[webiste Phụ Nữ] Bạn đã từng nghe được phương pháp giết người ly kỳ nhất nào? (Phần 2)____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch gi

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Bạn đã từng nghe được phương pháp giết người ly kỳ nhất nào? (Phần 2)____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch gi được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Bạn đã từng nghe được phương pháp giết người ly kỳ nhất nào? (Phần 2)

____________
Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
___________
*Lưu ý: bài cựccccc kìiiii dài, đáng ra nên chia làm ba phần nhưng mình đã ráng dịch nốt để mọi người có thể đọc hết trong một lần luôn nên đừng ai chê dài quá mình sẽ buồn lắm :< nếu tò mò thủ pháp mà ngại đọc thì phần giải thích phương pháp ở cuối bài nhé~
***
Tôi liên lạc với người nhà nạn nhân, bọn họ là người địa phương, cha mẹ đã ngoài năm mươi của nạn nhân biết tin thì đau thương vô hạn. Sau khi gia quyến đã nguôi ngoai hơn, anh Hoàng và tôi bắt đầu hỏi thăm tình hình.
Theo thông tin gia đình cung cấp, chúng tôi biết được nạn nhân tên Vương Dĩnh, hôm qua cô ấy nói phải đi gặp một người bạn, đến tối thì không về nhà.
Bọn họ không hề biết rằng Vương Dĩnh đã gặp chuyện mãi đến khi chúng tôi liên lạc với họ, họ cũng không biết Vương Dĩnh đi gặp ai. Vương Dĩnh từng là nhân viên bán xe hơi, quen biết tương đối rộng.
Tôi hỏi Vương Dĩnh có bạn trai không, hai ông bà bảo có. Tôi vội vàng kiểm tra thông tin người đó từ mạng lưới công an dựa theo tên tuổi bọn họ cung cấp, xem ảnh lại hoàn toàn khác với người đàn ông trong khách sạn. Người cùng Vương Dĩnh vào phòng khách sạn không phải bạn trai cô!
Ban đầu chúng tôi tưởng rằng người đàn ông này là bạn trai của Vương Dĩnh, vốn định đưa luôn ảnh của hắn ta cho cha mẹ cô ấy nhận dạng, nhưng giờ tôi lại thấy không nên làm vậy.
Chúng tôi chắc chắn có thể điều tra thông tin về người đàn ông trong khách sạn, không nên xát muối thêm vào vết thương của người nhà nạn nhân. Không lâu sau, bạn trai của Vương Dĩnh cũng chạy tới.
Một người đàn ông cao lớn sau khi đến lại khóc lóc thảm thiết khiến tôi cảm thấy chua xót không nói nên lời. Bạn trai của Vương Dĩnh rất hay nói, sau khi bình ổn cảm xúc, anh ấy đã giới thiệu chi tiết cho chúng tôi về Vương Dĩnh. Nhưng từ trong lời kể của anh ấy, chúng tôi không hề có được thông tin về người đàn ông xuất hiện trong khách sạn.
Chúng tôi biết được Vương Dĩnh đã tự mua một căn nhà và dự định dùng căn nhà này làm nhà cưới. Cha mẹ của Vương Dĩnh nói Vương Dĩnh mua trả góp, nhưng bạn trai Vương Dĩnh lại nói cô đã mua dứt căn nhà này, anh còn đi cùng cô lúc làm giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
Bạn trai Vương Dĩnh hỏi cô về khoản tiền nhà, Vương Dĩnh bảo anh đó là tiền của cha mẹ cô, trong khi cha mẹ của Vương Dĩnh không hề biết về chuyện này.
Chúng tôi tiếp tục hỏi thêm về những vấn đề liên quan đến tiền bạc và có được phát hiện mới. Vương Dĩnh đã đặt mua một chiếc xe Mazda, bạn trai Vương Dĩnh bảo cô mua chiếc xe này bằng trả góp không lãi suất và nhà cô đã chi ra vài vạn tệ để trả trước. Nhưng cha mẹ Vương Dĩnh lại bảo cô ấy nói với bọn họ cô đã tự mua một chiếc xe và không cần tiền của cha mẹ.
Mua một ngôi nhà và một chiếc xe cần rất nhiều tiền, mà những gì cha mẹ và bạn trai Vương Dĩnh biết được lại hoàn toàn khác nhau.
Vậy tại sao Vương Dĩnh phải che giấu hai chuyện này? Tôi và anh Hoàng cảm thấy việc này có khả năng liên quan trực tiếp đến cái chết của cô ấy.
Ngày hôm sau, chúng tôi đến ngân hàng để kiểm tra hồ sơ giao dịch mua bán bất động sản do Vương Dĩnh đứng tên. Lịch sử giao dịch cho thấy chủ thẻ thanh toán mua nhà là một người tên Trần Quan Đình.
Chúng tôi lại đến cửa hàng 4S của Mazda để kiểm tra hồ sơ đặt xe và phát hiện chủ thẻ trả tiền đặt cọc cũng là Trần Quan Đình.
Tôi và anh Hoàng lập tức liệt Trần Quan Đình vào danh sách ghi phạm chính và nhờ sân bay điều tra thông tin chuyến bay của hắn ta. Quả nhiên, chiều hôm hai hôm trước Trần Quan Đình bay từ Vũ Hán đến đây, rồi bay về Vũ Hán lúc 8 giờ rưỡi sáng hôm qua. Gần như không cần kiểm tra lại, chắc hẳn Trần Quang Đình là người đàn ông đã xuất hiện trong khách sạn.
Trần Quan Đình sống ở Vũ Hán và thường xuyên đến thành phố chúng tôi.
Dựa trên những thông tin thu được, gần như có thể đoán được mối quan hệ của hai người họ. Trần Quan Đình đã mua nhà cho Vương Dĩnh và đặt mua xe hơi, nhưng Vương Dĩnh đã có bạn trai và sẽ kết hôn trong năm nay… Chúng tôi có thể đoán được động cơ giết người của nghi phạm, nhưng vẫn chưa có bằng chứng để bắt giữ hắn.
***
Chúng tôi sắp xếp lại dòng suy nghĩ, tôi chợt nhớ ra trong đoạn video giám sát Trần Quan Đình đã rời khỏi khách sạn nửa tiếng, bây giờ chỉ còn nửa tiếng ra ngoài này là chúng tôi chưa nắm được.
Lúc Trần Quan Đình quay lại có cầm một cái túi ni lông. Chúng tôi phóng to video giám sát xem thì có thể lờ mờ thấy được trên bề mặt túi ni lông có hoa văn màu đỏ.
“Hẳn là hắn ta ra ngoài mua đồ.” Tôi đoán.
“Cả đi cả về chỉ nửa tiếng, phạm vi hoạt động của hắn ta chỉ có thể ở gần đó. Nếu như cộng thêm thời gian mua đồ, chắc hẳn cách không quá 15 phút.” Anh Hoàng phân tích.
Tôi mở bản đồ ra, lấy khách sạn làm trung tâm, vẽ ra vòng trong có bán kính là khoảng cách 15 phút đi bộ, định ra phạm vi hoạt động trong nửa tiếng của Trần Quan Đình.
Tôi và anh Hoàng bắt đầu tìm kiếm các cửa hàng xung quanh và thu thập túi ni lông do các cửa hàng cung cấp. Để đảm bảo tính xác thực, tôi và anh Hoàng cầm túi ni lông đi qua sảnh khách sạn, sau đó kiểm tra video giám sát xem chiếc túi của chúng tôi có giống của Trần Quan Đình không.
Trời không phụ lòng người, tôi và anh Hoàng cùng nhau tìm ra sáu cửa hàng, cuối cùng phát hiện được chiếc túi nhựa có hóa hoa văn màu đỏ trong một siêu thị nhập khẩu .
Chúng tôi vào siêu thị, kiểm tra video và hồ sơ bán hàng từ 7 giờ 10 đến 7 giờ 20 ba ngày trước.
Trần Quan Đình đã mua một chai rượu whisky Jack Daniels tại đây.
Có lẽ hắn ta và Vương Dĩnh đã uống rượu cùng nhau, nhưng chai rượu đâu mất rồi?
Tôi và anh Hoàng hỏi nhân viên khách sạn nhưng không có ai nhìn thấy chai rượu Jack Daniels 350ml nào.
Tôi xem lại video giám sát và phát hiện có vấn đề, lúc Trần Quan Đình vào khách sạn đeo một chiếc ba lô, sau khi hắn ta bỏ đi thì túi rác trong phòng cũng không còn, có lẽ hắn đã bỏ trong ba lô mang đi.
Theo những manh mối có được, Trần Quan Đình là một người rất thận trọng, thậm chí đội kĩ thuật còn không tìm được dấu tay của hắn, chứng tỏ hắn đã xử lí mọi ngóc nghách trong phòng. Vậy việc hắn mang túi rác đi cũng rất hợp lí.
Chúng tôi cùng nhau xem video giám sát tại sân bay và khách sạn. Sau khi lên xe ở khách sạn, Trần Quan Đình đi thẳng đến sân bay, vào bến, đổi thẻ lên máy bay, vào phòng chờ sau khi kiểm tra an ninh, trong suốt quá trình hắn ta không hề mở ba lô ra.
“Thật kì lạ, túi rác khách sạn đâu rồi? Khi qua kiểm tra an ninh nhất định cái chai trong ba lô sẽ bị phát hiện.” Tôi hỏi.
Anh Hoàng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Anh ta có vứt đồ giữa đường không?”
Tôi vội gọi tài xế taxi để xác nhận, đúng là lúc đang trên đường cao ao anh không tốc hắn ta bảo có rác cần phải vứt nên tài xế đã dừng chỗ thùng rác bên đường.
“Chết tiệt! Sao anh không nói sớm?” Suýt chút tôi nhảy dựng lên.
“Anh, anh cũng đâu hỏi tôi.” Tài xế bị tôi mắng giật mình, lắp bắp trả lời.
“Thùng rác đó ở đâu? Bây giờ anh lập tức đến cục cảnh sát, dẫn chúng tôi đi tìm nó, nhanh lên!”
Tài xế taxi rất phối hợp điều tra, chưa đến nửa tiếng sau đã chạy đến nơi.
Anh ấy chở chúng tôi đến đường cao tốc ra sân bay. Trên đường cao tốc sân bay lúc đầu có một trạm thu phí, sau đó đổi thành một khu dịch vụ cỡ nhỏ. Tài xế nói thùng rác ở lối vào khu dịch vụ.
Tôi đã thấy chiếc thùng rác đó. Tần suất sử dụng của thùng rác này rất thấp, khu vực dịch vụ chỉ được dọn vệ sinh mỗi tuần một lần, khi chúng tôi đến thùng rác đã để được vài ngày.
Tôi mở thùng rác và đổ hết rác bên trong ra, một mùi hôi thối xộc tới. Tôi chỉ có thể nín thở bắt đầu bới rác. Cuối cùng chúng tôi tìm thấy một túi ni lông có hoa văn màu đỏ trong bãi rác, trong túi đựng một chai rượu whisky Jack Daniels và một túi ni lông trắng đựng rác. Mang theo mùi chua và hôi thối trên người, tôi cầm chiếc túi đi bộ ra bên đường thoáng gió hít sâu một hơi, cũng may ở đây không dọn rác hằng ngày, cuối cùng chúng tôi đã tìm ra bằng chứng.
***
Trở về đơn vị, tôi và đội kĩ thuật trút đồ trong túi ra. Tôi tìm thấy bao cao su đã qua sử dụng và khăn lau tẩy trang cùng hai chai nước khoáng khách sạn cung cấp trong túi rác của khách sạn, ngoài ra không còn vật nào đáng nghi.
Điểm đáng ngờ duy nhất hiện tại là chai rượu whisky Jack Daniels.
“Có thể đong cặn trong chai rượu để xem có thuốc hay không?” Anh Tống hỏi.
“Có thể thử, nhưng phương pháo thử cặn còn lại trong chai rượu hơi đặc thù, phải đổ thuốc thử vào và lắc đều trước khi rót ra. Có rất nhiều loại thuốc thử, nếu không biết mục tiêu thử nghiệm, chúng ta có thể thử một loại. Nhưng làm thế cặn rượu còn trong bình sẽ bị tạp nhiễm, thử nghiệm sẽ không chính xác, Vì thế muốn thử cặn trong chai rượu, tốt nhất là phải biết chất cần thử là gì, sau đó mới đổ thuốc thử tương ứng vào.”
“Không thể thử đổ phần cặn ra rồi chia thành nhiều phần sao?”
“Không được. Chai rượu đã sắp khô hết rồi, chỉ có thể đổ thuốc thử vào thôi.”
Nghe đến đây, chúng tôi đều trầm mặc. Điều kiện này quá khắc khe, phải đánh một đòn chắc thắng.
Rốt cuộc Trần Quan Đình đã dùng vật gì khiến nạn nhân ngạt chết? Nếu dùng thuốc thì thuốc mê cũng có tác dụng, nhưng lại có quá nhiều loại khó mà xác định được.
Bây giờ phải bắt Trần Quan Đình, tiếp tục điều tra anh ta để tìm thêm manh mối.
Tôi và anh Hoàng tức tốc đến Vũ Hán để điều tra Trần Quan Đình. Ở Vũ Hán, chúng tôi phát hiện Trần Quan Đình có mở một phòng khám nha khoa, hắn ta có bằng bác sĩ và là một nha sĩ giàu kinh nghiệm. Nghề nghiệp của hắn ta càng khiến chúng tôi thêm nghi ngờ hắn dùng một loại thuốc nào đó khiến Vương Dĩnh tử vong.
Cả đội quyết định trực tiếp bắt giữ, sau đó khám xét phòng khám của hắn để xác định các loại thuốc gây mê được dùng vào đâu.
Tôi vô cùng nôn nóng muốn bắt Trần Quan Đình. Chúng tôi đứng trước cửa phòng khám của hắn ta từ sáng sớm và lập tức bắt giữ ngay khi hắn xuất hiện.
Từ lúc bị chúng tôi phục kích đến lúc bị còng tay ném lên xe cảnh sát, Trần Quan Đình không nói một tiếng nào. Sự im lặng của hắn khiến chúng tôi càng thêm tin chắc hắn chính là hung thủ.
Chúng tôi lấy danh sách thuốc của phòng khám thì phát hiện bệnh nhân của phòng khám không hề ít, có rất nhiều bệnh nhân đăng kí sử dụng thuốc gây mê. Để xác định liều lượng của số thuốc này, tôi và anh Hoàng đã liệt kê thông tin của tất cả những người đã sử dụng thuốc gây mê trong ba tháng qua và gọi điện cho từng người một để xác minh.
Bất ngờ là, tất cả bệnh nhân được hỏi đều khẳng định rằng họ có sử dụng thuốc gây mê. Chúng tôi cũng nhận được sự hỗ trợ từ một bác sĩ ở bệnh viện Vũ Hán, họ xác nhận theo cách giảm đau mà bệnh nhân miêu tả thì lượng thuốc mê không có vấn đề gì. Nói cách khác, tất cả thuốc mê trong phòng khám của anh ta đều được sử dụng cho bệnh nhân.
Tôi há hốc mồm, ngay từ ban đầu tôi đã nghĩ Trần Quan Đình đã lợi dụng lợi thế của công việc để bí mật bỏ thuốc gây mê,. Không ngờ phóng khám của anh ta có một bác sĩ gây mê chuyên nghiệp và toàn bộ thuốc gây mê đều được kê khai rõ ràng.
Sau khi bị bắt, Trần Quan Đình tiếp tục giữ im lặng và từ chối giải thích tình hình. Nếu không tìm thấy bằng chứng, chúng tôi chỉ có thể thả người sau khi qua thời gian tạm giam.
Thời gian gấp rút mà vụ án lại đi vào bế tắc, chúng tôi không còn cách nào khác ngoài mở rộng phạm vi điều tra, làm rõ mọi thông tin về Trần Quan Đình. Lúc này, một tin nhắn đã thu hút sự chú ý của tôi – Trần Quan Đình có hồ sơ bệnh án.
***
Bản thân hắn ta là một bác sĩ, dược sĩ cấp cao, mắc bệnh vẫn phải đi viện. Nhưng điều khiến tôi thấy lạ là, hắn sống ở quận Hồng Sơn, sao phải đến tận bệnh viện ở quận Thanh Sơn để khám bệnh?
Tôi và anh Hoàng đến bệnh viện để lấy và điều tra hồ sơ khám bệnh của Trần Quang Đình, phát hiện Trần Quang Đình từng bị đau đầu nghiêm trọng. Để cải thiện giấc ngủ của hắn, bác sĩ đã kê đơn thuốc Triazolam. Đó là một loại thuốc ngủ, uống quá nhiều có thể gây ức chế hô hấp, tương tự như việc Vương Dĩnh đã chết ngạt.
Chúng tôi ngay lập tức tiến hành xét nghiệm máu Trần Quang Đình nhưng không tìm thấy chất chuyển hóa của Triazolam nào trong cơ thể hắn ta. Từ đó chúng tôi kết luận được việc hắn ta đến bệnh viện chỉ là vỏ bọc nhằm mục đích lấy loại thuốc này.
Nhưng Trần Quang Đình không nhận được nhiều Triazolam, chỉ có hai hộp. Ngay cả khi uống hết số thuốc này trong một lần cũng không khiến người ta rơi vào tình trạng suy hô hấp được.
Chúng tôi kiểm tra lại máu của Vương Dĩnh và nhận thấy hàm lượng chất chuyển hóa Triazolam trong người cô không cao, vậy sao cô ấy lại ngạt chết? Có phải Trần Quang Đình đã cho cô dùng Triazolam không? Điều này chỉ có thể được xác định bằng cách thử cặn trong chai rượu.
Chúng tôi đã thảo luận rất lâu, chỉ có một cơ hội để kiểm tra, nếu không tìm thấy Triozolam, bằng chứng quan trọng này sẽ bị mất.
Mọi người ngồi quanh bàn họp nhìn chằm chằm vào chai rượu trong túi đựng vật chứng, hồi lâu sau, đội trưởng đập bàn: “Thử đi!”
“Nếu không thử ra được thì sao?” Anh Tống trầm giọng hỏi.
“Nếu không tìm ra thì thả người!” Đội trưởng Trương dõng dạt đáp, khí thế quyết chiến của anh ấy đã củng cố sự tự tin của chúng tôi.
Kết quả cuối cùng không làm chúng tôi thất vọng, chúng tôi phát hiện được chất Triazolam trong chai rượu. Điều này chứng tỏ đêm hôm đó đã có người bỏ thuốc vào rượu, rõ ràng người này là Trần Quang Đình. Bây giờ bằng chứng còn thiếu chỉ còn nguyên nhân cái chết nữa thôi.
***
Chúng tôi bắt đầu tăng cường thẩm vấn Trần Quang Đình, nhưng hắn ta vẫn thờ ơ trước những câu hỏi của chúng tôi, luôn bình tình và giữ vẻ mặt lạnh lùng. Vì lí do này, chúng tôi quyết định đánh hạ phòng thủ của hắn trong một lần. chuẩn bị tất cả các vật chứng tại hiện trường, đưa từng món một ra và xem thử liệu có thể tác động chút nào lên hắn ta không.
Chúng tôi vừa đưa vật chứng ra vừa cẩn thận quan sát phản ứng của hắn. Khi lấy chai rượu ra, mặt Trần Quang Đình biến sắc. Lúc chúng tôi trình bày báo cáo thử nghiệm chứng minh rằng có Triazolam trong chai rượu, tôi trông thấy miệng Trần Quang Đình co giật. Điều này có nghĩa tâm lý phòng ngự của hắn ta đang bắt đầu sụp đổ.
Đến khi chúng tôi lấy gối ra, hắn ta không dám nhìn thẳng vào bằng chứng mà nhìn sang hướng khác, điều này rõ ràng khác với thái độ của hắn ta kể từ khi bị bắt đến giờ.
Sau đó, chúng tôi lấy khăn tắm trên bồn rửa trong phòng tắm ra, Trần Quang Đình lại quay mặt đi, không dám đối mặt với vật chứng.
Gối và khăn tắm, Trần Quang Đình nhạy cảm nhất với hai thứ này. Chuyện gì đã xảy ra? Tôi nhớ lại tình hình tại hiện trường, lúc ấy cái gối gối dưới đầu Vương Dĩnh, nhưng bị ép rất chặt, toàn bộ gối đều bị ép dưới cổ Vương Dĩnh. Trên khăn có một vết son môi, tôi tưởng là Vương Dĩnh lấy khăn lau miệng vì vết son trên miệng rất nhạt, nhưng có lẽ không phải vậy.
Tôi nghi ngờ rằng Trần Quang Đình đã dùng khăn để che miệng và mũi của Vương Dĩnh, nhưng vết son trên khăn rõ ràng đã bị lem, tức là chiếc khăn đã bị dùng để lau miệng. Nếu như Trần Quang Đình dùng chiếc khăn này để bịt mũi miệng Vương Dĩnh thì không thể tạo ra dấu vết như vậy. Chẳng lẽ chiếc khăn này không phải dùng cho Vương Dĩnh, mà là cho Trần Quang Đình? Một người đàn ông sao lại dùng son môi? Trừ khi… son trên môi hắn ta hẳn là từ miệng Vương Dĩnh!
Hắn ta hôn Vương Dĩnh? Không, hắn ta không hề hôn Vương Dĩnh, mà là dùng miệng mình chặn miệng Vương Dĩnh để khiến cô chết ngạt.
Tôi lờ mờ nghĩ đến phương pháp này, nhưng tôi không có tự tin vào suy luận của mình. Hiện tại vụ án đang vào ngõ cụt, để làm rõ ngọn ngành vụ án, tôi ra vẻ tự tin hỏi Trần Quang Đình:
“Vết son trên chiếc khăn này là sao thế? Anh nói xem.”
“Vết son gì?” Trần Quang Đình nhìn chằm chằm vào một hướng khác.
“Vết son do chính anh chùi lên, đến giờ mà còn giả ngu à?”
“Đùa chút hôi, sao tôi chùi ra vết son đó được, tôi còn chẳng tô so son.”
“Anh không biết vết son trên miệng anh từ đâu ra ư? Trên khăn có DNA của anh, nhưng trên vết son có DNA của Vương Dĩnh, đó là vết son dính lên khi anh hôn Vương Dĩnh có phải không?”
“Trên khăn có DNA? Anh đùa à?” Trần Quang Đình đảo mắt láo liên để che giấu sự lo lắng.
“Anh cho rằng bây giờ vẫn còn dùng công nghệ của mười năm trước à? Chỉ cần đồ vật anh chạm môi vào không bị nhiễm bẩn là có thể xác định DNA, anh cũng là bác sĩ mà, hiện nay đã có phương pháp điều tra này mà không biết sao? Vậy anh cũng khá lạc hậu nhỉ. Sau khi gây án dùng khăn để lau miệng mà không biết mang khăn đi giặt, bây giờ hối hận chưa? Đã muộn rồi!”
Thật ra vốn chẳng xét nghiệm ra DNA nào trên khăn, chúng tôi cũng không có công nghệ ấy. Tuy nhiên những bộ phim về cảnh sát và xã hội đen trên ti vi thời đó đều nói như vậy, cứ như phim khoa học viễn tưởng. Đoán chừng mọi người đều nghĩ đó là chuyện có thật, vì thế tôi bèn mạnh mồm để khiến Trần Quang Đình lung lay.
Quả nhiên, sau khi tôi nói xong, sắc mặt hắn ta bắt đầu thay đổi, mặt mày không ngừng nhăn nhó.
“Vương Dĩnh chết vì ngạt thở, trên cổ cô ấy không có dấu viết siết cổ và khí quản cũng không bị tắt. Nguyên nhân cái chết là do anh dùng miệng làm, vì thế anh mới luôn né tránh vấn đề này.” Tôi tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, từng bước một dồn ép Trần Quang Đình.
“Được rồi, các người rất lợi hại. Tôi thừa nhận, Vương Dĩnh là do tôi giết.”
Lời thú tội của Trần Quang Đình như sét đánh giữa trời quang, khiến tất cả những người có mặt tại đó đều bị sốc. Mọi người đều không ngờ được hắn sẽ thừa nhận giết người, sau hơn một tuần giằng co với Trần Quang Đình, không ai nghĩ đến đòn này của tôi sẽ đánh bại được lớp phòng tuyến tâm lí cuối cùng của hắn.
***
Sau khi nghe xong lời nhận tội Trần Quang Đình, tôi tự thấy bản thân gặp may. Tôi đã tưởng rằng hắn ta dùng miệng chặn miệng Vương Dĩnh để khiến cô chết ngạt. Thực tế không phải vậy, sau khi phát hiện ra dấu vết mà hắn ta để lại trên chiếc khăn, Trần Quang Đình lầm tưởng rằng chúng tôi đã hiểu phương pháp giết người của hắn ta, không chịu được áp lực nên đã nhận tội.
Trần Quang Đình đã thú nhận quá trình chi tiết về vụ giết người của hắn ta cho chúng tôi.
Hắn ta đã nhân lúc Vương Dĩnh tắm cho thuốc tan vào rượu, rồi để Vương Dĩnh uống. Sau khi Vương Dĩnh ngủ say, Trần Quang Đình dùng gối đệm sau đầu Vương Dĩnh, khiến đầu cô ngả về sau, làm khí quản bị đảo ngược và cao hơn cuống lưỡi.
Sau đó, Trần Quang Đình đặt miệng của mình lên miệng Vương Dĩnh rồi dùng lưỡi của hắn móc lưỡi Vương Dĩnh và đẩy nó ra sau, khiến lưỡi của Vương Dĩnh bị cuộn lại. Bởi vì cuống lưỡi cao hơn khí quản, và Vương Dĩnh đang chịu tác động của thuốc mê nên không thể duỗi trở lại đồng thời khiến hô hấp chậm lại, chiếc lưỡi bị cuộn lại bao phủ khí quản vừa khít.
Sau khi khí quản bị bịt lại bằng lưỡi, Vương Dĩnh không chết ngạt ngay lập tức mà chỉ hô hấp càng ngày càng chậm, hơn nữa nhu cầu oxi của cơ thể cũng giảm xuống dưới tác dụng của thuốc mê, giống như con ếch bị luộc trong nước ấm, Vương Dĩnh dần dần bị ngạt thở và cuối cùng chết ngạt.
Tôi hỏi Trần Quang Đình tại sao lại muốn giết Vương Dĩnh, lý do hắn ta nói giống như tôi đoán. Khi Trần Quang Đình đến thành phố chúng tôi dự hội nghị y tế, hắn đã quen biết Vương Dĩnh tại quán bar. Quen biết không bao lâu thì hai người xác định quan hệ tình cảm, nhưng thật ra chỉ có Trần Quang Đình nghĩ như vậy.
Kể từ đó, Trần Quang Đình càng không muống rời xa Vương Dĩnh, sau đó khi Vương Dĩnh biết Trần Quang Đình đã kết hôn liền chia tay với hắn. Nhưng Trần Quang Đình không muốn nên đã ly hôn với vợ và chuẩn bị kết hôn với Vương Dĩnh.
Theo Trần Quang Đình, hắn luôn cho rằng Vương Dĩnh không hài lòng với việc mình đã kết hôn, nhưng sau đó hắn nhận ra Vương Dĩnh chỉ đang dùng việc đó để làm cái cớ để chia tay. Khi Trần Quang Đình thực sự đã ly hôn, Vương Dĩnh lại không mấy tích cực với việc kết hôn.
Trần Quang Đình vẫn luôn muốn kết hôn với Vương Dĩnh, sau khi hắn đã mua nhà và đặt xe thì Vương Dĩnh bất ngờ nói chia tay, đồng thời bảo đừng gặp mặt nữa. Lúc này Trần Quang Đình phát hiện cô đã có bạn trai và đã luôn lừa dối mình.
Vì quá tức giận nên cuối cùng Trần Quang Đình quyết định trả thù Vương Dĩnh. Hắn ta yêu cầu Vương Dĩnh trả nhà và xe cho mình, lúc này hắn đã lên kế hoạch (giết người) được ba tháng.
Trong ba tháng qua, Trần Quang Đình lấy li do đau đầu để lấy một số thuốc Triozolam từ bệnh viện. Để đảm bảo liều lượng, hắn ta đã dành ra ba tháng để tự mình thử nghiệm.
Mấu chốt của phương pháp giết người này là liều lượng sử dụng thuốc, phải làm cơ thể thả lỏng, mất sức phản kháng. Nhưng cũng không được quá thả lỏng, nếu không hàm lượng Triozolam trong cơ thể nạn nhân sẽ vượt tiêu chuẩn, đồng nghĩa với việc bị phát hiện. Hắn ta đã mất ba tháng để phân tiết chi tiết ảnh hưởng của thuốc với cơ thể, sau đó tính toán xem Vương Dĩnh nên dùng bao nhiêu bằng cách quy đổi từ cân nặng của mình.
Tôi rất tò mò về phương pháp giết người này nên đã hỏi xem hắn ta học nó từ đâu. Hắn bảo rằng biết được phương pháp này khi hắn còn là một nghiên cứu sinh khoa y.
Giảng viên đã dẫn chứng một sự cố y tế trong giờ học, một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng ngạt thở khi ngửa cổ ra sau lúc phẫu thuật, khi ấy bác sĩ đã không tìm ra nguyên nhân nhưng sau đó phát hiện khi ngửa đầu ra sau, lưỡi cuộn lại sẽ gây tắc khí quản.
Giảng viên giảng về trường hợp này để sinh viên cảnh giác, cẩn thận tránh khiến bệnh nhân tử vong vì nguyên nhân này. Chắc chắn vị giảng viên ấy không ngờ rằng học trò của mình lại dùng cách này để giết người.
Trần Quang Đình đã biến kiến thức giảng viên truyền thụ trở thành một phương pháp giết người khó mà tin được.


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Bạn đã từng nghe được phương pháp giết người ly kỳ nhất nào? (Phần 2)____________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch gi, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/746689999529044