[Weixin] Cuộc sống của người trưởng thành: Tất cả khó khăn đều phải tự mình vượt qua_______________Người dịch: Linh Anh (tập dịch) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu

Cùng xem bài viết [Weixin] Cuộc sống của người trưởng thành: Tất cả khó khăn đều phải tự mình vượt qua_______________Người dịch: Linh Anh (tập dịch) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Weixin] Cuộc sống của người trưởng thành: Tất cả khó khăn đều phải tự mình vượt qua
_______________
Người dịch: Linh Anh (tập dịch) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
Tên tác giả: Nhụy Hy
_______________
Gần đây, tôi luôn băn khoăn một vấn đề: lựa chọn cuộc sống yên ổn tại quê hương thật sự rất xấu hổ sao? Thời gian trước, tình tiết Vương Mạn Ni trong “Ba mươi thôi mà” trở về quê hương một lần nữa làm tôi suy nghĩ đến vấn đề này.
Trong phim, Vương Mạn Ni rời Thượng Hải trở về quê hương, nhưng sau đó lại cảm thấy không phù hợp với công việc ổn định 9 giờ vào làm, 5h tan ca, không phù hợp với những mối quan hệ xã giao lúc lạnh lúc nóng. Vì vậy, không lâu sau đó, cô ấy lại một lần nữa sắp xếp hành lý, trở lại Thượng Hải, quyết định liều mình một lần nữa.
Kết cục như vậy dường như đã trở thành một trong những tình tiết quen thuộc trong những bộ phim đô thị hiện đại, người trẻ tuổi nên xông pha, rời xa quê hương, hy sinh tất cả vì ước mơ của mình; ở lại một thành phố lớn làm việc và kiếm tiền mới được tính là không uổng phí thanh xuân.
Những khát khao này thực chất không hề sai, nhưng vấn đề là nó dần tạo thành một giả tưởng “Người trẻ tuổi chỉ cần nỗ lực thì sớm muộn cũng sẽ thành công, chỉ cần đến thành phố lớn thì có thể sống một cuộc sống lí tưởng”, mà đã bỏ qua một điều là những người mang đầy nhiệt huyết đến Bắc Thượng Quảng và những người thành tích không tốt mà rời đi mỗi năm thực ra đều ngang tài ngang sức.
Có bao nhiêu người mang theo một trái tim nhiệt huyết đến thành phố lớn phấn đấu, thì cũng có bấy nhiêu người nhìn rõ hiện thực mà quay về. Có bao nhiêu người yêu sự ồn ào, hào hoa của thành phố lớn, thì cũng có bây nhiêu người muốn quay về với sự yên vui, an nhàn.
Tôi có một người bạn, sống và làm việc tại Bắc Kinh bảy năm, sớm đã cảm thấy chán chường mệt mỏi với cuộc sống của thành phố lớn, cô ấy cảm thấy rõ rệt là mình không còn sự nhiệt tình với thành phố lớn, cuộc sống không tồi, nhưng cũng chẳng tốt là mấy, nhiều lúc cảm thấy rất nhớ món ăn quê nhà.
Cô ấy nói hồi còn trẻ thích tất cả mọi thứ ở thành phố lớn, đèn đường lấp lánh, mộng tưởng về vô vàn khả năng của tương lai, có công việc, có nhiều tiền, sống một cuộc sống tự do, dường như chỉ có thành phố lớn mới có thể đáp ứng tất cả những ước nguyện ấy, nên chẳng chút chần chừ liền đến đó.
Những năm gần đây, dần dần tích lũy được không ít kinh nghiệm sống, thuê được một căn phòng tiện nghi, cùng khách hàng bàn luận thanh cao trong cuộc họp, thời gian nghỉ ngơi có thể đến những nhà hàng hàng trăm người, nhưng càng ngày càng cảm thấy cố gắng, nỗ lực đến hiện tại, điều cô ấy mong ước chỉ là có thể ở bên cạnh người thân, ăn cơm bố mẹ nấu, gặp được một người phù hợp.
Cô ấy cười và nói cô ấy không hề hối hận với quyết định trước đây, chỉ là vào mỗi giai đoạn khác nhau của đời người thì sẽ có những ý nghĩ và mục tiêu khác nhau.
Đời người chính là như vậy, có những khoảng thời gian chỉ cần một khoảnh khắc, một người luôn muốn lên núi xuống biển bỗng chốc lại muốn quay về với căn bếp nhỏ và được sống trong tình yêu thương.
Thế nhưng, cho dù biết rõ bản thân muốn gì, vào thời khắc phải lựa chọn giữa rời đi hay ở lại, cô ấy lại đeo lên mình “gánh nặng thần tượng”, cô ấy sợ người khác rèm pha, sợ hãi trở thành con người thất bại mà bỏ chạy trong câu chuyện của người khác, cuối cùng tự ép bản thân ở lại thành phố lớn.
Thế nhưng, bạn đã từng nghĩ đến điều này chưa, tại sao chỉ ở thành phố lớn mới được gọi là phấn đấu vì ước mơ? Vậy hàng nghìn hàng vạn người ở thành phố nhỏ, chẳng lẽ đều là những người không có ước mơ sao? Đương nhiên là không phải.
Tốt nghiệp đại học, bạn cùng phòng của tôi kiên quyết tham gia thi công chức để trở thành giáo viên tại một trường trung học ở địa phương, tham gia tầng tầng lớp lớp cuộc thi, trải qua rất nhiều khó khăn mới có thể chân chính trở thành giáo viên.
Sau đó, mỗi ngày cô ấy đều chuẩn bị bài giảng, chăm lo cho học sinh, quản lý hành chính, còn trẻ tuổi, nhiệt tình tham gia công tác nên lãnh đạo rất coi trọng. Cô ấy không ngừng tham gia các cuộc thi dạy học, không ngừng giật giải thưởng, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, từ giáo viên giảng dạy lớp bình thường, cô ấy đã được đảm nhiệm giảng dạy các lớp trọng điểm.
Những người thi công chức trong các thành phố nhỏ, tuy nhiên mỗi ngày đều 9h vào làm, 5h tan ca, nhưng họ cũng luôn phấn đấu vì cuộc sống của mình, những người thức đêm đến 3 sáng để làm việc trong thành phố lớn, cũng không hề thiếu thời gian theo đuổi những sở thích của riêng mình.
Tiêu chuẩn của thành công không phải là sống và làm việc ở đâu, làm ngành nghề gì, thu nhập ra sao, mà là con người có được cảm giác thành công với công việc của mình hay không, có cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống của mình không, có dũng khí làm lại từ đầu và quyết tâm làm đến cùng hay không.
Sống và làm việc ở Bắc Kinh vài năm rồi quay lại quê hương làm lại từ đầu chẳng có gì mất mặt cả, ở lại quê hương làm một công việc an nhàn, ổn định cũng không hề mất mặt, phấn đấu vài năm vẫn không hề khởi sắc cũng không có gì đáng phải xấu hổ.
Mỗi kiểu cuộc sống đều ẩn giấu sự nỗ lực không ngừng của một ai đó. Giá trị của cuộc sống không nằm ở sự đánh giá của người khác, chỉ cần lạc quan, tích cực, mỗi kiểu cuộc sống, đều có ý nghĩa riêng của nó, đều xứng đáng được tán dương.
_______________
Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s?__biz=MzA4MzE0NjE3Mg==&mid=2655517155&idx=1&sn=09c96a7cb88b1c1c9733266a8b457e4f&chksm=8449bd30b33e34263b3651414374fdd8c4bfcfd111e67dd06f1e84d56730a8ffe69e78801e42&scene=105#wechat_redirect


Hãy chia sẻ bài viết [Weixin] Cuộc sống của người trưởng thành: Tất cả khó khăn đều phải tự mình vượt qua_______________Người dịch: Linh Anh (tập dịch) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/732551407609570