[webiste Phụ Nữ] Làm sao để chữa trị rối loạn lo âu? (Lược dịch) ______________ Người dịch: Lâm An Tĩnh – 林安靖 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đ

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Làm sao để chữa trị rối loạn lo âu?
(Lược dịch)
______________
Người dịch: Lâm An Tĩnh – 林安靖 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Làm sao để chữa trị rối loạn lo âu?
(Lược dịch)
______________
Người dịch: Lâm An Tĩnh – 林安靖 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
_______________
Trước khi được chuẩn đoán mắc các chứng Rối loạn lo âu và Trầm cảm tôi đã mất ngủ được hơn một năm: Mỗi đêm đều phải đến ba giờ mới có thể ngủ, chưa đến sáu giờ đã thức dậy. Ban ngày thì bộ dạng ngu ngốc vô hồn không có chút tinh thần. Ngoài ra, trí nhớ cũng giảm sút rất nhiều, có lúc hôm trước vừa hứa với đồng nghiệp hoặc khách hàng điều gì đó, hôm sau đã quên sạch rồi.
Tất nhiên, còn kèm theo việc tinh thần cả ngày luôn bất ổn, luôn có một tảng đá lớn đè nặng trong lòng. Nhưng tảng đá đó là gì? Nói thật lòng thì chính tôi cũng không biết, nhưng tôi sẽ sợ hãi, sẽ bối rối, sẽ căng thẳng.
Còn nữa, có lúc tôi sẽ lo lắng lái xe ra ngoài xe có đột nhiên bốc cháy rồi phát nổ không, có lúc lo lắng lỡ như thất nghiệp rồi thì làm sao trả được khoản tiền đã vay, có lúc lo lắng sau khi mình chết đi mọi thứ đều sẽ tan thành hư vô. Tất nhiên hoang mang vì không thể biết được tương lai cũng có thể xem là bình thường.
Thứ khiến tôi càng đau khổ hơn là thỉnh thoảng tôi khủng hoảng vì quá khứ: Có lúc tôi cho rằng mình còn đang học lớp 12, đang lo lắng vì kỳ thi đại học; có lúc cho rằng mình còn học cấp hai, sợ bị bắt nạt trong sân trường; có lúc cho rằng mình vừa tốt nghiệp, năm đầu tiên đi làm, sợ bị sếp mắng; có lúc cho rằng mình đang ở khoảng thời gian lúc thất tình lần đầu tiên, đau đớn vì chia tay.
Khủng hoảng vì chuyện đã qua, lo lắng vì chuyện chưa đến, mấy thứ đó chiếm đến hết 80% suy nghĩ mỗi ngày của tôi.
Nhưng tôi thật sự hoang mang vì chính những sự việc đó sao? Kỳ thực, tôi biết rõ là không phải, hầu hết mọi người đều từng mơ hồ, từng thất bại, từng bị chê trách, nhưng phần lớn đều sẽ không vì những việc này mà lo lắng suốt cả ngày.
Ở bệnh viện, khi được chuẩn đoán rối loạn lo âu và trầm cảm ngược lại lại khiến tôi cảm thấy bình thường hơn rất nhiều. Bởi vì tôi cũng đã từng đọc rất nhiều sách về bệnh tâm lý, đối với hai chứng tâm lý này tôi cũng có chút hiểu biết cơ bản. Nếu đã là bệnh vậy thì phải điều trị, chỉ thế thôi.
Thứ bác sĩ có thể cho bạn ở bệnh viện đương nhiên là thuốc, ngoài ra bạn còn phải tốn kha khá tiền để tìm chuyên gia tư vấn tâm lý. Thông thường có thể nói là bạn ở bệnh viện, được chuẩn đoán trầm cảm hoặc rối loạn lo âu, bác sĩ chỉ có thể giúp cho bạn một việc là kê đơn thuốc, không còn gì khác nữa.
Thuốc, đương nhiên quan trọng, tuân theo chỉ định của bác sĩ, uống thuốc đều đặn là điều kiện tất yếu phải có trong việc trị liệu các loại bệnh tinh thần. Cho nên đừng bài xích việc uống thuốc. Tôi uống Sertraline Hydrochloride và Paroxetine, cả hai loại thuốc này đều có tác dụng phụ rất mạnh. Trong tuần đầu tiên uống thuốc tôi đã cảm nhận được “cảm giác tê liệt” mà trước đây chưa từng gặp, cảm giác thỉnh thoảng não của bạn sẽ là một mảng trống rỗng. Hơn nữa tôi đột nhiên không còn hứng thú ăn uống, phải biết rằng trước đây tôi luôn dùng việc ăn uống quá độ để giảm bớt cảm giác lo âu của mình.
Tác dụng của thuốc duy trì trong khoảng 20 ngày tiếp theo, tôi gần như bình thường và ổn định, tôi cảm thấy chứng lo âu và hoảng loạn của mình đã đỡ hơn rất nhiều. Tuy rằng đôi lúc vẫn sẽ suy nghĩ lung tung, vẫn không ngủ ngon như trước, nhưng tôi cảm thấy tảng đá lớn trong lòng mình đã được hòa tan đôi chút.
Nhưng uống thuốc chỉ là điều kiện cần thiết đầu tiên khi điều trị bệnh tinh thần, thuốc chỉ hỗ trợ bạn duy trì tinh thần ổn định tâm trạng trên phương diện vật lý, muốn đánh bại hoàn toàn bệnh tâm lý vẫn phải dựa vào bản thân mình. Đúng vậy, chữa lành cho bản thân, hoàn toàn phải dựa vào bản thân chứ không hề liên quan đến những thứ khác.
Sau khi tôi được chuẩn đoán bệnh, tôi luôn cố nhắc với người khác bệnh của mình, nói với họ nỗi khổ của tôi, nhưng dường như tất cả mọi người bao gồm cả bố mẹ tôi đều không thể hiểu được. Những người hiểu được tôi có lẽ chỉ là số rất ít những người cũng mắc bệnh tâm lý.
Tất nhiên chuyện này cũng không thể trách bất kỳ ai. Trước khi tôi mắc trầm cảm và rối loạn lo âu, tôi cũng không thể hiểu được tại sao những người bệnh trầm cảm lại t.ự t.ử, những người rối loạn lo âu tại sao lại hoảng loạn không thể kiểm soát…
Thực tế là, trong cái thời đại mà bệnh tâm lý bị truyền thông làm hỏng như thế này, khi bạn nói với người khác bạn trầm cảm, bạn rối loạn lo âu, phần lớn đều sẽ cho rằng bạn làm màu. Cho nên tôi không đề nghị bạn nói về bệnh của mình với người khác, không nhận được giúp đỡ, chỉ có tăng thêm buồn phiền.
Cho nên nếu như bạn nhất định phải tìm người để nói chuyện, bạn có thể bỏ ra ít tiền, tìm chuyên gia tâm lý ở bệnh viện hoặc giáo sư tâm lý để nói chuyện. Chú ý, nhất định phải là chuyên gia, đừng tùy tiện tìm một người thi được cái bằng tâm lý linh tinh gì đó đến tư vấn tâm lý cho bạn. Bởi vì, một chuyên gia tư vấn tâm lý chuyên nghiệp chắc chắn đã từng tư vấn rất nhiều trường hợp khác nhau, sẽ có biện pháp riêng của mình.
Tôi đã bỏ 1000 tệ hẹn một vị phó chủ nhiệm khoa ở bệnh viện số 7 Chiết Giang, tư vấn tâm lý trong một giờ. Bác sĩ sẽ tìm hiểu những tổn thương từ nhỏ của bạn, hiểu rõ con đường trưởng thành của bạn, tuổi dậy thì của bạn, hoàn cảnh gia đình vân vân, tìm ra vấn đề tâm lý trong quá trình trưởng thành của bạn.
Tôi cũng đọc một số sách tâm lý, thật ra quan niệm đều giống nhau: Chính là tìm ra hố đen tâm lý trong lòng bạn, sau đó dũng cảm đối mặt với nó.
Làm sao đối mặt? Điều bạn nên làm là dùng ý thức của bạn nói với bản thân mình rằng những việc đó đã qua rồi, những việc đó không có gì to tát cả, những việc đó và những ngày tháng sau này của bạn không hề liên quan gì nhau. Dùng ý thức của bạn để chiến thắng tiềm thức của chính mình. Khi bạn hoàn toàn hiểu được hố đen tâm lý của mình, hơn nữa còn có thể đối mặt với nó, bạn sẽ có thể “thay đổi sự chú ý của mình”.
Thay đổi không phải là trốn tránh, ý của thay đổi chính là bạn chấp nhận mình trầm cảm, mình rối loạn lo âu, bạn hiểu rõ những bệnh tâm lý này sẽ tồn tại cùng bạn. Điều bạn nên làm không phải là chối bỏ hay đối mặt với chúng bằng trạng thái tiêu cực, mà là “trầm cảm tiên sinh, mời ngài ngồi, tôi đang bận, ngài uống tách trà nhé!”
Bạn không nhất thiết phải vận động, không nhất thiết phải trầm tư, không nhất thiết phải đi luyện thư pháp… Bạn cứ làm điều mình muốn làm là được rồi. Bất kể là chơi game, làm việc, đọc sách, viết lách, giải mật mã, nấu ăn, quét dọn, chơi lego, giải câu đố… Tốt nhất là những việc này bạn không làm để thay đổi trạng thái tâm lý của mình, mà bạn làm vì bạn thích chúng, hay nói khác hơn làm những việc này bạn thấy có ý nghĩa.
Thêm nữa, những gì bạn cần làm không phải là cố gắng xóa bỏ triệt để trầm cảm và lo âu, bởi điều đó sẽ khiến bạn đau đớn hơn, thậm chí là tự hủy hoại chính mình. Việc bạn cần làm là tìm cách chung sống hòa bình với nó!
_________________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/20023135/answer/128562044


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Làm sao để chữa trị rối loạn lo âu?
(Lược dịch)
______________
Người dịch: Lâm An Tĩnh – 林安靖 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/754000028798041