[ZHIHU ASK] Người lạ ơi, bạn đã từng mất phương hướng chưa? (PART 2) ________________________Lược dịch: Huệ Vịt | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dị

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] Người lạ ơi, bạn đã từng mất phương hướng chưa? (PART 2) ________________________Lược dịch: Huệ Vịt | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dị được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] Người lạ ơi, bạn đã từng mất phương hướng chưa? (PART 2)
________________________
Lược dịch: Huệ Vịt | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả, vui lòng không tự ý repost.
Link phần 1 : https://www.facebook.com/groups/weibovn/?multi_permalinks=836673290530714&notif_id=1609844880814476&notif_t=feedback_reaction_generic&ref=notif
_________________________
2.
Câu hỏi này cũng giống như hỏi một người rằng “Bạn có yêu mẹ của bạn không?”.
Rất ít người người sẽ trả lời không yêu, còn lại câu trả lời đều là có.
Chính là thanh xuân ai mà chẳng lạc lối, đều giống nhau cả, tôi cũng không ngoại lệ.
Chạy theo hiệu xuất càng ngày càng cao của cuộc sống, việc nghĩ xem trưa nay ăn gì cũng thành một chủ đề không có hồi kết, lẽ nào đây không phải là một loại “mất phương hướng” sao?
Vậy thì, bạn có lạc lối không?
Câu hỏi này tôi cũng đã từng hỏi qua người khác, và cũng từng cho rằng việc mất phương hướng trong cuộc sống không phải là chuyện tốt. Nhưng trên thực tế, sự mơ hồ này đã bao giờ không phải là một chuyện tốt nào?
Cũng giống như cuộc sống hiện tại của tôi, có một công việc đủ để tôi không chết đói nhưng cũng không thể nào phát tài cho được, nó khiến tôi rơi vào trạng thái mơ hồ mông lung vô hạn. Tôi nên tiếp tục chọn lựa cuộc sống vô nghĩa này, với mức lương chỉ đủ làm đầy cái bụng khi đói, hay là dũng cảm vượt qua ngưỡng cửa này để rồi lại theo đuổi một sự-mơ-hồ-tiếp-theo?
Từ khi học tiểu học cho đến khi lên cấp 2, rồi lên cấp 3, học tiếp lên đại học, thậm chí đến bây giờ bước chân vào xã hội, không có thời khắc nào là tôi không cảm thấy mơ hồ cả.
Tiểu học, tôi không biết làm thế nào mới có thể đạt được sự công nhận của bố mẹ và giáo viên; trung học, tôi mông lung suy nghĩ về việc bạn nữ cùng bàn liệu có phải cũng có ý với tôi không; đến cấp 3, tôi lại hoang mang không biết trong số tất cả các sách hướng dẫn học của đất nước Trung Quốc này, rốt cục cuốn nào mới giúp tôi bước lên nấc thang thiên đường đại học?
Thật không dễ dàng gì mà vượt qua cấp 3 tiến đến cánh cửa Đại học, vốn cứ nghĩ rằng xuân đến hoa sẽ nở, nào ngờ, hoa có nở ắt có tàn, xuân qua ắt đông sẽ đến.
Lúc này, sự mơ hồ và cảm giác chênh vênh của tôi một lần nữa tăng cấp độ, nó liền trở thành những suy nghĩ không ngừng nghỉ về cuộc sống và sự cảm khái về nhân sinh: Tôi muốn trở thành một người như thế nào, tôi muốn làm công việc ra sao?
Tôi nghĩ, như vậy không phải là tôi đang tụt dốc, ngược lại đây có thể coi là một sự tiến bộ, tùy theo sự trưởng thành của tuổi tác thì suy nghĩ cũng sẽ càng ngày càng nhiều hơn thôi mà.
Nguyên nhân cơ bản là do áp lực cuộc sống và công việc gây ra.
Khi còn đi học ở quê, tôi chưa từng trải qua cảm giác phải để tâm chuyện bữa tối ngày mai tôi sẽ ăn gì. Nhưng ngay khi bước vào đại học, tôi không thể không bắt đầu suy nghĩ đến cái cuộc sống rời ra bố mẹ thì sẽ thế nào và nghĩ xem làm sao mới có thể có được một cuộc sống tốt hơn.
Sẽ có những lúc cuộc sống giống như một đề thi trắc nghiệm, chỉ có bốn đáp án đơn giản ABCD, cho dù không biết đáp án đúng là gì cũng có thể chọn bừa một cái, ít nhất xác xuất ¼ là bạn chọn đúng.
Ở trường học, xuống canteen và ăn mỳ gói chính là một dạng lựa chọn trắc nhiệm cho câu hỏi làm no bụng mỗi ngày, một người sùng bái lối sống lành mạnh là tôi, đương nhiên là chọn A. Nhưng ở canteen, mỗi ngày cũng chỉ có bấy nhiêu món ăn, cho dù ăn đến mệt miệng, ăn đến chán ngấy hết mấy món ABCD đó rồi thì vẫn phải cắn răng mà nuốt vào bụng.
Thế nhưng, cuộc sống đâu chỉ là những câu hỏi trắc nghiệm, cuộc sống còn là những câu đố, và bạn phải nghĩ xem nên trả lời thế nào mới đúng, không có tiêu chuẩn nào cho đáp án đúng cả.
Nhỡ trả lời sai thì sao đây? Rất có thể bạn đưa ra một lựa chọn và đến cuối cùng nó vẫn không khiến bạn hoàn toàn hài lòng, nhưng nó được quyết định sau khi bạn đã suy nghĩ cẩn trọng, thậm chí trải qua cả những cuộc đối thoại với nội tâm mình xem bạn có thật sự muốn vậy không, vì vậy, không hối hận !
Khi cuộc đời không còn là những đề trắc nghiệm với những câu trả lời rõ ràng nữa, khi bạn không còn tự tin có ¼ cơ hội chọn được đáp án đúng nữa, bạn cảm thấy mất phương hướng mỗi lần phải đưa ra câu trả lời cho cuộc sống, có phải bạn đang bị bỏ lại phía sau?
Tôi nghĩ là không.
Chẳng phải là bạn sẽ càng có nhiều sự lựa chọn hơn thay vì chỉ đóng khung trong bốn đáp án thôi sao? Chẳng phải là vì vậy, nên bạn mới mất phương hướng hay sao?
Khi bạn chênh vênh bất định, cũng giống với việc bạn đứng trước những biển báo với chỉ dẫn phức tạp ở ngã tư đường, dù đi hướng nào thì mỗi một biển chỉ dẫn đều ghi khẩu hiệu “Hãy vượt qua những bức tường ngăn cản bạn, dũng cảm tiến lên phía trước và đừng ngoảnh đầu lại”.
Mất phương hướng là chuyện tốt, là để rèn luyện cho não một chút.
Khi tôi cảm thấy bị mất phương hướng thường sẽ hỏi bản thân vài câu hỏi :
Thứ nhất, cuộc sống hiện tại có phải là cuộc sống tôi muốn không?
Thứ hai, những kỹ năng hiện tại mà tôi có có đủ để mang đến cho tôi một cuộc sống tốt hơn không?
Thứ ba, tôi có sợ thử thách không?
Thứ tư, tôi có gánh được hậu quả không?
Cuộc sống này có hàng ngàn vạn lối đi, đừng vì những kỹ năng bạn có ở hiện tại mà kết luận trước tương lai của bản thân !
Mỗi người đều là một cá thể không giống ai, công thức mà người khác áp dụng chưa chắc có thể đúng với bạn, nhưng việc suy nghĩ nhiều hơn và thử qua nhiều thứ là con đường mà ai cũng sẽ bước qua.
Nhân sinh không có mười phân vẹn mười, vẫn sẽ có những sai sót, nếu như đã không cách nào tránh được sai, vậy chi bằng để nó sai một cách có giá trị, có ý nghĩa.


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] Người lạ ơi, bạn đã từng mất phương hướng chưa? (PART 2) ________________________Lược dịch: Huệ Vịt | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dị, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/838687500329293