[webiste Phụ Nữ] Yêu đương với bác sĩ pháp y có cảm giác như thế nào? (có chỉnh sửa) _______________ Người dịch: Nhung Nhung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Yêu đương với bác sĩ pháp y có cảm giác như thế nào? (có chỉnh sửa)
_______________
Người dịch: Nhung Nhung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Yêu đương với bác sĩ pháp y có cảm giác như thế nào? (có chỉnh sửa)
_______________

Người dịch: Nhung Nhung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________

tác giả: Bạn Còn Sợ Mưa Rào Không?

Lời đầu tiên, dưới đây là cuộc sống thường nhật của tôi và bạn trai, mặc dù anh ấy là bác sĩ pháp y, nhưng không có nghĩa tất cả các bác sĩ pháp y khác đều như vậy, bác sĩ pháp y thì cũng là những người bình thường, và lí do tôi ở bên anh ấy cũng không phải vì anh ấy là bác sĩ pháp y, chiếc giày hôn nhân có đeo vừa chân mình hay không cũng chỉ có bản thân mình mới biết, sự hiểu biết muôn năm!

1, Hướng dẫn tôi sử dụng phương pháp khâu hình túi để may tất, từ đó không cần đụng đến kim khâu nữa.
(Kỹ thuật khâu hình túi (purse string suture): một đường khâu phẫu thuật được thực hiện dưới dạng một đường khâu chạy vào và ra dọc theo mép của một vết thương hình tròn sao cho khi các đầu của đường khâu được rút ra thì vết thương sẽ được đóng lại như nút thắt của một cái túi -nguồn: google)

2, Ăn cơm bên ngoài thì gặm xương đều không được tốt lắm, ăn xong thì cầm lên ngắm nghía xem xét tỉ mỉ mất nửa ngày rồi cho tôi biết mình vừa ăn phần nào phần nào, sau đó mới đánh giá hình dạng xương và thể trạng của con lợn hoặc con gà này, wtf???

3, Trên người mà có vết sẹo hoặc vết thương nào cũng không thể lừa được anh ấy, thậm chí có thể phân tích những gì tôi đã làm vào tối hôm trước, và vết thương này được hình thành như thế nào.

4, Một lần ra ngoài tản bộ, đang đi ổng bỗng dừng lại
“Em nhìn những giọt máu trên mặt đất này xem, căn cứ vào tình trạng máu và quỹ đạo máu bắn ra anh cũng đoán được sương sương chuyện gì đã xảy ra với người này.”
“Vậy chuyện gì đã xảy ra? liệu có phải án hình sự không anh?”
“Người này rất có thể bị chảy máu mũi”
…..

5, có một lần tôi sốt cao phải nằm trên giường mất cả một ngày trời, thật không dễ dàng gì mới cố thức được đến lúc anh ấy về, lúc ấy cũng đã tối muộn. Kết quả câu đầu tiên anh ấy nói khi bước vào phòng ngủ lại là:
“Chiều dài cơ thể 160cm, phát triển bình thường, da hơi vàng, dinh dưỡng trung bình…”
Nội tâm tôi kiểu ??? Tôi bị ốm đã làm làm gì sai ư ???
“Xin lỗi em anh vừa mới tan làm, anh đi nấu cơm ngay đây.”
……

6, Trong nhà thường chuẩn bị sẵn dung dịch kháng khuẩn như dettol, walch và các chất khử trùng khác nhau, tất cả các loại bột giặt cũng đều có tính kháng khuẩn. Còn nhớ hồi đi học cần tìm anh ấy thì cứ tới phòng thí nghiệm, lúc đó trong cặp sách của tôi lúc nào cũng mang theo một lọ nhỏ nước rửa tay khô (loại dung dịch sát trùng tay), thói quen hình thành từ hồi ở trường ấy vẫn được tôi duy trì tới tận bây giờ. Sau này đi làm lại càng sợ xác chết mang bệnh truyền nhiễm nên tôi thường nhắc anh ấy chú ý khi cầm dao đừng để bị cắt vào tay. (xác chết không thể nói với bạn anh ta có bị bệnh gì hay không, từ điểm này mới thấy nghề pháp y đầy rẫy những nguy hiểm)

8, Tôi cũng rèn luyện được tố chất tâm lí khá là vững vàng, bây giờ đã chả còn cảm giác gì khi xem đống tranh ảnh tư liệu giải phẫu đầy màu sắc nữa rồi. Thậm chí có thể dễ dàng phán đoán các loại chấn thương do vật sắc nhọn, chấn thương do hung khí cùn hay chấn thương do điện giật.

9, Hồi còn học đại học có một lần anh ấy nói với tôi:
“Nếu sau này có đứa nào dám bắt nạt em, anh liền ném cho nó một cánh tay bị mổ xẻ, hoặc một cái tay hay cái chân bị tháo rời gì gì đó, xem nó lần sau còn dám động đến em nữa không.”
Tôi:….
(Dù biết đó chỉ là lời nói đùa nhưng trong lòng tôi vẫn thấy hơi hơi cảm động)

10, Chỉ khi nào ở bên cạnh tôi thì anh ấy mới thảo luận nhiều về các vụ án hay công việc, còn khi ăn cơm tối với gia đình tôi thì không nói quá nhiều, tránh mọi vấn đề liên quan đến công việc và không bao giờ thảo luận chi tiết công việc.
“XX, bình thường ở cơ quan cháu làm gì?”
“Cháu thuộc Đội điều tra hình sự, thường xuất hiện ở hiện trường để làm báo cáo giám định, cũng chả có gì đặc biệt đâu ạ, cái đó à, cô chú mọi người mau đi kẻo thức ăn nguội hết rồi.”

11, Khi học cao học cả hai chúng tôi đều khá bận rộn không thể gặp nhau thường xuyên. Vào thời điểm đó anh ấy nuôi một con chuột bạch trong phòng thí nghiệm, lấy luôn tên của tôi để đặt cho nó. Mỗi ngày có nhiệm vụ cho nó ăn và kiểm tra cân nặng. Sau này có một lần tôi đến trường tìm anh ấy vào cuối tuần. Anh ấy lặng lẽ đưa tôi vào phòng thí nghiệm và nói rằng muốn cho tôi xem kết quả nghiên cứu của mình. Tôi cố chịu đựng cái mùi hăng hăng trong phòng thí nghiệm và trong số rất nhiều “vật thí nghiệm” đó, có một loại cực kì bắt mắt, vừa béo trắng vừa mập mạp, chính xác, trong lúc tôi không ở bên cạnh, anh ấy đã chăm sóc “tôi” theo cái cách này đây, tôi có chút dở khóc dở cười, nghĩ đi nghĩ lại thấy mình vậy mà còn không bằng một con chuột.

12, Ở bên nhau gần 5 năm năm có một lần cãi nhau ầm ĩ, sự việc rất nghiêm trọng, lại thêm mối quan hệ nơi đất khách quê người, có rất nhiều hiểu lầm dẫn đến chia tay. Tôi đã 2 lần chặn cả QQ lẫn Wechat của anh ấy và giằng co suốt 1 tuần liền. Tôi nhận ra mình không thể buông bỏ anh ấy, anh ấy cũng không thể để tôi đi. Cả hai đã thử trải qua cuộc sống không có nhau nhưng cuối cùng anh ấy lại là người gục ngã trước. Anh ấy nói: “Mọi vấn đề đều có thể khắc phục được, nhưng anh thì không thể sống thiếu em, anh không đi, em đánh anh mắng anh anh cũng không đi, trừ khi em chết, em chết rồi anh cũng không để người khác tuỳ tiện chạm vào em, một cái ngón tay cũng đều không được.”
Nội tâm của tôi: Đều là như lúc này đây anh giai à, chúng ta có thể nói chuyện một cách bình thường được hay không? có thể đừng lúc nào cũng nói chuyện sống chết được không? Sau khi em chết phải chính tay anh giải phẫu em anh mới vừa lòng hay sao…
“Anh chỉ thể hiện quyết tâm của mình thôi, dù sao thì anh vẫn sẽ kiên trì, em không tin cũng phải tin, em đừng có mà không cần anh nữa.”
Sau khi làm hoà thì anh ấy có vẻ ấm ức như một đứa trẻ, khi buồn thì phải ôm lấy anh ấy dỗ dành, vốn dĩ bề ngoài mạnh mẽ là thế thì anh ấy cũng có một mặt mỏng manh dễ vỡ.

13, Nói về việc nuôi dạy con cái trong tương lai
Tôi: “Sau này em dạy con đánh đàn dương cầm, viết thư pháp, học thuộc lòng những bài thơ cổ, còn anh định dạy con những gì?”
Anh ấy: “Anh có thể dạy nó cách đoàn kết với anh để vùng lên chống lại mẹ nó.”
Tôi: “…..”

14, Đề cập đến công việc thì tương đối vất vả
Tới hiện trường hay đến các quận nội thành xung quanh, sở công an địa phương không có đủ điều kiện cơ sở vật chất nên hầu hết đều giải phẫu ở nhà tang lễ (mấu chốt là không phải trung tâm giám định nào cũng tốt như trên phim truyền hình, rất nhiều trung tâm giám định pháp y đều có cơ sở nằm trong nhà tang lễ)
Cảnh sát gọi anh ấy đến vào mùa hè một năm nọ, cỗ thi thể đó được đưa vào nhà tang lễ, mức độ phân huỷ đã rất nghiêm trọng, mùi xác chết nồng nặc đập thẳng vào trán và làm chấn động cả linh hồn. Cả căn phòng ngập ngụa mùi thối rữa cửa tử thi, đến mức người ta phải chuyển cái xác ra ngoài trời giải phẫu vì ngột ngạt không thể chịu nổi. Những con dòi béo trắng lúc nhúc còn đám ruồi nhặng quanh quẩn xung quanh bay rợp cả trời. Về nhà anh ấy tắm rửa không biết bao nhiêu lần mà trên tóc vẫn còn thoang thoảng mùi thối của xác chết. Đây là lần đầu tiên tôi hiểu được công việc của anh ấy có bao nhiêu vất vả, phải ngấm ngầm chịu đựng, vĩ đại như thế, anh ấy chính là “người hùng và cũng là tia hy vọng cuối cùng của những người đã khuất.”

15, Ngày thường ở cạnh nhau như chó với mèo mà cứ như vậy đã qua vài năm rồi, cũng chẳng khác là bao so với các cặp yêu nhau khác, nhưng cùng bác sĩ pháp y yêu đương cũng có những đắng cay và chua xót mà bạn không thể biết được. Đôi khi công việc rất bận rộn như chỉ một cuộc điện thoại là bị gọi đi rồi, còn thường xuyên phải lo lắng cho sự an toàn của anh ấy, nhưng bởi vì đã quyết định ở bên nhau nên chúng ta cần cảm thông và bao dung cho nhau, đây cũng là sự tôn trọng tối thiểu mà tôi dành cho người yêu của mình.

16, Cuối cùng nói một chút về cuộc gặp gỡ của chúng tôi, chúng tôi đã ở bên nhau từ hồi còn học đại học, học cùng trường nhưng không cùng chuyên ngành, sau này khi học cao học tôi cũng chuyển hướng còn anh ấy thì vẫn giữ vững tinh thần chính nghĩa lúc ban đầu. Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy thời sinh viên là phù hợp để yêu đương nhất, suy cho cùng cái nghề này không phải ai cũng chấp nhận được, tôi nghĩ nhiều người muốn yêu bác sĩ pháp y chỉ vì sùng bái, họ cho rằng bác sĩ pháp y rất đẹp trai lại ngầu, nhưng sự ái mộ, tò mò và thần bí này chỉ là nhất thời mà thôi, đợi được đến khi kết hôn nó lại là chuyện khác, bạn sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn thử thách, cũng phải chịu đựng nhiều đau khổ và đắng cay… Tôi đã phải liên tục làm công tác tư tưởng cho bố mẹ, trong nhà cũng có người phản đối, bạn bè cũng có vài người không hiểu lắm. Bởi vì họ cho rằng bác sĩ pháp y rất xúi quẩy, người khác lại thấy bẩn, hoặc mang đến cho bản thân những “thứ” không sạch sẽ và vô cùng bài xích nghề này. Vài năm trở lại đây thật sự cảm ơn Tần Minh đã giúp nghề pháp y được biết đến rộng rãi khiến mọi người có thể nhìn được những mặt khác nhau của nghề pháp y. Còn với tôi mà nói, nghề này lại càng thiêng liêng hơn. Chẳng có ai muốn mỗi ngày phải đối mặt với những thi thể lạnh lẽo, mang về nhà một thân người toàn mồ hôi xen lẫn các thứ mùi khó chịu khác, nhưng vẫn cần phải có người chấp nhận hi sinh sẵn sàng làm những công việc này, cũng giống như người lính cứu hoả làm nhiệm vụ anh dũng ngược dòng giữa đám cháy, luôn có những người âm thầm cống hiến, luôn có những người lại cần được thông cảm và thấu hiểu, phải không? Làm sao năm tháng có thể êm đềm trôi qua, chỉ là có người đã thay bạn gánh vác mà thôi. Tôi yêu anh ấy không phải vì anh ấy là bác sĩ pháp y, ngược lại vì anh ấy là bác sĩ pháp y nên càng cần được tôi quan tâm chăm sóc và yêu thương hơn nữa. Quyền được sống, quyền được lên tiếng của người chết, bác sĩ pháp y trực tiếp đối mặt với cái chết, nhưng cũng là người cận kề với cái chết nhất. Nhờ yêu anh ấy mà tôi mới thực sự hiểu được sinh mệnh quý giá nhường nào, biết trân trọng mỗi ngày ở bên cạnh anh ấy, biết trân trọng những người thân yêu xung quanh mình, biết cảm ơn, biết quý trọng mạng sống. Tôi thực sự hi vọng rằng xã hội này sẽ bớt thờ ơ lạnh nhạt, ít đi những vụ án hình sự, những vụ tai nạn ngoài ý muốn cũng giảm bớt, quan tâm và thấu hiểu lẫn nhau nhiều hơn. Hãy bao dung hơn thay vì chọn những cách cực đoan để kết liễu sinh mệnh của người khác. Nói ích kỉ hơn thì tôi mong nghề pháp y mai này sẽ không còn nữa, luật sư bào chữa và trại giam cũng vậy. Nhưng cục diện thế giới tốt đẹp không thể hình thành trong một sớm một chiều được mà cần có sự cố gắng của tất cả mọi người trong xã hội. Với tư cách là người nhà của bác sĩ pháp y, chân thành cảm ơn mọi người đã thấu hiểu, các bạn mới nhìn thấy bề nổi ngọt ngào, còn chỉ tôi mới biết những nỗi chua xót ẩn chứa đằng sau, nếu bạn trai hay bạn gái của bạn là bác sĩ pháp y, cảnh sát hay lính cứu hoả thì nhất định phải trân trọng và bao dung họ vì không phải ai cũng phù hợp với công việc và trách nhiệm cao cả này. Nếu đã lựa chọn thì không được chùn bước trước những khó khăn thử thách.
“Anh là cơn gió tự do tự tại vô tình ngang qua, nhưng lại làm rung chuyển thế giới của em.”
Trong cuộc đời hữu hạn này, anh chính là người hùng duy nhất của em.

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/52130918/answer/733664761

Phương pháp khâu hình túi https://youtu.be/mvFfm0Msbwo


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Yêu đương với bác sĩ pháp y có cảm giác như thế nào? (có chỉnh sửa)
_______________
Người dịch: Nhung Nhung | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch gi, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/760894348108609