[ZHIHU] NHỮNG NGƯỜI MẮC UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI BÊN CẠNH BẠN, CUỐI CÙNG ĐÃ RỜI ĐI NHƯ THẾ NÀO? Lược dịch: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi

Cùng xem bài viết [ZHIHU] NHỮNG NGƯỜI MẮC UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI BÊN CẠNH BẠN, CUỐI CÙNG ĐÃ RỜI ĐI NHƯ THẾ NÀO?
Lược dịch: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] NHỮNG NGƯỜI MẮC UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI BÊN CẠNH BẠN, CUỐI CÙNG ĐÃ RỜI ĐI NHƯ THẾ NÀO?

Lược dịch: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại weibo Việt Nam vui lòng không tự ý repost)

—-

6 giờ sáng, ngày 16 tháng 1 năm 2020, người tôi yêu thương nhất đã đến một thế giới khác rồi…

Giữa tháng 12 năm 2018, khi tôi đang công tác bên ngoài thì nhận được cuộc gọi từ vợ tôi, cô ấy nói dạo này cứ liên tục ho, ho rất dữ dội. Tôi nói cô ấy mau mau đến bệnh viện kiểm tra thử xem. Tối hôm đó cô ấy lại gọi điện cho tôi, nói rằng ho ra một ít máu, tôi lập tức bị doạ đến xanh mặt, nói với cô ấy rằng sáng sớm ngày mai nhất định phải đến bệnh viện kiểm tra, tôi sẽ cố gắng sắp xếp công việc nhanh chóng về nhà.

Chúng tôi đến bệnh viện chuyên khoa phổi ở Thượng Hải. Sau khi xét nghiệm, chụp CT, PETCT, xem hồ sơ bệnh án của cô ấy 10 năm trước,… Bác sĩ gọi tôi đến văn phòng và nói rằng là ung thư phổi, hơn nữa còn là ung thư buồng trứng di căn lên ung thư phổi, đã giai đoạn cuối rồi. Tôi lập tức cảm thấy choáng váng, hỏi bác sĩ rằng liệu có chữa được không? Bác sĩ khuyên tôi nên đưa cô ấy đến những bệnh viện chuyên về ung thư hàng đầu để chữa trị, cô ấy còn trẻ, biết đâu còn cơ hội…

Tôi không trở về phòng bệnh mà đi đến bên cầu thang, không có cách nào khống chế được sự hỗn loạn hiện tại, tim đập vô cùng nhanh, tôi rút điếu thuốc ra và bắt đầu điên cuồng hút thuốc. Nhưng vẫn không ngừng run rẩy, tôi không kìm được mà bật khóc. Tôi gọi điện cho bố vợ, ông ấy nghe xong trầm mặc một lát rồi nói chúng tôi trở về nhà, ông ấy sẽ nghĩ cách. Trở về phòng bệnh, vợ tôi vẫn đang vui vẻ trò chuyện với bệnh nhân giường kế bên. Tôi cố gắng bình tĩnh, nói với cô ấy rằng kết quả xét nghiệm không có gì bất thường, có thể về nhà được rồi. Cô ấy vui vẻ đồng ý.

Sau khi trở về, tôi đã nhịn không được mà nói sự thật với cô ấy nhưng không nói rằng ung thư đã đến giai đoạn cuối, cô ấy bình thản nói “Không sao, cũng không phải là không chữa được”. Tôi không biết vẻ mặt không hề sợ hãi của cô ấy là thật hay giả nhưng tôi rất sợ, tôi rất sợ sẽ mất cô ấy.

Vài ngày sau đó, chúng tôi bắt đầu đợt trị liệu đầu tiên ở bệnh viện thành phố. Những cơn đau cũng bắt đầu xuất hiện liên tục và hành hạ cô ấy, nhưng cô ấy luôn kiên cường chịu đựng. Sau đợt hóa trị liposome đầu tiên, những cơn ho biến mất và nhìn qua cô ấy không có chút gì giống như người đang bị bệnh. Cho đến đợt điều trị thứ tư, bác sĩ nói bệnh của cô ấy đang tiến triển rất tốt, chúng tôi rất vui. Qua đợt điều trị thứ năm, bệnh của cô ấy đột nhiên chuyển biến xấu, bác sĩ nói phải chuyển qua dùng thuốc nhưng cô ấy gần như không bị chịu ảnh hưởng của tác dụng phụ như rụng tóc hay nôn mửa mà vẫn có thể thường xuyên vui vẻ trò chuyện với tôi và bệnh nhân giường kế bên.

Tháng 10, lần điều trị thứ sáu, bác sĩ nói lại phải đổi thuốc điều trị. Lần này tác dụng phụ của thuốc rất mạnh khiến cô ấy đau đầu đến chết đi sống lại, tóc cũng đã bắt đầu rụng dần. cô ấy nói muốn về nhà. Những cơn đau đầu dần biến mất, chuyển thành đau lưng, đau đến không thể ngủ nổi. Cô ấy cứ ngồi một mình trầm mặc mấy tiếng đồng hồ mỗi đêm. Có lẽ cô ấy cũng linh cảm được điều gì đó, nói rằng không muốn đến bệnh viện nữa, cứ như vậy đi. Nhưng tôi rất sợ, sợ mất cô ấy. Tháng 12 tôi lại một lần nữa đưa cô ấy đến bệnh viện để điều trị, bác sĩ nói cô ấy đã ở tình trạng xấu nhất, sức khoẻ sẽ ngày càng suy nhược hơn, đến khi không còn chút sức lực nào, khuyên tôi hãy chuẩn bị sẵn tâm lý. Tôi thật sự không thể chấp nhận sự thật này, cô ấy còn trẻ như vậy, tại sao?

Ngày 20 tháng 12, sau khi có kết quả ECT, bác sĩ nói với tôi ung thư đã di căn đến vai trái, cột sống, ngực và xương chân trái. Năm ngày sau đó, chân trái bắt đầu sưng lên và những cơn đau dữ dội đến không thể cử động liên tục kéo đến. Liều morphin phải tăng từ 30 đến 60 mg, tăng từ một đến hai lần tiêm, và tác dụng giảm đau rút ngắn từ 12 giờ xuống còn 8 giờ.

Ngày 3 tháng 1, cô ấy trở nên rất yếu, việc vệ sinh cá nhân cũng đã phải thực hiện tại giường, mỗi ngày cô ấy đổ mồ hôi lạnh rất nhiều. Lo cô ấy bị cảm, tôi đã tự tay cạo tóc cho cô ấy, cô ấy tỏ ra rất thoải mái, nói rằng cuối cùng cũng không cần gội đầu, cột tóc nữa rồi. Trạng thái tinh thần của cô ấy cũng xấu đi, mỗi ngày chỉ có thể ăn một chút cháo và hôn mê cả ngày, chỉ tỉnh táo được một lát. Bởi vì không thể xuống giường nên bụng của cô ấy bị chướng khí, mỗi ngày tôi xoa bụng cho cô ấy 300 lần theo chiều kim đồng hồ như lời bác sĩ dặn. Mỗi khi cô ấy xì hơi được, chúng tôi lại nhìn nhau không nhịn được bật cười vui vẻ. Cô ấy nói cô ấy rất hạnh phúc.

Cô ấy chưa từng khóc từ lúc phát hiện bệnh đến khi ra đi. Nhưng khi con gái tôi đến thăm cô ấy, làm nũng hỏi khi nào mẹ về nhà, không có ai kèm nó làm bài tập cả. Sau khi con bé rời đi, cô ấy ngồi trên giường bệnh, khóc nấc lên.

Ngày 13 tháng 1, bác sĩ gọi tôi đến và nói rằng gia đình hãy chuẩn bị tinh thần, cô ấy chỉ còn ít nhất là ba ngày. Vừa nghe xong tôi liền ngã khuỵu xuống, vừa khóc vừa gào lên “Không thể nào! cô ấy mới 36 tuổi, bác sĩ, cô ấy chỉ mới 36 tuổi!”

Ngày 14 tháng 1, toàn bộ mọi người trong gia đình tôi đến gặp cô ấy lần cuối. Buổi tối khi cô ấy tỉnh táo một chút, tôi chạm nhẹ lên khuôn mặt cô ấy, nước mắt đã không thể khống chế được mà rơi xuống, tôi hỏi cô ấy:

“Em có biết rằng mình bị ung thư giai đoạn cuối không?”

Cô ấy cười nhẹ “Em không ngốc, em biết đến lúc mình phải đi rồi”

“Nhưng anh không thể sống thiếu em được”

“Em cũng không muốn vậy, nhưng không còn cách nào khác cả, anh ở lại hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân”

“Em có thể kiên trì thêm một chút không? thêm một vài ngày cũng được”

“Em xin lỗi, cứ xem như em ích kỷ đi, nhưng em đau quá, em không muốn chịu đựng thêm một phút nào nữa…”

Ngày 15 tháng 1, cô ấy ngủ đến tối và đột nhiên tỉnh lại, trạng thái rất tỉnh táo nói chuyện với tôi. Cô ấy nói rằng đừng chôn cô ấy trong phần mộ của gia đình, hãy thiêu xác của cô ấy, ném tro đi đâu cũng được. Tôi nói như vậy cô ấy chỉ có một mình, không sợ sao? không cô đơn sao? Cô ấy cười nói chết cũng chết rồi, còn sợ gì nữa. Cô ấy tháo chiếc vòng tay đang đeo ra đưa cho tôi và nói rằng hãy đưa nó cho mẹ cô ấy, thay cô ấy xin lỗi vì sau này không thể tiếp tục hiếu thuận với bà được nữa, số trang sức còn lại để lại cho con gái làm của hồi môn sau này. Tôi cầm lấy tay cô ấy:

“Em không cần anh và con nữa sao?”

“Em mệt rồi, chỉ là muốn ngủ một lát”

“Vậy em ngủ đi!”

Cô ấy cười “Anh cho phép em ngủ rồi sao? vậy em ngủ đây, ngủ ngon…”

Cô ấy ngủ rồi, nhưng không bao giờ tỉnh dậy nữa. 6 giờ sáng, cô ấy đi rồi, cuối cùng cô ấy cũng không cần mệt mỏi đau đớn nữa rồi, cuối cùng cô ấy cũng có một giấc ngủ thoái mái rồi. Nhưng trái tim tôi thì tan vỡ, đầu óc tôi trống rỗng, đột nhiên cảm thấy mình như mất đi cả thế giới, sau này sẽ chẳng còn ai yêu thương tôi như vậy nữa. Tôi cầm lấy tay cô ấy, nói rất nhiều lời yêu thương, nhưng cô ấy đã chẳng còn có thể trả lời nữa.

Đã 19 ngày kể từ khi cô ấy đi, tôi vẫn chưa tin rằng cô ấy đã vĩnh viễn rời đi, vẫn luôn tự đánh lừa bản thân rằng cô ấy chỉ đi ra ngoài vài ngày, đến một lúc nào đó sẽ trở về nhà. Thật hi vọng đây chỉ là một giấc mơ, nhưng tại sao tôi mãi không thể tỉnh giấc…

—-
Xin nhắc lại vui lòng không re-up khi chưa có sự đồng ý của người dịch.
Nguồn : https://www.zhihu.com/question/271410336/answer/997278154
Ảnh : weibo @花儿见


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] NHỮNG NGƯỜI MẮC UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI BÊN CẠNH BẠN, CUỐI CÙNG ĐÃ RỜI ĐI NHƯ THẾ NÀO?
Lược dịch: Ngụy Minh Thư (Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/673275280203850