vẻ ngoài xuất chúng. Thế cho nên không cần đến một tuần mãnh liệt truy đuổi, cô liền chấp nhận quen hắn. Đoạn thời gian ấy, cô gần như đã nghĩ mình là cô gái hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Mãi cho đến một hôm nọ trước cửa thư viện, hai người nảy sinh một hồi khắc khẩu kịch liệt. Nguyên nhân của lần cãi nhau này cũng rất đơn giản, chàng trai có một cô “em gái” đến trường học tìm chàng trai, mà chàng trai thì lại biểu hiện niềm nở hỏi han quá mức ân cần, làm cho Tô Thành Nam có chút không vui, cô liền không kềm được oán trách vài câu.
“Cô ấy chỉ là em gái của anh thôi mà, anh quan tâm cô ấy không phải là lẽ đương nhiên sao?” Chàng trai vẻ mặt không để tâm lắm phản bác lại.
“Dù là em gái ruột cũng nên tém tém chứ, huống hồ gì hai người chỉ là bạn học—” Tô Thành Nam cãi lại vài câu, nào ngờ chàng trai lại thẹn quá sinh giận cất cao giọng, hai người nhất thời cãi nhau ỏm tỏi.
Đang lúc kịch liệt, chàng trai giơ tay tát Tô Thành Nam một cái, mặt cô lập tức hiện ra dấu bàn tay đỏ bừng.
Tô Thành Nam sửng sốt một lúc, sau đó quay đầu bỏ đi, mặc kệ bạn trai ở sau lưng gọi tên mình thế nào cũng không quay lại.
Bạn cùng phòng gặp cô vẻ mặt hổn hển trở về phòng, trên gò má còn in rõ dấu bàn tay, liền vội vàng vây lấy hỏi chuyện gì xảy ra. Cô bèn kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
“Cái này hình như là do cậu chuyện bé xé ra to thì phải?” Một cô bạn nhỏ giọng nói “Bạn trai tớ cũng từng đánh tớ, mà sau ảnh nhận lỗi với tớ, hứa không bao giờ tái phạm nữa, quan hệ của tụi tớ sau đó lại càng tốt hơn đó chứ.”
“Nhưng mà gia bạo, vốn chỉ có 0 lần cùng vô số lần.” Tô Thành Nam thở dài, cũng không ôm hi vọng cô bạn này có hiểu được ý mình muốn nói hay không.
Trong lòng cô không có chút nào do dự, kiên quyết cắt đứt mọi liên lạc với chàng trai, dùng mọi tài khoản xã giao cho hắn vào sổ đen, cũng như cố gắng đoạn tuyệt mọi phương thức khiến hắn có thể tìm được cô.
Mà cùng lúc đó, cuộc sống của cô bạn cùng phòng cũng không được như ý muốn, bạn trai cô không hề thực hiện những gì hắn đã hứa, mỗi lần mâu thuẫn nảy ra hành vi bạo lực ngày càng thêm trầm trọng, Tô Thành Nam càng thường xuyên nhìn thấy bạn mình mặt mũi bầm dập. Nhưng mỗi lần như vậy, cô bạn ấy đều bảo bạn trai mình khóc lóc xin cô tha thứ, cho nên lần nào cô ấy đều mềm lòng bỏ qua.
Nhìn cô bạn của mình như vậy, Tô Thành Nam chợt tự hỏi, nếu chính mình không phải là một “người chơi”, mà là thật sự sinh sống trong thế giới này, liệu mình có giống như cô bạn ấy, không cách nào cắt bỏ được tình yêu đã biến chất kia, mà để mặc tên nam nhân dùng bạo lực với mình cứ thế uy hiếp sự an toàn của mình hay không?
Cả đời cô sẽ gặp được rất nhiều lần theo đuổi, cô không biết mình có thể giống như bây giờ, dùng hết cả tinh thần để bảo trì cảnh giác, để cam đoan bản thân an toàn. Có lẽ sẽ có lúc cô sơ sẩy, để bản thân mình trở thành nạn nhân của bạo lực gia đình?
Dù sao, nhẫn nhịn vốn dĩ chưa bao giờ đánh đổi được sự hối cải của một kẻ ma quỷ.
(5)
Kết thúc đời học sinh, Tô Thành Nam cuối cùng tìm được tình yêu đích thực của mình, đó là một người đàn ông đáng tin cậy, luôn chở che cho cô, cũng tuyệt đối sẽ không dùng bạo lực với cô.
Nhưng mà, mọi chuyện tựa hồ như luôn phát triển theo chiều hướng mà cô không ngờ tới.
Đêm ấy trời đã khuya, cô vừa rời khỏi một buổi họp mặt, đang cùng cô bạn thân nói lời tạm biệt, vừa nhìn tin nhắn trong group chat trên di động vừa một mình đi bộ về nhà.
Lúc đi ngang qua một cái hẻm nhỏ, cô để ý tới trong hẻm có một bóng người lấp ló.
Cô lập tức cảnh giác, cố gắng bước nhanh hơn trong bóng đêm.
Nhưng mà đối phương cuối cùng vẫn lao ra, không có một lời dư thừa nào, trực tiếp đưa chân đá cô té xuống đất. Cô đau đớn nằm lăn lộn trên mặt đất, đối phương lại tiếp tục đá cô mấy cái. Tô Thành Nam thử ngồi dậy, gã nam nhân xa lạ lại xông tới ngồi đè lên người cô, nắm tay của gã đấm thẳng vào mặt cô.
Cô vội giơ hai tay chống đỡ, nhưng lại vô ích, sức lực của đối phương mạnh hơn cô nhiều lắm, gã dùng sức kéo tay cô ra, từng quyền từng quyền đấm thẳng vào mặt cô. Cũng không rõ là quyền nào đánh vào chỗ chí mạng, đầu của cô đột nhiên nổ ầm một tiếng, sau đó mọi thứ trong tầm nhìn đột nhiên mất đi màu sắc, chỉ còn lại trắng đen, đến cuối cùng ngay cả hình dạng cũng trở nên mơ hồ.
Dưới nắm đấm của gã nam nhân, Tô Thành Nam dần dần mất đi ý thức.
Thế giới quy về hỗn độn, linh hồn của “cô” tựa như trôi nổi giữa không trung, mắt nhìn toàn bộ thế giới như bị vò thành một nắm, trong bóng đêm dần dần hiện lên chín trái tim màu đỏ, một trong số đó đột nhiên từ giữa nứt dần ra biến thành một đống mảnh vỡ.
“Người chơi gặp phải xâm hại, giá trị sinh mệnh -1, giá trị sinh mệnh còn lại: 8. Trò chơi tiếp tục.”
Thế giới lại một lần nữa mở ra, cô dần dần rơi xuống mặt đất, di động vang lên một tiếng “ting”.
“Bye nha, mọi người trên đường về nhà cẩn thận một chút, tối lắm rồi đó, về tới nhà rồi thì không cần báo bình an ha.” Là tin nhắn của cô bạn thân gửi đến, thời gian của tin nhắn biểu hiện cô đã trở lại mười lăm phút trước.
Tô Thành Nam quỳ rạp trên mặt đất, cả người thở hổn hển như không thể tin được, cảm giác đau đớn mà nắm đấm nện lên thịt vẫn còn khắc sâu trong đầu óc cô, quãng đường nhỏ tối om trước mắt cô trở nên khủng bố tựa như lối mòn dẫn đến địa ngục.
Cô lấy di động gọi cho bạn thân của mình, nhưng chuông vang lên hồi lâu mà không có ai nghe máy.
“Chẳng lẽ ngủ rồi sao?” Cô lẩm bẩm, lại nhét di động vào túi. Có lẽ là bị hệ thống trò chơi ngăn cản, điện thoại khẩn cấp cũng gọi không được, các đoạn đường khác cũng không cách nào đi tới, nếu muốn về nhà, cô chỉ có thể băng qua con đường trước mắt này.
Bóng tối càng lúc càng sâu, nếu không mau chóng trở về nhà, khả năng gặp nguy hiểm cũng sẽ càng cao hơn. Nghĩ như vậy, cô lại lần nữa bước lên con đường kia.
Lần này cô càng cẩn thận hơn so với lần trước, từng bước một dò xét đi tới.
Nhưng mà lần này cô vẫn gặp phải gã nam nhân xa lạ kia. Vừa mới từ xa nhìn thấy gã, cô liền quay đầu chạy trốn, nhưng cuối cùng vẫn bị gã đuổi theo cả con hẻm, sau đó kéo cô tới chỗ trống hành hung.
Cũng giống như lần trước, cô lại dần dần mất đi ý thức dưới nắm tay của gã.
Còn lại 7 lần.
Tâm trạng của cô bắt đầu trở nên nôn nóng. 9 mạng còn lại 7 mạng, nghe qua thì cảm giác giống như vẫn còn nhiều cơ hội, nhưng mà cô hoàn toàn không biết làm sao để thoát khỏi cửa ải này.
“Tại sao hắn lại đánh mình… tại sao lại đánh mình?” Cô bồi hồi đứng tại chỗ, trong đầu cố gắng tìm ra nguyên nhân. Mắt thoáng nhìn váy ngắn đang mặc trên người, chợt nhớ tới lời nói mà trước giờ mình vẫn hay nói.
“Bị nó cưỡng hiếp cũng đáng lắm, ăn mặc hở hang như vậy chi, nói không chừng là đang chờ bị người ta hiếp cũng nên.”
Cô bỗng cảm giác hối hận vô cùng, tại sao mình lại có thể nói ra những lời như vậy, nhưng lần này lại khiến cô đột nhiên có ý tưởng, vì thế liền nhặt ở bên đường một cái bao tải xé ra, sau đó quấn lên che lại những chỗ hở hang trên người mình.
Nhưng cái bao tải này lại chẳng có tí tác dụng gì, ngược lại càng gây trở ngại hơn trong quá trình chạy trốn của cô.
Còn lại 6 lần.
Tô Thành Nam uể oải ngồi dưới đất, cô đột nhiên nhận ra một điều, lúc trước mình vẫn cứ luôn cho rằng người bị hại là kẻ nên chịu trách nhiệm với những gì họ gặp phải, suy nghĩ này quả thực là sai lầm.
Trước giờ cô chưa bao giờ nghĩ tới, khi một cô gái mặc vào người quần áo xinh đẹp duyên dáng, nhìn ra thế giới bên ngoài đáng yêu tràn đầy màu sắc, lại có một đám người đứng trong bóng tối, đang suy nghĩ làm cách nào phá hủy cô ấy.
Người bị hại căn bản không biết, đôi ánh mắt tà ác kia là bắt đầu chăm chú nhìn mình từ khi nào; Mà cho dù biết được, cô ấy cũng không cách nào ngăn cản được kẻ bạo ngược thực hiện hành vi tội ác của mình. Một tên nam nhân với tâm lý biến thái, tuyệt đối sẽ không vì nữ tính ăn mặc kín đáo mà không thực hiện hành vi biến thái của mình.
Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng, không cách nào tưởng tượng ra bản thân mình phải làm sao để thông qua cửa ải này, mọi cách cô nghĩ ra, giống như đều dẫn đến đường chết.
Nghĩ rồi lại nghĩ, cô không kềm được siết chặt nắm tay.
“Dựa vào cái gì chứ, cuộc sống của chính mình mà lại bị lũ biến thái này khống chế?” Cô không cam lòng nghĩ.
(6)
Lại một lần nữa cô gái đối mặt với gã nam nhân núp mình trong bóng tối, sau đó lại một lần nữa ngã xuống dưới nắm tay của hắn.
Nhưng lần này, một loạt động tác giống nhau lặp lại của gã biến thành cơ hội sống còn của cô.
“Hắn dùng chân phải đá vào bụng mình.”
Cô vừa nhớ lại những lần luân hồi trải qua trước đó, vừa tránh né động tác của gã.
“Bị mình tránh thoát lại dùng tay trái đấm vào mặt.”
Vài lượt động tác đều không đụng được vào cô gái, khiến gã đàn ông có chút hoảng hốt. Tô Thành Nam nhanh chóng chớp lấy thời cơ, đưa chân đạp vào chỗ yếu ớt nhất của đàn ông —hạ bộ, sau đó thừa dịp gã co rúm người liền ngoái đầu liều mạng chạy trốn.
Cô nghe được tiếng gió gào rít bên tai mình, cô không dám quay đầu lại, nên không biết sau lưng thế nào. Cô sợ ngay khoảnh khắc mình quay đầu lại, gã nam nhân kia sẽ lại nhào tới cướp đi sinh mệnh cuối cùng của cô.
Đúng vậy, giá trị sinh mệnh của cô hiện tại, chỉ còn lại 1.
Mãi cho đến lúc về tới nhà, vào nhà đóng cửa, cô mới có thể thở ra một hơi, cả người dựa vào cửa trượt dần xuống, ngồi xuống sàn nhà, từng đợt từng đợt thở hổn hển.
Trong lòng cô càng nghĩ càng sợ hãi, nếu như đây không phải trò chơi mà là sự thật, cô tuyệt đối không có cách nào trốn thoát được. Chỉ một ải này thôi, đã hao phí mất của cô 8 trên 9 cái mạng, mà nguyên nhân xét cho đến cùng, bất kể cô dè dặt cẩn trọng đến cỡ nào đi nữa, cũng không có cách nào tránh khỏi những chuyện tai bay vạ gió giống hôm nay!
——Cô không có khả năng biết rõ ở một góc u ám nào đó ẩn nấp một kẻ muốn bạo ngược mình, hơn nữa cũng không có nào để mình trăm phần trăm chú ý cẩn thận!
Thật lâu sau, khi cả người đã tỉnh táo lại, cô bắt đầu suy tính càng thêm kỹ càng: Trong cái thế giới trò chơi này, mục tiêu của cô chỉ có một, đó là sống sót, giành được chiến thắng trong trò chơi, tất cả những mục tiêu khác đều phải xếp hàng sang một bên.
Thế là cô bỏ công việc đang làm, trở thành một bà nội trợ mẫu mực. Cô dứt khoát không bao giờ đi đến những chỗ ít người, tuyệt đối không ra khỏi nhà sau khi trời đã tối, phạm vi cuộc sống thu hẹp lại chỉ còn lại gia đình mình.
Quyết định này khiến cho cô mất đi hầu như toàn bộ niềm vui trong cuộc sống. Nhưng mà có sao đâu? Chỉ cần cô sống đến cuối cùng, lấy được tiền thưởng là đủ rồi.
Chỉ là thi thoảng cô cũng sẽ nghĩ, nếu như đây thực sự là cuộc đời mình, liệu cô có thể cứ như vậy mà sống đến hết đời không?
Không thể, hay đúng hơn là, không cam tâm.
(7)
Thời gian lại thấm thoắt trôi đi.
Cô biến thành một cụ bà tóc trắng xóa, chồng cô đã qua đời trước cô một bước. Dẫu cho tuổi tác già cả có chút bất tiện, nhưng trong lòng cô lại tràn ngập vui sướng.
Bởi vì cuộc đời cô sẽ lập tức chấm dứt một cách suôn sẻ thuận lợi, cô sắp nhận được tiền thưởng thuộc về mình.
Hơn nữa, nhà cô tuy rằng không giàu có gì, nhưng con trai cô lại rất hiếu thảo với mẹ, là đứa con có hiếu mà hàng xóm láng giềng ca ngợi. Có được cuộc sống như vậy lúc tuổi già, cô còn đòi hỏi gì nữa chứ?
Cô nghĩ như vậy, trong lòng tràn ngập thỏa mãn ngồi xuống chiếc ghế mát-xa mà con trai mua cho.
“Mẹ.” Con trai đột nhiên gọi cô.
Cô quay đầu sang nhìn con trai mình. Thấy vẻ mặt con trai có chút chần chừ, nó lắc đầu, cầm điều khiển đưa cho cô.
Nhìn thấy Tô Thành Nam ấn đè công tắc, con trai đột nhiên nhỏ giọng nói “Xin lỗi mẹ.”
Đầu óc Tô Thành Nam chưa kịp phản ứng, cơ thể đã giành trước một bước—— từ ghế mát-xa truyền đến từng đợt dòng điện khiến người ta không chịu nổi. Dọc theo dòng điện chạy xuôi, cơ thể Tô Thành Nam bắt đầu co giật, hai tay sít sao bấu víu lấy tay ghế mát-xa.
“Mẹ, con xin lỗi, con cần tiền bảo hiểm của mẹ đặt cọc tiền nhà—— nếu không mua được nhà con sẽ không kết hôn được, chắc là mẹ cũng hiểu rõ nỗi lòng của con đúng không.”
Con trai nói chuyện, trên gương mặt tràn đầy áy náy xin lỗi, nhưng Tô Thành Nam không phân biệt được, rốt cuộc nó thật sự cảm thấy có lỗi, hay chỉ đang giả dối lời khách sáo với mình.
Tô Thành Nam đề phòng cả đời, cuối cùng lại không cách nào dự đoán được, người thân cận nhất bên cạnh cũng muốn hại mình. Cô lại đột nhiên nghĩ tới, bởi vì cả cuộc sống của cô chỉ có mỗi đứa con trai này, cho nên cô vô cùng cưng yêu chiều chuộng nó, hình như… cô vẫn chưa từng giáo dục nó, đừng vì ích lợi của bản thân mà làm hại đến người khác.
Thôi, chẳng sao cả.
Trí óc cô đã không còn cách nào tự hỏi, cô chỉ hô gọi con trai mình: “Con… Con ơi…”
Cô cố gắng kéo khóe môi mỉm cười.
“Không sao cả, con trai… Dù sao, mẹ cũng mệt mỏi…”
Thế giới quy về hỗn độn.
“Người chơi gặp phải xâm hại, giá trị sinh mệnh -1, giá trị sinh mệnh còn lại: 0. Trò chơi thất bại.”
(8)
Người chơi tháo xuống chiếc mũ VR có dòng chữ “Nhân Gian”, nháy mắt ngã sõng soài xuống mặt đất, trái tim bùm bụp đập liên hồi.
Cái cảm giác ngồi trên ghế điện vẫn còn tra tấn đầu óc hắn, trí nhớ của “cô” trong trò chơi cùng trí nhớ đời thực của hắn hỗn loạn với nhau, khiến hắn cảm giác hoảng hốt cả người.
Hắn là một nam nhân, lại ở trong trò chơi thể nghiệm cuộc đời của một “nữ nhân”.
Mà cả một đời này, có rất nhiều nhấp nhô.
Lúc hắn thoát khỏi trò chơi, người máy có nói với hắn, rằng dù trò chơi chỉ là giả thuyết, nhưng hết thảy sự kiện đều là chân thật, đều đã từng xảy ra. Cho đến bây giờ hắn mới phát giác, bản thân hắn chưa từng ý thức được nguy hiểm mà phụ nữ phải đối mặt nhiều như vậy.
Cả đời “cô ấy” đều cố gắng hết sức bảo vệ mình, không dám trang điểm, không dám ăn mặc hở hang, không dám giao tiếp nhiều với người khác phái, thậm chí khóa chặt bản thân ru rú trong nhà. Nhưng mà lại không có cách nào thay đổi vận mệnh của chính mình, hết lần này tới lần khác đều thất bại trước ác ý của kẻ xa lạ.
Mà hết thảy những điều này, đều xảy ra ở một thế giới trò chơi, nơi mà mọi thứ đều có thể bắt đầu lại, nếu như xảy ra ở đời thực, liệu hắn có đủ năng lực cùng lòng tin để tránh thoát tất cả những ác ý ấy mà sống sót không? Hoặc là, hắn không thể không hi sinh những điều tốt đẹp trong cuộc sống của mình, chỉ để nhân nhượng cùng tránh né đám người khốn nạn ôm đầy ác ý kia?
Vẫn còn đang cau mày tự hỏi thì, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng chìa khóa mở cửa. Là đứa con trai đang học tiểu học của hắn trở về.
“Thưa ba con mới về.”
Hắn ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.
“Sao hôm nay tan học sớm vậy?”
“Hôm nay có tiết giáo dục an toàn cho con gái, nên con trai tụi con được tan học sớm.” Con trai hắn vẻ mặt thờ ơ vứt cặp sách lên ghế sofa.
Nhìn con trai mình, hắn đột nhiên nhớ tới một câu nói không rõ đã xem qua ở đâu.
“Tôi dùng hai mươi năm dạy con gái của mình, để nó biết phải làm sao để tự bảo vệ mình, mà bạn lại chưa bao giờ dùng đến dù chỉ là một giây để dạy con trai bạn : Đừng nên tổn thương kẻ khác.”
Hắn đột nhiên hiểu được, phải làm thế nào mới có thể cắt đứt ngọn nguồn sinh trưởng của ác ý.
“Con trai,” Hắn nghiêm túc nói “Lại đây, ba có một việc muốn nói cho con nghe.”
_________________
Lược dịch: Ru Yi
Và muôn vàn lời cảm ơn đến Pika Yến vì đã check hộ mọi thứ (=3=)
Source: https://www.zhihu.com/question/327054286/answer/733672945
Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/
Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam/


Hãy chia sẻ bài viết #zhihu #non_weiboTri Hồ (Phunulamdep)”Có chuyện nào mà nghe xong khiến bản cảm thấy ngẫm mà hãi hùng?”

[7.420 like]Nữ nhân & 9 mạngTác giả : Nịnh Mông Hoàn, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/418610802336967