[Zhihu] Gặp được anh chẳng dễ dàng gì, đánh mất anh rồi thật đáng tiếc biết bao nhiêu….Lưu ý: Bài dịch là trải lòng chuyện tình buồn của một bạn đồng tính nam

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Gặp được anh chẳng dễ dàng gì, đánh mất anh rồi thật đáng tiếc biết bao nhiêu….Lưu ý: Bài dịch là trải lòng chuyện tình buồn của một bạn đồng tính nam được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Gặp được anh chẳng dễ dàng gì, đánh mất anh rồi thật đáng tiếc biết bao nhiêu….
Lưu ý: Bài dịch là trải lòng chuyện tình buồn của một bạn đồng tính nam, không có yếu tố nhạy cảm, mọi người cân nhắc trước khi đọc, không cmt kì thị tục tĩu.
________________
Người dịch: Du Du / Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
________________
Gần đây em có đọc được một câu nói như thế này: “Tình yêu đích thực, đó không phải là 1 phút rung động nhất thời, mà là rõ ràng đã biết trước sẽ chẳng có kết quả, thế nhưng vẫn cố chấp, vẫn kiên trì, bởi vì em biết, gặp được anh chẳng dễ dàng gì, đánh mất anh rồi thật đáng tiếc biết bao nhiêu…”
Câu nói này thực sự rất phù hợp với tâm trạng của em hiện tại khi viết ra những lời này. Trong khoảng thời gian vài tháng ngắn ngủi, em đã trải qua 2 mối tình trong đời, lần nào cũng là yêu toàn tâm toàn ý, trao cho người ta tất cả, lần nào cũng là kẻ bị bỏ rơi. Hai người có thể ở bên nhau thật chẳng dễ dàng gì, tại sao lại buông tay dễ dàng như vậy?
Em vừa xem một video trên tiktok, vừa xem vừa cố ngăn không cho nước mắt mình tuôn rơi, trong video người ấy nói: “Em vừa mơ một giấc mơ….mơ thấy anh không cần em nữa….sau đó em giật mình tỉnh giấc…thì ra…đó không phải là mơ!”
“Anh và em, chỉ có thể là anh không cần em nữa, bằng không, em nhất định sẽ không rời xa anh”
Cho đến hiện tại em vẫn nhớ như in câu nói này của anh, mặc dù anh không phải mối tình đầu của em, thế nhưng đây lại là lần đầu của hai chúng ta. Cả hai ta đều hiểu rõ, tình yêu này vẫn chưa được xã hội hoàn toàn chấp nhận và cho phép, có thể đến được với nhau thật chẳng dễ dàng gì. Em toàn tâm toàn ý yêu anh, yêu anh bằng tất cả những gì em có, trước giờ em chưa từng nghĩ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy lại có thể yêu được một người, hơn nữa còn yêu một cách nghiêm túc đến như vậy. Thế nhưng vào lúc em vẫn còn đang mộng ước về một tương lai của hai đứa, anh bỏ em chỉ bằng một dòng rep comment . Lúc ấy em hoảng sợ lắm, cảm giác như bản thân đã mất đi tất cả, giống như mất đi cả thế giới. Việc duy nhất em có thể làm lúc đó là liều mạng add wechat lại với anh, dùng tin nhắn xác minh để nói ra những điều em muốn nói. Thế nhưng anh chẳng hề xem, em cứ hết lần này đến lần khác bị anh từ chối.
Cũng may em vẫn còn có số điện thoại của anh, em gửi tin nhắn cho anh. Chúng ta đã nói với nhau rất nhiều, tổng quát lại chính là anh cảm thấy sợ rồi, anh không muốn cho bố mẹ biết chuyện của 2 đứa, chúng ta không thể tiếp tục bên nhau được nữa. Thế nhưng anh à, anh có từng nghĩ cho em không? Em chẳng có cách nào đối mặt với hiện thực trước mắt, em đã cố hết sức để mình có thể ngủ thiếp đi, em coi tất cả những chuyện vừa xảy ra như một giấc mộng dài, em không muốn tỉnh dậy, em cũng không dám tỉnh dậy, mỗi lần tỉnh dậy đều cố gắng tiếp tục ngủ. Ngày hôm đó em chẳng biết bản thân đã tỉnh bao nhiêu lần, chẳng biết bản thân đã ngủ bao nhiêu lâu, chỉ biết rằng khi lần nữa tỉnh lại, trời đang tối…
Dần dần em đã nghĩ thông suốt, em tha thứ cho anh, cũng buông tha cho chính bản thân mình, cứ như thế, người con trai đó chầm chậm bước vào cuộc sống của em.
Anh ấy nói với em rằng anh ấy không muốn yêu xa, không muốn yêu qua mạng, thế nhưng rồi chúng em vẫn ở bên nhau.
Từ lúc bắt đầu cho đến hiện tại bọn em đã gặp mặt 3 lần, em cũng không dám tin, mình lần này lại nghiêm túc yêu lần nữa. Thế nhưng sự thật bày ra trước mắt, em lần này lại ngốc nữa rồi, lại đem toàn bộ tâm trí mà yêu người ta. Trong cuộc điện thoại gần 1 tiếng đồng hồ, anh ấy nói muốn dừng lại, anh ấy nói chuyện tình này cho đến cuối cùng cũng không có kết quả, anh ấy phải kết hôn.
Nhưng chuyện này quan trọng lắm hay sao? Chuyện của tương lai nào ai có thể nói trước được? Tại sao chúng ta lại không thể sống vì hiện tại? Nếu như anh ấy nói không thích em, muốn em rời xa, như vậy thì chúng em cũng chẳng có gì để cưỡng cầu. Thế nhưng anh ấy nói, anh ấy cũng rất buồn, trong lòng vẫn luôn có em, vậy thì tại sao lại dễ dàng buông tay như thế, đây là thái độ nên có trong tình yêu hay sao ?
Em đã từng từng bước dè dặt, nghiêm túc đến gần anh ấy hơn, muốn dựa dẫm vào anh, đón nhận chuyện 2 đứa ở bên nhau. Em biết anh ấy từng chịu tổn thương trong tình cảm, em nguyện yêu anh ấy bằng tất cả những gì em có, đối với anh ấy thật tốt, quan tâm anh, yêu thương, bảo vệ anh. Thế nhưng cho đến cuối cùng kết quả em nhận được lại là thế này đây.
Vậy nên, em thực sự mong những ai chuẩn bị tiến tới một mối quan hệ, xin hãy cân nhắc suy xét thật kĩ, xem bản thân có thể vì mối quan hệ này mà bỏ ra bao nhiêu, hi sinh bao nhiêu. Gặp được nhau chẳng dễ dàng gì, yêu thương nhau càng đáng được trân trọng. Một đời này chúng ta gặp biết bao nhiêu người, nhưng đã bỏ lỡ rồi thì muốn quay lại là chuyện không thể, đừng để bản thân phải ôm tiếc nuối, cũng đừng để quãng đời sau phải mang hối hận muộn màng….
____________________

https://zhuanlan.zhihu.com/p/38327053


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Gặp được anh chẳng dễ dàng gì, đánh mất anh rồi thật đáng tiếc biết bao nhiêu….Lưu ý: Bài dịch là trải lòng chuyện tình buồn của một bạn đồng tính nam, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/671018273762884