#zhihu #amquanminhthe ÂM QUAN MINH THÊ Phần 5: CHẤP NIỆM CỦA TA CHÍNH LÀ CHÀNG (Trích đoạn) Link phần 3: Link phần 4: Link phần cuối: _______ Group

Cùng xem bài viết #zhihu
#amquanminhthe
ÂM QUAN MINH THÊ
Phần 5: CHẤP NIỆM CỦA TA CHÍNH LÀ CHÀNG
(Trích đoạn)
Link phần 3:
Link phần 4:
Link phần cuối:
_______
Group được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

#zhihu
#amquanminhthe
ÂM QUAN MINH THÊ
Phần 5: CHẤP NIỆM CỦA TA CHÍNH LÀ CHÀNG
(Trích đoạn)
Link phần 3: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/609720886559290/
Link phần 4: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/611999439664768/
Link phần cuối: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/616419179222794/
_______
Group: https://www.facebook.com/groups/245234876341228
Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam
Tác giả: Tam Độ Xuân Thu
Người dịch: Ngân Linh

__________
@VUI LÒNG KHÔNG CHẤM HÓNG LÀM LOÃNG CMT
@không repost khi chưa có sự đồng ý của người dịch
@khuyến khích các bình luận hay, bựa nhưng cũng không quên tuân thủ quy tắc của nhóm nha!
__________
Trăng hôm nay rất sáng, vậy mà Giang Hoài còn đem theo 1 cái ô, khiến tôi vô cùng khó hiểu, tôi hỏi Giang Hoài cái này dùng để làm gì, ông ta nói với tôi cái ô này là một pháp khí. Chỉ cần che ô, ma quỷ không cách nào nhìn thấy chúng ta. Hơn nữa cái đèn lồng đỏ này gọi là đèn Chu Sa, có thể giúp ta nhìn rõ mấy thứ không sạch sẽ, bao gồm ma quỷ.
Hơn 1h sau, tôi đến ngọn núi phía sau thôn nơi tỷ tỷ sống, Giang Hoài mở chiếc ô màu đen ra, nói tôi che ô lên. Tôi cầm luôn chiếc đèn lồng tiến về phía trước, nhưng cả người tôi bỗng như đi vào thế giới mờ ảo vậy.
Trong ánh đèn huyền ảo, những bông hoa cúc rực rỡ ban ngày bỗng biến đi đâu mất, chỉ còn lại là 1 vùng cỏ dại hoang vu. Ngôi nhà ngói đỏ cũng biến mất, thay vào đó chỉ là vài bức tường đổ nát đơn sơ, mà bên trong lại mọc đầy cỏ dại, mấy con chim hoang dã bay ra tứ tung. Còn tỷ tỷ…..
“ Ba ngày, chỉ còn ba ngày nữa thôi…….”
Tiếng lẩm bẩm của tỷ tỷ đập vào tai tôi. Tôi thuận theo hướng có tiếng của tỷ tỷ mà nhìn, nhìn thấy tỷ ấy đang ngồi trên 1 sườn đồi nhỏ cách đó không xa, đôi mắt thoáng chút thẫn thờ.
Tỷ tỷ dưới ánh trăng đêm vẫn xinh đẹp như mọi khi, nhưng cô ấy dường như không nhận ra có sự xuất hiện của tôi. Tôi lớn tiếng gọi, nhưng tỷ ấy vẫn ngồi yên bất động.
Tôi ngẩn người đứng nhìn tỷ ấy, vậy mà nghe thấy tỷ tỷ phát ra một điệu cười chế nhạo, sau đó tỷ ấy đứng dậy, mang theo cái nụ cười bí ẩn đó tiến về phía tôi. Tôi cứ tưởng tỷ ấy nhìn thấy mình, vội nở 1 nụ cười, đưa tay ra đón, thế nhưng trong chốc lát, nụ cười trên môi tôi như đóng băng lại.
Tỷ tỷ đi tới chỗ tôi, thế mà tôi lại không ôm được tỷ ấy, tỷ ấy đi xuyên qua tôi như đi qua không khí vậy. Khi tôi ngoái đầu lại nhìn, gió làm đám cỏ dại đung đưa, hất tung gấu váy tỷ ấy lên, bên dưới ấy vậy mà chẳng có gì, hoàn toàn trống rỗng- tôi không hề thấy chân của tỷ tỷ.
Tỷ tỷ không phải là người, tỷ ấy là ma nữ, chính là ma nữ là cha tôi nói!!!!
“Những thứ cần xem thì cũng xem xong rồi, về nhà thôi. Ma nữ đó đã hiện nguyên hình, một khi phát hiện ra chúng ta, thì …khó nói lắm.” Giang Hoài tỏ vẻ hoang mang, kéo tôi đi.
Tôi cũng không biết mình làm sao mà về được nhà, trên đường đi, đầu tôi toàn là hình ảnh bộ dạng của tỷ tỷ lúc nãy, hình ảnh đống tường rào đổ nát, còn có đôi chân bỗng dưng biến mất của tỷ tỷ, rồi tỷ ấy đi xuyên qua tôi nữa…Mấy thứ này cứ lẩn quẩn trong đầu tôi, khiến tâm trí tôi vồ cùng hoảng loạn.
Về tới nhà, tôi ngồi thẫn thờ, không nói một lời, mặc cho cha mẹ lo lắng.
“ Là nghiệt duyên đây mà, con nhỏ đó chết đã 13 năm rồi, sao đến bây giờ vẫn còn bám lấy con trai tôi chứ?” Cha tôi buồn bã, thở dài.
“ Cha, tỷ tỷ…..à ma nữ đó, rốt cục là ai?”
“Chuyện này ta vốn không định kể cho con đâu, như con đã gặp cô ta rồi thì để ta kể đầu đuôi ngọn ngành”
Phụ thân bắt đầu nói đến 1 khoảng thời gian trong quá khứ không 1 ai biết!
Cách đây mười mấy năm, ngọn núi phía sau thôn có 1 cặp vợ chồng họ Hứa, cha tôi với bọn họ có quan hệ rất tốt. Thường ngày hay ôm tôi qua nhà bọn họ chơi, uống rượu, mà lúc đó tôi chưa tới 5 tuổi. Hứa gia có 1 đứa con gái rất xinh đẹp, lớn hơn tôi 2 tuổi. Trong lúc người lớn đang uống rượu, tôi với con gái nhà họ Hứa đứng ngay cổng chơi trò đám cưới giả, lúc đó tôi còn nhỏ, không biết gì, liền nói với cô ấy sau này lớn lên tôi nhất định sẽ mang kiệu hoa sang cưới.
Ngưới lớn nghe được câu nói ngày, liền định luôn hôn ước cho hai đứa tôi. Nhưng ai mà ngờ được, hôm sinh nhật 7 tuổi của cô bé này, cô ấy lại bị treo cổ!! Mà bộ dạng lúc chết trông vô cùng quỷ dị!!.
Cha tôi nói, cô bé đó lúc chết mặc 1 bộ váy hoa rất đẹp, tay chân còn được buộc dây thừng đỏ, giống như cái bánh tông treo giữa nhà vậy. Còn bố mẹ cô bé sau đó cũng chết bất đắc kì tử.
(Bánh tông: thuật ngữ hay dùng trong các chủ đề trộm mộ chỉ các xác chết đã thi hóa hoặc thối rữa)
Đêm thứ 2, mọi người trong thôn bỗng nghe thấy tiếng khóc của bé gái phát ra từ ngọn núi phía sau thôn, làm cả thôn nháo nhào lên, vội vàng tránh xa ngôi nhà nơi Hứa gia từng ở. Gia đình tôi lại không ngờ rằng, cô bé nhà họ Hứa đã chết đó, vậy mà lại tìm đến tôi.
Một hôm, cha mẹ tôi đi làm đồng về, thấy tôi đang ngồi một mình trong phòng, vừa nói vừa cười như đang nói chuyện với ai đó vậy. Cha mẹ tôi bèn hỏi, tôi liền chỉ về chỗ trống bên cạnh mình mà nói:” Tỷ tỷ đến thăm con nè!” Vừa dứt lời, trong phòng truyền ra một tiếng cười cười bé gái vô cùng bí ẩn, cha mẹ tôi hoảng hốt mang tôi chạy ra khỏi đó, vừa hay đụng phải Giang Hoài cùng mẹ vợ ông ta đi ngang qua cổng nhà tôi, nhờ vậy mới đuổi được hồn ma của cô bé đi.
Sau đó, tôi đột nhiên bị 1 trận sốt cao, những kí ức liên quan đến tỷ tỷ bỗng 1 đêm đều biến mất sạch. Nhưng cha tôi thế nào cũng không ngờ được, hồn ma của cô bé đó vốn không có rời đi, vẫn còn lang thang ở trong thôn. 13 năm sau, ấy vậy mà cô ấy vẫn không quên lời nói tôi nói lúc nhỏ, bám lấy tôi không buông.
“Ầy,1 lần từ bi, vậy mà mang đến hậu họa khôn lường! Lúc đó ta thấy cô ta đáng thương, nên mới mềm lòng tha cho, thật không ngờ cô ta vẫn cứ bám lấy Đỗ Minh. Hơn nữa, đã 13 năm trôi qua, bây giờ muốn đối phó cô ta, không phải là chuyện dễ dàng nữa!”
“Giang đạo trưởng, bây giờ ma nữ đó trở về rồi, phải làm thế nào mới được đây?”
Giang Hoài lắc đầu:” Haizz….”
Tôi chả quan tâm đến mấy lời của Giang Hoài, quay sang hỏi cha tôi:” Cha, tỷ tỷ tên là gì vậy?”
“Cô ta tên là Hứa Thiến, chết cách đây 13 năm, mộ nằm trên ngọn núi phái sau thôn”
Hứa Thiến…tỷ tỷ tên là Hứa Thiến sao? Chẳng lẽ 13 năm trước tỷ ấy thật sự đã chết, biến thành ma?
Nhớ lại lúc Giang Hoài đưa tôi đến xem bộ dang thật sự của tỷ tỷ, lòng tôi chua xót 1 hồi, đó là cô gái đầu tiên tôi thích! Tôi thật sự hi vọng cái vị Hứa Thiến đó là một người khác, không liên quan gì đến tỷ tỷ
“Đỗ Minh, tâm trạng bây giờ của con ta hoàn toàn có thể hiểu, nhưng người và ma chung quy không cùng 1 con đường, cô ta bám lấy con sớm muộn gì cũng hại con. Trên đời này, không có con ma nào là vô hại hết á!!” Giang Hoài giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh đó, nhìn tôi mà nói.
Sau đó, Giang Hoài nói với tôi, sở dĩ cái cô Hứa Thiến biến thành ma đó cứ bám lấy tôi, rất có thể là vì muốn đợi tôi trưởng thành, hút dương khí trên người tôi để tôi làm kẻ chết thay cho cô ta, giúp cô ta thuận lợi đi đầu thai chuyển kiếp. Nghe xong lời này, mặc dù tôi vẫn tin tưởng tỷ tỷ sẽ không bao giò làm hại tôi, nhưng vẫn bất giác lạnh hết sống lưng.
“Ta chính là chứng kiến Đỗ Minh trưởng thành, đương nhiên sẽ giúp nó. Chỉ là…..Đỗ Minh phải đồng ý trước đã!” Giang Hoài ánh mắt thâm sâu, lạnh lùng nhìn tôi, nói.
“Con á???”
Giang Hoài gật đầu:” Đỗ Minh, con và con ma nữ đó bên nhau nửa năm rồi mà cô ta vẫn chưa làm hại con, chưng tỏ vẫn chưa đến túc cô ta cần tính mạng con, vậy nên lúc này con vẫn được xem là an toàn. Việc mà ta muốn con làm, chính là tìm cách dẫn dụ cô ta về nhà, đến lúc đó ta có thể bày trận pháp bắt cô ta, diệt trừ hậu hoạn”
Cho dù tôi vẫn tin tưởng tỷ tỷ sẽ không hại tôi, nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định của cha mẹ tôi, tôi vẫn lựa chọn đồng ý. Sáng sớm hôm sau, mẹ tôi theo lời dặn của Giang Hoài, ra chợ mua 2 con gà trống , còn cha tôi qua nhà Giang Hoài, giúp ông ta vận chuyển pháp khí dùng để đối phó tỷ tỷ.
Cha tôi và Giang Hoài đem về 1 cỗ quan tài và hai cái rương gỗ lớn, đều được chuyển từ nhà Giang Hoài qua. Cỗ quan tài này vốn là để chuẩn bị cho Lý bà bà, nhưng bây giờ vì để đối phó Hứa Thiến mà lấy ra xài luôn.
Chiếc quan tài đượng khiêng đặt bên trong từ đường, hai cái rương lần lượt được mở ra, 1 trong số đó bên trong đựng 8 chiếc màn trướng màu vàng dài 3m rộng 2m, cái còn lại đựng nhiều pháp khí tương tự. Đem cái màn trướng treo lên tám hướng khác nhau trong từ đường, phía trước có đặt mỗi chỗ 1 cái bàn đặt 8 vật: quạt lông, vòng ngọc, chuông đồng, phất trần, máu chó mực, nến, lư hương, bột gạo nếp. Còn hai con gà trống mào đỏ mẹ tôi mua cũng được đặt lên hai cái ghế trong sảnh chính, phía trên còn dán bùa chú.
(phất trần là cái cây lông lông mấy cha đạo sĩ hay cầm á)
Sau cùng, Giiang Hoài lấy 1 ít máu từ tay tôi, trộn với chu sa rồi trét lên 1 lá bùa. Xong xuôi, Giang hoài nói với tôi:” Đỗ Minh, trận pháp đã đuọc bố trí xong, con bây giờ đi dụ con ma nữ đó qua đây!”
__________
Vạn sự câu bị chỉ khiếm đông phong ( mọi việc đã xong chỉ còn thiếu gió đông nữa thôi), mà tôi lại chính là ngọn gió đông đó. Tuy rằng tôi không biết cái trận pháp này có các dụng gì, nhưng tôi có cảm giác tỷ tỷ nếu thật sự đến, rất có thể sẽ hồn phí phách tán. Tôi không nỡ nhưng cũng không thể làm trái lời cha mẹ, đành phải nghe theo.
Tôi đi rất lâu, cuối cùng cũng đến ngọn núi phía sau thôn, thế nhưng tôi không vội qua nhà tỷ tỷ, mà dừng lại trước 1 phần mộ. Trong thôn của chúng tôi, trẻ con chết yểu thì không được làm đám tang, cũng không được mai táng tử tế, mà cái phần mộ trước mặt tôi đây chỉ là một nấm mồ nhỏ hoang sơ, phía trước còn có cắm 1 cái bia sơ sài, cái bia trải qua 13 năm mưa gió, mấy chữ trên bia sớm đã bị mòn hết cả, nhưng tôi vẫn nhìn thấy được hai chữ ‘Hứa Thiến’.
Tôi ngẩn người trước phần mộ rất lâu, đấu tranh nội tâm dữ dội, không biết làm sao mà lại khóc thành tiếng rồi. 1 lúc lâu sau, tôi mới đứng dậy, lau hết nước mắt trên mặt đi, đi về hướng nhà của tỷ tỷ.
Hôm nay, hoa cúc dại vẫn nở rộ ngát hương thơm như mọi ngày, tỷ tỷ vẫn mặc chiếc váy đỏ xinh xắn ấy, gió mùa thu thổi nhẹ, tóc tỷ ấy bay bay trong gió, nụ cười của tỷ vẫn như vậy, lặng lẽ mà xao xuyến lòng người! (Vì đã lỡ yêu em rồi ^–^)
Nếu như không phải đêm hôm qua tận mắt nhìn thấy, tôi nhất định sẽ không có bất cứ hoài nghi gì về những gì mình thấy bây giờ, cái vị tỷ tỷ xinh đẹp đang ngồi trước mặt tôi đây lại là ma nữ!
“Tỷ tỷ, tên của tỷ có phải là Hứa Thiến?” Tôi đi vào phòng tỷ tỷ, hỏi tỷ ấy điều mà tôi muốn biết nhất.
“ Khuôn mặt tỷ tỷ xuất hiện chút kinh ngạc, sau thì gật gật đầu:” Đỗ Minh, sao em lại biết được tên của tỷ?” “ Hứa Thiến…..cái tên này không hay chút nào, tỷ sợ khi nói với em rồi, em sẽ không thích tỷ nữa.”
“Tỷ tỷ nói gì vậy, cho dù có thế nào đi nữa, ta cũng chỉ thích có mình tỷ!” Tôi miễn cưỡng cười 1 cái, nhưng trong lòng đã hỗn loạn lắm rồi, “ Nhưng ta vừa mới nhìn thấy bên vệ đường 1 phần mộ, trên bia có viết cái tên giống hệt tên tỷ.”
Tỷ tỷ tên là Hứa Thiến, tỷ ấy thật sự đã chết cách đây 13 năm, tỷ ấy thật sự là……ma nữ!!!
Nụ cười trên khuôn mặt tỷ tỷ như bị đóng băng lại, tỷ ấy nhìn vào tôi, ánh mắt lóe lên ý tứ phức tạp
“ Vậy, bây giờ thì sao?” Tỷ tỷ……Hứa Thiến hỏi tôi.
“Ta muốn……đưa tỷ về nhà.” Tôi lúng túng nói, giọng chả có chút sức lực nào.
Tuy nhiên, Hứa Thiến lại không có chút nghi ngờ gì về lời nói của tôi. Cô ấy chỉ suy xét 1 lúc, sau đó thì gật đầu, khuôn mặt bây giờ vẫn là nụ cười lặng lẽ đó.
Tôi và Hứa Thiến đi chầm chậm dọc theo đường núi. Vốn dĩ chỉ tốn 1 tiếng để đi vậy mà 3 tiếng rồi vẫn chưa tới. Mấy người đi đường nhìn thấy tôi nói chuyện với Hứa Thiến, liền hỏi tôi đang nói chuyện với ai, tôi lại giả điên như không nghe thấy, kết quả bị bọn họ cười nhạo là gặp phải ma.
“Hứa Thiến, ta có điều rất muốn hỏi tỷ?” Tôi không vâng theo lời Giang Hoài, mà nhìn vào Hứa Thiến, lần đầu tiên tôi gọi tên tỷ ấy.
“Ừm, hỏi đi!”
“Tỷ có phải đã chết cách đây 13 năm?”
Tôi hỏi trực tiếp như thế, vậy mà Hứa Thiến không hề ngạc nhiên, cũng không phủ nhận, chỉ nhẹ nhàng gật gật đầu.
Câu trả lời của Hứa Thiến khiến cho hi vọng cuối cùng của tôi bị phá nát. Tôi cảm thấy rất kì lạ, tại sao sau khi tôi hỏi, tỷ ấy lại có thể bình tĩnh như vậy, kì lạ hơn nữa, tôi cứ nghĩ rằng bản thân lúc này sẽ rất hoảng loạn, ấy vậy mà tôi cũng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng không tin được.
“Có 1 vị đạo sĩ nói với ta rằng, tỷ bám lấy ta là vì muốn dùng ta làm kẻ thay thế, để bản thân có thể thuận lợi đi đầu thai, có đúng như vậy không?”
Tôi thật không hiểu bản thân mình lúc này, biết rõ Hứa Thiến trước mặt mình đây là 1 ma nữ đã chết 13 năm trước, nhưng lại không sợ tỷ ấy như trong tưởng tượng, trong lòng chỉ vương chút bi thương.
Đôi mắt của Hứa Thiến ánh lên một tia sáng, tỷ ấy cố gượng cười,lắc đầu:” Tỷ tỷ chưa bao giờ nghĩ sẽ làm hại em!”
(Bóng Dao muội nhẹ nhàng vụt qua nơi đây ^^)
“Vậy sao tỷ còn ở nhân gian tận 13 năm làm gì?”
“Có lẽ, là vì 1 chấp niệm sâu trong tim từ khi còn nhỏ!”
Hứa Thiến thở dài:” Người sau khi chết, hồn phách phải về âm giới, có 1 số hồn không về được , chính là vì trong lòng họ có chấp niệm, mà chấp niệm của tỷ chính là em, Đỗ Minh. Khi còn nhỏ, em đã từng nhiều lần nói, đợi em lớn lên rồi sẽ mang kiệu hoa sang cưới tỷ, em nói em thích màu đỏ, vậy nên trong ngày thành thân, tỷ nhất định phải mặc một bộ áo cưới màu đỏ.”
Hứa Thiến nói đoạn, khuôn mặt lộ ra nụ cười gượng gạo phảng phất chút buồn bã:” Câu nói đó của em lúc nhỏ đã trở thành chấp niệm của tỷ sau khi chết, hồn của tỷ không về được xác, lại không vào được âm giới, chỉ có thể đợi em đủ 18 tuổi, mang kiệu hoa sang rước. Chỉ có như vậy tỷ mới đạt được tâm nguyện, trở về vòng luân hồi của mình.”
“Đỗ Minh, bây giờ em biết tỷ là ma rồi, còn nguyện ý lấy tỷ không?” Tỷ tỷ hỏi tôi với ánh mắt mong chờ. Còn tôi thì ngập ngừng không ra câu.
Nếu như là ngày trước, tôi nhất định không do dự gì mà đồng ý, nhưng bây giờ tôi ít ra cũng hiểu được 1 đạo lý: người và ma vốn không chung đường!
Dưới sự im lặng của tôi, Hứa Thiến chắc cũng hiểu được lòng tôi đang nghĩ gì, tỷ ấy không nói nữa, để cho tôi nắm tay, không vui không buồn đi về phía trước.
Tôi và Hứa Thiến cứ đi trong im lặng như vậy, bất giác tôi nhận ra đã đi đến cổng nhà mình, cửa từ đường đã mở, xung quanh bao phủ màn trướng màu vàng cố định bởi đinh sắt. Đèn lồng đỏ treo khắp nơi trong nhà, rực rỡ.
Giang Hoài lúc này đang cầm 1 chiếc ô giấy dầu đứng trước cửa, nhìn thấy tôi liền gật gật đầu.
“ Hứa Thiến, hay là tỷ về đi, ta cảm thấy……tỷ hôm nay không nên đến đây.”
Tôi rõ ràng biết Hứa Thiến là 1 ma nữ, thế nhưng tôi vẫn không nỡ, cũng không thể thuyết phục được mình rằng tỷ ấy thật sự có ý hại tôi. Hứa Thiến lộ ra ánh mắt kinh ngạc, tỷ ấy nhìn vào nhà tôi, sau lại gật gật đầu:” Đều nghe theo em hết.”
Tôi không nói nhiều nữa, mau chóng đưa Hứa Thiến quay về, bởi vì tôi sợ, Hứa Thiến một khi đã vào cổng nhà tôi, tôi sẽ thật sự không bao giờ gặp lại tỷ ấy nữa……
“ Đỗ Minh, con đi đâu đấy, quay lại đây cho ta!” Phía sau truyền đến tiếng gọi của cha mẹ tôi.
Tôi không quay lại, giả vờ như không nghe thấy mà đi nhanh hơn. Tôi tưởng mình đã đi nhanh lắm rồi, nhưng Giang Hoài lại đi nhanh hơn tôi!!!
Giang Hoài rất nhanh đã đuổi kịp được tôi, trên trán ông ta dán lá bùa có trộn chu sa và máu của tôi trong đó. Ông ta lấy chiếc ô giấy che lên đầu tôi, lúc này, cơ thể của Hứa Thiến mờ nhạt dần, bàn tay tỷ ấy bị tôi tóm lấy cũng dần tan biến.
“Lão Đỗ, giúp con trai ông cầm ô!”
Cha tôi cũng đã đuổi kịp được tôi, nghe theo lời Giang Hoài, ông ấy giữ khư khư tôi dưới cái ô, còn khuôn mặt vốn lạnh như tiền của Giang Hoài giờ đây lại lộ ra 1 nụ cười dịu dàng, ông ta gật đầu với mảng không khí bên cạnh tôi, thậm chí còn tóm lấy mảng không khí đó, sau đó xoay người đi về phía nhà tôi.
“Hứa Thiến, chúng ta đi thôi, tôi đột nhiên cảm thấy chúng ta vẫn là nên về nhà 1 chuyến….”
Giang Hoài nói với mảng không khí bên cạnh tôi, khẽ gật đầu rồi nhanh chóng cất bước.
__________
Nguồn:https://zhuanlan.zhihu.com/p/108412550…
__________
Người dịch: tới khúc này vừa hết chương 7-8, các bạn nhào dô đoán xem chuyện gì đang xảy ra nha!
Anh Minh…….dại gái thôi rồi!!!


Hãy chia sẻ bài viết #zhihu
#amquanminhthe
ÂM QUAN MINH THÊ
Phần 5: CHẤP NIỆM CỦA TA CHÍNH LÀ CHÀNG
(Trích đoạn)
Link phần 3:
Link phần 4:
Link phần cuối:
_______
Group, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/614119676119411