[webiste Phụ Nữ] Bạn đã nghe qua những câu chuyện buồn nào?Group Phụ Nữ Việt Nam: Fanpage Phụ Nữ Việt Nam: Dịch bởi: Huyền Trân Tôi nhớ rằng khi tôi còn rất nhỏ, tôi ch

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Bạn đã nghe qua những câu chuyện buồn nào?Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage Phunulamdep Việt Nam:
Dịch bởi: Huyền Trân
Tôi nhớ rằng khi tôi còn rất nhỏ, tôi ch được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Bạn đã nghe qua những câu chuyện buồn nào?
Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/weibovn/
Fanpage Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/weibovietnam/
Dịch bởi: Huyền Trân
Tôi nhớ rằng khi tôi còn rất nhỏ, tôi chỉ mới vài tuổi. Tôi đặc biệt thích những chiếc bánh hấp được bán ở phố Tây quê hương tôi. Chiếc bánh mới hấp có vỏ mềm, khi dùng tay xé ra, bên trong được gói là những miếng thịt băm hoặc giăm bông, giã nhuyễn với nước sốt ủ độc đáo của người bán, nước sốt của họ rất ngon, đặc biệt cay. Đưa vào miệng, ăn một miếng, cảm giác nóng và cay, khiến mặt đỏ ửng, nhưng lại khiến mình không kiềm chế được, cảm thấy ăn vào rất sảng khoái.
Hôm nay, tôi lại thèm nó. Khi đó, mỗi lần tôi đi qua phố Tây cùng ông bà luôn đòi họ mua cho hai cái. Một cái thì cảm thấy không đủ, hai cái thì lại quá no.
Bà thường không ủng hộ việc tôi ăn bánh hấp, nói rằng mỗi lần tôi ăn xong tôi đều không chịu ăn tối. Ông tôi thì đã quá quen, mỗi lần đi đều mua bánh về cho tôi và tôi lại không ăn tối. Ông ấy nhìn tôi ân cần và nói tôi ăn chậm lại đừng để bị nghẹn. Bà tôi ngăn nhưng không nghe. Vì vậy, khi đó tôi luôn yêu mến và quấn lấy ông.
Mùa xuân, ông tôi đào đất còn tôi cày bùn trên sườn núi. Mùa hè, ông giăng lưới dưới sông, còn tôi bắt cá bên bờ biển. Mùa thu, ông kiếm củi trên núi còn tôi đi nhặt trứng chim ở trên cây. Khi mùa đông rảnh rỗi, ông sẽ đưa tôi đi đến nhà hát, chơi cờ hoặc đi thăm họ hàng. Nhìn những đàn chim bay về phương Nam và ngồi ngắm tuyết rơi.
Một lần vào mùa hè, thời tiết rất nóng. Vào lúc hoàng hôn, tôi cùng ông đến bãi biển xa nhà để thu thập lưới tôm. Ngồi phía sau ông, dường như bụng của tôi đã ngửi thấy mùi của những chiếc bánh hấp vừa được nướng trên phố Tây. Bụng cồn cào không chịu nổi, tôi nói với ông tới phố Tây để mua bánh hấp.
Ông mỉm cười và nói với tôi: “Wana, chúng ta sẽ về nhà trong một phút nữa, đừng đi lòng vòng. Hôm nay, bà nấu súp cá chép cho con, có phải từ lâu con đã muốn ăn súp cá rồi đúng không?”. Vào thời điểm đó, gia đình ông tôi nghèo, và có rất ít người. Tôi rất mong chờ món súp cá ngon tuyệt, nhưng đầu óc tôi vẫn luôn hiện lên con phố Tây ồn ào và nhộn nhịp.
Tôi không bướng bỉnh, nhưng ông đã bị tôi thuyết phục. Khi chiếc xe lăn bánh, ông quay lại và đưa tôi đến phố Tây. Nhưng hôm đó ông tôi mặc một bộ đồ để xuống nước và chỉ có một cái túi lớn. Bên trong đều là dao và dụng cụ, không mang theo tiền. Ông tôi nói với tôi, khi tôi nghe xong tôi biết rằng không thể mua được bánh và tôi bắt đầu khóc. Khi nhìn thấy tôi khóc ông đã mềm lòng, nói tôi đừng khóc, để ông tìm cách.
Tôi nhìn ông lảo đảo đi vào cửa hàng phía trước, và tôi biết ông định làm gì. Ông là người hiếm khi cầu xin người khác. Khi đó lại có rất nhiều người ở trước cửa hàng. Ông bối rối không nói được.
Sau đó, ông nói tôi đợi ông ở đây. Ông lên xe và chạy đi, tôi biết đó là ông vội vã về để lấy tiền. Dáng người gầy gò của ông càng gầy hơn dưới ánh mặt trời ngày hôm đó, gió thổi tung chiếc áo trắng, và tấm lưng ướt đẫm mồ hôi.
Khi tôi và ông về nhà, bà tôi hỏi ông tôi đã để quên gì mà vội vã quay lại như vậy. Ông tôi không nói gì, chỉ nhìn tôi và cười. Mặt trời hoàng hôn ngày hôm đó đặc biệt to, nó được treo lơ lửng trên bầu trời, và nó trông đặc biệt đỏ, giống như được nhuộm bằng nước và mực.( Nguyên văn: 就像用水墨涇染过一样)
Ông tôi khi đó đã gần sáu mươi tuổi, mỗi ngày ở trước cửa nhà. Ông làm việc vất vả nhất ở công trường, trèo lên trèo xuống và phơi nắng dầm mưa. Bị đâm vào tay chân, bị gạch đập vào đầu cũng không trì hoãn công việc. Ông là người rất tốt bụng, dịu dàng và dễ nói chuyện. Một lần làm việc với người quen, ông bất cẩn bị máy bào điện cắt mất ngón tay cái và ngón trỏ, ông cắn răng đến bệnh viện. Sau đó, ông chủ chỉ trả cho ông một khoản phí y tế.
Vì vậy, tôi luôn luôn yêu ông.
Khi học đại học, lần cuối tôi trở về quê để gặp ông, ông đã nằm trên giường bệnh.
Ông tôi không còn nói được nữa. Ông đang nằm trên giường với tấm thân gầy gò, gầy đến nỗi toàn thân như một tờ giấy mỏng rung rinh trên giường.
Hốc mắt sâu, tai vẫn có thể lắng nghe, môi khô và nứt nẻ. Ông thở rất nhiều vào ban ngày và ban đêm không thể thở đều.Từ việc phát hiện ung thư tiến triển đến điều trị thất bại đột ngột, khoảng thời gian này là quá nhanh. Nhanh đến mức không thể chấp nhận.
Tôi không thể chịu được, đứng trước giường bệnh viện khóc lớn, hét lên với ông tôi, ông không trả lời. Chỉ mở to mắt, mũi thở không ngừng, những ngón tay co quắp có vẻ hơi run rẩy, nhưng đôi mắt đỏ hoe, vài giọt nước mắt đã chảy ra.
Tôi biết rằng ông muốn nói rằng cháu gái thân yêu nhất trên đời của ông đã trở lại.Ông đã từng răn dạy tôi rất nhiều, nhưng giờ ông thậm chí không nhìn tôi. Ngày hôm đó, da đầu tôi cảm thấy tê dại, và lần đầu tiên tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi từ trái tim và cảm giác bất lực sâu sắc.
Đó là mùa xuân và mùa hè năm 2017.
Năm nay, tôi hai mươi tuổi.
Khi tôi lên ba tuổi, mẹ tôi để tôi lại cho ông và bà, tôi hoàn toàn được họ nuôi dưỡng. Tôi trước đây luôn quấn lấy ông, ông thực sự đã ảnh hưởng đến tôi rất nhiều, chẳng hạn như không hút thuốc hay uống rượu, ngay thẳng và mạnh mẽ, và còn nhiều thứ nữa…
Bây giờ, tôi cũng đã trưởng thành. Khi đi trên con đường nhỏ, tôi nhìn thấy hàng ngàn người. Giống như mái tóc của ông, như đôi mắt của ông, nhưng cuối cùng đều không phải là khuôn mặt của ông.
Đêm trăng hôm qua ở phố Tây thật mát mẻ, nhưng ánh trăng bây giờ so với khi xưa thật trống vắng.
Trong ngày Quốc khánh, tôi trở về nhà thăm bà và đi đến Phố Tây. Tuy nhiên, Phố Tây ngày nay đã sụp đổ từ lâu và chỉ còn hai ba người đi bộ trên phố.
Tuy nhiên, con phố thương mại mới được phát triển ở ngã tư phía đông bên cạnh đang rất náo nhiệt, với những lá cờ đỏ bay khắp nơi cùng với giao thông tấp nập. Tôi muốn tìm nó – những chiếc bánh hấp mà tôi thèm muốn suốt thời thơ ấu, nhưng tôi không thể tìm thấy nó nữa. Tôi đứng trước con phố mới, nhìn bầu trời vàng ánh trên tấm bảng, trước sân đầy pháo hoa, nhưng trái tim tôi dường như trống rỗng.
Mỗi khi tôi nghĩ về cuộc sống của ông, tim tôi đều cảm thấy đau. Ông tôi trở thành một đứa trẻ mồ côi khi ông mới mười tuổi. Ông lớn lên trong một gia đình nông dân trong làng. Ông sống trong một ngôi nhà tranh, không được đi học, làm tất cả công việc bẩn thỉu và cực khổ, chịu đựng những khó khăn của cuộc sống.
Sau đó, với sự may mắn, ông đã gặp bà tôi – người không ngại những điều đó và cùng ông tạo nên một gia đình. Ông bà có ba người con, nhưng mẹ và cậu tôi bị bệnh quanh năm. Ông tôi đã già vẫn phải làm việc bên ngoài. Ông ấy đã làm việc chăm chỉ cả đời. Ngay cả ngày trước khi ông bị ốm, ông vẫn giúp đỡ những người khác.
Bây giờ, điều tôi lo nhất chính là sức khỏe của bà. Bà tôi đã già, bà đã 70 tuổi, bà vẫn đang trồng trọt và làm công việc đồng áng. Cũng giống như ở nông thôn, nhiều người già vẫn có một cuộc sống nặng nề, và gia đình bận rộn trước sau.
Tôi dường như luôn là một đứa trẻ không may mắn và tôi không tin vào Chúa, nhưng giờ đây tôi hy vọng rằng bà tôi sẽ luôn khỏe mạnh, không bị bệnh tật và những điều không may cho đến khi tôi có thể kiếm được nhiều tiền.
Một đêm khi tôi vừa trở lại quê, tôi mơ một giấc mơ.
Trong giấc mơ của tôi, tôi đến một cánh đồng với những cây lúa vàng, mặt trời đang chiếu sáng rực rỡ, có những đàn côn trùng bay trên bầu trời và mặt đất đầy những trái cây chín. Con chim sẻ bùn đang bay vào rừng, một con cáo đang ẩn nấp trong bụi rậm và một con đại bàng đang sải cánh trong gió.
Chú mèo con của bà ngoại vẫn ngủ trước cửa, con cá nhảy ra khỏi dòng suối chảy từ ao đến sân sau của bà ngoại. Cây ông trồng có thể treo được tổ chim. Trong vườn, vẫn còn một số bông hoa màu trắng, vàng và xanh mà tôi không thể đặt tên.
Tôi cùng ông tôi đi làm, ông ở ngoài đồng, tôi đang chơi và chạy trên sân. Tôi chạy càng lúc càng nhanh hơn, như con đại bàng có cánh trên bầu trời, và giống như một đám mây trôi lơ lửng, bầu trời xanh đang ở dưới chân tôi.
Đột nhiên, một cơn gió thổi qua, từng chiếc lá rơi xuống và con đại bàng bay đi, mang sấm sét trên bầu trời.
Tôi biết rằng trời sắp mưa. Mưa vào mùa hè rất nhanh và dữ dội. Tôi nhìn ông đang làm việc trên đồng. Ông dừng lại và vẫy tay với tôi, như thể ông đang nói gì đó với tôi. Mưa bắt đầu rơi, một giọt, hai giọt … Tôi rất hạnh phúc, và điên cuồng chạy về phía ông. Mưa ngày càng lớn hơn và đổ xuống cánh đồng này. Hình bóng của ông đang ngày càng gần hơn …
Bỗng một vấp ngã, tôi ngã xuống. Trên mảnh đất cứng này, đôi má chạm trên mặt đất, tôi chỉ muốn trốn trong vòng tay của ông tôi và khóc như một lời than phiền khi tôi còn là một đứa trẻ. Nhưng một khi tôi nhìn lên, ông đã biến mất. Nhìn theo hướng đó, chỉ có một ngôi mộ mới và tiếng gió xào xạc.
Một giấc mơ của mùa thu.
Sau khi thức dậy, tôi thấy khóe mắt đã ướt. Tôi biết rằng những người đã mất sẽ không bao giờ trở lại.
Tôi muốn khóc thật to.Nhưng tôi đã không: “Em không thể khóc như vậy, đến lúc bà và mẹ ra đi, em sẽ lại khóc một lần nữa. Trong nhà này, em đã là người lớn.” Tôi vẫn nhớ ngày ông tôi hỏa thiêu và bước vào lòng đất, chị tôi nắm lấy tay tôi, nói với tôi.
Vào ngày cháu gái nhỏ của tôi chào đời, tôi bí mật chạy đến chỗ ông tôi. Tôi mặc một chiếc váy và đi ra ngoài để nhìn lên bầu trời. Khi tôi nhìn lên, đó là một đêm đầy sao tuyệt đẹp. Không có đám mây lơ lửng trên bầu trời, bầu trời xanh thẳm đầy sao, chiếu sáng mọi người trên mặt đất. Xua tan đi tất cả sự mệt mỏi của một ngày dài.
Đột nhiên, một ngôi sao mờ nhạt lóe lên, như thể nhìn tôi từ xa, mỉm cười.
* Nhân vật kể là nữ nha mọi người, mình cũng thấy 1 chút không được logic, nhưng cốt truyện của người đăng là như vậy á. Lần đầu dịch bài còn nhiều sơ sót mong mọi người bỏ qua nha.
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/48618004/answer/851720681


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Bạn đã nghe qua những câu chuyện buồn nào?Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpage Phunulamdep Việt Nam:
Dịch bởi: Huyền Trân
Tôi nhớ rằng khi tôi còn rất nhỏ, tôi ch, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/628533284678050