[Zhihu] [04082020] Trong những ngày tháng sống trong thành phố bị phong tỏa, bạn có điều gì muốn nói không?_____________Người dịch: Minh Le Tam (人间理想 – Lý tưởng

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] [04082020] Trong những ngày tháng sống trong thành phố bị phong tỏa, bạn có điều gì muốn nói không?_____________Người dịch: Minh Le Tam (人间理想 – Lý tưởng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] [04082020] Trong những ngày tháng sống trong thành phố bị phong tỏa, bạn có điều gì muốn nói không?
_____________
Người dịch: Minh Le Tam (人间理想 – Lý tưởng nơi nhân gian) | Bài viết thuộc bản quyền của người dịch, vui lòng không tự ý repost.
_____________
Hôm nay là ngày thứ 73 kể từ khi Vũ Hán bị phong tỏa.
Trong suốt 73 ngày này, có rất nhiều chuyện đã xảy ra, có thể nói rằng 73 ngày này sẽ vĩnh viễn khắc sâu vào trong lòng tôi, thay đổi rất nhiều suy nghĩ trước đây của tôi, và cũng khiến tôi càng có thể niềm tin vào một số việc.
Trong khoảng thời gian dịch bệnh, lần đầu tiên tôi cảm thấy buồn đó là khi nghe tin Kobe (Kobe Bryant) qua đời. Đó là ngày thứ 4 kể từ khi phong tỏa thành phố, tôi vẫn còn chưa tỉnh lại từ trong mê man đột nhiên bùng phát. Sáng hôm ấy khi đọc được tin tức khiến người ta cay mắt ấy, tôi ngồi trên giường, trong đầu toàn là hình ảnh của 7 năm về trước – hồi còn học cấp 3, lúc ánh nắng vẫn còn đang tràn ngập khắp sân trường, sau khi tiếng chuông hết tiết vang lên, đám học sinh nam sẽ chạy một mạch tới canteen, chen lấn xô đẩy ngồi trước màn hình chiếc ti-vi cũ để cùng nhau xem trận đấu bóng rổ, cũng có rất nhiều thằng chẳng hiểu chút gì về bóng rổ nhưng chắc chắn đều biết đến tên anh ấy. Lúc ấy nhớ lại, tôi nhận ra rằng hình như thanh xuân của mình chỉ gói gọn lại trong khoảnh khắc ấy, lấp lánh rực rỡ.
Lần đầu tiên bật khóc là bởi vì bác sĩ Lý Văn Lượng*. Tối ngày mùng 7 tháng 2, khi trên điện thoại bật ra dòng tin tức thông báo “người tố giác” – bác sĩ Lý Văn Lượng đã qua đời, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là, cái vị bác sĩ đầu tiên phát hiện ra dịch bệnh Lý Văn Lượng ấy qua đời rồi, tôi thắc mắc tại sao anh ấy lại qua đời rồi? Không phải mấy ngày trước anh ấy còn đăng lên Phunulamdep thông báo rằng mình đã xét nghiệm ra dương tính và đang tích cực điều trị sao? Nghĩ mãi nghĩ mãi rồi bật khóc, hình như là sự bùng phát phát ra từ trái tim, thật là nhanh quá, ngay tối hôm qua tôi còn lướt Phunulamdep của anh ấy, còn nhấn nút like bài đăng của anh ấy cơ mà. Thời khắc ấy tôi cảm thấy vực sâu của thành phố này đang cách tôi vừa xa lại vừa gần, miệng tôi cứ lẩm bẩm mãi, sao mà nhanh quá, sao mà nhanh quá, nước mắt cứ rơi mãi rơi mãi.

Bác sĩ Lý Văn Lượng – bác sĩ nhãn khoa tại Bệnh viện trung tâm Vũ Hán, Trung Quốc – là một trong 8 người đầu tiên phát cảnh báo trước khi dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do virus corona chủng mới (nCoV) lây lan nghiêm trọng ở Vũ Hán. Chiều 30-12-2019, trên WeChat, BS Lượng gửi tin nhắn cho một nhóm bạn học cũ, cảnh báo về 7 ca nhiễm virus đến từ một chợ hải sản địa phương mà theo anh là bệnh giống hội chứng hô hấp cấp tính nặng (SARS) năm 2002-2003, từng khiến khoảng 800 người thiệt mạng. Tin nhắn của BS Lượng sau đó rò rỉ lên mạng. Có 7 người khác cũng chia sẻ thông tin tương tự. Ngay lập tức BS Lượng bị triệu tập tới đồn công an, bị buộc ký biên bản với nội dung “phát tán thông tin sai lệch trên mạng” dẫn tới “làm xáo trộn nghiêm trọng trật tự xã hội”. Khi mọi thứ dần dần sáng tỏ, lúc đó dịch bệnh đã lây lan nhanh tại Trung Quốc. Từ một “kẻ bịa đặt”, BS Lượng trở thành người đáng kính.

Lần thứ hai khóc là ngày 18 tháng 2, lúc ở nhà không cẩn thận để rơi cái đĩa đập vào tay, lúc ấy không có cảm giác đau đớn gì hết, nửa phút sau thì ngón tay mới bắt đầu trào máu ra. Bởi vì chuyện xảy ra trong thời điểm đặc thù nhất, mấy phút sau tôi mới gọi điện cho 120, nhân viên y tế ở đầu dây bên kia hỏi tôi có nhất thiết phải đi bệnh viện không, bời vì đang trong khoảng thời kỳ đặc biệt, nếu bây giờ tới bệnh viện thì sẽ rất nguy hiểm. Tôi nói rằng đã bị vỡ mạch máu và không thể cầm được máu, nhân viên y tế an ủi tôi, nói rằng xe cấp cứu sẽ tới ngay bây giờ. Tôi đeo khẩu trang chạy tới trước cửa tiểu khu, năm phút sau thì xe cấp cứu đã tới, bác sĩ nhìn tay tôi rồi nói bắt buộc phải tới bệnh viện đã băng bó, anh ấy nói rằng tôi cứ yên tâm bởi vì tôi là bệnh nhân không bị sốt, không có dấu hiệu nhiễm bệnh thế nên xe cấp cứu chúng tôi điều tới là xe chưa từng trở bệnh nhân nhiễm COVID-19. Sau khi lên xe cấp cứu, bác sĩ thấy tôi hoảng sợ lúng túng nên mới bắt chuyện với tôi, anh ấy an ủi tôi, nói rằng không sao đâu, đến bệnh viện khâu lại là ổn rồi. Tôi hỏi anh ấy, mỗi ngày anh đưa đi đón về nhiều bệnh nhân như vậy mà không thấy sợ sao? Anh ấy cười cười nói, đã hơn một tháng rồi tôi chưa về nhà, lúc mới bắt đầu cũng sợ lắm chứ, còn bây giờ thì chỉ thấy nhớ con gái thôi. Sau khi tới bệnh viện, anh ấy cứ dặn đi dặn lại tôi, em nhất định phải đi chầm chậm thôi, nhớ phải duy trì khoảng cách với người khác nhé. Sau khi đeo khẩu trang cẩn thận, tôi chầm chậm đi ngang qua cửa đo thân nhiệt rồi đi tới phòng cấp cứu của khoa ngoại, bác sĩ ngay lập tức tiêm thuốc tê cho tôi, khâu lại vết thương, tiêm một mũi vac-xin phòng uốn ván, kê đơn thuốc, mọi việc diễn ra rất nhanh chóng. Tôi luôn miệng nói mọi người đã vất vả rồi, lúc này đáng nhẽ ra không nên kiếm thêm phiền phức cho mọi người. Cô y tá đứng bên cạnh nói, không sao đâu, em nói ít thôi, để dành sức, tí về nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Tôi cảm thấy chị y tá cũng chỉ tầm bằng tuổi tôi. Sau khi tiêm phòng uốn ván xong, tôi đứng ở trước cửa bệnh viện, nhìn những chiếc xe màu đen đưa thi thể đến, đi, cứ đến rồi lại đi, nhìn những chiếc xe cấp cứu màu trắng đến, đi, cứ đến rồi lại đi. Lúc đó có một chiếc xe cấp cứu tới, có một cụ ông bước xuống, nằm trên cáng cứu thương là vợ của ông ấy. Bác sĩ đứng bên cạnh hét to: Mau khiêng lên, nhanh. Cụ ông nói, có phải là tim ngừng đập rồi hay không. Bác sĩ trả lời: Cái này không phải ông nói là được đâu ạ, vẫn cần phải cấp cứu! Cụ ông khóc vừa khóc vừa nói, để tôi gọi điện cho con trai tôi, bảo nó tới đây ngay. Tôi đứng bên cạnh nghe thấy liền bật khóc, địa ngục trần gian, cảm giác duy nhất lúc đó là địa ngục trần gian, chỉ có hàng lớp lớp những bác sĩ, những y tá mặc bộ đồ bảo hộ, vĩnh viễn đứng phía trước, cứu vớt từng mảnh đời mỏng manh.
Lần thứ ba khóc là vì một ông cụ già ở Vũ Hán gọi là “lão Tô”, con gái của ông cụ đã qua đời vì COVID-19, ông cụ và vợ, còn có cả một đứa cháu gái nhỏ ở nhà, họ cảm thấy trong người không được khỏe. Trong giai đoạn người người Vũ Hán đều đang hoang mang, sợ hãi và mất phương hướng, ông cụ đã thử download Phunulamdep, run run rẩy rẩy đăng đúng hai chữ: “Xin chào”, sau đó thì có người đã chú ý tới, ông cụ cùng vợ và đứa cháu gái nhỏ đều được đưa tới bệnh viện khẩn cấp. Tôi vẫn luôn theo dõi Phunulamdep của ông cụ, bên phía bệnh viện cũng giúp mọi người cập nhật kịp thời tình hình của bọn họ. Tôi cứ cho rằng nhận được sự điều trị kịp thời thì mọi chuyện đều sẽ ổn thôi, ngày mùng 3 tháng 3, ông cụ đã ra đi rồi, tôi cứ lướt đến dòng chữ “Xin chào” ấy rồi lại không thể nào kìm được mà đau lòng và bật khóc. Bởi vì tôi là đứa được ông bà nội chăm sóc từ bé, cảm giác đồng cảm đau lòng ấy càng tăng thêm gấp bội, nhất thời cảm thấy khó thở. Ông cụ già lần đầu dùng Phunulamdep, trong lần đầu đăng tải hai chữ “Xin chào” ấy trên dòng thời gian, khi ấy nhất định là đang đeo chiếc kính lão, hai bàn tay run rẩy, hai chữ “Xin chào” ấy mang theo sự thấp thỏm không yên, mang theo cả niềm hy vọng.
Ông, con chào ông, tạm biệt ông.
Lúc lướt Phunulamdep mục Cùng thành phố, tôi nhìn thấy bức huyết thư của một người vợ mất chồng đăng lên Phunulamdep, cô ấy nói: “Vũ Hán rất nhanh nữa thôi sẽ chiến thắng rồi, Trung Quốc rất nhanh nữa thôi sẽ chiến thắng rồi, mùa xuân sắp tới rồi, nhưng mà càng nhanh thì tôi càng sợ hãi, tôi sợ giây phút bước ra ngoài cửa nhìn dòng người ôm ấp nhau, tất cả đều là dáng vẻ phồn vinh, nhưng mà chồng của tôi đâu rồi? Anh ấy đi đâu mất rồi? Sao chỉ còn lại nắm tro cốt nhẹ này.” Tôi không biết nên bình luận điều gì, tất cả sự an ủi đều vô cùng yếu ớt, tôi chỉ để lại một bình luận phía dưới: “Những người lưu lại ở giữa chừng, chẳng thể nào bước đi tiếp, đau khổ.”
Chiến thắng của Vũ Hán, chiến thắng của Tổ quốc (Trung Quốc), là cái giá không thể nào đo lường mà người dân Vũ Hán phải trả, là cái giá của sự ly biệt, tan vỡ của hàng trăm ngàn gia đình, là cái giá của nước mắt, của huyết lệ những người mất đi người thân yêu, là cái giá của sự hy sinh sinh mạng của một bộ phận các y bác sĩ, các nhân viên y tế và là sự tâm huyết của tất cả các cán bộ, nhân viên y tế đã ngày đêm bỏ ra. Tôi nghĩ rằng trận tai họa này rồi sẽ qua đi, nhưng từ đầu đến cuối vẫn còn một số người, dành hết quãng thời gian còn lại của đời mình, hàn gắn lại những vết thương. Chết chỉ là một phần của sinh mạng, nhưng chết không phải là điểm kết thúc, tiếc nuối mới là điểm kết thúc.
Sau khi cái đĩa nhà tôi bị vỡ, trong nhà tôi cũng hết bát rồi nên tôi mới hỏi trong nhóm chat của tiểu khu, xin hỏi có nhà nào còn thừa bát không ạ? Cháu có thể trả tiền mua bát của mọi người được không ạ, cháu mang về rồi tự khử độc được ạ.
Ngay sau đó có 4-5 người kết bạn với tôi, hỏi tôi làm cách nào để đưa bát cho tôi, hay là họ đặt dưới lầu nhà tôi nhé. Tôi hỏi lại nên đưa bao tiền thì đủ? Bọn họ đều nói: Không cần tiền đâu, tặng cho cháu đó, cô đặt dưới lầu nhà cháu nhé, tí cháu xuống lấy là được rồi.
Trong nhóm chat có một bà cụ, không biết dùng app để mua rau, không biết mua sắm online, có người add bà ấy vào Weixin nhóm bán rau của tiểu khu, trong những người bán hàng đều có rất nhiều người nói: “Trưởng nhóm ơi, anh giao rau cho cụ bà này nhé, bà ấy ở căn A1, bà ấy không biết trả tiền online đâu, cứ tính tiền cho tôi, tôi trả tiền cho anh, giao rau cho bà ấy nhé!”. Trưởng nhóm nói, không cần đâu, mọi người cứ bảo bà đến trước cửa tiểu khu đợi, tôi sẽ đóng gói rau cẩn thận rồi gửi cho bà ấy! Rồi lại nói: Bà ơi bà đứng lo! Cháu không đi giao hàng cho ai khác đâu, chỉ giao cho bà thôi đấy!
Đây đều là những chuyện nhỏ, nhưng là những câu chuyện nhỏ khắc cốt ghi tâm.
Lúc dịch bệnh mới bắt đầu bùng phát, ngay trong lúc Vũ Hán hoảng loạn nhất, bất lực nhất, trên mạng hàng ngập những comments, bài đăng chỉ trích, phê bình, chất vấn, phẫn nộ, bất lực, kêu cứu khiến người ta bối rối, khiến lòng người mê man. Ngày 23 tháng 1, phong tỏa thánh phố, lo âu tới đêm nào cũng mất ngủ, tôi tự giễu bản thân là sau khi chấm dứt dịch bệnh thì phải đi trồng lại tóc thôi, lo lắng đến độ tóc sắp rụng hết rồi này. Tôi và những người bạn ở Vũ Hán của mình đêm nào cũng phải cổ vũ lẫn nhau, an ủi lẫn nhau, giữ vững lòng tin rằng Tổ quốc nhất định sẽ bảo vệ chúng ta, chầm chậm thôi. Mỗi ngày đứng trên ban công tôi đều có thể nhìn thấy đoàn xe quân dụng giải phóng màu xanh, càng ngày càng nhiều, chỉnh chỉnh tề tề, tiến vào Vũ Hán. Bệnh viện Lôi Thần Sơn từ từ vực dậy, lại từ từ, đón tiếp một đoàn lại một đoàn nhân viên y tế. Tất cả người dân Vũ Hán, tất cả người dân Hồ Bắc lại một lần nữa thắp lên hy vọng, tất cả các thiên thần áo trắng của cả nước đều đã tới đây rồi. Người bạn làm việc ở bệnh viện nói với tôi, công việc ở bệnh viện ngày càng đi vào trật tự rồi, vật tư cũng không còn khan hiếm như trước nữa rồi, từng bước một đi vào quỹ đạo. Cô ấy nói, đừng lo, Tổ quốc (Trung Quốc) rất mạnh mẽ, chúng ta chỉ là cần một chút thời gian thôi, tin vào Tổ quốc (Trung Quốc) của chúng ta, thật sự rất vĩ đại. Cô ấy nói, cậu có còn nhớ bài hát chúng ta nghe vào dịp Quốc khánh năm ngoái? Bài “Tôi và Tổ quốc của tôi” mà Vương Phi hát đó, cậu đi nghe lại lần nữa đi, sẽ có thêm sức mạnh ngay.
…..
Đối với rất nhiều người mà nói, dịch bệnh chấm dứt đồng nghĩa với thành công rồi, nhưng đối với những du học sinh, những người đam mê du lịch mà nói, cánh cửa bước ra thế giới đột nhiên lại đóng lại rồi, còn phải tiếp tục hoàn thành sự nghiệp học hành gian gian khổ, tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Hy vọng rằng ngôi nhà Trái Đất sẽ trở nên tốt đẹp hơn, cánh cửa bước ra thế giới rộng lớn lại một lần nữa được mở ra.
(….)
Mưa thuận gió hòa, Quốc thái dân an, có nước thì mới có nhà.
Trân trọng người thân, trân trọng bạn bè, nhân gian dù có đớn đau thì nhân gian vẫn rất đáng giá.
Duy trì sự thiện lương của mình, cảm nhận nỗi đau và niềm ấm áp.
Không uổng công đã tới thế gian này, cảm ơn bạn vì đã đến với thế gian này, hãy cùng nhau ngắm mặt trời nhé.
____________
Người dịch: Xin chào mọi người,
Đầu tiên, mình xin gửi lời cảm ơn và lời chúc sức khỏe tới tất cả các cán bộ, nhân viên y tế đã vất vả trong những tháng ngày dịch bệnh vừa qua. Cảm ơn mọi người vì đã luôn ở đó, chưa từng rời đi.
Chỉ còn vỏn vẹn 2 tuần nữa thôi là đã tới Tết rồi, vậy mà dịch bệnh lại một lần nữa bùng phát. Sau khi nghe tin phong tỏa thành phố Chí Linh (Hải Dương), suy nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu mình là không biết mọi người ở đó sẽ cảm thấy thế nào. Mình chắc là nhiều bạn sẽ có cảm giác tương tự như những gì đọc được ở trên bài dịch vừa rồi. Không chỉ những bạn ở trong những nơi bị phong tỏa, mà ngay cả những gia đình có người thân đang theo học và làm việc ở những thành phố đang bị phong tỏa (và đặc biệt là Hà Nội) chắc là cũng đang cảm thấy sốt ruột và lo lắng lắm. Mình xin mọi người hãy tin rằng, chúng ta nhất định sẽ chiến thắng dịch bệnh này. Hãy tin vào Đảng và Nhà nước, hãy tin vào những nỗ lực mà chúng ta đã bỏ ra.
Những người vô tình bị nhiễm bệnh, những người đang ở những vùng bị phong tỏa, những người có người thân đang sinh sống và làm việc ở những nơi phong tỏa và ngay cả những kiều bào, những du học sinh ở nước ngoài, mong mọi người hãy kiên trì và nỗ lực. Xin hãy giữ sức khỏe và bảo vệ bản thân nhé. Hãy cùng nhau ngắm hoa đào nở, cùng nhau đón chào mùa xuân mới.
Hôm nay mọi người vẫn bình an chứ? Mình chờ tin báo bình an của mọi người.
Thân ái, Minh Le Tam.
______________
Nguồn dịch: 4 月8 号武汉解封,你有什么想说的? – Hanna 的回答- 知乎
Nguồn ảnh: Kevin Li (Phunulamdep).


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] [04082020] Trong những ngày tháng sống trong thành phố bị phong tỏa, bạn có điều gì muốn nói không?_____________Người dịch: Minh Le Tam (人间理想 – Lý tưởng, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/851546615710048