webiste Phụ Nữ CƠN ÁC MỘNG ĐÁNG SỢ NHẤT MÀ BẠN TỪNG MƠ THẤY ? _________________ Người dịch: Chu Lý Thiên Hương – 周李天香. Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và ch

Cùng xem bài viết [ZHIHU] CƠN ÁC MỘNG ĐÁNG SỢ NHẤT MÀ BẠN TỪNG MƠ THẤY ?
_________________
Người dịch: Chu Lý Thiên Hương – 周李天香. Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và ch được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] CƠN ÁC MỘNG ĐÁNG SỢ NHẤT MÀ BẠN TỪNG MƠ THẤY ?
_________________
Người dịch: Chu Lý Thiên Hương – 周李天香. Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam. Vui lòng không tự ý repost.
_________________
Tác giả: 金杉在线听你唱歌

Cả đời này tôi sẽ chỉ nhớ mãi hai cơn ác mộng, cả hai lần đó khi tỉnh dậy tôi đều bị đổ mồ hôi lạnh, dù mồ hôi ướt sủng cả quần áo nhưng tôi vẫn cảm thấy lạnh đến run cả người.

Lần đầu là vào năm cấp 2, chẳng có điềm báo trước nào, tôi ngủ thiếp đi liền thấy mình đang ở một vùng nông thôn hoang vu, cảnh vật xung quanh ra sao tôi cũng không nhớ rõ. Thế nhưng có điều làm tôi cảm thấy lạ lùng, nơi này vào ban ngày thì không có người, trong nhà cũng không có ai.

Tôi cứ thế mà dạo quanh nơi này từ sáng đến tận đêm. Cuối cùng cũng phát hiện một căn nhà gỗ, nó trông giống như thế này (hình dưới)

Trong bán kính 100 dặm xung quanh đều không có gì, chỉ có căn nhà gỗ đó với một cái cây. Lúc đó tất nhiên là tôi bước vào nhà rồi, căn nhà trống trải bị ám một mùi hôi chua nồng nặc. Có một người phụ nữ, tóc ngắn, nhìn rất đỗi bình thường ngồi trên chiếc ghế dài đang đưa mắt nhìn tôi, khi đó tôi có nói gì ấy nhưng quên mất. Sau đó người phụ nữ bảo tôi:”Ta ở trên cây ấy, đến đấy mà tìm ta đi.”

Tôi liền có chút sợ hãi rồi, mấy lời cô ta nói chẳng ăn nhập đâu vào đâu cả. Tôi chạy ngay ra khỏi căn nhà đó, liền phát hiện bầu trời đêm khuya kia đã biến thành một biển máu từ lúc nào, toàn bộ đồng cỏ ngay trước mặt tôi cũng đều là máu, đỏ tươi… không, như một sa mạc máu vậy, chẳng còn thấy chút màu xanh lục nào nữa, cành cây đều khô héo. Ngay lúc ấy có một người nông dân đi ngang qua, cũng là sắc mặt kinh hãi đó mà nói rằng tôi không thể ở lại đây được, bảo tôi mau chóng rời đi.

Lúc tôi muốn chạy khỏi thì chợt phát hiện, cách tôi hơn trăm bước có một cành cây héo, nó vụt xuống ngay trước mặt tôi, trên cành cây có treo thi thể một người phụ nữ treo cổ đã tử vong trông rất thê thảm, đôi mắt của cô ta chỉ có một màu trắng bệch, da dẻ chuyển sang màu xám tro và đã khô nứt từ lâu, nước ở tay bốc hơi hết đi nhìn giống như một chùm nho khô.

Sợi dây thừng quấn quanh cổ cô ấy, tôi không biết bằng cách nào nhưng đôi mắt trắng bệch ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi, đôi môi nứt nẻ như muốn nói gì đó nhưng liền dừng lại, khóe miệng chảy ra toàn máu là máu. Miệng cô ta cứ phồng lên như một cái bao rồi liên tục phát ra âm thanh :”Phù chít phù chít”.

Khoảnh khắc đó tôi cảm thấy quá kinh hãi rồi.

Đến nước này mà còn chưa chạy thì khác nào đang đùa giỡn với chính bản thân mình không ?

Cho nên tôi ba chân bốn cẳng mà phóng, chẳng để ý tới người nông dân sớm đã biến mất từ lâu đâu nữa. Chạy liên tục, chạy đến khi không nổi nữa thì thấy là căn nhà gỗ với người phụ nữ treo cổ đó đã không còn ở phía trước, chỉ có một cánh đồng mênh mông bát ngát.

Lúc đó tôi cứ mơ mơ hồ hồ, không biết nên đi hướng nào nên liền ngoảnh đầu lại nhìn một cái.

Vẫn là cành cây khô, vẫn là người phụ nữ mất đi cơ thể, sợi dây thừng quấn quanh cổ thì lại đang thắt chặt tóc của cô lại, một cái đầu đẫm máu treo ngay trên cây, không sai, vùng quanh cổ cũng đang điên cuồng rỉ máu, đôi mắt trắng dã của người phụ nữ đó vẫn đang nhìn về phía tôi, miệng vẫn cứ đang phát ra âm thanh:”Phù chít phù chít phù chít phù chít.”

Tôi sợ đến tỉnh luôn, không dám động đậy, lúc đó mới cấp 2 thôi mà, thật sự rất kinh hãi. Khóc la toáng lên gọi mẹ…sáng hôm sau dậy mới biết là ba tôi đêm đó uống rượu say nên không nghe thấy, nếu không thì đêm đó tôi bị ba cho no đòn rồi vì mẹ tôi kể lại là khi ấy tôi chẳng khác gì 'Quỷ khóc sói gào' cả.

Lần thứ hai là hồi cấp 3, ấn tượng của tôi về giấc mơ này không sâu lắm. Phần đầu của nó tôi không nhớ nổi, chỉ là lúc sau vẫn không biết sao mình lại ở bệnh viện, tôi cùng với một người chú đang thăm một cô gái đang nằm ngủ trên giường bệnh. Cô ấy nhìn thấy chú của tôi thì cực kỳ vui vẻ. (Không biết trước kia ra sao nhưng người chú đó tính cách rất tốt, lại rất có tình nghĩa.)

Giấc mơ này chủ yếu chuyển biến ở khúc sau, làm tôi hoảng sợ cả lên.

Ban đầu chú còn cười cười nói nói, nhưng đột nhiên vô duyên vô cớ rút trong túi áo khoác ra một khẩu súng lục, nổ ba phát vào ngực và bụng của cô. Sau đó giống như đã biết trước từ lâu, kéo tấm nệm trên giường ngủ lên rồi giấu xác cô vào trong đó.

Có người hỏi tôi sao không gọi người đến hoặc ngăn cản chú ấy lại. Nhưng lúc mà tiếng súng nổ lên, tôi giống như là đang bị rơi tự do trong thang máy vậy, trực tiếp đâm thủng sàn nhà mà rơi xuống sâu phía dưới lòng đất của bệnh viện. Lúc đó tôi không nhìn thấy được gì cả, chỉ biết là cô gái đó đã bị giết chết rồi. Trước mắt tôi toàn là bóng đêm (có thể là bê tông chăng). Sau đó một lúc thì màn đêm đen tan biến, tuy còn lơ lửng trên không nhưng ít nhất cũng đã dừng rơi xuống rồi. Tôi đang ở trong không gian không rộng lắm nhưng cực kỳ cao, giống như một cái giếng vậy.

Ngay lúc này đầu tôi như nổ tung.

Trong cái chỗ chật hẹp này được chôn toàn là xác chết của phụ nữ. Tuổi tác không rõ ràng, đều mặc áo màu trắng dành cho bệnh nhân, rõ ràng họ đều rơi từ trên cao xuống, thi thể chồng chất như núi đầy đến miệng giếng. Tôi chợt nhìn thấy một người xấp xỉ tuổi của tôi đang ngồi trên 'đỉnh' của chồng xác chết, chính là cô gái hồi nãy bị chú tôi giết chết.

Cô ấy đột ngột tách miệng cười với tôi, thật sự là 'tách miệng' luôn ấy, từ khóe miệng rách toác ra kéo dài đến mang tai, còn nghe rõ được cả tiếng nứt toác nữa.

Cô ấy liên tục cười như thế còn tôi thì tiếp tục bị rơi tiếp xuống tận đáy giếng, hóa ra phần đáy mới rộng nhất, tựa như hình dáng cấu tạo của một cái ống khói vậy, càng xuống phía dưới càng rộng rãi.

Nhưng vẫn chất đầy xác chết, đều được mặc áo trắng của bệnh nhân. Mấy xác chết đó bắt đầu vẫy vùng như sóng biển, tôi bị chồng xác chết đẩy lên phía trước, cô gái bị toác miệng đang đứng ở phía xa mà chờ tôi. Không còn đường lui, tôi bị đẩy đến ngay trước mặt cô…

Tôi chỉ nhớ được đoạn cuối này thôi, giờ hồi tưởng lại mới nhận ra là lúc đó trước khi ngủ tôi vừa xem xong bộ Attack On Titan, Titan có hình dạng ra sao mọi người đều biết rồi chứ ?
_________________
>Giấc mơ đầu tiên của thớt logic rõ ràng chi tiết thật a, còn cái thứ hai thì thôi tôi không dám đọc hết.
>>(tác giả) Giấc mơ thứ nhất ấn tượng sâu nhất mà.
>>Mấy cơn ác mộng của tôi thường rất hỗn loạn, phi logic hết á. Đoạn đầu thì là phim kinh dị đáng sợ, đoạn sau thì thành một bộ phim dài tập luân lí gia đình, hoặc mấy phim gay cấn đi giết zombie các kiểu 😂. Cho nên mới ngưỡng mộ sự hợp lí trong mấy cơn ác mộng của chủ thớt. Mà sau này hãy mơ mấy giấc mộng đẹp đẽ đi nhé ☺️ Tốt nhất là thức dậy với nụ cười trên môi 😉
>>(tác giả) Những lúc căng thẳng hay cơ thể thấy không thoải mái đều dễ gặp ác mộng.

>Cả hai giấc mơ này mà thành phim là đỉnh luôn.
>>(tác giả) Hahaha đợi mấy ông lớn cho tôi biên tập đi

>Tụng kinh tụng kinh, nam mô a di đà.
_________________
Nguồn và ảnh: https://www.zhihu.com/answer/781865131


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] CƠN ÁC MỘNG ĐÁNG SỢ NHẤT MÀ BẠN TỪNG MƠ THẤY ?
_________________
Người dịch: Chu Lý Thiên Hương – 周李天香. Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và ch, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/728809567983754