[Zhihu] Có bao giờ bạn cảm thấy tiếc nuối về một ai đó không?______________Lược dịch bởi: Mật | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải du

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Có bao giờ bạn cảm thấy tiếc nuối về một ai đó không?______________Lược dịch bởi: Mật | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải du được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Có bao giờ bạn cảm thấy tiếc nuối về một ai đó không?
______________
Lược dịch bởi: Mật | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
1.
Có chứ.
Cậu ấy đã dạy tôi rất nhiều điều.
Dạy tôi biết thế nào là tự tin, phép tắc, tầm nhìn.
Cả thanh xuân của tôi toàn là bóng dáng cậy ấy.
Rõ ràng chúng tôi bằng tuổi nhau, nhưng cậu ấy có cái nhìn cực kì thấu đáo trong tất cả mọi chuyện, thấu đáo hơn tôi rất nhiều, có khi thấu đáo hơn cả những người xung quanh.
Tôi cứ kiếm tìm theo bước chân cậu ấy, qua những nỗi khó khăn trắc trở cũng đã học được cách nhìn người, thế nào là hiểu chuyện, học được cách nhìn xa hơn về tương lai phía trước。
Đợi đến khi tôi đón nhận thế giới này với một tâm thế sẳn sàng nhất, thì chúng tôi đã đi cách xa nhau hơn trên mỗi con đường của riêng mình.
Tôi đã từng nghĩ rằng sẽ níu kéo cậu ấy, nhưng mà khoảng cách giữa người với người không phải chỉ cần đôi ba câu nói thì có thể xóa nhòa.
Cho đến ngày kia, thầy chúng tôi giảng về Lan Đình Tập Tự của Vương Hi Chi
Có câu “Cảnh người đổi thay, tình theo cảnh đổi”
Trong khoảnh khắc đó tôi như đã hiểu ra…
Hôm nay bỗng nhiên nhắc về cậu ấy, tôi thấy đau lòng quá.
Dường như trong dòng chảy thời gian chúng ta gặp được người bạn ăn ý nhất, cuộc gặp gỡ đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi, rồi đường ai nấy đi.
Tiếc nuối chính là như vậy.
2.
Có.
Đối với chuyện tình cảm, tôi thuộc tuýp người theo chủ nghĩa bi quan, chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ có ai đó yêu tôi dài lâu, càng không dám tin rằng ai đó sẽ ở bên cạnh tôi đến hết đời. Vì vậy mà dù có khát vọng yêu đương, nhưng cuối cùng vẫn chùn bước.
Tôi luôn tự nhủ phải tìm một người thật sự thương tôi, nhưng một khi người đó xuất hiện thì lại sống chết thuyết phục bản thân rằng cả hai sẽ không đi đến đâu. Nên lúc người ta thật sự muốn ở bên cạnh tôi, tôi lại lui mình về khoảng cách an toàn.
Biết rằng như vậy sẽ bỏ lỡ, nhưng cũng phải chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.
3.
Mọi người đều kể những tiếc nuối về nữa kia của mình nhỉ?
Tôi muốn kể về một người bạn, chúng tôi đã từng rất thân.
Hồi còn tiểu học, cả lớp ai cũng biết hai chúng tôi là bạn rất thân, ai cũng ngưỡng mộ, hai đứa ăn cơm chung, chơi chung, đi vệ sinh cũng đi chung, dính với nhau như hình với bóng. Cũng có người này người kia chơi cùng chúng tôi, nhưng mà hai đứa luôn nhận thức rằng đối phương là người duy nhất, là đứa thân nhất.
Nhà tụi tôi xa nhau lắm, tôi từng giấu ba má một mình đạp xe lại nhà nó chơi, chơi tới tối muộn không dám về. Một là sợ nguy hiểm, hai là sợ bị ăn đòn. Nó bảo tôi đừng sợ, để nó đưa tôi về rồi nói đỡ cho tôi. Hai đứa bất chấp đêm tối đường lộ vắng tanh phi xe về nhà, đã vậy trời còn mưa, nó nhường áo mưa cho tôi mặc, nó nói “Mẹ mày thấy mày ướt thế nào cũng đau lòng, tao khỏe lắm không sao đâu, với lại tao chị mày mà.”
Về tới mới biết mẹ tôi tìm tôi lật tung cả nóc nhà, báo cảnh sát tìm giúp luôn. Mẹ tôi thấy nó đưa tôi về cũng không la mắng gì, đưa ngược nó về nhà rồi mới trở về đánh tôi một trận. Ra đòn rất mạnh tay, nên kí ức còn mãi.
Sau này học hết cấp 1, trang lưu bút đầu tiên tôi dành cho nó (mà lúc chuyển nhà, mẹ tôi quăng luôn rồi) giờ tôi vẫn còn nhớ nó viết một đoạn như vầy:
Món ăn yêu thích: bún ở Uyển Uyển Hương (cái tiệm tụi mình hay ăn á)
Sở thích: ăn ăn ăn, chơi với mày
Hình thức liên lạc thì nó ghi số điện thoại của mẹ nó.
Lời muốn nhắn gửi: Đừng có mà quên tao nhé.
Sau đó đáng lẽ chúng tôi sẽ cùng nhau lên trấn học, nhưng mà bố tôi lại đẩy tôi lên thành phố vì điều kiện trên đó tốt hơn.
Tôi khóc lên khóc xuống không chịu đi, không nỡ học xa nó.
Bố tôi sôi máu nói nộp học phí rồi, không chịu đi cũng phải đi, điều kiện học trên trấn không tốt, học sinh thì phức tạp hay đánh nhau, học hành không ra gì bla bla…
Tôi khóc chết sống không chịu, rằng lên đó học thì tôi sẽ không có bạn.
“Mấy đứa bạn của con bây giờ chơi tới đây là xong, trong mỗi giai đoạn cuộc đời chúng ta đều phải gặp người này người nọ, có những mối quan hệ khác nhau, không có gì là mãi mãi, học trường mới sẽ có bạn mới, lúc con lên cấp 3 mấy đứa bạn này cũng sẽ không gặp nữa và lại có bạn mới thôi. Những người bạn có thể đi dài lâu với con là những người thật sự có ích cho con, chứ mấy đứa bạn của con bây giờ chẳng mang lợi lộc gì cả.”
Tôi giận lắm “Không mang lại lợi lộc là sao? Bố nghĩ như vậy là sai rồi! Bố vô tình như vậy không có ai làm bạn đâu.”
……
Nhưng mà thật sự lúc lên cấp 2 tụi tôi liên lạc với nhau ít đi nhiều, tuy là lâu lâu có nói chuyện nhưng đã không còn chủ đề chung để tán dóc, rồi dần dần cũng không liên lạc với nhau nữa. Tôi có những đứa bạn mới, mà nó cũng vậy, tụi tôi không còn là đứa bạn thân thiết nhất, duy nhất của nhau nữa.
Tự nhiên kể câu chuyện từ thời tiểu học ở đây thấy hơi trẩu, hơi kì cục. Nhưng mà nó thật sự là một niềm nuối tiếc từ tận đáy lòng tôi, có lẽ tôi là một người không giỏi giữ liên lạc. Tuy rất không thích những điều bố tôi đã từng nói, nhưng mà bất giác tôi lại trở thành người như vậy, lên cấp 2 tôi có bạn mới, lên cấp 3 lại dần dần chia tay nhau đến với những người bạn khác nữa, lên đại học cũng thế. Những người bạn đã từng rất thân họ giống như lớp sóng cát đem rây từng hồi còn lại mấy ai.
Nhưng mà chúng ta đâu còn cách nào khác?
Ít ra cũng đã từng chơi với nhau rất vui vẻ.
_______________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/375262806?fbclid=IwAR1zKIFkbmFkdtkkK-490OTLXrNKtvPL_BJr9fuelhPKE-IjktFglmo47iQ


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Có bao giờ bạn cảm thấy tiếc nuối về một ai đó không?______________Lược dịch bởi: Mật | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải du, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/838727153658661