[Weixin] Dương Mịch: Bạn dựa vào cái gì mà muốn người khác hiểu được nỗi khổ của bạn _______________ Người dịch: Kim Anh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của d

Cùng xem bài viết [Weixin] Dương Mịch: Bạn dựa vào cái gì mà muốn người khác hiểu được nỗi khổ của bạn
_______________
Người dịch: Kim Anh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của d được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Weixin] Dương Mịch: Bạn dựa vào cái gì mà muốn người khác hiểu được nỗi khổ của bạn
_______________
Người dịch: Kim Anh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
______________
Có sao nói vậy, tôi bị ấn tượng bởi câu nói của Dương Mịch: “Bạn dựa vào cái gì mà muốn người khác hiểu được nỗi khổ của bạn”.
Trong chương trình “Bạn thân yêu ơi, hãy thư giãn”, Dương Mịch được Trương Đại Đại hỏi vì sao khi gặp phải khó khăn hay bị bệnh, trước giờ chưa từng chủ động tìm kiếm sự quan tâm của người khác, thậm chí còn có chút sợ người khác quan tâm.
Dương Mịch thẳng thắn bày tỏ, cô cảm thấy giữa người với người không hề có sự đồng cảm thực sự nào.

Có lẽ khi bạn bị bệnh phải đi viện, cứ cho là người khác thực lòng quan tâm bạn, cũng chỉ có thể gửi tin nhắn hỏi vài câu “Bạn làm sao lại bị bệnh rồi”, “Bạn có sao không”, “Chắc là bạn mệt quá, nghỉ ngơi đi nhé”, nhưng cũng chỉ vậy mà thôi. Không hề có ý nghĩa gì với chuyện “bị bệnh” cả.
Thay vì phải kể một lượt chuyện không may này với người khác, chẳng bằng dùng thời gian ấy để nghỉ ngơi cho tốt, ngủ một giấc.

Thường hay nghe có người thảo luận về chủ đề “đứa trẻ hay khóc” và “đứa trẻ không khóc”.
Trong mỗi cuộc đời sẽ đều có người như vậy. Họ có thể ngay lập tức bày tỏ cảm xúc của bản thân, và nhận được nhiều tình yêu thương hơn bởi vì sự bày tỏ ấy.
Trong nhận thức của nhiều người, đứa trẻ hay khóc có kẹo để ăn, mà đứa trẻ không khóc sẽ thường đáng thương hơn trong sự tương phản này.
Dường như đứa trẻ không khóc, chỉ có thể đứng một chỗ, giương mắt nhìn đợi người khác nhìn thấy mình, đợi họ quan tâm.

Không lâu trước đây, Trương Hàm Vận trong “Tỷ tỷ đạp gió rẽ sóng” nói, những đứa trẻ không khóc cần người khác yêu thương hơn, nhận được rất nhiều sự tán thành của cộng đồng mạng. Có rất nhiều người nói: “Lớn như vậy rồi cuối cùng cũng cảm thấy được thấu hiểu.”

Cùng với việc cảm nhận được sự ấm áp, tôi cũng bỗng nhiên ý thức được, tuy chúng ta luôn nói phải có một trái tim rộng mở, phải là chính mình, nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn không thoát ra khỏi được số phận “tìm thấy được hạnh phúc từ sự công nhận của người khác.”
Chúng ta khao khát được người khác thấu hiểu, khao khát có người nhìn thấu được sự yếu đuối của bản thân, khao khát có người băng qua đám đông để yêu mình. Nếu có thể gặp một người như vậy dĩ nhiên là tốt, nhưng nếu không gặp được, chẳng lẽ cứ đợi một cách bị động như vậy sao?
Hạnh phúc là phải tự mình đi tìm. Trong cuộc sống luôn chồng chất những khó khăn, trong thế giới của người trưởng thành không có 2 chữ “dễ dàng”, mọi người đều phải dốc hết sức lực mới có thể sống tốt cuộc đời của mình.
Gặp phải một chút ấm ức và khó khăn, đã vội tìm sự an ủi của thế giới, vậy đợi đến khi bản thân bắt buộc phải sống độc lập, thì phải làm sao chứ?

Tôi rất thích một câu mà Dương Mịch đã từng nói trong “Kim Tinh Tú”: “Bất kể là chuyện lớn thế nào, tôi đều sẽ nói với bản thân, trong một tối hoặc hai tối, phải để nó qua đi.”

Sau khi trưởng thành mới phát hiện, trong cuộc sống làm gì có nhiều trái ngọt, làm gì có nhiều người có thời gian dỗ dành bạn. Cuộc sống là khi không có thời gian để khóc, phải tự mình đối diện với khó khăn.
Cuộc đời dài như vậy, sẽ luôn có một đoạn đường, bạn phải tự mình đối diện, sẽ luôn có một số cảm xúc bạn phải tự mình tiêu tan. Trưởng thành là khi bạn có thể thu lại được nước mắt.

Vài ngày trước tôi nói chuyện với bạn thân, mới biết bởi vì dịch bệnh mà cô ấy bị cắt chức từ tháng 4, đến tháng trước mới tìm được công việc.
Có một tháng cô ấy nghèo tới mức gom hết tiền lại mới đủ để trả tiền nhà. Để tiết kiệm tiền mua một bữa ăn tối, chưa đến 8 giờ tối cô đã lên giường đi ngủ, rồi tìm mấy công việc làm thêm, sống dở chết dở mới gắng gượng được đến hiện tại.
Cô ấy nói, có một hôm, buổi tối nằm trên giường nhìn lên trần nhà, rõ ràng là không nghĩ gì cả, nhưng nước mắt cứ thế rơi.
Tôi hỏi: “Vì sao cậu không mở lời để mình giúp đỡ?” Cô ấy nói, thực ra cũng có nghĩ, thậm chí ấn vào khung chat với tôi mấy lần liền, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại.
Bây giờ nhắc đến khoảng thời gian đó, cô ấy rạng rỡ nét mặt của một người chiến thắng. Cô ấy nói rằng trước đây, cô ấy luôn cảm thấy rằng mình không thể làm gì nếu không có người khác. Nhưng trong những ngày tháng khó khăn đó, cô ấy hiểu rằng nếu cô ấy không ép buộc bản thân, cô ấy sẽ không bao giờ biết điểm mấu chốt của mình ở đâu.

Mọi người đều muốn sống một cuộc đời suôn sẻ, nhưng cuộc sống thường không được lựa chọn. Chúng ta không bao giờ có thể xác định liệu tương lai là tốt hay xấu, và không có cách nào để đảm bảo rằng mỗi khi chúng ta gặp khó khăn, sẽ luôn có người ở bên cạnh chúng ta.
Chỉ khi bạn có khả năng tự mình chiến đấu với cuộc sống, bạn mới có thể từ nghịch cảnh trở thành một người thực sự mạnh mẽ, mới có thể làm chủ cuộc sống của bạn, thay vì bị kéo đi bởi cuộc sống và thụ động làm một đứa trẻ “cần kẹo ăn”.

Dương Mịch nói:
“Hôm nay cứa một vết vào đây, nếu bạn nghĩ đó chỉ là một vết thương, nó sẽ ổn trong hai ngày. Nếu bạn nghĩ có một vết thương ở đây, nếu tương lai để lại sẹo thì phải làm sao, có khó coi không; nếu bị viêm thì phải làm sao, có phải cắt bỏ không. Nếu bạn phóng to vấn đề, nó sẽ trở thành vết thương lớn làm phiền đến bạn.”

Những đứa trẻ không khóc cần được thấu hiểu và quan tâm, nhưng chúng không cần sự thương hại. Chúng thực sự là những người đi trước cuộc sống, chúng chỉ cần được tôn trọng và công nhận.
Chúng ta không thể khống chế được khó khăn, cũng không thể khiến khó khăn không xuất hiện, nhưng chúng ta có thể lựa chọn dùng thái độ gì để đối phó với chúng.
Khi bạn không còn nghiêm trọng hoá khó khăn, khi bạn có thể tự mình đối mặt với chúng, khi bạn thực sự trở thành một đứa trẻ không khóc, nhưng cũng không cần phải đòi kẹo từ người khác, bạn sẽ thấy rằng những khó khăn bạn từng nghĩ không thể vượt qua, trên thực tế cũng chỉ có vậy.
________
Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/qjdQkagyW-EnMHVOt6Ch3Q


Hãy chia sẻ bài viết [Weixin] Dương Mịch: Bạn dựa vào cái gì mà muốn người khác hiểu được nỗi khổ của bạn
_______________
Người dịch: Kim Anh | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của d, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/713400259524685