[webiste Phụ Nữ] Người tình tuyệt vọng: Cuộc hôn nhân của tôi giải cứu vô hiệu._________Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Người tình tuyệt vọng: Cuộc hôn nhân của tôi giải cứu vô hiệu._________Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Người tình tuyệt vọng: Cuộc hôn nhân của tôi giải cứu vô hiệu.
_________
Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Link bài gốc: https://www.zhihu.com/question/27904325/answer/1356457187
Tác giả: Kế hoạch câu chuyện có thật – Nền tảng chuyện có thật đầu tiên trong nước, nhằm phát hiện khai thác giá trị từ những câu chuyện này.
Cảnh báo wall of text
_________
Tôi gả cho một soái ca lãng mạn ưu tú người Pháp, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói với tôi có điều gì đó sai sai.
Nhân lúc anh ta không có ở nhà, tôi lén mở túi đựng máy tính của anh ta ra, bên trong chứa đầy những mẩu báo về việc anh ta tấn công tình dục, lạm dụng trẻ em và giết người. Không ngờ rằng tôi lại kết hôn với một tên tội phạm truy nã biến thái, hơn nữa chỉ còn chưa đầy bốn tiếng nữa là đến giờ anh ta trở về…
1.
Tôi tên là Hà Diệp, thuộc thế hệ 9x, là một biên tập viên tin tức. Tháng 6 năm 2018, trung tâm triển lãm quốc tế tại thành phố A có tổ chức một buổi triển lãm máy móc, công ty cử tôi đi lấy tư liệu, cuộc triển lãm này vô cùng chuyên nghiệp, lúc nhà tổ chức giới thiệu trong phòng họp, người ngoài ngành như tôi nghe hoàn toàn chẳng hiểu gì, ngồi ngáp lên ngáp xuống, gật gà gật gù. Bỗng nhiên một cánh tay từ phía sau vươn tới, trong lòng bàn tay cầm một cái kẹo cao su the mát đưa cho tôi. Tôi quay đầu lại nhìn, phát hiện là một anh chàng ngoại quốc rất đẹp trai, đôi mắt màu hổ phách cuốn hút cùng gương mặt góc cạnh nhìn y chang Adan Leon hồi trẻ. Anh ta dùng tiếng Trung lưu loát ghé vào tai tôi thì thầm: “Bài diễn văn này thật vô vị, sao chúng ta không ra ngoài đi dạo xem.”
Tôi đúng thật là không thể ngồi thêm nổi nữa, nghĩ bụng về chỉ cần tìm họ xin ít tư liệu, viết bài giới thiệu hai trăm từ là được rồi, nên đồng ý với anh ta, hai người chúng tôi lặng lẽ rời khỏi hội trường.
Chúng tôi đi dạo dọc ngoài hành lang, vừa đi anh ta vừa tự giới thiệu bản thân mình. Anh ta tên là Sean, 38 tuổi, quê tại Toulouse, Pháp, hôm nay đến đây làm phiên dịch cho mấy người Pháp không hiểu tiếng Trung, hiện tại đang là giáo viên tiếng Anh tại một trường ngoại ngữ tại Trịnh Châu, lý do lựa chọn Trung Quốc là bởi vì bản thân vô cùng hứng thú với nền văn hóa lâu đời của đất nước tôi.
Tiếng Trung của anh ta rất lưu loát, nghe chẳng khác gì người bản địa. Anh ta nói đùa: “Cô không cảm thấy thiết kế của trung tâm triển lãm này giống y như bắp ngô nướng vàng hả?” Bình thường chỉ có người bản địa mới thường gọi là “trung tâm triển lãm” mà thôi. Anh chàng ngoại quốc này rất “nhập gia tùy tục”, lại hài hước, ấn tượng của tôi đối với anh ta không tồi. Lúc tạm biệt anh ta có nói, tuy rằng đã đi du lịch ở Trung Quốc hơn ba năm rồi, nhưng chỉ mới đến Trịnh Châu hơn ba tháng, vẫn chưa có bạn bè thân quen, hy vọng sau này tôi có thể làm hướng dẫn viên cho anh ta được không. Tôi cảm thấy không có gì để từ chối, vì vậy chúng tôi liền trao đổi phương thức liên lạc.
Không ngờ rằng, lần thứ hai anh ta hẹn tôi lại có thể trực tiếp cầu hôn tôi luôn. Chúng tôi hẹn nhau ở một bảo tàng địa phương, đàn ông Pháp giống như có một sự lãng mạn từ trong xương cốt vậy, từ xa tôi đã thấy anh ta ôm một bó hoa oải hương khổng lồ, lúc tôi bước đến trước mặt, anh ta trực tiếp nhét luôn bó hoa vào tay tôi, sau đó quỳ một gối xuống, nói: “Hà, anh biết các cô gái Trung Quốc sẽ không nhanh như vậy, nhưng anh sợ cơ hội vuột mất, cho nên, nếu như em đang độc thân, còn chưa có bạn trai, thì có thể gả cho anh được không?”
Tôi ngẩn ra một lúc, mỉm cười trả lời anh ta: “Người Trung Quốc chúng tôi trước tiên sẽ phải yêu đương tìm hiểu một khoảng thời gian đã, nếu cảm thấy thích hợp thì mới tiến đến hôn nhân. Sean, anh có hơi vội vã quá rồi.”
Sau khi chúng tôi chính thức xác nhận quan hệ yêu đương, tôi càng ngày càng thấy anh ta có thật nhiều ưu điểm, nhiệt tình bộc trực, thẳng thắn lại chân thành, đặc biệt là nụ cười của anh ta, nhìn cứ ngây thơ trong sáng như một đứa trẻ, rất dễ đi vào lòng người.
Yêu đương được hơn nửa năm thì chúng tôi quyết định kết hôn. Tuy bố mẹ tôi có rất nhiều trăn trở, cảm thấy anh ta là người nước ngoài, tôi không biết quá khứ của anh ta, cũng sợ sự khác biệt về văn hóa sẽ làm cho cuộc sống nảy sinh nhiều mâu thuẫn, nhưng hai người cũng rất văn minh, thấy tôi quyết tâm thì cũng không ngăn cấm nữa. Tôi thì ngược lại, tôi không có quá nhiều lo lắng về cuộc sống hôn nhân sau này, chỉ thuận theo tự nhiên, hoặc có lẽ cảm thấy đối phương chính là người lâu nay mình muốn tìm.
Hôn lễ tổ chức rất náo nhiệt theo phong tục của địa phương. Sau khi kết hôn, Sean không ngừng nói tôi giúp anh ta làm thủ tục nhập tịch Trung Quốc. nói muốn dùng cách này để chứng minh tình yêu của anh ta với tôi.
Tôi cảm thấy chuyện này có phần không cần thiết, nếu như Sean không đổi quốc tịch, sau này chúng tôi có con rồi, con cái chúng tôi muốn đi du học cũng sẽ dễ dàng hơn, lựa chọn cũng nhiều hơn. Hơn nữa, anh ta lúc đó cũng không đủ điều kiện để nhập tịch. Trung Quốc quy định người nước ngoài có quan hệ hôn nhân với người Trung Quốc phải kéo dài trên năm năm (chúng tôi lúc đó mới kết hôn xong), hơn nữa phải sống ở Trung Quốc liên tục năm năm liền, thời gian mỗi năm ở lại Trung Quốc không được ít hơn chín tháng, có công ăn việc làm ổn định, không có hồ sơ phạm tội, cơ thể khỏe mạnh (không mắc các bệnh truyền nhiễm như AIDS…) thì mới có thể đăng ký thường trú vĩnh viễn.
Bởi vì không thể thay đổi quốc tịch, anh ta suy sụp mất một thời gian dài, sau đó mới vui vẻ trở lại. Mỗi khi đêm xuống, anh ta sẽ nằm ôm tôi vào lòng, dùng giọng nói tràn đầy tình cảm miêu tả về quê hương của anh ta, một Toulouse bình minh hồng rưc rỡ sắc hoa oải hương, đến trưa liền chuyển thành màu tím, hoàng hôn lại biến thành màu đỏ. Lúc đó tôi còn nghĩ, chắc anh ta đang nhớ nhà nhớ mẹ lắm đây.
Tôi mới chỉ gặp mẹ chồng một lần hôm đám cưới, nhìn thấy hai mẹ con anh ta ôm nhau khóc, tôi còn thấy cảm động vô cùng. Tôi nghĩ, tuy rằng trẻ con nước ngoài tự lập sớm, nhưng không phải bọn họ không gần gũi với người thân. Bởi vì tôi không hiểu tiếng Pháp, hơn nữa người Pháp lại luôn từ chối nói tiếng Anh, nên tôi hầu như không giao tiếp gì mấy với mẹ chồng, chỉ cảm thấy ánh bắt bà ấy nhìn tôi có hơi lảng tránh, lại còn nở nụ cười lấy lòng.
2.
Quy mô trường ngoại ngữ nơi Sean làm việc rất lớn, anh ta có chứng chỉ giảng dạy tiếng Pháp chuyên nghiệp, ở Trung Quốc đúng là hiếm có. Mặc dù là người nước ngoài nhưng không có nghĩa sẽ được mặc định sẽ là một giáo viên đủ tư cách. Trong trường tư thục đó, anh ta là một giáo viên xuất sắc, 32 học sinh anh ta phụ trách đều chỉ khoảng 15,16 tuổi, là lứa tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất. Học sinh nữ trong lớp đều rất thích anh ta, thường tặng anh ta những bức thư tình kèm trái tim hồng sến súa hay những món quà nhỏ được bọc đẹp mắt kỹ càng.
Những “bí mật nhỏ màu hồng này” đều bị anh ta bỏ vào một cái túi đựng máy tính có khóa, từ chối chia sẻ với tôi, anh ta giải thích đây chỉ là những thứ nhỏ nhặt học sinh tặng cho anh ta, thuộc về quyền riêng tư cá nhân, hy vọng tôi có thể tôn trọng thói quen của anh ta. Tôi cũng cảm thấy như thế cũng không phải vấn đề gì to tát, người nước ngoài đúng là luôn coi trọng riêng tư cá nhân thật.
Nhưng vẫn có những điều tôi không thể chấp nhận, tỷ như quan điểm tiêu dùng chia đôi của anh ta.
Con gái Trung Quốc có một câu nói: “Nếu muốn nắm giữ trái tim của đàn ông, thì phải nắm được “tiền” của anh ta trước đã.”
Dạ dày thì tôi không nắm được rồi, bởi vì tôi nấu ăn không tốt lắm, nên chỉ có thể nắm giữ tiền mà thôi.
Nhưng Sean có một câu cửa miệng như này: “Anh có thể chia sẻ giường của anh với em, nhưng không thể chia sẻ thu nhập của anh với em được.”
Tôi phát hiện anh ta vô cùng thích kiểu chia tiền.
Tiền lương của tôi mỗi tháng chưa đến 8000 (khoảng 25 triệu VNĐ), còn tiền lương hàng năm của anh ta (không bao gồm các khoản thu nhập khác) thì bình quân cũng phải hơn 20000 mỗi tháng (khoảng trên 70 triệu VNĐ). Thuê nhà mỗi tháng hết 4500, chúng tôi mỗi người một nửa, tiền điện, nước, sinh hoạt phí hàng tháng anh ta đều chỉ trả một nửa.
Tôi còn phát hiện ra, mỗi tháng anh ta sẽ bỏ một phần thu nhập vào thẻ VISA quốc tế, mà tài khoản này không phải mở ở Trung Quốc, cũng không phải mở ở Pháp, mà là ở Hoa Kỳ.
Sự chi phối về tiền bạc đã dẫn đến cuộc cãi vã đầu tiên của chúng tôi sau khi kết hôn.
Sean cảm thấy cách quản lý tài chính tách biệt như vậy sẽ khiến chúng tôi có niềm vui khi trải nghiệm cuộc sống cùng nhau, lại vừa có thể trải nghiệm sự khó khăn khi cùng nhau kiếm tiền, điều này không chỉ có lợi cho việc tính toán ngân sách chi tiêu hàng ngày của gia đình mà còn có lợi cho sự phát triển bền vững của tình yêu, phòng khi tình cảm lỡ may tan vỡ thì cũng không có gì liên quan đến nhau, không ai nợ ai.
Cái kiểu tuyên bố nghe có vẻ đường đường chính chính này tôi từ chối chấp nhận, tôi cảm thấy không nên như vậy, đây rõ ràng là để cho những ông chồng vô trách nhiệm tìm lý do để tự bào chữa cho mình, khiến cho mối quan hệ thân thiết vốn có giữa vợ và chồng trở nên xa lạ.
Bất kể ở đất nước nào cũng vậy, đối với người mình yêu mà còn không thể minh bạch thu nhập, thì còn nói gì đến tình yêu rồi tin tưởng nữa?
Sean mới vặn ngược lại tôi: “Điều quan trọng là hạnh phúc, chứ không phải là tiền.”
Tôi đáp lại: “Nếu anh đã nói hạnh phúc quan trọng hơn tiền bạc, vậy tại sao anh không để em quản lý chi tiêu? Em sẽ rất vui nếu được như quản lý và bảo vệ tài sản cho chồng mình.”
Anh ta nửa đùa nửa thật nói: “Con gái Trung Quốc bọn em ai cũng giỏi cả, cạnh tranh ở công ty chẳng kém gì đàn ông, còn lợi dụng người nước ngoài bọn anh để có suất ra nước ngoài định cư nữa.”
Câu nói này của anh ta làm tôi vô cùng tức giận: “Nếu trong mắt anh con gái Trung Quốc chúng tôi tồi tệ như vậy, vậy thì anh còn kết hôn với tôi làm gì? Nếu như anh không yêu tiền, vậy tại sao giữa vợ chồng với nhau lại không thể chia sẻ, lại còn phải lén lút bí mật giấu quỹ riêng?”
Nghe đến đây, anh ta liền bật Tivi lên, tăng âm lượng lên mức to nhất, sau đó giả bộ như không nghe thấy gì hết. Cái kiểu giả ngu này giống với đàn ông Trung Quốc y chang.
Tôi đã cố gắng nói chuyện về vấn đề này rất nhiều lần, nhưng không hề thu được bất cứ kết quả nào ngoài việc gia tăng cãi vã giữa hai bên. Có đôi khi tôi bỗng cảm thấy bất an và lung lay niềm tin vào cuộc hôn nhân này, liệu sự lựa chọn của tôi có phải đã quá vội vàng hay không?
Tôi cũng đã từng hỏi anh ta về mục đích tài khoản bí mật kia, anh ta chỉ nói đó là quỹ khẩn cấp, có thể dùng để sau này chúng tôi cùng đi du lịch với nhau, dù sao cuối cùng cũng sẽ mang tới cho tôi một bất ngờ.
Lúc đó, tôi không thể ngờ được khoản tiền này chính là khoản dự phòng cho công cuộc bỏ trốn của anh ta sau này.
Vì mong muốn có thể giao tiếp được tốt hơn với anh ta mà tôi đã quyết định học tiếng Pháp. Không phải người ta nói tiếng Pháp là thứ ngôn ngữ nhịp nhàng nhất thế giới sao, tôi quyết định bắt đầu từ sơ cấp trước. Đầu tiên, tôi nộp hồ sơ đến đại sứ quán Pháp để xin tài liệu học. Hàng năm từ tháng 6 đến tháng 8, đại sứ quán sẽ có đợt phát tài liệu học miễn phí để quảng bá tiếng Pháp và văn hóa Pháp đến mọi người. Không ngờ, lúc biết tôi nộp đơn đến đại sứ quán để xin tài liệu, Sean đã nổi điên lên với tôi, anh ta kịch liệt phản đối chuyện tôi học tiếng Pháp. Anh ta nói tiếng Pháp rất khó, muốn học sẽ tốn rất nhiều thời gian, còn cần anh ta phải phụ đạo nữa, mà công việc dạy học ở trường đối với anh ta đã đủ lắm rồi, không muốn ở nhà còn phải diễn tiếp vai thầy giáo nữa, như vậy đối với anh ta không công bằng.
Anh ta như vậy làm tôi cảm thấy hồ đồ luôn rồi, tôi cảm thấy lí do anh ta đưa ra rất khiên cưỡng, tôi chỉ muốn có thể giao tiếp tốt hơn với chồng mình mà thôi, hơn nữa người dân nước nào mà không muốn quảng bá văn hóa của họ, đây chính là thể hiện cho niềm tự hào dân tộc, một người đến ngôn ngữ của chính đất nước mình mà còn không yêu thích thì là người như nào chứ? Tôi cảm thấy hình như đúng là tôi không hiểu gì về anh ta cả.
3.
Tầm giữa tháng 6 năm 2019, lúc tôi nhận được tài liệu học tiếng Pháp mà đại sứ quán gửi, tôi và Sean đã kết hôn được hơn nửa năm rồi.
Lúc Sean về tới nhà, nhìn thấy tập tài liệu trên bàn có công hàm của Pháp, tôi thấy ánh mắt anh ta toát lên vẻ sợ hãi. Rốt cục anh ta đang sợ cái gì?
Tôi bắt đầu sinh ra nghi ngờ, Sean luôn luôn ngăn cản tôi tìm hiểu về đất nước của anh ta, dường như anh ta cũng không hề đề cập đến quá trình trưởng thành ở quê nhà của mình, luôn viện lý do rằng thời niên thiếu đã trải qua rất khổ cực, thường xuyên bị bố bạo hành, liên lạc với mẹ thì chỉ dùng email, chưa bao giờ gọi điện thoại, những hành vi này có phải rất kỳ quái không?
Những lúc rảnh rỗi tôi cố gắng chăm chỉ học tiếng Pháp, vừa cố gắng tìm hiểu thêm về thông tin cá nhân của Sean, phát hiện bất kể trong cuộc sống hàng ngày hay ở trường học, anh ta đều thể hiện là một người hoàn mỹ trong mắt mọi người.
Có một lần lúc đang dọn nhà, tôi chợt nhớ đến cái túi đựng máy tính có khóa của anh ta, nghĩ bụng có khi nào manh mối nằm trong đó? Tuy nhiên, khóa của cái túi này rất đặc biệt, chỉ có thể mở bằng vân tay của Sean. Tôi cũng đã tìm thử mấy thợ mở khóa, nhưng họ đều nói không mở được, lại còn nhìn tôi đầy nghi ngờ.
Cuối cùng, nhờ bạn bè giới thiệu, tôi đã tìm được giáo viên của một trường dạy mở khóa, anh ấy nói với tôi tính độc nhất và không thể sao chép của loại khóa vân tay này là để đảm bảo an toàn, phòng ngừa những sự cố ngoài ý muốn, bên cạnh đó nó cũng sẽ có một chìa khóa khẩn cấp, chiếc chìa khóa này sẽ giống như một dải kim loại mỏng mà thôi.
Tôi biết chiếc chìa khóa khẩn cấp của Sean giấu ở đâu. Có một lần lúc tôi đang viết gì đó thì laptop của tôi bị hư, nên đi mượn tạm máy của anh ta, liền vô tình phát hiện ra một chiếc thẻ kim loại mỏng dính được giấu trong ổ CD, đây chắc hẳn là chìa khóa khẩn cấp mà tôi cần tìm.
Ngày 4 tháng 7 năm 2019, Sean nói với tôi trường học tổ chức cho bọn trẻ đi Zhengzhou Fantawild World tham quan hai ngày, anh ta cũng phải đi cùng. Cuối cùng cơ hội hành động của tôi cũng đến.
8h sáng ngày 5 tháng 7, lúc hôn tạm biệt anh ra, tôi cố gắng che giấu sự run rẩy và hoảng sợ trong lòng, đó là một loại sợ hãi khi sắp chạm tay đến sự thật. Nhìn Sean lái xe đi, tôi khóa cửa nhà, tìm thấy chìa khóa trong ổ đĩa máy tính của anh ta. “Ding” một tiếng, chiếc túi máy tính được mở ra.
Ngăn đầu tiên đúng thật để thư tình của các cô gái nhỏ, có vài bức còn đính kèm thêm cả ảnh, thậm chí còn có mấy bức nhìn rất là hở hang phản cảm. Ngăn thứ hai là một số chứng chỉ và tài liệu của Sean, tôi nhanh chóng lấy điện thoại chụp hết lại những tài liệu này. Ngăn thứ ba là một ngăn có khóa kéo, lúc tôi kéo khóa ra, phát hiện ba mẩu báo bằng tiếng Pháp ở bên trong, tôi không chắc người đàn ông trong ảnh trên báo có phải anh ta hay không, bởi vì mấy tờ báo đó đều từ rất lâu rồi, đã bị thời gian bào mòn nên nhìn không được rõ ràng lắm, hơn nữa kiểu tóc của người trong ảnh và Sean không giống nhau, chỉ có thể nói nhìn khuôn mặt thì rất giống mà thôi.
Ngoài những tấm hình giống Sean ra, bên phía dưới góc bên phải tờ báo còn có hình ảnh một bé gái chừng 15, 16 tuổi đang ngồi trên hàng rào gỗ nở nụ cười, hai mắt híp lại, còn có lúm đồng tiền. Ngoài ra còn có một bức ảnh khác, nhìn giống như bức ảnh cảnh sát đang khám xét hiện trường, phù hiệu cảnh sát sáng chói vô cùng, nhất thời làm mắt tôi cay cay.
Trình độ tiếng Pháp của tôi còn lâu mới có thể đọc hiểu được mấy tờ báo tiếng Pháp này, vì vậy tôi đành chụp lại hết số báo đó, sau đó lặng lẽ xếp lại về nguyên trạng ban đầu. Trái tim đang đập thình thịch của tôi từ từ trở lại bình thường, nhưng sự lo lắng trong lòng càng ngày càng dâng cao, thậm chí tôi còn bắt đầu sợ hãi chính căn nhà của mình, sợ nơi tôi và anh ta chung sống, sợ rằng anh ta sẽ đột ngột bước vào.
Những hình ảnh trong tờ báo cứ xâm chiếm tâm trí tôi, tôi cố gắng an ủi chính mình, hoặc có thể anh ta đã kết hôn và có một đứa con ở Pháp rồi chăng? Hoặc là đứa bé gặp chuyện gì đó, còn cảnh sát đang giúp gia đình tìm kiếm? Còn anh ta chỉ muốn giấu tôi điều này mà thôi. Thực ra trong lòng tôi vô cùng rõ ràng, nếu chuyện thực sự giống như suy nghĩ này của tôi thì chính là kết cục tốt nhất rồi, bởi vì vẻ mặt của những người cảnh sát đó khiến tôi có một dự cảm vô cùng xấu.
Tôi cố gắng bình ổn lại cảm xúc, đầu tiên tìm một tiệm in để in hết đống tài liệu vừa chụp ra, sau đó tìm một công ty dịch thuật. Bọn họ nói nhanh nhất cũng phải ngày hôm sau mới lấy được bản dịch.
Sáng sớm ngày 6 tháng 7, tôi nhận được điện thoại của Sean, nói tối nay 8h sẽ về tới nhà, tôi sốt ruột đến mức cúp ngang điện thoại. Sự chờ đợi trong lo lắng bất an cứ dày vò tâm trí tôi, tôi biết mình chờ đợi không phải là Sean, mà là sự thật, tôi sợ hãi sự thật, nhưng sự thật lại chính ở đây.
Mười giờ hai lăm phút sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ văn phòng dịch thuật bèn vộ vã chạy tới.
Tôi không dám về nhà, cũng không dám nói với bố mẹ, chỉ có thể tự mình đến một quán cà phê yên tĩnh, chỗ này có người xung quanh, nhưng cũng không sợ bị làm phiền.
Lúc tôi mở tập tài liệu đã được dịch ra, đầu óc tôi gần như trống rỗng, cảm giác sắp ngất đến nơi.
Anh ta vốn dĩ không phải tên là Sean, mà tên thật là Dean Boya, là một tên tội phạm bị truy nã của Pháp với tội danh lạm dụng trẻ em, tấn công tình dục và giết người.
Trên những mẩu báo có chi tiết số hiệu vụ án, thời gian truy nã, phạm vi truy nã và địa chỉ của phạm nhân, bao gồm cả chiều cao, cân nặng, nghề nghiệp trước kia, số CMND các thứ… Vụ án thực tế như thế này: vào ngày 13 tháng 4 năm 2014, Dean Boya đưa nữ sinh 15 tuổi tên Mali về căn hộ, ngược đãi khoảng hơn một giờ đồng hồ, bao gồm trói, đánh, và cưỡng hiếp. Vì để phòng ngừa nạn nhân kêu cứu, hắn ta còn lấy khăn để bịt miệng nạn nhân lại khiến nạn nhân ngạt thở dẫn đến tử vong.
Giết người xong, hắn ta lựa chọn bỏ trốn.
Tuổi thơ của Dean trôi qua vô cùng bất hạnh, bố của anh ta là một tài xế, bình thường thích uống rượu, tâm trạng không vui hoặc say xỉn thì sẽ lôi anh ta và mẹ ra bạo hành. Hồi anh ta học tiểu học, từng có một giáo viên tố cáo bố anh ta ngược đãi con trai mình, nhưng bởi vì trước đó không có hồ sơ nên bố anh ta chỉ bị phạt nhẹ, sau một tháng vào trại giáo dưỡng thì được thả ra.
Mãi cho đến khi Dean 13 tuổi, bố anh ta bị tai nạn xe hơi qua đời, đến lúc này anh ta mới xem như được giải thoát.
Trên mẩu báo cũng có một số bài của các chuyên gia tâm lý nhằm phân tích hành vi phạm tội của Dean: Nước Pháp mỗi năm có đến 95.000 vụ án lạm dụng trẻ em bị tố cáo, trong số đó có khoảng 20% là thật, mà trong những vụ án này lại có đến khoảng 90% là do các thành viên trong gia đình trực tiếp phạm tội, thường là những hành vi ngược đãi về tinh thần hoặc thể xác.
Sự thật chứng minh, những người thuở nhỏ bị ngược đãi thì tỷ lệ phạm tội ngược đãi khi lớn lên càng cao, bên cạnh đó, hiện tại nước Pháp đều xử lý rất nghiệm ngặt những vụ án lạm dụng trẻ em thế này. Những người ngược đãi trẻ em sẽ bị coi là trọng tội, và phải chịu mức án rất nặng, nghiêm trọng hơn có thể bị kết án lên tới chung thân, đặc biệt là khi có hành vi xâm hại tình dục.
Xem xong tất cả tài liệu, tay chân tôi lạnh ngắt, không thể tin nổi anh ta lại là một giáo viên. Người Pháp kiểm soát trình độ của giáo viên rất nghiêm ngặt, họ coi giáo viên như những quan chức chính phủ, dù cho có là giáo viên tư thục thì cũng thế. Nếu giáo viên bị phát hiện ngược đãi học sinh, hoặc phát hiện có học sinh bị bạo hành thì phải báo ngay cho bộ phận liên quan, không những sẽ bị tước tư cách làm thầy, mà còn bị gia tăng hình phạt.
Tất cả những trường học ở Pháp, kể cả mẫu giáo đều bắt buộc phải đăng ký số hotline bảo vệ trẻ em, để nếu có vấn đề sẽ được báo cáo kịp thời, ngay cả trẻ em mẫu giáo cũng sẽ được hướng dẫn sử dụng điện thoại đó.
Nghĩ đến hiện tại anh ta vẫn đang mang thân phận giáo viên, lại còn ở chung với đám học sinh luôn coi anh ta là thần tượng, tôi giật mình toát cả mồ hôi lạnh, nhưng tôi đoán, hiện tại vì để bảo vệ bản thân, anh ta chắc chắn sẽ không dám có hành động gì quá đáng. Tôi ngồi ở quán cà phê ba tiếng đồng hồ, trong đầu là một mớ hỗn độn, nhưng trong lòng vẫn còn tồn tại một suy nghĩ cầu may, lỡ đâu người trong ảnh không phải là anh ta thì sao, chỉ là người giống người thôi thì sao?
Tự dối lòng không được bao lâu, tôi bèn bật máy tính, tra tất cả các thông tin cá nhân của Sean, phát hiện ra rằng tất cả đều là giả mạo, chỉ có chứng nhận giáo viên, trừ cái tên ra thì mọi cái khác đều đúng. Thông qua số hiệu truy nã, tôi truy cập vào một trang web truy nã tội phạm ở Pháp, lần này tôi chắc chắn người trong bức ảnh truy nã kia chính là Sean. Ngoài ra trên đó còn hiển thị dấu vân tay, nhóm máu và một số thông tin chi tiết khác.
Thật không thể tin nổi tôi lại gả cho một tên tội phạm bị truy nã, còn ngủ cạnh anh ta hơn nửa năm trời, người tôi run lên từng đợt, đây mới đúng là nhảy cùng sói một cách chân chính.
Bây giờ là 4 giờ 15 phút chiều, chỉ cách thời điểm anh ta trở về chưa đầy bốn giờ đồng hồ nữa, cách duy nhất mà tôi nghĩ ra lúc này chỉ có thể là báo cảnh sát.
Nghĩ là làm, tôi gọi xe đến thẳng đồn cảnh sát luôn. Điều tôi không ngờ tới là người cảnh sát tiếp tôi nói, bởi vì anh ta phạm tội ở Pháp, anh ta mang quốc tịch nước ngoài, và trong thời gian ở Trung Quốc anh ta không hề phạm tội, vì vậy nên cho dù biết rõ anh ta là một tên tội phạm giết người xuyên quốc gia thì cảnh sát Trung Quốc cũng không có quyền bắt giữ.
Câu trả lời này khiến tôi rơi vào tuyệt vọng.
Có điều cảnh sát Vương nói với tôi, chỉ cần tôi cung cấp tất cả những thông tin mà tôi có được cho cảnh sát, thì họ sẽ giúp tôi xin lệnh dẫn độ từ đại sứ quán, chỉ là hiện tại đại sứ quán Pháp chỉ có ở 7 nơi, mà thành phố A lại không có, cho nên phải cần thời gian. Anh ấy nói tôi tạm thời đừng đánh rắn động cỏ, cứ yên ổn trông chừng Sean.
Nhưng mà bảo tôi ở cùng với một tên giết người, tôi căn bản không làm được.
Cảnh sát giải thích quá trình chi tiết với tôi như sau: Đầu tiên bọn họ phải gửi thông tin của nghi phạm đến đại sứ quán Pháp, sau khi bên đó xác nhận xong thì sẽ ban hành lệnh bắt giữ và thông tin chi tiết của tội phạm đến cảnh sát Trung Quốc. Cảnh sát Trung Quốc lúc này mới liên hệ đến cảnh sát địa phương, sau đó mới phối hợp cùng cảnh sát Pháp để bắt tội phạm, lúc bắt bắt buộc phải có cảnh sát Pháp có mặt tại hiện trường, bởi vì cảnh sát ở nước ngoài cũng như cảnh sát Trung Quốc sẽ không có quyền hành pháp mà chỉ có quyền dẫn độ về nước, sau khi dẫn độ về xong mới có thể xử án được.
Cảnh sát Vương còn nói với tôi, cũng may là vào tháng 6 năm 2017, Trung Quốc đã ký hiệp ước dẫn độ với Pháp, nếu không cảnh sát Trung Quốc cũng chẳng làm gì được trong trường hợp này.
Cuối cùng, anh ấy còn khuyên tôi, vì sự an toàn của bản thân, bảo tôi nên đến nhà bố mẹ hoặc bạn bè trốn tạm một thời gian, nói dối Sean là đi công tác, sau đó anh ấy sẽ tranh thủ thời gian nhất có thể để xử lý sớm vụ này.
4.
Đến lúc này tôi cuối cùng cũng hiểu ra, tại sao anh ta phải dồn tiền bỏ vào trong thẻ VISA toàn cầu, và tại sao mẹ anh ta lại nhìn tôi với ánh mắt như vậy, tại sao anh ta lại muốn kết hôn cùng tôi, lại vội vàng mong muốn được nhập tịch Trung Quốc như vậy? Nếu như thành công, anh ta sẽ trở thành công dân Trung Quốc, chính phủ Pháp sẽ không liên quan gì với anh ta nữa và nghiễm nhiên mọi tội lỗi sẽ được rửa sạch. Và rồi cuộc hôn nhân của chúng tôi chẳng qua chỉ là một màn kịch anh ta dựng lên hòng thoát tội mà thôi.
Tôi sống một ngày mà như một năm, ngày nào cũng mất ngủ, lắm hôm vừa ngủ lại giật mình vì gặp ác mộng, tự nhủ thầm sao bản thân lại xui xẻo đến thế, gả ngay cho một tên giết người.
Ngày ngày tôi cố gắng tìm đủ mọi lý do để không nghe điện thoại của anh ta, hoặc có nghe thì cũng tìm cách để cúp máy càng nhanh càng tốt.
Cuối cùng cũng đợi được đến ngày 15/8/2019, ngày hôm đó, tôi trốn trong xe của cảnh sát Vương, thấy anh ta bước ra khỏi nhà như thường lệ, sau đó hai cảnh sát người Pháp và bốn cảnh sát Trung Quốc bước tới bao vây anh ta. Sean sửng sốt một chút, nhưng không chống cự, cứ thế bị giải đi.
Tôi đột nhiên ở trong xe gào khóc thảm thiết, cơn ác mộng cuối cùng cũng kết thúc rồi, kẻ sát nhân trốn chạy cuối cùng cũng đã phải trả giá, anh ta có thể sẽ bị phán tới án chung thân.
Về quan hệ của tôi với anh ta, tôi đã quyết định ly hôn rồi. Sau khi hỏi ý kiến luật sư, vì anh ta là tội phạm nên thủ tục có phần rắc rối, cũng may là chúng tôi đăng ký ở Trung Quốc, do đó tôi có thể gửi đơn lên tòa án ở khu tôi, sau đó bên Pháp sẽ gửi tài liệu liên quan đến việc kết án anh ta, rồi còn phải chờ lãnh sự quán công chứng,… Nói tóm lại lại là một quá trình chờ đợi lâu dài.
Có điều bây giờ tôi đã không còn phải lo sợ nữa, tôi đã tiến gần hơn một bước tới chiến thắng cuối cùng. Chỉ mong những người bạn của tôi hãy nâng cao cảnh giác, bởi vì những gì tốt đẹp và đen tối trong cuộc sống đều luôn luôn song hành.
HẾT.


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Người tình tuyệt vọng: Cuộc hôn nhân của tôi giải cứu vô hiệu._________Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/740996153431762