[Zhihu] Một cuộc hôn nhân mà cha mẹ không ủng hộ, liệu có hạnh phúc không? _______________ Người dịch: Xiao | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đ

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Một cuộc hôn nhân mà cha mẹ không ủng hộ, liệu có hạnh phúc không?

_______________
Người dịch: Xiao
| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Một cuộc hôn nhân mà cha mẹ không ủng hộ, liệu có hạnh phúc không?

_______________
Người dịch: Xiao
| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Tôi sẽ trả lời câu hỏi này của bạn, vì tôi là một cô gái không nghe lời khuyên của cha mẹ, lấy một người mà mình nghĩ là sẽ đối tốt với mình.
Nếu bạn đọc kĩ câu chuyện của tôi, thì tôi nghĩ rằng cách nghĩ của bạn sẽ hoàn toàn thay đổi.

1. Hồi mới quen biết
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi rời nhà đến làm việc ở tỉnh A, vì chưa quyết định được hẳn hoi công việc nên ở tạm nhà bà chị.
Còn anh, chỉ học hết cấp 3, lúc đó vừa xin nghỉ việc nhà nước, về tỉnh A khởi nghiệp, cũng ở nhờ nhà ông anh.
Vì sao chúng tôi lại biết nhau à? Kể ra thì cũng khéo thật, chị gái tôi và anh trai anh ấy lại ở cùng một khu.
Trong một buổi chiều mùa hè, ở buổi nhảy quảng trường, tôi đã trở thành bạn nhảy của anh ấy. Anh ấy nhảy rất cuốn hút, ăn nói có duyên, thông minh tự tin, dần dần hai đứa nói chuyện rất hợp.
Sau này tôi có hỏi anh ấy, sao anh lại chọn em làm bạn nhảy, anh bảo rằng trong số những người hôm đó, chỉ mình tôi có khí chất ưu nhã, đứng lặng yên ở đó, vừa nhìn thấy tôi anh đã trúng tiếng sét ái tình.
Và thế là chúng tôi quen nhau.
Hồi đó, tôi mới vào đời, biết anh là một người nghỉ việc ở Bắc Kinh về đây lập nghiệp, nên cảm thấy anh là một người cực kì dũng cảm.
Lúc đó, anh cũng không xu dính túi, phụ thuộc vào anh chị, xin họ một ít tiền rồi thuê phòng, bắt đầu con đường lập nghiệp của mình.
Ngày nào cũng thế, anh đều lái 3 vòng xe đến một nơi rất xa, chất đầy mấy trăm cân hàng hóa, mỗi một vòng mấy hơn một tiếng, lúc nào về cũng mồ hôi ướt sũng áo quần. Tuy rằng khó khăn đến thế, nhưng anh nói vì có tôi nên làm gì anh cũng thấy có đủ sức, tôi chính là động lực của anh.
Nửa năm sau đó, tôi phải về nhà thăm cha mẹ, anh lưu luyến không rời tiễn tôi ra ga. Anh sắp xếp hành lí cho tôi, cẩn thận lau sạch chiếc bàn nhỏ trên tàu nơi tôi nằm, đợi đến khi tàu bắt đầu lăn bánh mới ra về. Chi tiết nhỏ đó đã khiến tôi nhớ mãi, thấy rằng anh là một người quá ấm áp.
2. Lời khuyên của cha mẹ
Về đến nhà, tôi thưa cha mẹ biết chuyện tình cảm của mình. Hai người nghe nói đến đoạn anh không có học vị, lại là con buôn, nên thấy anh không hề « ổn định ». Cha mẹ nghĩ rằng nếu tôi theo anh, sau này sẽ chịu khổ mà thôi, còn lấy điển cố « Hòn vọng phu » * để răn tôi không nên lấy chồng làm dân buôn, quanh năm suốt tháng vắng nhà, làm vợ vất vả trăm bề, quản gia đình không tốt còn bị chồng ruồng bỏ.
*đã chỉnh sửa theo văn hóa VN cho hợp ý, nguyên gốc là 望穿秋水, trích từ Liêu Trai chí dị
Lúc đầu, tôi để ngoài tai lời cha mẹ nói, nhưng rồi cả một thời gian bị hai người lải nhai bên tai, tôi bắt đầu bị dao động.
Về tỉnh X, tôi cũng không đi gặp anh nữa.
Thời gian đó, tôi thường thấy anh đi đi lại lại ở dưới nhà chị tôi, thi thoảng lại ngẩng đầu lên xem tôi có ở đó không. Rồi có một ngày, anh nhắn cho chị tôi, nói muốn gặp tôi một lần. Lúc đó, tôi muốn buông bỏ, nhưng anh lại dùng tài ăn nói, thuyết phục được tôi.
Thật ra, nếu không vì cha mẹ tôi dùng đủ kiểu lí lẽ khuyên bảo, tôi cũng không lung lay đâu.
Sau khi hai người nghe chị gái tôi kể lại, bèn bắt chị làm công tác tư tưởng cho tôi, còn nhờ người cậu của tôi (cũng ở tỉnh X) khuyên tôi nên cắt đứt nữa.
Đến giờ tôi cũng không hiểu sao hồi đó tôi cứng đầu cứng cổ như vậy nữa, càng khuyên tôi từ bỏ thì tôi lại càng kiên định với tình cảm của mình, tin rằng tôi và bạn trai sẽ có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
3. Kết hôn
Với niềm tin mãnh liệt đó, tôi và anh, thuê một căn phòng chưa đến 50 mét vuông, vay một ít tiền mua vật dụng cần thiết: một chiếc giường, một tủ quần áo, một chiếc TV, một chiếc tủ lạnh, thêm vài đồ lặt vặt nữa, thế là hai đứa kết hôn.
Không nhẫn kim cương cầu hôn, không lễ vật hỏi cưới, không mâm cao cỗ bày, chúng tôi làm một bữa đơn giản, mời đôi người nhà và bạn bè thân thiết, cứ thế mà xong đám cưới, bắt đầu cuộc sống của hai người.
Cưới xong, cũng không hề vui vẻ như tưởng tượng, tuy nghèo nhưng hai người biết quan tâm và ủng hộ lẫn nhau, nên vẫn coi như khá ổn.
Nhưng kể từ sau khi đẻ đứa đầu tiên, cuộc sống của tôi bắt đầu có sự biến đổi. Mẹ chồng sức khỏe không tốt, không phụ chăm nom đứa nhỏ được nên chủ yếu chỉ có mẹ tôi đỡ đần. Hết kì nghỉ sinh nửa năm, tôi phải đi làm, mà cũng không có cách nào gửi con đến nhà bà ngoại được.
Kể từ khi sinh con, tôi thấy cuộc sống của mình chỉ xoay quanh con cái. Rất ít khi anh tham gia giáo dục con, nó có phạm lỗi gì, anh cũng chỉ phê bình chê bai, đôi lúc còn động tay chân. Đến tận bây giờ, tính ra cũng chẳng có mấy lần cha con trò chuyện. Bởi vì căn bản, anh không đầu tư tình cảm vào con cái, khi nó còn nhỏ.
Cứ thế, tháng ngày dần trôi, càng ngày anh càng bận, toàn đêm khuya mới về đến nhà. Tôi hỏi thì toàn nói phải tiếp khác, nếu không tiếp khách thì cũng bận bù khú bạn bè ăn ăn uống uống, hôm nay tao mời mày, bữa khác mày mời tao. Tôi trách thì anh lại bảo thời buổi này không có bạn bè thì làm ăn được nước mẹ gì.
Thật đúng như lời bố mẹ tôi từng khuyên bảo, anh ta bận rộn tới mức chẳng thèm nhìn đến chuyện trong nhà, cũng không quan tâm đến cảm nhận của tôi.
Một người vợ như tôi, việc gì cũng đến tay, đi làm phải chấm công, về nhà phải nấu cơm, đã thế mỗi lần đưa đón con đi nhà trẻ nó lại quấy khóc không ngừng, bởi vì nó quán quyến luyến tôi, bởi vì ngoài tôi ra, trong nhà không còn ai để nó làm nũng.
Cứ thế đấy, tôi sống ngày nào cũng như ngày nào, suốt mấy năm ròng, kiên trì đưa đón cho đến khi con lên cấp một.
Tôi vừa làm cha, vừa làm mẹ nuôi nấng nó, cho nên có thể nói, trong quá trình trưởng thành của nó, còn anh ta, có thể nói những gì anh cho nó, không phải đòn thì là mắng, chẳng bao giờ thấy hai bên tươi cười với nhau.
Sau này, chuyện làm ăn cũng dần khó khăn, anh ta cũng ngày càng gàn bướng, nên tôi cũng không nhắc nhiều làm gì.
4. Tan
Sau cùng, tôi chia tay với người đàn ông mà tôi từng nghĩ “không phải là anh thì không lấy ai cả”, vì nhiều nguyên nhân.
Nguyên nhân căn bản nhất là, anh ta chỉ quan tâm đến cảm nhận và suy nghĩ của bản thân, chuyện gì anh ta thấy ổn thì không cho người khác thấy là không tốt, cũng không nhận ý kiến góp ý từ ai cả, đúng kiểu “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”.
Mâu thuẫn giữa chúng tôi cũng do chuyện tiền bạc trong gia đình. Quan điểm của tôi là tiêu tiền bao nhiêu thì phải nhận được giá trị nhiều hơn từng ấy, không tiêu tiền của ngày mai cho những thứ mình mua hôm nay, không chi tiêu vượt quá số của cải mình nắm chắc có được.
Còn anh ta, lại là loại người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, hôm nay có rượu thì hôm nay say đã, còn lại tính sau, không màng hậu quả. Chúng tôi kết hôn bao nhiêu năm, cũng không trữ được khoản nào, còn phải vay mượn liên tục.
Một đời của tôi, cũng vì anh ta mà trở nên túng thiếu, nói là “đáng thương” cũng không sai. Lấy chồng hơn 20 năm, từ lúc không xu dính túi, đến lúc mua nhà mua xe, lại trở về cái máng lợn. Năm nay gần năm mươi tuổi đời nhưng coi như hoài công sống, cũng vì người đàn ông này.

5. Kết luận
Tôi không nói rằng kết hôn mà không được cha mẹ ủng hộ thì chắc chắn không hạnh phúc, nhưng điều tôi muốn nói với những bạn có chung câu hỏi với chủ topic là, vì chúng ta còn trẻ, nên có nhiều lúc chúng ta không thể phán đoán, nắm chắc được rằng người trước mắt ta liệu có thể cùng ta sống một đời như ý muốn được không. Cha mẹ là người từng trải, họ dùng kinh nghiệm của mình để ngăn trở bạn, vì họ sợ mắt bạn nhìn người không chuẩn, lấy người ta sẽ phải chịu khổ mà thôi.
Nếu bạn một lòng kiên quyết muốn lấy người đó, vậy nhất định phải sẵn sàng chịu đựng muôn vàn khó khăn có thể xảy ra trong tương lai.

Các cụ hay bảo “môn đăng hộ đối”, cũng không phải là gọi bừa đâu, bởi vì chuyện hôn nhân không chỉ cần mỗi tình cảm, mà còn cần đến một nền tảng cơ sở vật chất nhất định. Người ta có câu *“chồng túng vợ nghèo trăm sự khó” cũng không phải để dọa chơi.
*câu này tôi tự chế ra
Nếu như có kiếp sau, nhất định tôi sẽ lựa chọn lại từ đầu, suy nghĩ kĩ càng về lời khuyên của cha mẹ.
Mọi chuyện trên đời, đều trải qua rồi ta mới hiểu, nhưng đến lúc hiểu rồi, thì lại đã quá muộn.

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/417407717


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Một cuộc hôn nhân mà cha mẹ không ủng hộ, liệu có hạnh phúc không?

_______________
Người dịch: Xiao
| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/836218577242852