[webiste Phụ Nữ ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (phần cuối)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất t

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (phần cuối)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất t được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (phần cuối)
____________
Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
(Bạn nào đọc rồi xin đừng spoil ạ, hy vọng các bạn ý thức hơn và tôn trọng người dịch! Còn nếu bạn muốn spoil thì các bạn tự dịch rồi đăng đi ạ, không việc gì phải vô cmt spoil hết. Bạn nào spoil mình xin phép ban! Mình cảm ơn các bạn )
Link p1: https://m.facebook.com/groups/weibovn/permalink/798721220992588/
Link p2: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/802014147329962/
<> – Lục Diệc Ca
4.
Sau này, Thịnh Hoan cô tốt nghiệp tiến sĩ.
Vận may của cô thật sự không được tốt lắm, ngay năm cô ra trường lại rơi vào thời điểm kinh tế suy thoái, nhiều doanh nghiệp phải đóng cửa. Các sinh viên tốt nghiệp bằng thạc sĩ hay tiến sĩ như cô ra trường đều làm công việc trái ngành.
Chín tháng trôi qua cô vẫn không tìm được việc làm. Cô nghĩ cứ theo đà này, có lẽ cô không thể tiếp tục trụ lại trên đất Mỹ.
Cô buộc phải về nước, về quê hương của cô, về cái nơi mà cô không thèm quay lại nhìn dù chỉ là một cái khi cô chuẩn bị lên máy bay, về nơi mà cô đã từng thề cả cuộc đời này cô sẽ không bao giờ quay lại.
Lần này, chuyện mà cô phải đối mặt so với lần đầu tiên cô bị mất học bổng tuyệt vọng hơn nhiều. Nhưng cô không khóc, cô bắt đầu thu dọn hành lý, làm xong hết các loại thủ tục. Cô trách bản thân mình quá kém cỏi, cô chấp nhận chịu thua.
Một ngày trước khi rời đi, cô hẹn Chu Kỳ Lâm đến nhà cô, liên kết máy tính với ti vi, hai người cùng ngồi trên sàn nhà, mỗi người ngồi một bên, cùng xem một bộ phim.
Là bộ phim do cô chọn, <>. Sự thật thì cô rất ghét xem phim, thậm chí là phim chiếu rạp, bởi vì cô cảm thấy việc xem phim rất lãng phí thời gian, mỗi ngày cô đều rất bận, bận không ngừng nghỉ, nên cô không bao giờ dành thời gian cho những chuyện vô bổ.
Và rồi vì một lần ngoại lệ duy nhất này, đã khiến cho cô lãng phí cả một đời.
Ánh đèn ti vi chớp chớp mờ mờ, Thịnh Hoan hiển nhiên không xem phim, mà cứ nhìn mỗi Chu Kỳ Lâm, còn Chu Kỳ Lâm chưa hề quay qua nhìn Thịnh Hoan dù chỉ một lần.
Sau đó cô đã nghe thấy nhân vật Trương Quốc Vinh nói: “Trên thế giới này có một loài chim không có chân, cả đời nó chỉ có thể bay trên trời, bay mệt rồi thì có thể luồng vào những cơn gió mà nghỉ ngơi, loài chim này cả đời chỉ có thể tiếp đất một lần, đó chính là khi nó chết đi.”
Cô dựa người vào tường, cảm thấy trên gương mặt mình có hai hàng nước mắt nóng đang chảy xuống.
“Chúng ta kết hôn đi.” Chu Kỳ Lâm đột nhiên lên tiếng.
Thịnh Hoan liền quay lại nhìn Chu Kỳ Lâm, nhưng thấy sắc mặt anh vẫn bình thường, lúc đầu cô nghĩ rằng mình đã nghe lầm, nhưng từ từ mới định hình lại được.
Sau khi xảy ra sự việc mà ba của Chu Kỳ Lâm đã gây ra vào năm đó, cả gia đình anh đều sang Mỹ định cư. Nếu như cô kết hôn với anh, thì có thể dựa vào thân phận làm dâu nhà anh mà ở lại Mỹ, điều này đối với chuyện tìm việc làm của cô cũng rất có ích. Lúc di dân có rất nhiều người đã thông qua việc này mà lấy được danh nghĩa để ở lại Mỹ.
Cô nợ lòng tốt của anh rất nhiều, 100000 đô năm đó anh cho cô vay vẫn chưa trả, ngày hôm nay lâm vào cảnh hoạn nạn, lại nhờ vào anh ấy dùng cách này để giúp đỡ cô.
Trước lời đề nghị của anh, cô đã im lặng rất lâu, sau đó gật đầu: “Được”.
Ngày hôm đó ở Seattle không có nắng, bầu trời có màu ảm đạm, gió lại lớn, chỉ cần thổi ngang qua mặt thì giống như có cây dao xước ngang qua da mặt vậy.
Đó chính là câu nói tình cảm nhất mà đời này Chu Kỳ Lâm đã nói với cô.
Nhưng nếu có muốn gần gũi hơn nữa thì đó cũng không phải là sự thật.
Sang hôm sau, anh và cô đã đi đăng ký kết hôn. Anh mời cô đi ăn tối tại nhà hàng ba sao Michelin, cô nhất quyết muốn thanh toán tiền bởi vì anh đã giúp cô rất nhiều.
Lúc về nhà cô đột nhiên nhớ lại, liền lên mạng tra hoàng lịch (hoàng lịch là sách nói về thời tiết và ngày tháng), và cô tra được hôm nay là ngày đại cát, thích hợp cho việc cưới hỏi.
Sau khi kết hôn, cuộc sống của cô và anh cũng không có gì thay đổi, hai người vẫn là nhà ai nấy sống, ai làm việc nấy. Điều may mắn sau cuộc hôn nhân này chính là cô đã tìm được việc làm, tiền mà cô nợ anh cuối cùng cũng trả hết.
Rồi đột nhiên có một ngày, anh chủ động đến tìm cô, cắn răng khó nói, vì anh muốn nhờ cô giúp một chuyện.
Hóa ra gia đình anh đã biết chuyện hai người kết hôn, ai cũng đều rất vui mừng, muốn tổ chức một hôn lễ đường hoàng.
“Gia đình anh thật sự không phản đối chuyện này sao?” cô ngạc nhiên hỏi.
“Ừ”, anh điềm đạm nói, “Mọi người đều rất phấn khởi.”
Cô im lặng, có lẽ cô đã chán ngấy việc cãi vã nhau trong ngần ấy năm rồi, chỉ cần người đó không phải là Chu Vũ Phi là được.
“Không cần phải tổ chức hôn lễ đâu, anh nên nói sự thật cho mọi người biết, để tránh xảy ra trường hợp xấu về sau.”
“Tôi đã nói rồi”, Chu Kỳ Lâm đáp, “Nhưng ba tôi kiên quyết, vì mọi người đã chờ đợi quá lâu rồi, trông mong đến nỗi thành tâm bệnh, thật thật giả giả họ không quan tâm nữa.”
“…Vậy còn anh thì sao, em muốn hỏi, Chu Kỳ Lâm, anh có quan tâm không?…”
Kể ra cũng trùng hợp, vào ngày cô và anh tổ chức hôn lễ, cũng là ngày cuối đông, ngày 31 tháng 12. Mọi việc trong hôn lễ đều do gia đình anh sắp xếp, cô không giúp được gì, chỉ có thể giả vờ không mảy may để ý đến mới không bị anh phát hiện.
Thật ra cô rất muốn chính tay mình làm hết mọi việc, bởi vì cô biết, chuyện này chỉ diễn ra duy nhất một lần trong đời cô.
Cô cũng hay mơ ước rằng sẽ có một ngày anh yêu cô.
Mấy năm nay trong cuộc hôn nhân này cô chưa từng biết được mùi vị của tình yêu thật sự như thế nào.
Nhưng cô vẫn luôn tin rằng, tình yêu chính là việc tốt đẹp nhất mà bất cứ ai gặp được trong cuộc đời này.
Sau khi hôn lễ kết thúc, lúc quay về, cô và anh chuyển chuyến bay tại sân bay thủ đô Bắc Kinh, nhưng lại gặp chuyện ngoài ý muốn của cô, đó là gặp phải Chu Vũ Phi.
Cô ta chỉ có một mình, mặc một chiếc áo len trắng rộng, xõa tóc, không được gọi là đẹp, nhưng nhìn có vẻ thanh lịch. Rõ ràng đây là lần đầu Thịnh Hoan gặp cô ta, nhưng ánh mắt của Thịnh Hoan khi vừa nhìn thấy cô ta liền nhận ra ngay. Trái tim của Thịnh Hoan đập mạnh liên hồi, nó nói cho Thịnh Hoan biết, người đó chính là Chu Vũ Phi.
Nếu như buộc phải đưa ra nguyên nhân vì sao Thịnh Hoan lại như vậy, thì đó có lẽ là do Thịnh Hoan cô đã yêu Chu Kỳ Lâm.
Tư thế bước đi, cái mím môi im lặng, biểu cảm cười, cử chỉ của Chu Vũ Phi kia vô cùng giống Chu Kỳ Lâm. Đó hẳn là dấu ấn đã khắc sâu trong đời của hai người họ suốt bao nhiêu năm qua, Thịnh Hoan cô tự biết mình mãi mãi sẽ không học được những điều đó.
Chu Vũ Phi nhìn thấy Thịnh Hoan và Chu Kỳ Lâm, cô ta sững sờ, sau đó cười nói: “Đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp.” Chu Kỳ Lâm nhẹ nhàng đáp.
Từ trước đến giờ, Thịnh Hoan cô chưa bao giờ nghe qua anh nói chuyện bằng một giọng nhẹ nhàng đến như vậy.
“Nghe nói anh đã kết hôn rồi”, Chu Vũ Phi nhìn cô, nhún nhún vai: “Vợ của anh có lẽ không mấy gì thích nhìn thấy em, nên em đi trước đây, chúc hai người hạnh phúc.”
Chu Vũ Phi vừa nói vừa quay người chạy đi. Thịnh Hoan nhìn theo bóng lưng ấy, cô đột nhiên ngộ ra, mấy năm nay, cô không phải là người duy nhất tuyệt vọng như những con bướm đêm gồng mình đối chọi với ngọn lửa. Chỉ là cả hai con người họ Chu kia là nhân vật chính cùng nhau diễn trên một sân khấu, còn Thịnh Hoan cô thì chỉ là một diễn viên được sắp xếp để diễn một phân đoạn nhỏ tiếp theo của vở kịch.
Qua một lúc sau, cô nghe thấy Chu Kỳ Lâm trầm giọng nói: “Đi thôi.”
“Anh có thể giải thích với Chu Vũ Phi”, cô nói.
“Không có gì để giải thích hết”. Anh không quay lại mà đáp.
Sau khi kết hôn, anh chưa một lần nhắc đến Chu Vũ Phi trước mặt cô.
Ngay cả khi đó chỉ là một thỏa thuận, nhưng anh biết cách dung hòa tất cả mọi thứ. Với cô, anh thật sự là một người ấm áp, dịu dàng đến mức tàn nhẫn.
5.
Thời gian một năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Có một đêm, cô không thể chịu nổi nữa, cô như nổi điên lên xách theo rượu đến nhà anh, cô dường như không thể kiềm chế trái tim mình nữa, trong đầu cứ nghĩ đến việc cô nam quả nữ sau khi say sẽ xảy ra chuyện.
Chu Kỳ Lâm gục trước, cô bắt đầu tháo áo khoác, để lộ bộ đồ ren mặc ngủ. Cô tiến đến chỗ anh, che mất cả ánh trăng sáng đang chiếu rọi ngoài ca, cô muốn hôn lên môi anh.
Và rồi, lần thứ hai cô nghe thấy anh dùng giọng nhẹ nhàng kêu lên: “Phi Phi.”
Cô dừng lại.
Ngồi sụp xuống, hai tay ôm vào đầu gối, đau đến mức sắp nghẹt thở.
Tại sao chứ, tại sao, tại sao!!!
Sau này cô vượt qua được cuộc phỏng vấn, nhận được thông báo và lấy được thẻ xanh một cách thuận lợi. Thế là ngay tối hôm đó, tại nhà hàng Itali, cô mời anh ăn cơm.
Cô mặc một chiếc váy đen rất trang trọng, anh đã gọi các món giống hệt một năm trước, cô vẫn luôn tự cho rằng mọi thứ là do mình đã nhớ nhầm chứ không muốn tin rằng anh có trí nhớ tốt.
Trong lòng cô luôn có một chuyện khiến cô cứ nghĩ mãi, dường như chuyện đó đã trở thành chấp niệm của cô.
Nhiều năm trôi qua như vậy, có lần nào anh ấy bởi vì cô mà động lòng không, có giây phút nào anh ấy yêu cô không…….
Cô nhìn anh với khuôn mặt do dự, rồi bắt đầu mở miệng nói bằng giọng ấm áp, nhưng vẫn là không có dũng khí để hỏi anh về điều mà bản thân mình luôn nghĩ đến, thế là cô nói: “Tôi có ba việc muốn nói, thứ nhất, tôi lấy được thẻ xanh rồi. Thứ hai, tôi từ chức rồi. Thứ ba,……..”
Anh rót cho cô một ly rượu, cười nói: “Chúng ta ly hôn đi.”
Trước khi kết hôn, cô với anh đã giao ước, đợi đến khi cô lấy được thẻ xanh thì hai người sẽ ly hôn.
Cô cũng cười, cụng ly với anh: “Đại ân này không thể dùng lời để cảm tạ.”
Nhưng nét mặt anh lại hiện rõ sự áy náy: “Thật xin lỗi, tôi chỉ có thể dùng cách này để giúp cô.”
Đối với anh mà nói, cuộc hôn nhân này giữa hai người thực sự chỉ là một chuyện cỏn con.
Dù bắt đầu hay kết thúc cũng không có gì quan trọng.
Nhưng đối với tình cảm mà cô dành cho anh, sự hạnh phúc, niềm vui sướng hay sự tan vỡ, anh đều không biết.
Cô cảm thấy rất tức giận, đến mức muốn hất tung cái bàn, muốn cầm cả bình hoa ngay tay cô đập vào đầu anh, hay thẳng thắn mà nói là cô muốn châm lửa đốt sạch hết chỗ này.
Kỳ thực cô vẫn luôn đợi anh.
Đợi anh mở miệng nói yêu cô, đợi anh mở miệng giữ cô ở lại.
Tình cảm của cô không to lớn tới mức hy sinh cả bản thân mình để hoàn thiện người mà mình yêu, cô chỉ cần anh ấy hạnh phúc là đủ rồi.
Đáng tiếc cô không có cách nào để tiếp tục nữa.
Lúc đầu, cái cô muốn chỉ là được gặp anh, nghe anh tâm sự, sau đó cô lại muốn được gần anh hơn. Con người có lòng tham không đáy, cô không ngừng cầu xin, không ngừng ảo tưởng, mong muốn anh có thể yêu cô một chút, yêu thêm một chút nữa, yêu cô nhiều giống như cô yêu anh, thậm chí còn muốn anh yêu cô nhiều hơn cô yêu anh.
Nhưng cô không thể vờ như không biết trong lòng anh luôn có hình bóng của người khác mà cùng anh sống hết đời này.
“Chu Kỳ Lâm, em rất buồn, rất buồn, thật sự rất buồn, nhưng em đành bất lực”…
Ngày cô và anh ly hôn, Seattle lại bắt đầu có tuyết rơi.
Tuyết cứ rơi, cô và anh đứng đối mặt nhau, cùng nhau nói ra câu cuối cùng trước khi chấm dứt mối quan hệ này.
Anh chìa tay ra, nhẹ nhàng phủi tuyết trên đầu cô, cười nói: “Ở Chinatown có một nhà hàng lẩu mới mở, lần sau tôi mời cô ăn nhé.”
Cô ngơ ngác nhìn anh, sau đó lùi về một bước, bình tĩnh mà nói: “Chu Kỳ Lâm, có lẽ chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa.”
Anh sững sờ.
Cô nhìn vào mắt anh, nói rõ từng chữ một: “Chu Kỳ Lâm, em yêu anh.”
Sau đó cô quay người chạy đi, không quay lại nhìn phản ứng của anh.
Từng bước từng bước một, anh không kịp đuổi theo.
Trước đây không lâu, cô từng đọc qua một chuyện tình, trong đó có viết một câu: “Giữa anh và em vốn không duyên không phận, chẳng qua là do bản thân em tự tạo ra mà thôi.”
Mấy năm nay, giữa cô và anh chẳng phải giống như thế sao? Toàn bộ mọi thứ đều là do cô cố gắng mà tạo thành. Sau cùng cô cũng đã lay chuyển được vận mệnh, cái gọi là “thiên thời”, “địa lợi” đều quay về phía cô, nhưng “nhân hòa” thì không.
Cuối cùng cô vẫn thua trước anh!
6.
Vào ngày cuối cùng của năm, cô rời khỏi Seattle.
Đến lúc này cô mới phát hiện, cô thậm chí còn chưa kịp tạm biệt bạn bè. Màn đêm buông xuống, cô đang trên đường đến sân bay, nhìn những ánh đèn đang le lói ở phía xa xa, cô đột nhiên nghĩ đến việc sau này cô không được cùng anh chào đón mùa xuân nữa.
Dù hai người chưa từng ăn mừng gì to lớn, nhưng từ nay về sau, ngay cả đĩa sủi cảo bốc khói và 2 lon coca ướp lạnh cũng không còn nữa.
Không biết sau này, khi anh đi siêu thị một mình, sẽ có lúc nào anh nhớ đến cô không, dù chỉ là một chút.
Cô đứng ngay cửa lên máy bay, ngập ngừng, nhưng không hề quay đầu nhìn lại.
Thật ra Seattle vốn không phải là một thành phố ấm áp, mặc dù đã từng có rất nhiều người quay vô số bộ phim tình cảm ở đây, được nhiều người hướng đến và khát vọng, nhưng nó luôn là một nơi giá lạnh, và nó chưa từng yêu bất cứ ai.
Nhưng nó là thành phố duy nhất mà cô thích, vì cô đã gặp được Chu Kỳ Lâm tại nơi này, bắt đầu câu chuyện của cuộc đời cô.
Nó đã từng mang đến cho cô sự ấm áp như đang sống trong một gia đình đầy tình cảm và sự yêu thương, nhưng cô buộc phải sớm rời khỏi nó, nói một tiếng xin lỗi và trân trọng.
Chỉ là không nói “tạm biệt” với nó, bởi vì sau này có còn gặp lại nó để nói lời tạm biệt nữa đâu.
Cũng có thể cả đời cô sẽ như vậy, không ngừng phiêu bạt đó đây.
“Các con nên chọn đường hẹp mà đi, bởi vì thứ dẫn đến cái chết, chính là đại lộ, đường càng lớn, sẽ càng có nhiều người đi.
Thứ dẫn đến sự bất tử là đường hẹp, đó chính là tiểu lộ, ít người có thể tìm thấy.”
Máy bay cất cành trong đêm, nó phát ra một tiếng gầm rất lớn rồi từ từ rời khỏi mặt đất.
Cô nhắm mắt lại lắng nghe tiếng chim vỗ cánh trong trời tuyết rơi, không ngừng tìm kiếm phía trời trong mà bay tới.
Nó bay mãi không ngừng, càng bay càng xa.
Dưới bầu trời nặng nề không một tia sáng.
Như cuộc đời cô mãi không tìm thấy được tình yêu của anh!
————————Chap 1 kết thúc, các bạn chờ Chap 2 nhe^^————————
Nguồn: zhihu


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] TRUYỆN NGẮN (Chap 1) (phần cuối)____________Lược dịch bởi: Hoa Ngàn Thiên | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất t, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/805861610278549