[webiste Phụ Nữ] Người yêu qua đời là loại cảm giác thế nào?_____________Dịch bởi: Pan | Bài dịch chỉ được đăng tải tại webiste Phụ Nữ Việt Nam, vui lòng không repost.___________

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Người yêu qua đời là loại cảm giác thế nào?_____________Dịch bởi: Pan | Bài dịch chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không repost.___________ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Người yêu qua đời là loại cảm giác thế nào?
_____________
Dịch bởi: Pan | Bài dịch chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không repost.
_____________
[+60 likes]
Chúng tôi bên nhau được 1469 ngày, 4 năm 7 ngày, ấy thế mà ông trời lại trêu ngươi cướp mất anh khỏi tôi.
Chín năm quen biết, bốn năm yêu nhau, anh hứa rằng sang năm thứ năm sẽ chăm sóc tôi nhiều hơn nữa. Là anh nói đôi ta còn một con đường dài phía trước, nói rằng hai đứa sẽ đính hôn vào cuối năm, sang năm 21 sẽ kết hôn, sẽ cùng nhau sống tới bạc đầu, bên cạnh nhau trong những ngày tháng về sau. Thực ra, em đã trộm xem chiếc nhẫn đính hôn anh mua rồi, vậy mà thật không ngờ, anh nói đi là đi…
Một ngày trước lúc rời xa, anh còn nói thứ 7 sẽ dắt em đi gặp mặt bạn bè, dẫn em đi ăn lẩu. Anh nói anh đã chuẩn bị món quà trong suốt 4 năm qua rồi, đợi đến năm thứ 5 sẽ tự tay tặng cho em. Chưa gì mà đã đến thứ 6, em háo hức chờ mong, nhưng cái em chờ đợi lại đổi lấy cuộc điện thoại của chị anh trong tiếng khóc, nói rằng anh có lẽ sẽ không thể qua khỏi. Anh mất vì một tai nạn ngoài ý muốn, em không thể nào tưởng tượng được rằng từ lúc 8h30 đến nửa đêm, anh đã trải qua những gì, anh đã nghĩ gì trước lúc ra đi. Tuyệt vọng. Không nỡ. Không cam lòng. Sợ hãi.
Ngày đầu tiên anh đi. Em khóc. Em la hét. Em không ăn, không uống. Người em thối nát đến cùng cực. Ngày thứ hai anh đi, cổ họng em không tài nào phát ra tiếng khóc được nữa. Ngày thứ ba anh đi, em đã có thể an ủi cha mẹ anh, chăm sóc cho họ. Ngày thứ tư anh đi, em trở lại công ty để bàn giao công việc, cấp trên khuyên bảo em nên suy nghĩ thoáng hơn. Ngày thứ năm anh đi, em đã có thể bàn bạc cùng với anh trai của anh về việc nên khắc tên anh trên bia mộ thế nào mới an ổn.
Hôm nay đã là ngày thứ sáu, em chỉ biết ngồi một chỗ, mắt vô hồn ngu ngốc nhìn vào khoảng không. Mẹ vì lo cho em, luôn bảo đứa cháu gái đến chơi với em, để em được vui. Con bé rất ngây thơ, lúc còn sống anh cũng rất thích nó. Nó hỏi, “Cô à, chú Lưu của cô đâu rồi?” Em đáp, “Chú Lưu của cô đi mất rồi”. Nước mắt tự nhiên tuôn trào, khóc nấc lên trong nghẹn ngào.
Em rất nhớ anh, anh có yêu em nhiều hơn không? Đâu đó bên kia, anh có lạnh hay không.
Ngày 21 tháng 11 năm 2019
Ngày thứ bảy. Hôm nay thu dọn đồ của anh đưa cho anh trai, bên trong còn có chiếc áo vừa mua khi hai đứa đi dạo trung tâm thương mai, tem nhãn vẫn còn đó, anh chưa mặc lần nào. Ba mẹ anh vẫn còn buồn rất nhiều, em rất muốn làm cho họ điều gì đó, nhưng mọi thứ dường như chỉ là vô nghĩa nếu như anh không còn. Ba anh cứ nhìn lên những tấm bằng công nhận trong công việc của anh, mỗi người đều có cách nhớ nhung riêng. Nhưng mà em vẫn còn rất nhiều điều muốn nói với anh, không biết hôm nay anh có thể nghe được lời em nói hay không.
Ngày 22 tháng 11 năm 2019
Vẫn không cách nào chấp nhận rằng anh đã ra đi.
Những tưởng là ngày cuối tuần sẽ có người cùng em đi xem buổi biểu diễn vô vị kia, sẽ có người giải thích cho em những gì em không hiểu, nhà hàng Haidilao cũng chẳng thể có bóng hình anh và em. Những người xung quanh đều lo cho em, bảo em phải tự chăm sóc cho bản thân. Anh yên tâm, trước mặt người khác em sẽ cố gắng khống chế cảm xúc, chỉ dám một mình âm thầm đau đơn nhớ thương anh mà thôi. Anh trai của anh nói rằng luôn cảm thấy có lỗi mỗi lúc nhìn thấy em. Có gì mà phải xin lỗi đâu, em chỉ là một người rất thương anh thôi mà, đơn giản điều em muốn chỉ là anh mà thôi. Nhưng thật khó quá, ngay cả ở bên cạnh nhau mà sao khó đến thế này.
Ngày 25 tháng 11 năm 2019
Ngày hôm nay trời lạnh quá. Mấy thứ đồ mua cho ngày 11/11 đều đã nhận được rồi, muốn chia sẽ với anh vài món đồ nhỏ, nhưng đầu bên kia của Wechat chẳng còn có anh nữa rồi. Hôm nay lượt điện thoại nhìn thấy món quà sinh nhật em tặng cho anh, gửi qua cho anh trai anh xem bảo rằng lúc dọn đồ thì giữ nó lại cho em. Anh trai anh nói, đến lúc dọn dẹp phòng của anh thì sẽ gọi em sang, những thứ đồ gì em muốn thì cứ giữ lại làm kỉ niệm. Người đã không còn, cần những thứ này chỉ để làm con tim thêm quặn đau mà thôi.
Hy vọng mọi thứ đều thuận lợi, sáng sớm đã mang anh về nhà. An nghỉ anh nha!
Ngày 28 tháng 11 năm 2019
Trên đường đi làm, toàn là đi ngang qua căn hộ anh mới mua, anh đã vẽ lên cho nó biết bao là ý tưởng. Nhìn xem, anh đã dần kế hoạch tương lai của hai đứa rồi.
Bắt đầu ngày hôm nay, em chính thức chỉ còn một mình, ba mẹ đã về quê, đứa cháu gái ngây ngô cũng không ở lại, anh cũng chẳng còn đây. Chỉ mình em ở lại, tự mình gặm nhấm nỗi trống trải.
Em nhớ anh quá!
Ngày 01 tháng 12 năm 2019
Hôm nay lại đến thăm anh. Đưa anh đi chặng đường cuối cùng.
Ngày 03 tháng 12 năm 2019
Như một giấc mơ.
Đêm mất ngủ. Nhắm mắt, bên tai còn nghe thấy tiếng chị anh khóc, em đã không còn tiếng để khóc nữa rồi. Ông trời thật tàn nhẫn, em tận mắt nhìn thấy thân thể lạnh tanh kia của anh, tận mắt nhìn thấy anh được đưa vào nhà tang lễ, nhìn thấy di dung lạnh lẽo của anh, cuối cùng còn mở to mắt để chứng kiến thân thể anh tiến vào lò lửa thiêu kia, hóa thành tro bụi.
Cũng may là, em còn có thể ở đây để tiễn anh đoạn cuối.
Xin lỗi, hôm nay em không tài nào kiềm nén được nữa rồi…
Người em yêu, em sẽ bước về phía trước, chỉ là vẫn rất nhớ anh nhiều lắm.
Ngày 10 tháng 12 năm 2019
Kể anh nghe tin tốt.
Em đã qua được buổi kiểm tra của cấp trên rồi, được tăng lương, có phải là rất vui hay không. Lúc trước có nói với anh là khi được tin tốt này thì sẽ mời anh ăn lẩu mà, một đứa nhỏ nhen như em chẳng đời nào mời anh ăn một bữa đâu, khó lắm đó, sao anh lại có thể bỏ lỡ như vậy.
Kỳ thực thì em cũng không hề vui vẻ gì. Em nhớ anh muốn điên rồi.
Ngày 01 tháng 01 năm 2020
Ừm, chúc mừng năm mới.
Sang năm mới, em muốn có thể vui vẻ được một chút, mặc dù không có anh kề bên.
Hôm qua, em có uống chút rượu, tửu lượng vẫn không được tốt, mới mấy ly đã không chịu nổi rồi. Lúc trước, anh không cho em ra ngoài uống rượu một mình, chỉ cho đơn giản tổ chức tại nhà để xem chừng em mà thôi. Bây giờ không có anh lo cho em, em vẫn nghe lời anh lúc trước, chỉ dám uống ít mà thôi. Chỉ là có men rượu vào, thật sự ngủ ngon được một chút.
Năm 2019, một năm mất mát quá nhiều, bà em, và người em thương. Chỉ mong rằng những ngày tháng về sau, những người kề cạnh bên em sẽ luôn được vui vẻ, khỏe mạnh.
Hôm nay trời nắng đẹp, nhưng không thể nhìn thấy anh.
Ngày 18 tháng 01 năm 2020
Chú Lưu, lâu rồi không gặp.
Thời gian trôi qua nhanh quá nhỉ. Cô chú cũng sắp trở về đây rồi, em tính ngày để gặp mặt họ. Em lo lắng lắm, đến bây giờ, em sợ em không thể khống chế nổi bản thân, gặp mặt rồi sẽ làm họ buồn.
Hôm qua XX kết hôn rồi, em làm cô dâu phụ, em đã mặc bộ váy mà lúc trước anh khen đẹp đó, chỉ tiếc là anh không thể tận mắt nhìn thấy em đẹp thế nào.
Bữa tiệc cưới có gặp mấy đứa bạn thời cấp ba, chúng hỏi hai đứa mình sắp tới ngày cưới chưa. Em cười không nổi, chỉ có thể im lặng lắc đầu.
Người biết chuyện anh ra đi cũng không nhiều, em cũng không muốn nhắc tới làm gì. Chỉ là một lần nhắc tới anh của những người không biết chuyện đó, như những nhát dao cứa vào tim em, máu tươi chảy ra, nhưng mặt em lại hoàn toàn nguội lạnh.
Anh vẫn luôn tồn tại trong thế giới của em, chưa từng rời xa.
Ngày 23 tháng 05 năm 2020
Anh Lưu, đã lâu không gặp.
Chúc anh sinh nhật tuổi 25 vui vẻ. Mọi thứ đều thuận lợi.
181 ngày. 5 tháng 29 ngày.
Vẫn rất nhớ anh.
_______________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/28010305


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Người yêu qua đời là loại cảm giác thế nào?_____________Dịch bởi: Pan | Bài dịch chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không repost.___________, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/679964716201573