[webiste Phụ Nữ] Giác quan thứ 6 của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào? (Phần 1) _________ Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Giác quan thứ 6 của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào?
(Phần 1)
_________
Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Giác quan thứ 6 của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào?
(Phần 1)
_________
Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
Link bài gốc: https://www.zhihu.com/answer/1289843625
_________
Câu trả lời này được trích từ chuyên mục hỏi đáp, giúp giải đáp câu hỏi này.
Tên chuyên mục: “Vụ án Tình yêu và giết người: những câu chuyện phạm tội liên quan đến ngoại tình, báo thù và chia tay”
Tác giả: Không sai chính là tôi
Bút danh: Đường Phong – chuyên gia nghiên cứu khoa học và tội phạm
Cảnh báo wall of text
_________
Kể cho mọi người nghe một vụ án mà tôi đã gặp, có một cặp tình nhân mất tích tại một căn phòng trọ, trong phòng tỏa ra một loại mùi kỳ quái, sau đó chủ nhà đến thu tiền trọ, mới phát hiện ra có gì đó sai sai. Nghề nghiệp của người chủ nhà này cũng rất đặc thù, ông ta làm việc tại nhà tang lễ, chính là kiểu makeup cho người chết ấy, giúp cho họ trước khi đi dễ nhìn hơn.
Thuê kiểu phòng này, thực sự là phải dũng cảm lắm.
Cô gái này đúng là rất dũng cảm. Vốn dĩ cô ta sống trong căn phòng này cũng rất bình thường, cho đến một đêm, trong phòng xảy ra một chuyện rất quỷ dị.
Vụ án này bắt đầu từ giây phút chủ nhà vội vã chạy đến báo án.
Lúc đó, chủ nhà chạy đến đồn cảnh sát của chúng tôi, khuôn mặt tràn ngập lo lắng. Ông ta là một ông chú ngoài bốn mươi tuổi, dáng người cao gầy, khuôn mặt lại bầu bĩnh, nhìn có vẻ rất kỳ quái, giống như một nhân vật hoạt hình.
Ông ta nói căn nhà ông ta cho thuê bị khóa rồi, ông ta là chủ nhà nhưng không thể vào được.
Tôi mới thấy buồn cười, đây không phải chuyện đương nhiên à? Ông là chủ nhà, phòng cho người ta thuê rồi ông còn muốn đi vào làm gì nữa?
Kết quả ông ta nói, phòng đã không có người ở rồi, khách thuê phòng không có trong đó, ông ta vẫn không vào được.
Tôi cảm thấy có hơi mơ hồ, hỏi: “Ý của anh là, khách thuê phòng đã đi rồi, trước lúc đi không trả chìa khóa lại cho anh?”
“Tôi không có nhìn thấy người thuê phòng.” Ông ta nói: “Căn phòng này của tôi cho một cô gái thuê, trước kia cô ấy luôn trả tiền thuê nhà đúng hạn, nhưng bắt đầu đến kỳ thu tiền tháng trước, thì cô ấy liền phớt lờ tôi luôn. Mấy lần tôi đi qua đó đều thấy đóng cửa, điện thoại hay wechat cũng không liên lạc được, đợi hai tuần thì tôi cảm thấy có gì đó không đúng, gọi cửa cũng chẳng ai thưa, tìm hàng xóm phòng bên hỏi mới biết là lâu lắm không có ai ra vào rồi.”
“Vậy thì anh phá khóa rồi vào xem, đến đồn cảnh sát làm gì?” – Tôi hỏi
“Trong phòng có mùi.” Ông ta khịt khịt mũi: “Tôi có hơi sợ.”
Tôi trở nên cảnh giác: “Mùi gì?”
“Mùi thối.” Ông ta nói: “Cảm giác như mùi thịt thối vậy.”
Hiểu rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy kỳ quái. Ông chú này sao lại có tâm lý cảnh giác cao như vậy, ngửi thấy mùi thịt thối thì lại nghĩ ngay đến chạy đi báo án?
Tôi rất hiếu kỳ, người bình thường trong trường hợp này, phản ứng đầu tiên nên là đi tìm thợ khóa, phá khóa vào trong xem tình hình chứ, dù sao thì mùi thịt thối cũng có rất nhiều khả năng mà, ví dụ như đồ ăn dư mà chưa vứt, hoặc là tủ lạnh bị ngắt điện, thịt đông trong đó bị thiu ra? Đương nhiên, cũng có thể là mùi quần áo lâu ngày không giặt chất đống lại, tóm lại, đây không phải rất là bình thường sao.
Vì thế biểu hiện của ông chú này đáng ngờ quá. Phát hiện ra mùi thịt thối thì cũng thôi coi như mũi thính đi, lại còn có thể chạy thẳng đến đồn cảnh sát? Sự nhạy cảm này không phải người bình thường nào cũng có được đâu.
Tôi bèn đứng dậy, hỏi: “Anh làm nghề gì?”
“Nhà tang lễ.” Ông ta thấp giọng, cẩn thận nhìn xung quanh, nói: “Hiểu ra chưa?”
“Bảo sao.” Tôi liền hiểu ngay lập tức, “Đi thôi, đến hiện trường.”
Căn phòng nằm ở góc tầng ba của một căn nhà ống, cách hàng xóm xung quanh hơi xa, cho nên nhìn qua có chút cô quạnh. Tôi nhìn phía hành lang, chỗ này chênh lệch quá, một căn phòng nhỏ chen chúc trong cả một tòa nhà, hình thù kỳ quái. Quay lại nhìn ông chú kia, khuôn mặt ông ta toát ra vẻ túng quẫn khốn khổ, xem ra đãi ngộ ở nhà tang lễ cũng không được tốt gì cho cam.
Lúc ở trong thang máy đi lên lầu, tôi có hỏi qua, ông ta nói công việc của ông ta chủ yếu là làm đẹp cho tử thi, trang điểm cho người chết. Công việc này tôi cũng có biết, rất vất vả, mà mọi người còn kiêng kỵ, cho nên cái nghề này làm cũng không dễ dàng gì. Tôi bất chợt có chút cảm khái, nói chuyện cũng nhỏ giọng đi nhiều.
Đi tới gần, tôi liền biết ông chú này nói không sai. Đúng thật là có mùi thối bốc lên trong phòng, tôi cũng đến hiện trường nhiều lần, ngửi cái là biết chính là mùi thịt thối. Nhưng có phải thịt người hay không, thì tôi không dám nói.
Mở cửa là biết liền.
Loại khóa cửa này cũng không khó mở, tôi có mang theo dụng cụ bên người, cạy vài nhát là mở được luôn.
Vừa vào cửa, chúng tôi đều rất ngạc nhiên. Trong nhà rất sạch sẽ, phòng khách tuy chỉ có mười mét vuông, nhưng đồ đạc đều được sắp xếp ngăn nắp đâu ra đấy, mặt đất phủ một lớp bụi mờ, nhưng cũng nhìn ra được trước lúc đi khỏi đã được quét dọn qua. Tôi bước lại gần, chạm vào mặt sau của Tivi, trên tay có vài hạt bụi, lớp bụi trên mặt bàn cũng mỏng như không.
Điều này cho thấy trước khi đi, khách thuê phòng đã lau sạch mọi thứ trong căn phòng, kể cả mặt sau của chiếc TV, điều mà chả mấy ai để mắt tới.
Người thuê phòng này, đáng phải chú ý.
Tôi nhớ chủ nhà nói căn phòng này cho một cô gái thuê, liền hỏi: “Người thuê phòng là một cô gái sao?”
Đôi mắt ông ta nhíu lại, đăm đăm nhìn vào hướng phát ra mùi, thuận miệng trả lời: “Một cô gái ngoài hai mươi tuổi, làm đồ họa.”
Tôi chỉ chỉ vào bếp, đừng ngửi nữa, đúng là trong đó rồi.
Chúng tôi bước vài bước liền vào tới phòng bếp, không khỏi giật mình lùi lại một bước.
Mùi nồng quá. Vừa mới mở cửa phòng bếp ra, mùi thối như một quả bom dội tới khiến tôi choáng váng mặt mày, đột nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt.
Tôi quay đầu nhìn ông chú, ông ta cũng không có gì đáng ngại, chỉ lấy tay che miệng, lông mày nhíu chặt lại, một tay còn lại ra sức phẩy.
Mùi bay ra từ tủ lạnh.
Tôi nhè nhẹ lấy tay khều cánh cửa tủ, đẩy sang một bên. Ngừng điện rồi, bên trong tối thui, tiền gần lại nhìn kỹ, sắc mặt tôi lập tức thay đổi.
Một cái tay. Nó được nhét vào ngăn dưới tủ lạnh, xéo lên phía trên hướng ra ngoài. Khớp xương hơi to, vừa nhìn là biết tay của đàn ông.
Có mấy ngón tay còn bị bẻ gãy, khớp xương trắng hếu lộ ra, nhìn trông như một dấu chấm than khổng lồ.
Ông chú hét lớn một tiếng, từ phòng bếp chạy thẳng ra ngoài phòng khách thở hổn hển.
Tôi dùng vạt áo che nửa bên mặt, xích lại gần nhìn một chút, liền phát hiện không chỉ có một cái tay, mà bên trong còn rất nhiều thứ vụn vặt nữa, tối quá nên nhìn không rõ, cũng không đặng cầm điện thoại soi, bèn quay trở ra phòng khách.
Đóng cửa lại, tôi đi gọi điện thoại cho người có chuyên môn tới, sau đó quay sang nhìn ông chú kia, nói: “Anh không đi được rồi, đợi ở đây đi.”
“Tôi biết rồi.” Ông chú ho khẽ hai tiếng, cổ họng giống như có cái gì chặn lại: “Tôi sẽ phối hợp.”
“Nhìn tình hình này, giống như là bỏ vào tủ đá đông lại, sau đó do không thanh toán tiền điện nên bị cúp điện, cuối cùng mới thành ra thế này.” Tôi nói với ông chú: “Không thì anh cũng không ngửi ra được đâu. Nhưng mà cũng phục anh thật đấy, qua hai lớp cửa rồi mà vẫn ngửi thấy mùi tử thi.”
“Gặp nhiều rồi.” Gương mặt ông ta buồn rười rượi nói: “Tôi cũng không muốn đâu. Nhưng chưa lần nào nhìn thấy nát như này, đáng sợ quá.”
Lúc ở ngoài đợi người tới, tôi cứ nhìn chằm chằm ông chú này, ông ta bị tôi nhìn đến phát hoảng, run rẩy hỏi: “Anh cứ nhìn tôi làm gì?”
“Cụ thể là anh làm cái gì ở nhà tang lễ?” Tôi châm một điếu thuốc, hỏi.
“Phẫu thuật thẩm mỹ cho người chết.” Ông ta nói: “Khi người ta chết đi, dung mạo sẽ có chút biến dạng, tôi như kiểu trang điểm cho họ thôi, đánh chút phấn, cho có thêm tí nhân khí, như vậy nhìn sẽ chân thực hơn, không đến khi người thân họ nhìn thấy sẽ không chịu nổi.”
“Từng thấy rất nhiều người chết nhỉ?” Tôi nhìn ông ta hỏi.
“Thế còn phải hỏi” – Ông ta nghe đến liền bật cười: “Tôi đây nhìn người chết còn nhiều hơn người sống nữa kìa.”
“Vì thế cho nên anh mới đoán là có người chết bên trong?” Tôi cũng cười cười, hỏi.
“Coi như là thế đi.” Ông ta hơi ngập ngừng: “Thấy người chết nhiều rồi, có kiểu cảm giác rất lạ, trong phòng có thi thể hay không, trong lòng tôi có dự cảm.”
“Chuyện này kể thì có chút tà dị, nói ra chắc anh cũng chẳng tin.” Ông ta xoa xoa tay: “Cho tôi xin một điếu.”
Tôi châm lửa điếu thuốc đưa cho ông ta, ông ta hít một hơi, khuôn mặt phía sau làn khói có chút mờ mịt.
“Người chết tôi thấy nhiều rồi, cái kiểu mùi đấy tôi rất quen thuộc.” Ông ta nói tiếp: “Cái này không nói rõ được, cái kiểu có thể cảm nhận được ấy. Lúc đến phòng này, tôi liền cảm thấy có gì đó không đúng, liền đi tìm các anh luôn.”
“Lúc đó tôi không dám nói, nhưng trong lòng đã đoán ra rồi.” Ông ta quay sang nhìn tôi: “Bên trong tám phần là có người chết.”
“Là có kiểu tà khí hả.” Tôi cười cười, không nói thêm gì nữa.
Ông chú này, có chút kỳ quái. Trong lòng tôi nghĩ vậy.
Pháp y Đại Từ đến rồi, vừa vào cửa nhìn thấy tôi liền vui vẻ nói: “Sao, lại có người chết à?”
Đại Từ xuất thân từ trường cảnh sát, cũng xem như là một nửa đồng môn của tôi, nên nói năng có chút tùy tiện, tôi quay sang thấy ông chú chủ nhà đang nhìn tôi với ánh mắt kỳ kỳ.
“Bớt nói nhảm, vào trong nhìn đi.” Tôi nói: “Trong tủ lạnh có một cái tay.”
Đại Từ nghiêm túc trở lại, mang theo một người trợ thủ đi vào.
Một lúc sau, người trợ lý bước ra vẫy vẫy tôi. Tôi theo vào phòng, thấy Đại Từ đang lấy cái gì đó từ bên trong tủ lạnh ra.
“Khách khí rồi.” Đại Từ nói: “Không phải chỉ có một cái tay đâu, sắp bằng tủ trưng bày ở đơn vị bọn tôi rồi.”
Tôi hết hồn, tôi thừa biết tủ trưng bày ở đơn vị bọn họ trông thế nào, lục phủ ngũ tạng đều bỏ trong bình, chất thành một tường luôn.
Đại Từ có hơi nói quá, nhưng cũng không quá là bao. Tôi thấy anh ta lấy từ trong tủ lạnh ra hai bàn tay, hai bàn chân, còn cả hai cánh tay nữa.
Có lẽ vẫn còn chân, nhưng lúc tôi thấy anh ta lôi cái đầu be bét máu từ ngăn dưới cùng lên thì liền đi ra ngoài luôn rồi. Quá kinh khủng, không chịu nổi nữa.
Tôi cũng từng đi hiện trường rất nhiều lần, nhưng cuối cùng cũng không thể ngửi nổi cái mùi này. Nhìn thôi thì không sao, nhưng mà mùi phát buồn nôn, sự giày vò cả thể xác lẫn tinh thần này, tốt hơn hết là nên đi ra thôi.
Ngồi bên ngoài đợi cả nửa ngày, cuối cùng cũng thấy Đại Từ chậm rãi đi ra.
Ông chủ phòng trọ đã bị đưa đi từ nãy, tôi đứng hút thuốc ở hành lang bên ngoài, hy vọng mùi khói thuốc có thể xua bớt đi mùi hôi thối kia.
“Ngoại trừ phần thân thì đều đủ cả.” Đại Từ hời hợt nói, tứ chi, đầu, ngón tay đều đầy đủ, chỉ thiếu phần thân thôi.
Đúng là chuyên nghiệp có khác, tôi ngưỡng mộ hỏi anh ta: “Là đàn ông hả? Sao mà chết đấy?”
“Đàn ông. Cái khác thì…về giải phẫu rồi nói tiếp.” Đại Từ cũng châm một điếu thuốc: “Coi như là bị đâm chết đi. Tay đen lắm, chắc phải đến 3, 4 chục nhát.”
Tôi bàng hoàng, nghĩ đến chủ nhà nói là một cô gái, một cô gái mà sao tàn nhẫn vậy được? Trước mắt liền lóe lên một khuôn mặt cười.
“Chủ nhà làm việc trong nhà tang lễ.” Tôi nói với Đại Từ: “Có chút thú vị rồi đấy.”
“Cậu hoài nghi ông ta hay sao?” Đại Từ hỏi. “Có chút kỳ lạ, không đưa về hỏi à?”
“Hỏi qua rồi.” Tôi gật gật đầu nói: “Tôi có hơi hoài nghi, có điều người này chủ động chạy tới báo án, điều này có hơi khó hiểu.”
“Cậu gặp hung thủ chủ động báo án còn ít à?” Đại Từ vỗ vai tôi: “Tốt nghiệp mấy năm thì chữ thầy trả thầy hết rồi hả?”
“Đương nhiên là nhớ mà.” Tôi nói: “Có điều cứ cảm thấy có gì đó sai sai.”
Thông thường mà nói, hung thủ giết người đáng nghi nhất chính là người báo án, rất nhiều hung thủ tự cao tự đại, thích tự mình chạy đi báo án, tưởng rằng như vậy có thể rửa sạch hiềm nghi, trên thực tế thì hoàn toàn ngược lại.
“Người chết bao nhiêu tuổi?” Tôi hỏi Đại Từ.
“Ngoài hai mươi thôi.” Đại Từ ngẩng đầu thở dài: “Thật đáng tiếc.”
“Đang trong thời điểm trẻ khỏe mà, một cô gái muốn khống chế cũng không dễ gì mà.” Tôi nói.
“ Đúng là không dễ, nhưng nếu là đàn ông thì lại khác rồi.” Đại Từ nhìn tôi đầy ẩn ý: “Hỏi tiếp đi.”
Thẩm vấn chủ nhà trọ thực ra rất thuận lợi, ông ta vô cùng phối hợp, hỏi gì đáp nấy, trả lời rất trôi chảy.
Vấn đề chính là, tôi đã đi kiểm tra hết những lời ông ta nói, tất cả đều rất trung thực, thực sự có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng.
Thật là phiền phức, nghi ngờ của tôi lại quay trở lại trên người cô gái thuê phòng kia.
“Cô gái này thuê phòng ở đây bao lâu rồi?” Tôi hỏi chủ phòng trọ.
“Không lâu lắm, chưa đến một năm.” Vẻ mặt ông ta vẫn rất hòa nhã, không có chút gì thể hiện không vui.
(Còn tiếp)


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Giác quan thứ 6 của phụ nữ có thể đáng sợ đến mức nào?
(Phần 1)
_________
Người dịch: Khoai | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đă, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/736001830597861