#zhihu #amquanminhthe ÂM QUAN MINH THÊ Phần cuối: Người tôi yêu là em (KẾT THÚC ĐOẠN TRÍCH) Link phần 3: Link phần 4: Link phần 5: _______ Group:

Cùng xem bài viết #zhihu
#amquanminhthe
ÂM QUAN MINH THÊ
Phần cuối: Người tôi yêu là em
(KẾT THÚC ĐOẠN TRÍCH)
Link phần 3:
Link phần 4:
Link phần 5:
_______
Group: được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

#zhihu
#amquanminhthe
ÂM QUAN MINH THÊ
Phần cuối: Người tôi yêu là em
(KẾT THÚC ĐOẠN TRÍCH)
Link phần 3: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/609720886559290/
Link phần 4: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/611999439664768/
Link phần 5: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/614119676119411/
_______
Group: https://www.facebook.com/groups/245234876341228
Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam
Tác giả: Tam Độ Xuân Thu
Người dịch: Ngân Linh

__________
@VUI LÒNG KHÔNG CHẤM HÓNG LÀM LOÃNG CMT
@không repost khi chưa có sự đồng ý của người dịch
@khuyến khích các bình luận hay, bựa nhưng cũng không quên tuân thủ quy tắc của nhóm nha!
__________
Tôi lúc bây giờ đây đã nhìn không thấy tỷ tỷ nữa, nhưng tôi biết, lúc này cô ấy đang bị Giang Hoài đưa đi vào nhà tôi! Giang Hoài dùng máu của tôi vẽ 1 lá bùa rồi dán lên trán mình, cốt yếu để cho Hứa Thiến lầm tưởng rằng đó là tôi!!
Nhìn Giang Hoài đi xa dần, tôi muốn chạy qua đó để ngăn cản, nhưng cha tôi sống chết giữ tôi lại, tôi lớn tiếng gọi tên Hứa Thiến, thế nhưng khi tôi đứng dưới cái ô, cô ấy vốn không thể nghe thấy tiếng tôi gọi. Một lát sau, Giang Hoài đi vào từ đường, dưới ánh sáng đèn lồng đỏ, Hứa Thiến bỗng hiện ra trở lại, lúc này, tỷ ấy đang nắm tay Giang Hoài, trên môi còn nở nụ cười dịu dàng nữa.
Cha đưa tôi đến trước cửa nhà, bây giờ Hứa Thiến cùng Giang Hoài đã vào nhà ngồi, chỉ có điều Giang Hoài ngồi trên ghế, còn Hứa Thiến lại ngồi trên chiếc quan tài đó!!!
Trong phòng, Giang Hoài chỉ vào 2 con gà trống đứng trên ghế, trên đầu có dán bùa chú gì đó, bảo đó là cha mẹ tôi. Hứa Thiến vội đứng dậy, vậy mà lại nhìn vào hai con gà trống đó gọi bác trai bác gái.
“ Tiểu Thiến, ‘tỷ’ có phải đã mệt rồi không, có muốn nghỉ ngơi 1 lát không?”
Khi Hứa Thiến chào hỏi 2 con gà trống xong, Giang Hoài đã đến trước quan tài, tay ông ta rất khỏe, đẩy cái nắp quan tài tầm nửa tạ mà dường như chẳng tốn chút sức lực nào.
Hứa Thiến lắc đầu:” Ta nghĩ, ta nên rời khỏi đây rồi!”
“Sao lại muốn rời đi sớm vậy?”
“Bởi vì ông không phải là Đỗ Minh!!!”
Khuôn mặt của Hứa Thiến rất bình tĩnh, đôi mắt lộ ra 1 chút cảnh giác:” Tuy rằng ông có thể hóa thành hình dáng của Đỗ Minh, nhưng lại không thể tạo ra được thứ cảm giác tận sâu trong tim khi em ấy ở bên cạnh tôi!!”
Nghe xong câu này, Giang Hoài cũng không quá ngạc nhiên, mà hỏi vặn lại Hứa Thiến:” Nếu cô đã biết ta không phải là nó, vậy tại sao lại không bỏ đi?”
“Bởi vì ta biết ông là ai!!”
Hứa Thiến vẫn rất bình tĩnh, nhưng câu nói sau đây của tỷ ấy lại khiến tôi kinh ngạc:” 13 năm trước, ông đã hại tôi 1 lần rồi, bây giờ nếu ông muốn hại tôi lần nữa, không cần thiết phải bày binh bố trận thế này, ta chỉ xin ông tha cho Đỗ Minh.”
Giang Hoài bảo tôi dụ Hứa Thiến đến đây chính là vì lo tỷ ấy sẽ hại tôi, thế nhưng sao Hứa Thiến lại nói muốn Giang Hoài tha cho tôi?? Người ngoài cuộc như tôi thật không hiểu bọn họ đang nói gì!
Còn người trong cuộc như Giang Hoài, sau khi bị Hứa Thiến vạch trần thân phận lại chẳng tỏ ra ngạc nhiên gì, ông ta chỉ gật đầu, ánh mắt đầy ần ý:” Nhưng cái ta đang làm đây, chỉ là không muốn cô hại nó.”
Vừa dứt lời, hai con gà trống đang đứng trên ghế bỗng nhiên mở mắt, nhằm về phía ngoài cửa mà phát ra tiếng gáy. Trong tiếng gáy của con gà, sắc mặt của Hứa Thiến phút chốc bỗng trắng bệch, tỷ ấy ôm đầu đau đớn.
Căn phòng vốn yên tĩnh bỗng dưng từ đâu gió thổi tới, ánh lửa bùng lên, mấy cái màn trướng treo trong nhà bay tung lên, lá bùa trên trán Giang Hoài cũng bay đâu mất.
Hứa Thiến khuôn mặt đau khổ nhìn Giang Hoài, đôi mắt ánh lên sự thù hận:” Tại sao chứ? Mấy năm nay ông hại tôi còn chưa đủ hay sao? Tại sao ngay đến cái ước nguyện duy nhất cũng không để tôi hoàn thành?”
“Cô muốn ai cũng được, nhưng ta tuyệt đối không để cô tìm đến Đỗ Minh, đây là quy tắc!” Giang Hoài nộ khí rần rần, ông ta chỉ ngón tay vào Hứa Thiến.
Chính vào lúc Giang Hoài giơ tay lên, mấy cái bàn xung quanh đột nhiên rung lắc dữ dội 1 cách kì lạ, mấy cái bàn cùng pháp khí trên đó va chạm vào nhau tạo ra tiếng động lớn. Cái màn trướng đươc cố định trên tường giờ đây như sống dậy, bay ra khỏi tường, bao trùm lấy Hứa Thiến đang ngồi trên quan tài!
Hứa Thiến muốn rời đi, nhưng Giang Hoài đã niệm 1 câu thần chú, mà câu thần chú này đối với Hứa Thiến chính là nguy hiểm chí mạng, quả nhiên đã khiến cơ thế tỷ ấy không động đậy được, phải đứng nguyên tại chỗ.
Tấm màn trướng từng cái từng cái một bay qua chỗ Hứa Thiến . Hứa Thiến thét lên thảm thiết, rất nhanh sau đó đã dần dần bị mấy tấm màn trướng đó cuốn vào quan tài. Vùng vẫy dữ dội, nhưng cơ thể tỷ ấy càng vùng lại càng bị quấn chặt như muốn triệt để phong ấn tỷ ấy lại, còn Giang Hoài đến bên cái quan tài, muốn đóng nắp lại.
Tôi không thể khoanh tay đứng nhìn thêm nữa, nếu như tôi bây giờ trơ mắt nhìn Hứa Thiến bị Giang Hoài thu phục, tôi sợ rằng quãng đời còn lại của mình sống sẽ không yên. Về sau có xảy ra chuyện gì thì….về sau tính!
Tôi gạt tay cha tôi ra, chạy một mạch vào từ đường, vào ngay lúc Giang Hoài muốn đóng nắp quan tài, tôi đẩy ông ta ra, đồng thời cầm lấy 1 con dao cắt nát hết mấy tấm màn trướng đang bao lấy Hứa Thiến.
“Đỗ Minh, con làm cái gì vậy!!??” Giang Hoài nhìn tôi tức giận, không ngờ được tôi lại làm như vậy.
“ Giang gia gia, ông không thể thu phục Hứa Thiến được!!”
“ Để cô ta ở lại đây, cô ta chỉ có hại con thôi, lẽ nào đến cái này con cũng không hiểu??”
“ Có hại ta không đó là việc của tỷ ấy, nhưng ta nhất định không để ông làm hại tỷ ấy”
Mấy cái màn trướng bị tôi cắt nát bỗng bốc lên làn khói trắng, sau thì trực tiếp hóa thành tro 1 cách quỷ dị. Còn Hứa Thiến, vốn bị màn trướng quấn chặt trong quan tài, bây giờ lại xuất hiện trong từ đường, sắc mặt tỷ ấy trắng bệch, mái tóc dài xõa xuống sàn.
Hứa Thiến dùng ánh mắt phức tạp nhìn tôi, vậy mà không trách tôi đã lừa tỷ ấy vào cái bẫy này, ngược lại còn kéo tôi:” Đỗ Minh, đi theo tỷ!!”
Lực tay của Hứa Thiến rất lớn, tóm lấy tay tôi mà làm tôi đau luôn. Lúc Hứa Thiến kéo tay tôi chạy ra ngoài cửa, tôi cảm thấy cả cơ thể như bay lên không trung vậy.
“Con ma nữ kia, đừng hòng mang Đỗ Minh đi!”
Lúc này, Giang Hoài đuổi đến, dán một lá bùa vào lưng tôi. Còn Hứa Thiến vẫn kéo tay tôi, nhưng dường như tỷ ấy đang nắm phải miếng thép nóng vậy, bốc lên làn khói xanh xanh nghi ngút. Tỷ ấy la lên thảm thiết, buông tay tôi ra, quay đầu lại nhìn tôi như muốn nắm tay tôi lần nữa.
Tôi lắc đầu với tỷ ấy:” Hứa Thiến, tỷ mau đi đi, Giang gia gia sẽ không làm hại ta đâu!”
Đối mắt của tỷ ấy lộ ra sự đấu tranh nghê gớm, tỷ ấy quả thực không phải đối thủ của tên đạo sĩ kia. Với khuôn mặt tuyệt vọng, Hứa Thiến biến mất ngay trước mặt tôi.
“Tới lúc này rồi mà con còn bảo vệ cho cô ta, thật là hết thuốc chữa!” Giang Hoài ánh mắt trách móc nhìn tôi, sau đó cầm theo chiếc ô giấy dầu và 1 chiếc chuông đồng, sải bước ra khỏi cổng.
“Giang đạo trưởng, ông đi đâu vậy, ma nữ đó trốn thoát rồi, phải làm sao đây?” Cha tôi hốt hoảng khi nhìn thấy Giang Hoài rời đi.
“Cô ta lúc nãy đã hao tốn nhiều nguyên khí, bây giờ ta đến nhà cũ của cô ta.”
Đến nhà cũ….Giang Hoài muốn tận diệt tỷ tỷ!! Tôi vội chạy đến ngăn cản Giang Hoài nhưng lại bị cha tôi kéo lại.
“Minh con, con có biết mình đang làm cái gì không? Giang đạo trưởng là muốn cứu con đấy! Con bây giờ rồi vẫn muốn bảo vệ cho ma nữ đó à?”
“Con không quan tâm, nếu như Hứa Thiến bị thu phục, con cả đời này sẽ không tha thứ cho bản thân!”
“Con…….”
“Lão Đỗ, đem Đỗ Minh nhốt vào phòng đi, không được cho nó ra ngoài phá chuyện nữa!” Giang Hoài lúc nãy đã đi được 1 quãng dài, vẫn quay đầu lại dặn dò cha tôi.
Cha tôi lâp tức kéo tôi vào phòng, đóng cửa, khóa chốt, mặc cho tôi gào thét bên trong. Lòng tôi nóng như lửa đốt, Hứa Thiến không đấu lại nổi Giang Hoài, một khi Giang Hoài bắt được tỷ ấy……
Hứa Thiến là người con gái tôi yêu, cho dù tỷ ấy là ma thì đã sao? Tôi quyết không để tỷ ấy vì tôi mà chết trong tay Giang Hoài!!!
Tôi tìm thấy trong phòng 1 cái chùy, hít 1 hơi thật sâu, tôi dùng cái chùy bẻ cong thanh song sắt cửa sổ. Nhân lúc cha mẹ tôi không chú ý, tôi lập tức trèo ra ngoài, lao về phía ngọn núi sau thôn.
__________
Tôi chạy trong hoảng loạn, vốn phải mất hơn 1 tiếng mới tới, vậy mà bây giờ chưa đến nửa tiếng là đã tới rồi. Ngôi nhà gạch ngói đỏ vẫn còn đó, xung quanh vẫn là những khóm cúc tỏa ngát hương thơm. Giang Hoài vậy mà vẫn chưa đến, tôi đã đến sớm hơn ông ta 1 bước.
Tôi vội vàng mở toang cửa, nhìn thấy Hứa Thiến đang cuộn tròn trên giường, cơ thể tỷ ấy run rẩy, trên bàn còn đặt 1 chiếc váy cưới màu đỏ. Tôi đến bên giường, ôm chặt Hứa Thiến, cơ thể tỷ ấy lạnh như băng, ôm trong người như ôm 1 tảng băng vậy, sắc mặt tỷ ấy cũng trắng bệch, thật khiến người ta cảm thấy xót xa.
“Hứa Thiến, ta xin lỗi, ta thật sự không phải muốn hại tỷ đâu, chỉ là sau khi biết tỷ là ma, lòng ta thật sự rối bời, thậm chí sợ hãi, nhưng ta cũng không thể đứng nhìn tỷ bị thu phục. Thật xin lỗi, ta không nên nghe lời Giang Hoài, dụ tỷ về nhà….”
“Đỗ Minh, không phải lỗi của em, em đi đi, hãy rời khỏi cái thôn này, đi càng xa càng tốt, đừng bao giờ trở về nữa, Giang Hoài đó….ông ta không phải người tốt, rời khỏi cái thôn này rồi ông ta sẽ rất khó tìm được em, sau này cố mà sống cho tốt…..”
Hứa Thiến ngước lên nhìn tôi, môi của cô ấy trắng bệch, cơ thể vô cùng yếu ớt, lại nói với tôi câu này, khiến tôi lộ ra nụ cười cay đắng.
Giang Hoài không sai, ông ta là đạo sĩ, nhiệm vụ của ông ta là trừ ma diệt quỷ. Hứa Thiến cũng không sai, tỷ ấy chỉ muốn được ở bên tôi, hoàn thành nốt tâm nguyện của mình. Người sai thật sự chính là tôi, thích phải 1 người không nên thích.
Giang Hoài chứng kiến tôi trưởng thành, ông ta bắt Hứa Thiến cũng chỉ vì muốn tốt cho tôi, nhưng ông ấy vốn không phải người xấu như Hứa Thiến nói. Cái thôn này thật ra tôi cũng đã sớm không muốn ở lại nữa rồi, nhưng nếu Hứa Thiến ở lại đây, chắc chắn không thoát khỏi nguy hiểm.
“Được, ta đồng ý với tỷ, ta bây giờ sẽ rời khỏi thôn, nhưng tỷ phải đi cùng với ta.”
Nhưng Hứa Thiến lại lắc đầu:” Tỷ không đi được…Tro cốt của tỷ được chôn ở đây, tỷ không có cách nào rời khỏi đây được!”
“Cái này thì dễ, ta bây giờ sẽ đi tìm tro cốt của tỷ, đem nó đi theo luôn!”
“Quá muộn rồi, ông ta ….đến rồi!”
Khuôn mặt tỷ tỷ lộ ra nụ cười yếu ớt, cơ thể thì bỗng dưng co giật, sắc mặt còn trắng hơn lúc nãy. Tỷ ấy cau mày, hai tay ôm lấy đầu, thét lên đau đớn.
“Hứa Thiến, tỷ làm sao vậy? Hứa Thiến!!!”
Nhìn thấy Hứa Thiến như vậy, tôi hoảng loạn cả lên. Mà trong lúc này, cả căn phòng bỗng nhiên rung lắc, gạch ngói không ngừng rơi xuống, rồi biến thành tro trong không trung, còn xung quanh thì đột nhiên hoang tàn đi, biến thành 1 vùng hoang vu.
“Đỗ Minh,….nghe lời tỷ tỷ, rời khỏi…….cái thôn này………”
Trong nỗi đau đớn tột cùng, tỷ ấy nói với tôi, nhưng vừa nói, cơ thể tỷ ấy lại mờ nhạt dần ngay trước mặt tôi, chớp mắt bỗng dưng tan biến!
Hứa Thiến vừa biến mất, cả ngôi nhà quay về hình dạng vốn có của nó, ngói đỏ biến mất, chỉ còn lại là vài bức tường đổ nát bám đầy rong rêu. Chiếc giường mà tôi đang ngồi giờ đây lại biến thành 1 cỗ quan tài xi măng, có vài con chuột chay qua chạy lại nữa.
“Hứa Thiến……Hứa Thiến! Em ở đâu??”
Tôi hoảng hốt cực độ, thế nào cũng không lường trước được Hứa Thiến lại biến mất ngay trước mặt tôi như vậy. Tôi lớn tiếng gọi tên cô ấy, nhưng chỉ còn lại tiếng gió lạnh thổi qua.
Ông ta đến rồi! Phải rồi, trước khi biến mất Hứa Thiến có nhắc đến “Ông ta đến rồi!”……Vậy thì “ông ta” ở đây chính là……..
Tôi đột nhiên nhớ ra điều gì, vội chạy ngay ra ngoài, Bên ngoài giờ chỉ là 1 vùng hoang vu, tôi chẳng thấy bóng người nào cả. Nhưng tôi khẳng định, chắc chắn có liên quan đến Giang Hoài, Giang Hoài lúc nãy nhất định là đã đến đây rồi!
Tôi vội chạy xuống núi, nhưng vừa chạy được khúc, tôi đột nhiên nhớ ra 1 điều gì đó…
Tro cốt của Hứa Thiến……
Tôi lại cắm đầu quay trở lại, chạy về phía ngôi mộ của Hứa Thiến. Thế nhưng vừa chạy đến, thật không thể ngờ, phần mộ của Hứa Thiến đã bị đào lên! Bia mộ của tỷ ấy cũng bị ném sang 1 bên, bên trong chiếc quan tài gỗ mục nát đó, lại trỗng rỗng, chẳng có gì cả!!!
Giang Hoài, nhất định là ông ta đã đào mộ Hứa Thiến lên, lấy mất tro cốt của tỷ ấy!!
Tôi xoay người chạy về phía nhà Giang Hoài. Giang Hoài dù gì cũng già rồi, tốc độ chắc chắn không bằng người trẻ như tôi. Không tốn quá nhiều thời gian, đã nhìn thấy bóng Giang Hoài, trên tay ông ta quả nhiên đang cầm 1 hũ tro, trên đó còn dán 1 lá bùa.
“Giang Hoài, đem tro cốt của tỷ tỷ trả lại cho ta!”
Tôi lớn tiếng gọi Giang Hoài, nhưng ông ta chỉ quay đầu lại nhìn tôi với ánh mắt thật vọng, lại không dừng bước mà cứ tiếp tục đi.
“Đưa hũ tro cho ta!”
Tôi rất nhanh đã đuổi kịp được Giang Hoài, đưa tay ra giật lấy hũ tro, nhưng, ông ta thật khiến người ta kinh ngạc, tóm lấy tôi, trực tiếp ném tôi xuống từ sườn núi cao 2m.
Tôi từ trên đó ngã xuống, đầu đạp mạnh xuống đất, choáng váng hết cả, tôi la lên đau đớn.
“Hũ tro cốt….đưa cho ta!!”
Tôi lau máu trên miệng, cố đứng dậy nhưng không được. Đứng trên sườn núi, Giang Hoài nhìn tôi 1 cách giận dữ:” Đỗ Minh, ngươi thật là hết thuốc chữa! Ta cho dù để ngươi chết ở đây cũng không trơ mắt nhìn người bị ma nữ đó hại chết!”
Giang Hoài cất bước rời khỏi, còn tôi thì bất lực nằm giữa cánh đồng, nhìn lên trời cao, tự hỏi sao lại bất công như vậy, tại sao lại chia rẽ chúng tôi, tại sao cuộc đời tỷ tỷ lại khổ như vậy??
Tôi hồi tưởng lại lúc tỷ tỷ dần tan biến, khuôn mặt đó sau cuối vẫn nở với tôi 1 nụ cười, nhẹ nhàng mà xót xa. Hứa Thiến, người con gái duy nhất tôi yêu mà tôi cũng chỉ có thể giương mắt đứng nhìn cô ấy tan biến ngay trước mắt, bao nhiêu đau đớn giờ biến thành tự trách, tôi tự trách mình ghê gớm, chung quy thì mọi thứ cũng bắt đầu từ tôi, nếu ngày xưa tôi không nói sẽ lấy tỷ ấy, nếu ngày xưa tôi không để lại chấp niệm trong lòng tỷ ấy, nếu ngày xưa tôi………
Tỷ ấy bảo tôi rời khỏi ngôi làng này, tôi nhất đinh phải nghe theo, đây là mong muốn duy nhất trước khi tan biến của Hứa Thiến, cũng là mong muốn bấy lâu của tôi. Tôi sẽ mang em trong tim , đi tìm nơi có hoa cúc vàng rực rỡ, tìm nơi có ngôi nhà nhỏ ngói đỏ tươi, sống cuộc đời của chúng ta, tránh xa chốn thị phi này……
__________
Vậy là đã kết thúc đoạn trích nhỏ từ tác phẩm lớn Âm Quan Minh Thê. Mình sẽ tiết lộ sơ sơ bộ này cho các bạn đỡ tò mò
Sau đoạn này, Hứa Thiến vẫn chưa tan biến hẳn, cô ấy sẽ còn trở lại, những chap sau chính là cuộc phiêu lưu của anh Minh và chị Thiến, đi tìm lời giải đáp cho cái chết của chị Thiến cũng như Giang Hoài, tìm hiểu xem ông ta là ai, đến từ đâu, rốt cục có âm mưu gì, sự tồn tại của Đỗ Minh có liên quan gì đến ông ta. Dần dần lộ ra thân phận của Đỗ Minh và Hứa Thiến- COCC không thể đùa được, hai người trải qua “9981 kiếp nạn” …bla bla. Nói chung dài lắm, cả 1 câu chuyện dài mà, và khá là ảo diệu, liên quan nhiều thế lực cường đại khác.
Chốt cú cuối là happy ending nè:
__________
Ánh sáng tràn ngập xung quanh cây bồ đề, dần dần hiện ra hình ảnh 1 cô gái, mặc chiếc váy đỏ rực rỡ, nhìn tôi nở một nụ cười dịu dàng.
“Hứa Thiến!”
Đám mây u ám của cuộc đời tôi dần tan biến, tôi chạy lại ôm cô ấy thật chặt!
“Đỗ Minh, kết thúc, đối với chúng ta chính là khởi đầu”
__________
Mong các bạn thỏa mãn với cái kết của đoạn trích, khúc sau câu chuyện khá ảo diệu, sự thật có lúc nào là như ý muốn, người và ma vốn chẳng chung đường, lại chẳng may có nghiệt duyên, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. (Trừ cái truyện này ra nha, vì tác giả quá buff hai anh chị).
Mình sẽ không spoil quá nhiều để tôn trọng các bạn dịch giả khác muốn dịch các phần sau nữa!
Mong các bạn thông cảm, nếu dịch tiếp mình sẽ thông báo, cảm ơn các bạn đã đọc và ủng hộ!
Thân!


Hãy chia sẻ bài viết #zhihu
#amquanminhthe
ÂM QUAN MINH THÊ
Phần cuối: Người tôi yêu là em
(KẾT THÚC ĐOẠN TRÍCH)
Link phần 3:
Link phần 4:
Link phần 5:
_______
Group: , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/616419179222794