[Zhihu]: Một câu truyện ngắn trên Aige để lại cho bạn ấn tượng sâu sắc.___________________________________________________________________Người dịch: Cảnh Cảnh.

Cùng xem bài viết [Phunulamdep]: Một câu truyện ngắn trên Aige để lại cho bạn ấn tượng sâu sắc.___________________________________________________________________Người dịch: Cảnh Cảnh. được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep]: Một câu truyện ngắn trên Aige để lại cho bạn ấn tượng sâu sắc.
___________________________________________________________________
Người dịch: Cảnh Cảnh. Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
____________________________________________________________________
Tác giả: Alisa
“Nguyễn Trần Ân Tĩnh”
“Tôi đã chờ đợi anh ấy suốt 20 năm, nay người thật lòng yêu tôi đã xuất hiện, vậy xin hãy để tôi đi theo người ấy.”
“Cho nên cô chắc chắn muốn ly hôn chứ?”
“Đúng vậy, tôi muốn ly hôn.”
1.
Ân Tĩnh gặp Nguyễn Đông Đình lần đầu tiên ở Hạ Môn vào những năm 80. Những năm đó Tsan-tshù-uann (làng chài văn học của Trung Quốc) mới chỉ là một khu xóm nhỏ, Cổ Lãng Tự (hòn đảo dành riêng để đi bộ) cũng chỉ là một hòn xinh đẹp hơn các hòn đảo khác chút mà thôi, giữa chúng còn cách nhau cả một đại dương. Khi đó công việc hằng ngày của Ân Tĩnh là mang theo tiếng hát của mình, đi theo những chiếc du thuyền từ bên này về bên kia.
Đúng vậy, cô là một ca kỹ, một ca kỹ chuyên hát giọng Nam, giọng hát mà chỉ những người Mân Nam mới hiểu. Tối hôm đó là lễ cưới của một cô nàng du học sinh mới về nước, chiếc du thuyền này được bạn học của cô ấy – một vị khách người Hongkong bao lại toàn bộ.
Đương nhiên, trên chiếc thuyền mọi người đang hân hoan nói cười đó có cả Trần Ân Tĩnh. Cô dâu hôm nay là một người rất xinh đẹp, khuôn mặt chuẩn mực châu Á với lớp trang điểm phương Tây. Cảnh người đẹp thướt tha trên chiếc du thuyền lộng lẫy khiến bao ánh mắt phải ngước nhìn theo. Trong đó có một người vẫn luôn dõi theo bóng hình cô dâu, nhưng lại chẳng phải là chú rể. Đó là người đàn ông đã bao chiếc du thuyền này, Ân Tĩnh thấy anh đứng lặng mình trong góc, vừa đung đưa ly rượu vừa ngắm nhìn cô dâu. Ai nấy trên du thuyền đều rất vui vẻ, ngay cả cô dâu cũng cười đến là ngọt ngào, thế nhưng nụ cười của anh thì sao? Dường như cũng mang theo ý vui đấy chứ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng ấy chỉ xuất hiện ý cười trong phút chốc rồi lại đanh lại, nhìn chăm chăm cô dâu trong bộ lễ phục đỏ chót.
Ân Tĩnh lặng nhìn người đàn ông mất mấy giây rồi mới đặt tay lên dây đàn bắt đầu hát.
Đa số khách trên thuyền đều là người nước ngoài nên cũng chẳng mấy ai nghe hiểu lời bài hát, nhưng ai cũng nghe ra đây là một giai điệu thê lương ai oán, thế nên ngay lập tức có người hét lên: “Hôn lễ của người ta sao lại hát nhạc tang vậy? Có chán không cơ chứ?” Tiếng nói vừa cất lên, mọi người xung quanh cũng hùa theo chỉ trích. Quản lý trên du thuyền vội mắng Ân Tĩnh: “Nghe thấy chưa hả, còn không mau đi chỗ khác đi?”
Năm ấy cô mới 14 tuổi, mới học hát giọng Nam để ra ngoài lăn lộn, đâu đã gặp trường hợp nào như vậy chứ? Bị mắng như thế, Ân Tĩnh cũng chỉ biết đứng ngây ra, ai cũng nhìn cô bằng khuôn mặt cáu kỉnh, mãi cho đến khi một âm thanh trầm ổn cất lên: “Tôi thấy hay đó chứ.”
Giọng trầm thấp, còn có chút không sõi tiếng mẹ đẻ, nhưng lại có uy lực khiến mọi người đều phải im lặng. Ân Tĩnh quay đầu lại nhìn, cô lạc ngay vào một đôi mắt sâu. Đúng vậy, đó chính là vị khách HongKong đã bao cả chiếc du thuyền này.
Không ngờ vị khách này cũng có chút hiểu biết về giọng Nam: “Em vừa hát bài “Tử Dạ Ca” đúng không? Hát hay lắm, hát tiếp đi.”
Nhưng lúc này cô dâu lại kịch liệt phản đối: “Không được! Nguyễn Đông Đình, hôn lễ của em sao lại hát “Tử Dạ Ca”, anh điên rồi sao?”
““Tử Dạ Ca” thì sao chứ?” Người đàn ông tên Nguyễn Đông Đình nhàn nhạt đáp lại.
“Tử Dạ Ca” thì sao? Không ai biết “Tử Dạ Ca” thì sao, nhưng dù gì thì họ cũng đều là tầng lớp tri thức, trước khi hít gió Tây thì ai mà chẳng hít gió nhà cả rồi. Họ có thể nghe không hiểu “Tử Dạ Ca” bản giọng Nam này, nhưng đâu thể không biết đến “Tử Dạ Biến Ca” của Lục Quy Mông chứ. “Người ta bảo nàng phụ tình tôi, tôi chẳng thấy cũng nguyện chẳng tin. Đêm ấy thấy nàng bước đi, đêm ấy mới biết nàng thay lòng rồi.”
Người ta bảo nàng phụ tình tôi. Đúng vậy, cô dâu hôm nay đã từng là bạn gái của Nguyễn Đông Đình, chỉ biết sau lần anh về HongKong, đến lúc quay lại Anh đã thấy cô ấy và cậu bạn anh ở bên nhau rồi.
Ai nấy đều trở nên gượng gạo, không khí trên thuyền cứ như đông đặc lại. Khi mọi người đều nghĩ rằng Nguyễn Đông Đình muốn lôi chuyện cũ ra tính sổ thì người đàn ông luôn giữ được sự bình tĩnh này chỉ thốt lên “Em gái”, anh nhìn Ân Tĩnh, đôi mắt sâu của anh nhìn người thẳng vào người duy nhất không biết gì ở đây, rồi khẽ nhếch miệng: “Vào phòng tôi hát đi, gấp đôi tiền bo.”
Gấp đôi tiền bo, chuyện tốt biết bao.
Ân Tĩnh theo anh về đến phòng thì anh lại chẳng nói thêm một lời nào nữa. Anh chỉ đứng nghiêng mình bên cửa sổ rồi cứ im lặng mãi như thế. Ân Tĩnh đứng sau lưng anh, biết bao lần cô muốn mở miệng nói chuyện nhưng đều không nỡ phá vỡ sự yên tĩnh này. Mãi lâu sau mới thấy anh cất tiếng: “Sắp mưa rồi.”
Lời anh vừa dứt, trên mặt thuyền vọng lại tiếng mưa rơi tí tách, ánh trăng ngoài cửa sổ càng trở nên mông lung hơn. “Em là người Hạ Môn à?” Đột nhiên anh hỏi.
Ân Tĩnh nhẹ nhàng đáp: “Em là người Tuyền Châu.”
“Không sao, đều nói tiếng Mân Nam cả.” Lúc này anh mới quay người lại, khuôn mặt điển trai nhìn thẳng vào cô: “Nghe nói trong tiếng Mân Nam của các em, “đẹp” và “nước” đồng âm hả?”
Không biết tại sao mà Ân Tĩnh cảm thấy rất căng thẳng, nhưng cô vẫn gật đầu đáp: “Vâng ạ.”
“Vậy câu “Em đẹp lắm” nói như nào vậy?”
“Là…'lǐ yǎ shǔi' ạ.” (Ở đây mình để phiên âm để thể hiện đúng cách đọc theo tiếng Mân Nam)
Ồ, cách nói lạ lùng làm sao, thanh âm mềm mại, nhẹ nhàng đến thế! Nguyễn Đông Đình học theo cô nói lại mấy lần, anh cười gượng gạo: “Chẳng còn cơ hội nói cho cô ấy nghe nữa rồi.”
Ân Tĩnh chẳng cần đoán cũng biết “cô ấy” ở đây là ai, nhưng cô chỉ yên lặng nắm chặt lấy cây đàn tì bà trên tay. Người đàn ông mặc bộ tây trang màu bạc, ngũ quan anh tuấn nhưng cũng không kém phần nghiêm nghị, khiến cô chẳng dám ngước nhìn. Hồi lâu sau anh mới lên tiếng: “Em hát đi, hát cái gì cũng được.”
Lúc này Ân Tĩnh mới nhấc dây đàn lên, tiếng đàn uyển chuyển bao trùm lấy gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, cô bắt đầu chậm rãi cất tiếng, để tiếng hát hoà theo tiếng mưa “Bi hoan ly hợp vô tình lắm, trước bậc thềm kia mưa cứ tí tách rơi, mãi cho đến khi trời hửng sáng.”
Sáng hôm sau khi bước ra khỏi phòng Nguyễn Đông Đình, mọi người xung quanh đều nhìn cô với cặp mắt khác. Thấy Nguyễn Đông Đình đi tới, bạn bè anh liền vây lại hỏi: “Đêm qua vui chứ hả?”
Ân Tĩnh thấy rất lo lắng, cô không hiểu ý của những người này. Nguyễn Đông Đình thì chẳng thèm để ý đến họ, anh quay đầu định dặn dò cô trở về thì nhìn thấy bóng hồng ai đó đang đi về phía này. Đột nhiên anh thay đổi hẳn thái độ, một tay ôm lấy Ân Tĩnh rồi ghé vào tai cô khẽ nói: “Họ hỏi anh có vui không kìa, em nói xem, anh có vui không hả?”
Trần Ân Tĩnh lập tức đứng ngây ra! Phần da bị anh ôm lấy nóng bỏng, tiếng hò hét của đám người xung quanh còn khiến cô ngượng ngùng hơn nữa. Nhưng cô càng né tránh thì Nguyễn Đông Đình lại càng ôm cô chặt hơn.
“Anh Nguyễn…” Cô lo sợ gọi anh nhưng lại chỉ khiến mọi người xung quanh ồn ào hơn nữa: “Xem ra là vẫn chưa đủ vui rồi…”
Mãi cho đến khi bóng hồng thướt tha kia bước đến đây, khinh khỉnh nhìn cô rồi lại nhìn Nguyễn Đông Đình: “Anh đói bụng ăn càn đấy à?”
Câu nói này khiến Ân Tĩnh quên luôn việc mình phải vùng ra.
Khi ấy cô rất gầy, dáng người nhỏ bé, khuôn mặt không chút son phấn này so ra với cô dâu xinh đẹp thì đúng là không đáng để mắt.
Nhưng Đông Đình lại nhếch khoé môi cười: “Vậy sao? Anh lại thấy xinh lắm đấy chứ, nói theo tiếng Mân Nam bọn em là như nào nhỉ?” Ân Tĩnh ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt thâm tình của anh: “Đúng rồi, ‘lǐ yǎ shǔi’ ! anh phát âm chuẩn chứ Thu Sương?”
2.
“Thu Sương” là tên cô dâu. Hai con người Nguyễn Đông Đình và Hà Thu Sương đã từng được coi là cặp đôi trai tài gái sắc trong nhóm người Hoa du học tại London. Thế nhưng đến nay, gái sắc đã gả cho người khác, còn trai tài thì lại đứng trước mặt mọi người nắm chặt tay cô khen ngợi: “Một vẻ đẹp yên tĩnh, giống như cái tên “Ân Tĩnh” vậy.”
Gương mặt xinh đẹp của Hà Thu Sương biến sắc, mặc kệ chuyện mình đã là “vợ người ta”: “Nguyễn Đông Đình, anh đang cố tình trả thù em đấy à?”
Đông Đình cười khẩy như vừa nghe thấy một câu chuyện cười: “Cô Trần, ai mà chẳng có lòng yêu cái đẹp chứ.”
“Ai mà chẳng? Ha ha, nếu anh thích thật vậy thì cưới cô ta đi!’
“Được thôi.” Lời anh vừa dứt, tất cả mọi người đều ngây ra. Đông Đình quay mặt lại nhìn n Tĩnh vẫn đang đứng ngơ ngác: “Chỉ tiếc là còn nhỏ quá, thôi thì đợi đến khi em thành niên, anh sẽ quay lại cưới em.”
Sẽ chẳng ai tin vào lời nói này, công tử nhà giàu và cô ca kỹ bán nghệ? Ha ha!
Nhưng khi ấy cô mới 14 tuổi, tuy biết mình hèn mọn nhưng vẫn luôn tràn ngập khao khát với cuộc đời này. Ân Tĩnh mở to đôi mắt nhìn vào khuôn mặt điển trai lẽ ra không nên xuất hiện trong cuộc đời của cô kia khẽ hỏi: “Thật vậy sao?”
Bàn tay đang ôm lấy cô cứng lại, nhưng rất nhanh đã nghe thấy anh đáp: “Thật.”
Trái tim Ân Tĩnh đột nhiên nảy lên như bị điện giật. Nhưng sự thật cuối cùng đã chứng minh… tất cả chỉ là giả dối. Sau khi anh nói xong câu nói đó, Thu Sương tức giận bỏ về phòng, anh cũng quay người đi luôn. Sau đó du thuyền cập bến, khách khứa rời đi, từ đó về sau, Ân Tĩnh chẳng bao giờ gặp lại Nguyễn Đông Đình nữa.
Mãi cho đến khi cô 18 tuổi.
Năm Ân Tĩnh 18 tuổi, cô vẫn hát tiếng Mân Nam trên những chiếc du thuyền, vẫn dáng người nhỏ gầy, nhưng nay đã phát triển hơn, ngũ quan ngày càng thanh thoát trên gương mặt trắng mịn, đặc biệt là đôi mắt sạch sẽ yên tĩnh như không vương chút bụi trần.
Vì vậy mà cũng khiến nhiều gã đàn ông say rượu đến tìm cô làm càn. Ngày hôm đó cũng vậy, cô vừa hát xong một điệu khúc Mân Nam thì đột nhiên cảm nhận được có một bàn tay đang sờ trên lưng mình, Ân Tĩnh hét lên, nhưng cảm giác ghê tởm đó đã biến mất ngay lâp tức, thay vào đó là tiếng hét thất thanh: “Đau, đau…mau buông tôi ra!”
Cô ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, sau đó hoàn toàn rơi vào trạng thái bàng hoàng.
Người đàn ông trước mắt cô có đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng, ngũ quan sắc sảo đẹp trai, anh không thèm liếc sang nhìn gã đàn ông có đôi bàn tay dơ bẩn kia mà chỉ quát lên: “Cút.”
Chỉ một chữ thôi, không những giải vây cho cô, còn giúp cô gặp lại người đàn ông mà mình ngày đêm mong nhớ bao lâu nay.
Năm nay đã là năm 1983, sau 4 năm, không ngờ anh ấy thật sự đã quay lại rồi. Nguyễn Đông Đình, đúng vậy, ngoài anh ấy ra đâu còn ai có đôi mắt sâu lạnh như vậy chứ?
Ân Tĩnh vui mừng cất tiếng gọi: “Anh Nguyễn!”
Đông Đình thì lại rất ngạc nhiên: “Em biết tôi sao?”
Cô ngây ra.
Rất hiển nhiên là anh đã quên cô rồi, người cao quý thì hay quên, chẳng phải sao?
Nhưng không ngờ người cao quý này lại mời cô về phòng anh. Ân Tĩnh vốn tưởng anh gọi mình đến đây để hát, nhưng vừa vào phòng Đông Đình đã nhấc cây đàn tì bà của cô đặt sang một bên rồi hỏi: “Em đã đủ 18 tuổi chưa?”
“Dạ?” Ân Tĩnh ngây ra, mãi sau mới phản ứng lại: “Em… rồi ạ…”
“Em thay bộ này vào đi.” Anh lấy ra một bộ váy kiểu Tây từ trong vali, chiếc váy màu hồng rất hợp với ngoại hình nhẹ nhàng sạch sẽ của cô. Nguyễn Đông Đình nói: “Giúp tôi một việc. Đóng giả làm bạn gái tôi trong một tối, tiền công do em tự quyết.”
Địa điểm là ở trên một chiếc du thuyền khác. Ân Tĩnh vừa bước chân lên thuyền liền hiểu tại sao Nguyễn Đông Đình lại hỏi cô đã đủ 18 tuổi chưa. Mọi người ở đây đều ăn mặc hết sức mát mẻ, động tác cử chỉ cũng vô cùng cởi mở. Ở Hạ Môn thời đó, đây đúng là một bữa tiệc điên cuồng.
Cánh tay đang khoác trên người Nguyễn Đông Đình của Ân Tĩnh khẽ siết chặt lại.
“Sợ sao?” Một âm thanh trầm thấp vang lên bên tai cô.
Ân Tĩnh vội lắc đầu, cô định nói gì đó thì một âm thanh yêu kiều khác đã vang lên: “Anh đưa người đến thật sao?”
Mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi, Ân Tĩnh nhìn theo hướng phát ra tiếng nói. Đó chẳng phải cô dâu 4 năm trước, cô nàng tên “Thu Sương” đó sao?
Trông cô ấy gầy đi biết bao nhiêu, lớp trang điểm đậm cũng chẳng thể nào che dấu được vẻ tiều tụy trên gương mặt. Nguyễn Đông Đình kéo cô lên phía trước: “Đây là bạn gái anh, Julia”. Nói xong anh nhìn Ân Tĩnh: “Ân Tĩnh, gọi chị đi.”
Ân Tĩnh phải suy nghĩ mãi mới nhận ra anh đang gọi cô là“Julia”, cô có cái tên này từ bao giờ vậy?
Nhưng đâu ai quan tâm đến việc cô đang không hiểu gì cơ chứ, Thu Sương bật cười: “A Đông, anh biết giữ lời hứa thật đó.”
“Lời hứa?” Người đàn ông đi bên cạnh cô nàng hỏi: “Lời hứa gì hả?”
“Anh ấy đã từng hứa với em mà” Hà thu Sương cười híp mắt đáp lại chồng mình: “Anh ấy bảo sau này chắc chắn sẽ không yêu ai xinh hơn em đâu, quả đúng là thật!”
Đôi tay Trần Ân Tĩnh siết chặt lại, năm đó cô nàng này cũng đã từng nhìn cô bằng ánh mắt như thế.
Nhưng quả thật là cho dù Hà Thu Sương có vừa gầy vừa tiều tụy thì dưới lớp trang điểm kia, trông cô ấy vẫn rất xinh đẹp. Còn cô thì sao? Một chiếc váy đơn giản, gương mặt không son phấn, đứng bên cạnh Thu Sương cũng chỉ như một miếng vải trắng.
Chẳng trách mà Nguyễn Đông Đình cũng không phủ nhận, anh chỉ nói: “Được rồi, nhìn thấy người rồi đó, em đã yên tâm chưa? Tháng sau yên lòng đi làm phẫu thuật đi.”
Phẫu thuật? Ân Tĩnh lại bất ngờ một lần nữa, ở cái thời đại bấy giờ, phẫu thuật là một việc hết sức nghiêm trọng. Nhưng cô cũng hiểu rõ, điều này chẳng liên quan gì đến mình hết, đó là những câu chuyện của một thế giới khác không thuộc về cô.
Tối đó sau khi quay về, Ân Tĩnh đến phòng của Nguyễn Đông Đình lấy lại cây đàn tì bà của mình, trước khi rời đi cô nghe thấy anh giải thích: “Bạn tôi phải thực hiện một cuộc phẫu thuật có tỉ lệ thành công rất thấp, cô ấy nằng nặc đòi nhìn thấy bạn gái của tôi nên tối nay mới làm phiền em vậy.”
Ngoài cửa mưa rơi tí tách, như đượm thêm vẻ ưu sầu cho từng lời nói của anh.
Thật ra Ân Tĩnh rất muốn hỏi một câu: Anh Nguyễn, anh chọn em là vì trông em không xinh đẹp, như vậy sẽ khiến cô ấy vui hơn có đúng không?
Nhưng cô đâu có tư cách để nói ra? Từ đầu đến cuối, trái tim của anh ấy cũng đâu ở đây, người mà anh ấy nhớ đang ở một nơi khác rồi. Tiếp đó nghe thấy tiếng anh nói: “Tiền công tối nay, em ra giá đi.”
3.
Đó là lần thứ hai họ gặp nhau, tổng kết lại bằng một câu là: Ai cũng tưởng rằng đây là cuộc gặp anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng thật ra lại là cô đang mỹ nhân cứu anh hùng.
Sau đó du thuyền lại cập bến, du khách lại rời đi. Mà từ đầu đến cuối anh đều không nhận ra cô.
Lần thứ ba Ân Tĩnh gặp lại Nguyễn Đông Đình đã là 4 năm sau.
Khi đó đã vào đông. Từ những năm 70 đến cuối những năm 80, thay đổi lớn nhất trong cuộc đời Ân Tĩnh là ngày càng có ít người muốn nghe giọng Nam.
Công việc của cô cũng ngày càng ít đi, thế nên cô bắt đầu nhận những công việc trên đất liền.
Có hôm quản lý đến tìm cô, nói bên Tsan-tshù-uann có một tang lễ, bảo cô tới hát. Ân Tĩnh đến nơi tổ chức tang lễ mới thấy gia quyến của người mất rất quen, cô nhìn lại thật kỹ thì phát hiện ra đó chính là “Thu Sương”.
Trong phút chốc, trái tim Ân Tĩnh nhảy vọt lên, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô là: Hà Thu Sương tổ chức tang lễ, liệu “anh ấy” có đến không?
Có không? Liệu anh có đến không?
Có! Anh đến rồi. Khi những tiếng hát của Ân Tĩnh đã đi đến hồi kết, màn đêm cũng chìm xuống, tất cả khách khứa cũng đều đã rời đi, dáng người thẳng tắp của ai đó cuối cùng cũng xuất hiện ở linh đường. Anh cúi người trước linh cữu bạn mình rồi nói: “Từ nay về sau, Thu Sương, anh sẽ chăm sóc em.” Vẫn là tiếng nói đó, lạnh nhạt nhưng lại khiến người ta chẳng thể chối từ.
Tiếng đàn của Ân Tĩnh lệch mất một nhịp, cũng nào ai để ý đến. Đêm xuống mới thấy tiếng đàn ai nặng nề, thế nhưng hai người họ lại chỉ coi đó như một đoạn nhạc nền. Ân Tĩnh nghe thấy Nguyễn Đông Đình cất tiếng: “Trước khi A Trần rời đi anh đã hứa với cậu ấy, chắc chắn sẽ giúp em tìm bác sĩ tốt nhất, sau đó sẽ chăm sóc em cả đời.”
Tiếng đàn của Ân Tĩnh một lần nữa lên cao, còn âm thanh đáp lại của Hà Thu Sương Sương thì lại thấp như không còn sức sống, cô thều thào: “A Đông, mẹ anh sẽ không đồng ý đâu, hơn nữa em cũng không biết mình còn sống được đến lúc nào, sao anh có thể bên em mãi, đợi em chết rồi mới lo nghĩ đến chuyện chung thân đại sự của anh được?”
Tiếng đàn của Ân Tĩnh chậm rãi, thê lương đúng như một bản nhạc nền, mà đến cả chính bản thân cô cũng chỉ ở đây với tư cách làm nền, làm nổi bật lên mối tình đẫm nước mắt kia: Tám năm trước, Thu Sương phát hiện ra mình bị tăng tiết niệu, mẹ Nguyễn ép buộc cô phải rời xa Đông Đình; tám năm sau, bệnh tình ngày một trầm trọng hơn nhưng anh vẫn cố chấp muốn bên cô.
Tiếng đàn như tỉ như tê, nhưng người đánh đàn cũng chỉ là khách qua đường mà thôi, cho dù cô cũng mang theo mình nỗi nhớ suốt 8 năm thì cũng có sao chứ?
Thế nhưng không ngờ sự xuất hiện của mẹ Nguyễn lại khiến cô từ vị trí khách qua đường trở thành nữ chính trong câu chuyện này.
Điều này xảy ra cứ như phim truyền hình vậy. Sáng sớm ngày hôm sau, một người phụ nữ quyền quý duyên dáng xuất hiện ở trước linh đường. Lúc đó ở linh đường cũng chỉ có mỗi Đông Đình và Thu Sương. Ân Tĩnh nghe thấy người phụ nữ cất tiếng: “A Đông, đối tượng xem mắt của con vẫn đang đợi con ở Hongkong, con mau về đi.”
Linh đường tĩnh mịch đến lạ thường, Ân Tĩnh kéo tiếng đàn xuống thật thấp. Sau đó, cô nghe thấy anh đáp: “Mẹ, con đã có người mình thích rồi.”
Biểu cảm dịu dàng của mẹ Nguyễn đông cứng lại: “Nhưng cô ta đã kết hôn rồi, hơn nữa còn bị…”
“Mẹ, ý con không phải là Thu Sương.”
Mẹ Nguyễn ngây ra, Hà Thu Sương cũng ngây ra, tiếng đàn của Ân Tĩnh cũng dừng lại. Cô thấy cực bất an, ánh mắt của Nguyễn Đông Đình đang hướng về phía cô. Ân Tĩnh mở to đôi mắt, cô nghe thấy anh nói, vẫn là giọng điệu lạnh nhạt không để người ta từ chối: “Là cô ấy.”
“Hoang đường!” Mẹ Nguyễn tức đến muốn phát điên: “Một con bé ca kỹ…”
“Cô ấy không phải là ca kỹ, cô ấy là nghiên cứu sinh chuyên ngành giọng Nam ở đại học Hạ Môn, cho nên Thu Sương mới mời cô ấy đến đây giúp. Chẳng phải mẹ thích nghe giọng Nam sao? Vừa hay, cô ấy rất hợp ý mẹ.”
“……”
_______________________________________________________________________
Còn nữa
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/385552539/answer/1380986292


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep]: Một câu truyện ngắn trên Aige để lại cho bạn ấn tượng sâu sắc.___________________________________________________________________Người dịch: Cảnh Cảnh., khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/856021681929208