[webiste Phụ Nữ] Bạn có bí mật nào chỉ có thể chia sẻ ẩn danh? – Tôi hẹn hò bí bật với cấp trên (Phần 2)Phần 1: bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả v

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Bạn có bí mật nào chỉ có thể chia sẻ ẩn danh? – Tôi hẹn hò bí bật với cấp trên (Phần 2)Phần 1: bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả v được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Bạn có bí mật nào chỉ có thể chia sẻ ẩn danh? – Tôi hẹn hò bí bật với cấp trên (Phần 2)

Phần 1: https://www.facebook.com/photo?fbid=392144548571183
__________
Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________
Khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau, trên người tôi đang đắp tấm chăn của khách sạn, chị đã để lại giấy nhắn bảo chị sẽ đến gặp khách hàng trước. Có thể chị ấy càm thấy xấu hổ, hoặc không biết nên giải thích thế nào về chuyện hôm qua. Tôi vừa xem giờ liền vội vàng về phòng tắm rửa rồi chạy đến chỗ khách hàng.
Chạy đến nơi, chị ấy đã ở trong phòng họp, nhìn thấy tôi đi vào thì cười ngượng ngùng với tôi. Thật ra, hôm qua đã kí kết hợp đồng xong rồi, hôm nay chỉ là chính thức bàn giao một số việc cụ thể mà thôi, vì thế chị ấy cũng thả lỏng hơn. Thỉnh thoảng chị ấy sẽ xoa xoa hai bên thái dương, xem ra hôm qua quá chén nên giờ vẫn còn đau đầu. Cả buổi sáng, hai chúng tôi bất giác đối mắt vô số lần, ban đầu còn hơi bối rối, về sau tôi cảm thấy ngọt ngào nhiều hơn.
Mọi chuyện về sau đều thuận lợi, hợp đồng chính thức được kí kết thành công.
Khi nghỉ giải lao sau khi cuộc họp kết thúc vào buổi trưa, chị ấy hỏi tôi, “Trưa nay muốn ăn gì? Chị mời cậu.”
“Ăn cháo đi.”
Chị ấy hơi bối rối, “Ăn cháo?”
Sau khi ăn xong, chị ấy duỗi người nói, đi mua sắm với tôi đi, lâu rồi mới có hứng đi mua sắm lại.
Thế là chúng tôi cùng đi mua sắm. Cả buổi chiều, trông chị hệt như một cô nhóc. Tôi đi bên cạnh, chứng kiến hết dáng vẻ thích thú những món đồ đẹp, dáng vẻ thèm đồ vặt của chị, thấy chị ấy cười vui vẻ dạo chơi trên phố. Khoảnh khắc ấy, tôi muốn trở thành chàng hiệp sĩ của chị ấy, chàng hiệp sĩ của công chúa của tôi.
Buổi chiều ấy là khoảnh khắc chị ấy cười vui vẻ nhất trong sáu tháng trở lại đây.
Buổi tối, sau khi quay về phòng, tôi mệt đến mức đổ gục xuống giường, nghỉ ngơi một lát thì đi tắm rửa. Khi đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, tôi nhận được tin nhắn của chị, bảo chúng ta trò chuyện nhé.
Thế là tôi mặc nguyên đồ ngủ vào phòng chị ấy. Chúng tôi trò chuyện rất lâu, bàn từ phim ảnh, minh tinh, về những trò chơi tôi thích, về niềm đam mê yoga của chị ấy đến những dự định nghề nghiệp của tôi, về tương lai. Nhưng riêng chuyện tình cảm thì chị lại không kể, tôi cũng không hỏi, bởi vì tôi đều hiểu cả.
Chúng tôi trò chuyện đến khuya, cả hai đều đã mơ màng, sau đó tôi ngủ thiếp đi trên chiếc chiếu tatami. Ngày hôm sau, chị ấy còn giận dữ trách rằng ai đó ngủ quên luôn trong lúc đang nói chuyện, tôi chỉ biết cười ha ha.
Sau chuyện đó, tôi cảm thấy mối quan hệ giữa chúng tôi dần trở nên thân thiết hơn. Mặc dù chúng tôi rất ít liên lạc trên công ty, nhưng vẫn giữ liên lạc trên Wechat. Rõ ràng đây không còn là mối quan hệ giữa cấp trên và nhân viên nữa, thậm chí đã vượt qua quan hệ bạn bè.
Sau khi tốt nghiệp, tôi xin nghỉ mười ngày về từ giã trường học. Một ngày trước khi về trường, khi chị kí giấy xin nghỉ cho tôi, chị còn cười đùa rằng, sau mười ngày nhất định phải về lại cho tôi, không cho phép tốt nghiệp xong cũng nghỉ việc luôn.
Về lại trường, tụ họp với bạn bè, tụ tập với bạn cùng lớp, chuẩn bị bài phát biểu của sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc và thư tạm biệt, tôi ngày càng bận rộn hơn nên thỉnh thoảng không trả lời tin nhắn Wechat, cảm thấy chị cũng có chút mất hứng. Nhưng sau khi tôi xin lỗi và hứa đãi chị đi ăn sau khi về công ty, chị đã rất rộng lượng tha thứ cho tôi.
Có điều, ba mẹ tôi muốn tôi về nhà sau khi tốt nghiệp, bảo tôi xa nhà đã lâu, không muốn tôi sau khi tốt nghiệp còn ở quá xa nhà, cũng đã nhờ người tìm việc cho tôi ở quê nhà rồi.
Tôi thật sự rất rối rắm. Tôi hỏi chị ấy, một lúc lâu sau chị mới trả lời tôi. Chị nói, tôi không muốn xen vào quyết định của cậu, chỉ cần làm những gì cậu thích thôi. Chắc hẳn chị ấy đã rất thất vọng.
Sau vài ngày suy nghĩ, tôi đã gọi cho bố mẹ rất lâu và nói rất nhiều về suy nghĩ và góc nhìn của tôi với cuộc sống sau này. Bọn họ cũng đồng ý.
Vào cuối buổi lễ tốt nghiệp, tôi nhắn cho chị ấy, “Em tốt nghiệp rồi”.
Chị hỏi, “Thế cậu đã quyết định chưa?”
“Quyết định rồi. Nhưng chị có thể cho em nghỉ thêm vài ngày không? Em muốn về nhà thăm bố mẹ trước khi quay lại công ty.”
Chị ấy ngẩng ra một lúc rồi mắng, “Nhóc này, mau quay lại đó!”
Khi trở lại thành phố nơi chị sống, vừa ra khỏi cửa tàu tôi đã thấy chị đang cười nhìn mình. Nhẹ nhàng, an yên và xinh đẹp hệt như lần đầu tôi gặp chị.
Lúc tôi chầm chậm đi về phía chị, cảm giác như bến tàu nhộp nhịp bỗng chốc trở nên yên tĩnh, tựa như vẻ đẹp của cả thế giới đều tập trung vào chị ấy.
Trong ánh hoàng hôn rực rỡ, ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa kính chiếu lên người tôi. Không ai có thể cảm nhận được nỗi thúc giục tôi đến ôm chầm chị vào lòng lúc ấy.
Nhưng khi tôi đến bên chị, chị chỉ chầm chậm ôm tôi, rồi thì thầm:
“Chào mừng trở về, nhóc.”
Sau đó chị ấy lái xe chở tôi về, khi biết tôi ở khách sạn, chị hỏi sao tôi không thuê nhà đi. Tôi nói thời gian trước bận quá, giờ ở tạm vài ngày trước rồi tìm phòng sau. Chị nhíu mày không hài lòng. Tôi nói thôi được rồi, em vẫn còn nợ chị một bữa ăn, đợi em cất đồ đạc rồi chúng ta cùng đi ăn tối nhé.
Ngắm gương mặt nhìn nghiêng của chị, tôi nghĩ, hẳn là tôi đã thích cô nàng lớn hơn tôi mười mấy tuổi này rồi, nhưng còn chị thì sao? Tôi không biết, mà tôi cũng không dám hỏi. Tôi quá tham lam muốn duy trì mối quan hệ này của chúng tôi. Tôi sợ một khi mình ngỏ lời, giấc mộng đẹp đẽ này sẽ tan thành mây khói.
Nếu sự xuất hiện của em có thể mang lại chút niềm vui cho cuộc sống của chị, có thể xóa bớt sự cô đơn của chị, có thể chữa khỏi chứng mất ngủ của chị, thì X à, em sẵn lòng.
Vào ngày đi làm chính thức thứ hai, chị ấy nhắn tin cho tôi, bảo tôi mở sổ tay ra xem. Mở ra là một tấm thẻ ra vào, trên đó còn viết một hàng chữ : “Hiện tại căn phòng này không có người ở, tan làm hãy chuyển sang đây. Tôi không muốn thấy cậu vì chuyện tìm phòng mà lơ là công việc. Không cho từ chối.” và một hình mặt quỷ.
Tôi trả lời: “Ok. Sau này chị thành chủ nhà của em rồi, tiền nhà bao nhiêu, em sẽ gửi trước nửa năm tiền nhà cho chị.”
Chị ấy gửi một nhãn dán tức giận, “Không cần trả, còn nói nữa tôi nổi giận đấy.”
Tôi nhắn, “Nhưng mà, thế này em ngại lắm. Chủ nhà của em, em không muốn chị nghĩ em vì công việc hay tiền tài mới quen chị, em không muốn tình cảm của em đối với chị mang chút tạp niệm nào.”
Thế là chị ấy nhắn, “Biết nấu cơm không?”
Tôi thoáng sững người, “Biết. Không biết em cũng sẽ học.”
“Thế nếu cậu nấu không ngon tôi sẽ phạt nhé.”
“Không đâu, em sẽ học chăm chỉ, để cho chị mê đắm tài nấu ăn của em luôn.”
Cứ thế, chị ấy trở thành chủ nhà của tôi, còn tôi trở thành đầu bếp riêng của chị ấy.
Ban đầu, thỉnh thoảng chị ấy sẽ đến ở cùng tôi vài ngày, sau dần dần ở lại nhiều lần hơn, cuối cùng một tuần bảy ngày thì chị đã ở khoảng năm ngày rồi. (chúng tôi ngủ khác phòng, mọi người đừng hiểu lầm)
Chúng tôi thường cùng nhau trò chuyện, xem hoạt hình, xem phim, chơi game trong phòng khách. Nhưng vẫn có những lời, tôi rốt cuộc vẫn không nói ra được.
Câu nói “em thích chị” như bị ngăn trở bởi trăm sông nghìn núi.
Cứ thế mãi đến Thất tịch.
Hôm ấy, tôi chuẩn bị một món quà dành tặng chị, đó là một chiếc đồng hồ nữ. Rất lâu trước đây, chị từng nói rất thích kiểu đồng hồ này, nên tôi đã ghi nhớ. Thế nhưng, không biết vì sao chị ấy lại không hề vui, chờ khi tôi quay lưng đi thì chị ở phía sau hỏi tôi.
“Cậu có gì muốn nói với tôi không?”
Vẻ mặt bối rối của tôi dường như đã phá vỡ phòng tuyến cuối cùng của chị ấy. Tôi trông thấy trong thoáng chốc, ánh sáng trong mắt chị vụt tắt. Sau đó chị biến mất suốt mấy ngày liền, tôi nhắn tin chị cũng không trả lời.
Nghe đồng nghiệp nói hình như chị ấy không đi làm mấy hôm rồi, tôi rơi vào hoảng loạn. Một tuần chị ấy biến mất như nghìn thu, thời gian chậm chạp trôi từng giây một.
Cho đến cuối tuần, tôi đang thất thần trong phòng khách, màn hình điện thoại đột nhiên phát sáng trong bóng tối, là chị ấy.
“Đến cổng khu nhà trong 5 phút, không đến kịp tự gánh hậu quả.”
Ngay lúc vừa thấy tin nhắn, tôi điên cuồng lao xuống thang thoát hiểm trong bộ đồ ngủ. Lúc ấy tôi nghĩ phải chi mình có siêu năng lực, thế thì tôi đã có thể nhảy từ tầng 10 đến cạnh bên chị trong tích tắc rồi.
Khi tôi thở hồng hộc chảy đến cổng khu nhà, tôi nhìn thấy chị ấy vẫn đang cười với vẻ mặt mỏi mệt như cũ. Trong giây phút nhìn thấy tôi, nước mắt chị trào ra.
Tôi thở hồng hộc đứng không vững, mặc đồ ngủ, dép rơi mất một chiếc. Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt kì lạ, chỉ mình chị ấy nhìn tôi khóc.
“XXX, đối với em, nếu có một tia hi vọng, em cũng sẽ cố gắng hết sức giữ chị bên em. Vì thế, khi chị bảo hẹn gặp em trong năm phút, em thật sự nghĩ rằng nếu không thể đến kịp trong năm phút, em sẽ thực sự mất chị. Tương lai lại dài như vậy, em phải làm sao đây.”
Chị ấy bước đến ôm lấy tôi, tôi ngửi được mùi rượu từ chị ấy.
“Sao lại uống rượu nữa rồi.”
Chị ấy cúi đầu, không chịu nói. Tôi bình ổn lại rồi cùng chị quay về nhà.
Từ từ dìu chị đến sô pha, cởi áo khoác, để chị nằm xuống, giúp chị cởi giày và đi dép, cho chị uống chút nước nóng rồi nói với chị, “Chị nằm đây một lát, em đi nhặt chiếc dép kia về,”
Bởi vì dép của tôi và chị ấy là dép đôi nên tôi không muốn mất chiếc đó. Sau khi tôi quay lại, chị ấy đã ngủ trên sô pha. Tôi lấy chăn, đắp cho chị rồi ngồi trên sàn tựa vào sô pha. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác an yên không thể giải thích được, có một số lời nói và cảm giác nếu không nói sẽ dâng trào lúc ta không hề hay biết. Những tình cảm lắng đọng suốt bao lâu nay, những thầm thương chôn sâu torng lòng, những mất mát dai dẳng khiến tôi bật thốt thổ lộ tất cả khi đối mặt với chị.
Tôi gối đầu trên sô pha, chậm rãi nói:
“Chủ nhà của em ơi, có thể em là một người khù khờ, dè dặt, thậm chí nhát gan nên em mới chọn chôn chặt tình cảm thương nhớ này lại. Ban đầu, em sợ mất đi chị, sợ khoảng thời gian này chỉ là giấc mộng của riêng em, sợ em thích chị những chị chỉ xem em như bạn bè, vì thế em mới không dám nói ra, chỉ dám ở bên chị như một người bạn, nghĩ chỉ cần chị hạnh phúc là đủ. Nhưng về sau, chị đối với em đặc biệt như thế, sao em không cảm nhận được tình cảm của chị chứ? Có điều em lại sợ, nếu như chúng ta ở bên nhau, chị sẽ bị chỉ trích, em không muốn chị vừa được em chữa lành lại phải rơi vào trạng thái như trước kia. Em sẽ đau lòng lắm.
Em sợ đồng nghiệp bàn tán sau lưng chị, sợ gia đình chị chất vấn chị, sợ cả người nhà em sẽ gây phiền phức cho chị. Chị trong lòng em tốt đẹp đến thế, sao em nỡ để chị chịu tổn thương một lần nữa? Thế nên em vẫn luôn không dám thổ lộ. Nhưng mấy ngày nay chị bỏ đi, em khó chịu lắm. Cứ nghĩ đến sẽ mất chị, mỗi ngày trải qua khổ sở tựa một năm, chỉ muốn nhanh chóng được gặp lại chị.”
Tôi cúi đầu nghẹn ngào.
“Em thực sự không muốn mất chị. Nếu chúng ta có thể ở bên nhau mãi thì thật tốt. XXX, em thật sự vô cùng thích chị.”
Thật không ngờ, chị ấy bất ngờ chồm tới, mang theo mùi rượu và mùi cơ thể quen thuộc, hôn lấy tôi.
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới của tôi rực sáng muôn vàn vì sao.
Gió gặp biển, sương trắng gặp bình mình, còn em, gặp được chị.
Sau đó, chị ấy đỏ mặt, xấu hổ nép vào lòng tôi. Tôi ôm lấy chị, tựa như ôm lấy cả thế giới.
Chị ấy đánh tôi một cái thật mạnh, làm mặt xấu trách, “Tôi chờ câu này lâu lắm rồi.”
Tôi vùi đầu vào mái tóc dài của chị, hít lấy hương thơm tỏa ra, nắm lấy tay chị, vừa dịu dàng vừa chắc chắn nói, “Chủ nhà của em ơi, hãy để em làm hiệp sĩ của chị nhé, em sẽ liều mạng bảo vệ chị.”
Chị ấy xoay người ôm lấy tôi, nhẹ nhàng đáp, “Không, tôi chỉ muốn cậu làm cậu thiếu niên của tôi.”
Cuối cùng, chúng tôi đã hẹn hò với nhau sau nhiều tháng thầm yêu đối phương, và sau khi cứu rỗi và chữa lành cho nhau. Chúng tôi thống nhất không nói cho đồng nghiệp và bạn bè, giữ nguyên mối quan hệ như cũ khi ở trên công ty. Còn với gia đình đôi bên, chúng tôi sẽ từ từ thông báo cho họ.
Mặc dù chúng tôi đã thống nhất rồi, nhưng những lúc ở công ty, có lúc tôi vẫn bị chị lấy danh nghĩa công việc gọi vào rồi làm nũng với tôi, đòi tôi ôm chị như một cô nhóc vậy. Cũng may các đồng nghiệp khác đều không phát hiện ra.
Một hôm nọ, chúng tôi cùng ở nhà xem bộ phim “Chúng ta kết hôn nhé”. Sau khi xem xong, khi tôi đang ôm chị, chị đột nhiên hôn tôi nói, “Chúng ta sống cùng nhau đi.”
Tối hôm ấy, chị ấy đã giao cả thế giới cho tôi.
Sau đó tôi cùng chị ấy đi gặp ba mẹ chị. Mặc dù vẫn có chút trắc trở, nhưng cuối cùng tôi đã nhận được sự đồng ý của cha mẹ chị. Tết năm nay chị ấy cũng sẽ cùng tôi về nhà gặp cha mẹ tôi. Cuối năm nay chúng tôi sẽ đăng kí kết hôn.
Nếu chúng tôi kết hôn, tôi sẽ ẩn câu trả lời này. Nếu như không ẩn, xin hãy tin rằng chúng tôi đã kết hôn, nhưng không tiện công khai vì một vài lí do riêng.
Bởi dù sao,
Núi, sông, gió và tuyết trong tương lai,
Tôi chỉ muốn đi cùng với chị ấy.
Mây trắng trôi trôi, thế giới dịu dàng,
Chúc mọi người vạn sự như ý, bình an hạnh phúc.


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Bạn có bí mật nào chỉ có thể chia sẻ ẩn danh? – Tôi hẹn hò bí bật với cấp trên (Phần 2)Phần 1: bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả v, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/804095800455130