[Weixin] “Em rất thích anh, không có được cũng không thành vấn đề” ______ Người dịch: Trang Thu Trang/ Blog:To a Beautiful Life|Bài dịch thuộc quyền sở hữu củ

Cùng xem bài viết [Weixin] “Em rất thích anh, không có được cũng không thành vấn đề”
______
Người dịch: Trang Thu Trang/ Blog:To a Beautiful Life|Bài dịch thuộc quyền sở hữu củ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Weixin] “Em rất thích anh, không có được cũng không thành vấn đề”
______
Người dịch: Trang Thu Trang/ Blog:To a Beautiful Life|Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
______
Tác giả: Nhụy Hy
Người trưởng thành khi muốn bày tỏ tình cảm thật không dễ dàng. Tôi năm nay 27 tuổi, mỗi lần gặp phải một số vấn đề, thường không nhịn được mà nghĩ rằng, nếu là tôi năm 17 tuổi thì tôi sẽ lựa chọn thế nào đây?
Mấy năm gần đây, tôi càng ngày càng thích chơi cùng các bạn nhỏ, sự yêu thích của chúng vừa bộc trực vừa chân thành, không hề câu nệ dè dặt. Tôi rất ngưỡng mộ trạng thái này của chúng, bởi vì rất khó để bản thân có thể quay về trạng thái này nữa.
Trưởng thành rồi, trước khi nói ra những câu như “tôi cần”, “tôi muốn”, “tôi thích” đều phải uốn lưỡi 7 lần mới dám nói, sợ rằng người khác sẽ cảm thấy chúng ta đến độ tuổi này rồi mà suy nghĩ vẫn còn ngây ngô đến vậy.
01.
Trong mắt tất cả mọi người, lớn rồi thì phải chín chắn, thấu tình đạt lý, sinh tồn là điều cơ bản, thích hay không thích vốn không quan trọng. Dựa vào cảm nhận mà nói, tôi 17 tuổi và tôi của hiện tại thật sự khác nhau một trời một vực.
Lúc 17 tuổi thích một cậu bạn, sẽ cố ý đi ngang qua bàn của cậu ấy, thi thoảng gõ nhẹ lên đầu cậu ấy một cái, lúc mua quà vặt cũng sẽ nhớ để dành cho cậu ấy một phần.
Khi cậu ấy đang chơi bóng rổ, tôi sẽ nhiệt tình cổ vũ cho cậu ấy, cũng sẽ dũng cảm nói với cậu ấy rằng: “Tớ thật sự rất thích cậu.” Tôi của lúc đó không hề quan tâm để kết quả, chỉ cần có đủ dũng khí nói ra cũng đã rất mãn nguyện rồi.
Cái thích lúc đó là toàn tâm toàn ý không chút đắn đo, cái thích lúc này là dè dặt và sợ hãi cho đi.
27 tuổi thích một người, vì đối phương là đồng nghiệp, khi hạt giống tình cảm vừa mới gieo thì đã muốn bóp chết nó từ trong trứng nước.
“Anh ấy là đồng nghiệp, nếu như sau này chia tay, ở công ty ra vào chạm mặt nhau, thật khó xử.”, “Đã 27 tuổi rồi, không còn thời gian để mà vui chơi nữa đâu, đối với tình cảm phải nghiêm túc, thì mới có thể kết hôn được.”
“Tình yêu mà không có nền tảng vật chất thì chỉ là một đống bùn nhão.” “Con gái quá chủ động sẽ không được trân trọng.” Những ý nghĩ thế này cứ không ngừng xuất hiện trong đầu tôi.
Tôi sẽ sử dụng lý trí để mà suy nghĩ về những điều thuộc về tình cảm. Sau đó xuất hiện tình huống càng yêu càng kinh sợ, đối phương hoàn toàn không cảm nhận được cảm xúc của bạn nữa, một đoạn tình cảm dần dần trở nên “sống chết mặc bay”.
02.
Không chỉ tình cảm, mà công việc cũng vậy. Rất nhiều người vì cuộc sống cơm áo gạo tiền mà đi làm, tiêu chí tìm việc sẽ luôn là, công việc có vẻ vang hay không, thu nhập có cao không, chứ không hề xuất phát từ lý tưởng hoặc lòng nhiệt thành.
Trước đây tôi từng lướt qua một chủ đề trên Phunulamdep: Trẻ em Nhật Bản kể về những điều chúng muốn làm nhất. Những điều mà bọn trẻ muốn làm ở độ tuổi đó chính là, có thể mãi mãi ở bên cạnh bạn bè, muốn trở thành người điều khiển tàu Shinkansen (Shinkansen là một hệ thống đường sắt cao tốc ở Nhật Bản do 4 tập đoàn đường sắt của Nhật Bản điều hành). Mỗi một ý tưởng đều rất giản đơn và thành thật.
Nhưng nếu bạn hỏi một người lớn ước mơ của anh ta là gì, các câu trả lời hầu hết đều giống nhau: “Tôi muốn phát tài, tôi muốn vượt KPI, tôi muốn tăng lương”. Bạn sẽ thấy rằng, thực tế đã làm nguội lạnh đi sự nhiệt huyết của chúng ta.
Tôi còn nhớ buổi học đầu tiên ở trường tiểu học, tôi đã nói với cô giáo rằng ước mơ của tôi là sau này là làm phi một hành gia, bay lên sao Hỏa để ngắm cảnh. Lúc đó cô giáo sẽ nghĩ “Ôi, đứa trẻ này trí tưởng tượng thật phong phú, dễ thương quá.”
Nhưng nếu bây giờ còn nói mình muốn trở thành một phi hành gia, người khác sẽ nói bạn “kẻ ngốc nói sảng, chăm chỉ làm việc đi.” Cho nên, tôi đanh dùng một phương thức khác để biểu đạt niềm yêu thích của mình. Tôi sẽ thảo luận về NASA, thảo luận về những chuyến du hành ngoài vũ trụ và thảo luận về bộ phim “Hố Tử Thần” (Interstellar) với người khác.
Trong tầm nhìn của chúng ta, chúng ta đã là những người trưởng thành, chúng ta phải thực tế, phải tách mình ra khỏi suy nghĩ của trẻ con, cân nhắc những lợi ích trước mắt nhiều hơn.
03.
Có một câu nói của Maugham vẫn luôn là phương châm của tôi: “Nếu bạn làm đổ sữa, khóc cũng vô ích. Tất cả các thế lực trong vũ trụ đều đã lên kể hoạch để làm đổ sữa”.
Điều ông ấy muốn nói với chúng ta là, tình cảm không giải quyết được vấn đề, nhiều việc đều diễn ra theo lẽ tự nhiên, chúng ta chỉ có thể chấp nhận thực tế một cách thụ động. Khóc lóc vì mất đi thứ mình thích sẽ chỉ khiến người khác nghĩ rằng kiểu “yêu thích” này thật đơn giản.
Đối mặt với cuộc sống sinh tồn, yêu thích căn bản chẳng có chút ý nghĩa nào. Vì vậy rất nhiều người, rõ ràng là rất thích nhưng không dám bày tỏ, rõ ràng là không thích nhưng lại làm bộ, khoác lên mình dáng vẻ rất thích thú.
Tôi có một cậu bạn thân kiểu thế này, cậu ấy làm việc tích cực và nhiệt tình trước lãnh đạo, cậu ấy giả vờ hài lòng với công việc và mong muốn được thăng chức, tăng lương, nhưng kì thật trong lòng cậu ấy rất mệt mỏi.
Cấp trên luôn ép buộc cậu ấy phải nhận những công việc mà mình không thích. Đồng thời, cậu ấy cũng không dám nói về sở thích của mình với những người trong gia đình.
Cậu ấy rất thích mô hình xe máy và xe hơi, nhưng bố mẹ cậu ấy cảm thấy đã đến từng này tuổi rồi còn thích đồ chơi của bọn trẻ con, thật mất mặt. Vì thế nên mỗi lần mẹ cậu ấy quét dọn vệ sinh, cậu ấy đều phải đem mô hình của mình cất vào vali, đợi mẹ cậu ấy đi khỏi rồi mới dám cẩn trọng đem mô hình ra bày.
04.
Tôi thường nghe những người xung quanh mình nói phải nỗ lực làm việc, đừng lãng phí thời gian vào những chuyện không có hy vọng, nhưng lại chưa từng nghĩ qua, cái “hy vọng” này có phải là thứ mình thật sự yêu thích hay không?
Bạn có nhớ đã bao lâu rồi bạn chưa làm một việc mình thực sự thích, hoặc đã bao lâu rồi bạn không thực sự thích một ai đó?
Tôi nghĩ rằng chẳng có ai có thể cho chúng ta thời gian chính xác, bởi vì hiện thực đã sớm dập tắt đi niềm yêu thích và nhiệt huyết của chúng ta. Thay vào đó, chúng ta làm điều này và yêu người này vì có thể mang lại cho chúng ta lợi ích cụ thể.
Hàn Hàn có một cuốn sách “Ở với những gì bạn thích”, cuốn sách đó nói với chúng ta rằng, cuộc sống sẽ trải qua những lúc bối rối và mất phương hướng, nhưng chúng ta phải tin rằng, chỉ cần có tình yêu, bầu trời u ám luôn luôn sẽ có ngày sáng tỏ.
Những lần cảm nắng hiếm hoi, lòng nhiệt huyết chẳng có nguyên do, tất cả những thứ đó đều là nguồn gốc hạnh phúc của chúng ta.
Vì vậy tôi mong rằng, dù công việc có vất vả và cuộc sống có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng sẽ không từ bỏ những gì mình yêu thích. Việc thể hiện lượt thích thực sự không mất mặt đâu, ngược lại, những người luôn có dũng khí để thể hiện lượt thích thật sự rất cool.
______
Nguồn và ảnh: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/qYyYyRCdzqjfqOwEqV2PZQ…


Hãy chia sẻ bài viết [Weixin] “Em rất thích anh, không có được cũng không thành vấn đề”
______
Người dịch: Trang Thu Trang/ Blog:To a Beautiful Life|Bài dịch thuộc quyền sở hữu củ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/758485135016197