Zhihu ask: Cảm giác của người còn trẻ nhưng lại mắc phải bệnh ung thư. ———— Group: Weibo Việt Nam "( ͡° ͜ʖ ͡°)" Người dịch: Lý Dương Link: 288

Cùng xem bài viết Phunulamdep ask: Cảm giác của người còn trẻ nhưng lại mắc phải bệnh ung thư.
————
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Người dịch: Lý Dương
Link:
288 được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep ask: Cảm giác của người còn trẻ nhưng lại mắc phải bệnh ung thư.

————

Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”

Người dịch: Lý Dương

Link: https://www.zhihu.com/question/
288301645/answer/635171478?hb_wx_block=1

————

Còn trẻ nhưng lại mắc bệnh ung thư thì có cảm giác gì hả? Tôi nghĩ…. cuộc đời này của tôi đến đây là hết rồi.

7 năm trước tôi mới học lớp 11, 16 tuổi, ung thư xương. Tôi đã trải qua trị liệu bằng hoá trị trong 1 năm, rồi lại về trường đi học tiếp. Có điều tất cả mọi thứ đều đã thay đổi rồi.

Trước đây tôi cứ nghĩ rằng bệnh tật chỉ là sự giày vò vể thể xác, sau này mới hiểu ra, bệnh tật thực ra là sự giày vò trong tinh thần. Lúc đó tinh thần tôi cực kì không ổn định, bởi vì các loại nguyên nhân khác nhau cho nên không nói cho bố mẹ biết sự buồn bã, khó chịu của bản thân, có chuyện gì toàn là tự mình an ủi chính mình. Sau này biện pháp này cũng chả còn tác dụng nữa, đến tự mình nói đạo lí với chính mình, chính mình cũng chẳng chịu hiểu. Mỗi ngày cứ trôi qua một cách mơ hồ hồ như vậy, trước đây thành tích của tôi toàn xếp top đầu trong lớp, sau này càng ngày càng tụt xuống tận cuối lớp.

Tôi từng có suy nghĩ hay là thôi không học tiếp nữa, nhưng mà giáo viên khuyên tôi nên tiếp tục đi học. Với cả nhìn thấy bạn học của tôi ai cũng lên đại học hết rồi, trong lòng rất buồn bã. Cuối cùng tôi vẫn học tiếp, liều cả cái mạng này để cố gắng học hành.

Lúc thi đại học xong, các loại cảm xúc buồn bã khó chịu trước đây của tôi đều biến mất hết. Sau đó tôi đỗ vào một trường đại học 211 của tỉnh.

Mọi người nghĩ đến đây là hết rồi?

Nào chỉ có thế, kì đầu đại học năm 3, lúc đang học giờ thực nghiệm tôi bị ho ra máu, đi kiểm tra phát hiện bệnh di căn sang phổi.

Số phận đúng là thích trêu ngươi con người. Lúc học đại học năm 2 tôi luôn cố gắng để không bộc lộ ra sự hậm hực khó chịu của mình, tôi cảm thấy rất uất ức trong lòng, cảm thấy tiếp tục sống đúng là chẳng có ý nghĩa gì. Lúc không còn cách nào khác, tôi đành nói chuyện này cho bố tôi biết. Bố mẹ tôi mang tôi đi gặp bác sĩ tâm lí, tiến hành trị liệu. Có lẽ sâu trong tiềm thức của tôi vẫn muốn để bản thân mình càng ngày càng khoẻ mạnh, tốt đẹp hơn.

Khó khăn lắm tôi mới thay đổi tốt đẹp được hơn một chút, cũng tìm ra hi vọng để sống tiếp thì cái căn bệnh quái quỷ chết tiệt này lại xuất hiện, đập tan, dẫm đạp hết tất cả những mơ ước hi vọng của tôi dưới chân của nó.

7 năm rồi, lại quay trở lại. Bây giờ tôi cũng chẳng còn chút sức lực nào để đọc sách nữa. Tôi thấy bạn học của tôi có người thì làm nghiên cứu sinh, rồi có người bảo vệ luận văn tốt nghiệp, trong lòng tôi cũng sẽ hâm mộ. Tôi sống vật vờ hơn 20 năm, cuối cùng chỉ còn lại câu chuyện dang dở này.

——-

Ngày 06/04/2019

Cmn lại trúng thầu rồi…. đúng là kinh cmn hỉ… so với lần hoá trị trước còn kinh dị hơn….

——-

Ngày 08/04/2019

Đây chắc là lần viết bài cuối cùng rồi. Tôi sợ là mình không xong rồi.

Từ lúc tái khám đến bây giờ hình như mới có mấy ngày, thực ra trong lòng tôi rất bình tĩnh, có đau khổ khó chịu, nhưng mà không nói rõ ràng ra được. Hôm nay tôi đột nhiên ho ra máu, lúc đó tim tôi đập như điên, mặc dù cách ngày đi khám lại còn tận mấy ngày, nhưng mà tôi cũng có ít cảm giác, thân thể của mình tự mình hiểu nhất. Chỉ là tôi không ngờ cái chết lại đến nhanh như thế, tôi còn nghĩ mình ít nhất chắc cũng sống được 1 2 năm nữa chứ.

Hai mươi ba tuổi tuổi, 6 7 năm gần đây tôi luôn sống trong đau khổ, thực ra chỉ có nửa năm gần đây tôi mới nghĩ thông suốt, cho nên trong lòng cũng bình tĩnh hơn nhiều. Chỉ lo làm những việc bản thân mình thích, muốn cười là cười, muốn khóc là khóc, tuyệt đối không nhẫn nhịn.

Thực ra tôi rất muốn cảm ơn khoảng thời gian tôi đã nhẫn nhịn lúc đại học năm 2, khoảng thời gian này khiến tôi nghiêm túc suy nghĩ về cái chết là như thế nào. Để tôi có thể chuẩn bị trước tâm lí, lúc cái chết đến tôi mới không cảm thấy giày vò, trong lòng mới có thể bình thản chấp nhận. Tôi đã sống đủ rồi, cuối cũng cũng có thể nghỉ ngơi rồi.

Chúng ta bây giờ ai cũng sợ hãi cái chết, bố mẹ tôi cũng thế. Có những lúc tôi bình tĩnh nói với bọn họ về sau khi tôi chết đi sẽ như thế nào, bố mẹ tôi sẽ mắng tôi nói mấy lời ngốc nghếch gì vậy rồi cười lảng sang chuyện khác. Đứng từ góc nhìn của tôi, cái chết và sự sống nên được nhìn nhận một cách công bằng. Tôn trọng cái chết cũng giống như tôn trọng sự sống vậy, đừng có trong một phút kích động mà lựa chọn rời đi, chết rồi sẽ không quay lại được đâu.

Tôi đã từng cố gắng nỗ lực hết sức để bù đắp cho chính mình, nhưng mà không phải chuyện gì cũng thuận lợi, cũng được như ý. Tôi đã nỗ lực rồi, không có nhát gan sợ sệt, thế mà nó vẫn cứ đến, không thể trốn tránh, chỉ có thể chấp nhận.

Tôi tự cảm thấy tính cách của mình khá là mẫn cảm, từ nhỏ đã như vậy, cho nên tôi cũng biết cuộc đời này của mình sẽ trôi qua không mấy dễ chịu. Nghĩ đến tôi vẫn chưa kịp lưu lại thứ gì trên thế giới này cả, vẫn còn nuối tiếc lắm.

Mỗi ngày đều phải hạnh phúc, vui vẻ, phải trân trọng hiện tại. Đây là kinh nghiệm, cũng là kì vọng của tôi sau khi trải qua mấy năm đau khổ, dằn vặt muốn nói với mọi người.

Có lẽ là tôi vẫn còn sống được thêm vài tháng nữa, cảm ơn tất cả những lời chúc phúc của mọi người ở trên này~ Mọi người nói gì tôi đều xem hết đó~ yêu mọi người!

( P/s: Tôi thấy có người gọi tôi là người anh em… thực ra người ta là con gái mà ~ ).

——-

……… Ngày 11/04/2019…….

Coi như là một tin tốt. Phổi của tôi ngưng xuất huyết rồi. Ngày mai đi bệnh viện lấy thuốc về uống xem sao là được. (Hôm qua tôi xui quá, bị té ngã một cái, lại còn đúng lúc đang ở chỗ thay khớp xương nữa, suýt nữa thì biến thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà rồi. Haizzz).

Sau này nếu như lại có tin tốt tôi nhất định sẽ chia sẻ với mọi người. (Hi vọng năm sau tôi vẫn còn sống… ).

——-

……. Ngày 04/05/2019……..

Tháng 5 rồi, tôi đến báo một câu bình an cho mọi người, tôi vẫn còn sống.

Tôi vẫn đang uống thuốc, phải đợi một khoảng thời gian nữa mới đến lần kiểm tra tiếp theo. Cho nên tất cả vẫn còn là một ẩn số. Cơ thể của tôi vẫn ổn, không có chỗ khó chịu nào cả. Nghĩ lại đúng là thần kì, lúc trước ho ra máu xong lại hết rồi, tình trạng của phổi bây giờ thì vẫn chưa biết được.

Khoảng thời gian này mỗi ngày của tôi đều trôi qua rất vui vẻ. Nhà tôi mới rước về thêm một em chó lông vàng, mỗi ngày tôi đều ở nhà chăm sóc nó.

Cuối cùng, yêu mọi người.

——

……….. Ngày 13/05/2015 ( Rạng sáng. Viết viết một lát thế mà muộn luôn rồi).

Suy nghĩ rất lâu, cuối cũng vẫn muốn nói một câu với mọi người. Xin lỗi mọi người, để mọi người phải thất vọng. Tôi quyết định từ bỏ trị liệu…

Tất cả những chuyện trước đây cùng với những chuyện xảy ra gần đây khiến tôi biết được những thứ tăm tối nhất ở sâu trong tim tôi chưa từng biến mất.

Nên bắt đầu nói từ đâu nhỉ, haizz…..

Uống hết chỗ thuốc kia rồi tôi lại bị ho ra máu, là do tác dụng phụ của thuốc. Thực ra tôi cũng chẳng phân biệt được là do khối u trong phổi cho nên mới ho hay là do tác dụng phụ của thuốc nữa. Cũng như bình thường mà bị ho tôi cũng không phân rõ được là chỉ ho do bị cảm mạo hay là do sự khác thường của phổi gây nên nữa.

Bây giờ hơi hít thở mạnh một tí thôi lưng cũng sẽ đau, không muốn, cũng không dám nghĩ nhiều.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi mới quyết định không tiếp tục hoá trị nữa.

Có lẽ sẽ có người nói: Đến chết bạn còn không sợ, thế mà bạn còn sợ cái này.

Thực ra tôi sợ mình sống không có ý nghĩa.

Nếu như số phận đối xử với tôi tốt một chút, để tôi có thể tốt nghiệp đại học xong rồi mới mắc bệnh, hoặc là tối thiểu cũng để tôi trị liệu xong, hồi phục tốt một chút rồi mới lại mắc bệnh, thì tôi đã không đến mức không có hi vọng như bây giờ.

Cuộc phẫu thuật tôi làm là phẫu thuật thay khớp gối, đi lại không có vấn đề gì, chỉ là không được chạy bộ, leo bậc thang cũng có chút khó khăn, sợ nhất là bị té ngã.

Hoá trị xong tôi đã chuẩn bị xong hết những việc sau này cần làm rồi. Dù gì thì loại người như tôi làm gì có ai thèm, đại học còn chưa tốt nghiệp, không có năng lực, cơ thể còn có bệnh. Tôi đã 23 tuổi rồi, đâu thể cứ mãi dựa vào bố mẹ, lười biếng mãi không chịu buông tha bọn họ, để bọn họ bị căn bệnh này vắt kiệt máu mới thôi. Tôi không làm được.

Lúc tôi phát hiện ra bản thân tôi thực ra vẫn chưa thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn ác tính này, lúc ấy tôi đã chuẩn bị được một nửa cho công việc trong tương lai rồi, thế mà những vướng mắc của lúc trước lại xuất hiện trở lại. Tôi biết bản thân tôi không nên tiếp tục nghĩ nhiều, vừa nghĩ đến là tâm bệnh lại xuất hiện, rất nhiều lần đều cố gắng không nghĩ đến nó nữa, cứ dằn vặt mãi như thế, lần nào cũng bị ảnh hưởng bởi những tổn thương và đau đớn của trước đây trải qua. Cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ có thể ngưng trị liệu. Cũng vừa khéo, kết quả của lần tái khám này cũng có rồi… cười không được khóc cũng chẳng xong.

Con đường nào cũng là đường chết cả.

Tôi không có cách nào khiến bản thân mình giống với những người bình thường khác được, sẽ tự suy xét, suy xét không được thì nói với người khác, nhờ người khác giảng giải cho. Mọi người đều nói thanh xuân là khoảng thời gian đẹp nhất đời người, nhưng mà thanh xuân của tôi mỗi ngày đều trôi qua thật ảm đạm, u tối, có những tổn thương và đau đớn đã cắm rễ thật sâu. Tôi từng nói với thầy tư vấn rằng: Em có thể hiểu được những việc đang xảy ra này, em cũng không trách móc ai hay cái gì cả. Nhưng mà em không quên được tất cả những tổn thương và đau khổ mà nó mang lại cho em, không cách nào thoát ra được.

Có một khoảng thời gian rất dài tôi sống tiếp là vì bố mẹ tôi, mục tiêu của cuộc đời tôi cũng là vì bọn họ. Bố mẹ tôi cũng là người bình thường, nửa đời người của bọn họ đều là vì tôi. Những thứ này tôi biết hết chứ, cho nên mặc kệ là học hành, hay là lần đầu tiên sau khi mắc bệnh, tôi đều cố gắng không để bọn họ vì tôi mà phải lo lắng.

Lúc tôi mắc bệnh, bố mẹ tôi hi vọng tôi mỗi ngày đều vui vẻ, cho nên tôi sẽ giả vờ là đang vui vẻ, lúc buồn cũng không dám nói với bọn họ, sợ bọn họ biết được trong lòng sẽ buồn. Lúc đó rất ít khi khóc, mẹ tôi nói tính cách của tôi là tính đàn ông, có lúc mẹ tôi sẽ kể mấy chuyện cười chọc cho tôi khóc một trận. Tôi cười bảo có gì để khóc đâu, thực ra lúc đó có rất nhiều lần tôi đã sụp đổ đến mức sắp không nhịn được nữa rồi.

Nên nghĩ cho bố mẹ nhiều một chút —— câu nói này tôi được nghe rất nhiều lần, trong bình luận cũng có rất nhiều người nói. Lần này, tôi chỉ có thể nghĩ cho bọn họ từ một góc độ khác thôi.

Căn bệnh này đã lấy đi hết sinh lực của tôi rồi, cho dù có sống thêm được một hai năm, hoặc là càng lâu hơn nữa thì đối với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Đối với bố mẹ tôi, số tiền tích góp nửa đời người của bọn họ đều dùng hết để chữa bệnh cho tôi, vậy sau này bọn họ nên làm thế nào bây giờ? Trong nhà còn có người già nữa, đợt này bà ngoại tôi cũng vừa mới phải làm phẫu thuật.

Tôi hi vọng sau này bọn họ có thể sống tốt một chút, số tiền tiêu trên người của tôi thật sự không đáng chút nào hết.

Haizz………. nói nhiều như thế thực ra cũng chỉ hi vọng có người có thể hiểu được quyết định này của tôi. Có những lúc, sống so với chết thực sự là càng dằn vặt càng đau khổ hơn.

Quãng thời gian trước, lòng tự tôn của tôi đúng lớn, sống kiểu khó chịu, trong ngoài không đồng nhất, sau này bị căn bệnh này mài cho nhẵn bóng, không còn lại tí gì cả. Bây giờ tôi chỉ muốn có thể ra đi một cách có thể diện tí, tóc của tôi vẫn chưa dài ra được bao nhiêu nữa. Tôi không muốn vì uống thuốc mà tóc tôi biến thành màu xám tro rồi màu trắng đâu, không muốn mặt bị biến thành màu đen, tróc da các kiểu, tôi cũng là một cô gái biết yêu cái đẹp mà.

Từ bỏ trị liệu không có nghĩa là tôi sẽ sống một cách dật dờ qua ngày, mà bởi vì không còn bị điều này trói buộc nữa, cho nên tôi có thể thoải mái hưởng thụ mỗi ngày trôi qua.

Mỗi ngày ở nhà nuôi chó, ăn chút gì đó ngon ngon. Như vậy cũng rất tốt.

————

Hôm nay dịch xong tự nhiên lại không biết nên nói cái gì cả …


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep ask: Cảm giác của người còn trẻ nhưng lại mắc phải bệnh ung thư.
————
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Người dịch: Lý Dương
Link:
288, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/444779466386767