[Zhihu] Người bạn gái thân thương qua đời là loại trải nghiệm gì?______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tả

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Người bạn gái thân thương qua đời là loại trải nghiệm gì?______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tả được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Người bạn gái thân thương qua đời là loại trải nghiệm gì?
______________
Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
[+3k8 likes]
Năm 2011, ăn sáng xong, cho nhau cái ôm, rồi hai đứa tách ra tự đi làm.
Nghỉ trưa ăn cơm, như thường lệ, nhắn cho nhau cái tin, lần đầu tiên em nói muốn tới đón tôi về nhà.
5h chiều, em tan làm, tôi lại tăng ca. Em gọi điện hỏi tôi muốn ăn gì để em nấu rồi mang đến cho tôi. Tôi nói ăn gì cũng được hết.
6h40 tối, anh bảo vệ lên phòng tìm tôi, nói rằng em bị tai nạn ở vạch phân cách đường. Lật đật chạy xuống lầu, xe cứu thương đã tới, vì em bị xe cán qua người, nên bác sĩ không cho phép tôi chạm vào người em.
Hộp cơm vẫn còn lăn lóc trên đường, thịt xào thái sợi đổ sang một bên. Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa ăn được món thịt xào ấy lần nào.
7h20, bác sĩ nói không thể làm phẫu thuật, đưa vào phòng thở máy, bảo rằng đừng ôm quá nhiều hi vọng. Tôi dùng chiếc điện thoại của em gọi điện cho bố mẹ em. Đứng ngoài phòng hồi hộp cả một đêm.
5h sáng ngày hôm sau, bố mẹ em đi xe suốt đêm, vội vã chạy tới. 8h, ngó vào phòng nhìn qua một lượt. Đến trưa, em gái và anh họ cũng tới, lại một lần nữa trông ngóng vào phòng xem xét tình hình của em.
3h chiều, bác sĩ cho phép vào phòng, lần cuối cùng em có thể mở mắt. Sau đó, bác sĩ chỉ cho hai người ở lại, những người khác đều phải ra ngoài đợi. Sau khi bàn bạc, mẹ và em gái của em ở lại.
4h30 chiều, tôi lại vào phòng lần nữa.
5h30 chiều, mẹ và em gái khóc rống lên từng hồi thương tâm, em được đẩy ra ngoài phòng thở máy.
Người anh họ của em giơ chân đá đạp tôi từng cái, nhưng tôi nằm đó, không hề thấy đau một chút nào, có lẽ khi trái tim chết đi thì làm gì biết đau.
Ba mẹ, em gái, anh họ, đưa em về nhà.
Buổi sáng của ngày thứ 3, mời người đến chăm sóc một chút cho thi thể của em. Em nằm đó, trên người có thêm tấm vải trắng, tôi ngẩn người vô thức.
Vì vấn đề phong tục lễ nghi, tôi không được đi theo đến phòng hỏa táng. Lúc xe mang em đi, tôi chỉ có thể chạy theo, quỳ rạp khóc rống lên từng hồi.
Kể từ ngày hôm đó, cảm giác bản thân như đi hết cả cuộc đời. Một cuộc đời, sống mà không hề có ý nghĩa.
Ngày thứ 5, lần đầu tiên tôi quỳ trước mộ em, cả một buổi sáng. Buổi chiều đang lúc trở về, mẹ của em đột ngột khó thở, tức ngực khó chịu. Người nhà em cứ tưởng rằng chỉ là chuyện bình thường, chỉ nghĩ là do thương tâm quá độ. Nhưng tôi không nghĩ vậy, mặc kệ người nhà em ngăn cản, tôi gọi xe đưa mẹ em đi bệnh viện. Sau khi chụp điện tâm đồ, bác sĩ thông báo phải lập tức làm phẫu thuật, đứt động mạch tim.
Bố và em gái ngã quỵ. Tôi lấy số tiền lúc trước hai đứa dành dụm mua nhà để làm chi phí phẫu thuật.
Ngày thứ 7, bố em vẫn chưa hoàn hồn trở lại sau những cú sốc liên tục, tinh thần ngơ ngác vấp ngã, tổn thương đến eo. Sau khi phẫu thuật, không thể lao động mạnh được nữa.
Sau đó một tháng, đến trước mộ em hứa rằng, sẽ nuôi em gái tiếp tục lên đại học, và điều này đã trở thành động lực sống tiếp của tôi.
Trở về, từ chức, đến một nơi không ai quen biết để bắt đầu lại công việc mới. Làm hai công việc thời vụ cùng một lúc, không dám để bản thân được một giây nghỉ ngơi.
Năm thứ 3, mẹ em lại lên cơn đau tim.
Năm thứ 7, em gái tốt nghiệp đại học.
7 năm ròng rã, bố mẹ em lúc nào cũng khuyên tôi nên tìm một người con gái khác kết hôn, sinh con đẻ cái, sống cho riêng mình, còn giới thiệu cho tôi một người nữa cơ.
Nhưng họ không hề biết, nếu như không có cái chấp niệm “chăm sóc tốt cho người nhà em”, tôi đã thành một đứa tàn phế từ lâu rồi.
Năm thứ 8, cũng là năm nay, bố mẹ em về quê, trước lúc đi còn nhờ em gái gửi lời cho tôi: “Không thể tiếp tục làm gánh nặng cho tôi, nếu tôi không sống tốt, không kết hôn sinh con thì sẽ không bao giờ gặp mặt lại tôi.”
Tôi đã đưa số tiền dưỡng già tiết kiệm được cho em gái.
Bản thân cảm thấy mất đi mục đích, không còn biết mình phải nên làm gì nữa. Nghỉ việc, đần độn cả nửa năm trời. Chuẩn bị kế hoạch lại cuộc sống một lần nữa. Nhưng tôi thật sự không biết mục tiêu sắp tới là gì để chống đỡ bản thân.
Hai đứa chúng tôi đều là tình đầu của nhau. Đến năm 2011, đã được 6 năm bên nhau. Năm đó, em 24 tuổi, em đã đi hết cuộc đời của mình. Năm nay, tôi 32 tuổi, một mình lẻ bóng sống tiếp quãng đời còn lại.
______________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/352794081/answer/882930070


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Người bạn gái thân thương qua đời là loại trải nghiệm gì?______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tả, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/825197971678246