[webiste Phụ Nữ ASK] CẢM GIÁC CÓ CẢ CHA LẪN MẸ ĐỀU ĐÁNG GHÊ TỞM LÀ THẾ NÀO?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] CẢM GIÁC CÓ CẢ CHA LẪN MẸ ĐỀU ĐÁNG GHÊ TỞM LÀ THẾ NÀO?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] CẢM GIÁC CÓ CẢ CHA LẪN MẸ ĐỀU ĐÁNG GHÊ TỞM LÀ THẾ NÀO?
_______________
Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
[+57.334]
Trước khi mang thai tôi, mẹ tôi đã phá thai rất nhiều lần.
Sau khi tốt nghiệp năm mười tám tuổi, bà ấy dựa vào việc bán thân cho đủ loại đàn ông để kiếm chỗ ở lẫn thu nhập.
Năm 1999, thời gian đi làm ở quán Trung y, bà ấy gặp cha tôi – một tên cặn bã khác.
Ở nhà cha tôi không lâu thì bà ấy bất ngờ mang thai lần nữa.
Phá thai? Phá thì phá thôi.
Thuốc uống vào nhiều, kiểm tra lại thì sạch sẽ rồi.
Bà mới tròn hai mươi tuổi thôi, chưa muốn có con.
Tầm tháng rưỡi sau, bà ấy lại bất ngờ mang thai lần nữa.
Không chút do dự, dứt khoát muốn phá thai tiếp. Lúc bà nội tôi với bà ấy đi đến cửa nhà thì bị hàng xóm ngăn lại.
Hàng xóm nói nếu phá thai thì không tốt cho đứa trẻ sau. Sau khi về nhà thương lượng, lại lo lắng sau này không mang thai được nữa, họ quyết định giữ lại đứa bé. Hai người cưới chạy, vội vàng đăng ký kết hôn, không có tiệc mừng, ngay cả ảnh kết hôn cũng chả có.
Mười tháng sau thì tôi ra đời.
Chưa tới mười ngày thì mẹ tôi đi mất, một tay ông bà nội mua sữa bột nuôi tôi.
Mẹ tôi tiếp tục làm ở tiệm Trung y, ít hỏi thăm sức khỏe tôi, cho dù thỉnh thoảng trở về thì không đánh cũng mắng.
Cha tôi thì lân la ở mấy quá cafe internet. Ký ức khắc sâu trong đầu tôi kể từ khi còn bé là bị mẹ dắt đi khắp nơi tìm ông ấy.
Kịch hóa câu chuyện là: Sau khi tôi sinh chưa được hai tháng thì mẹ tôi lại mang thai lần nữa, lại phá thai lần nữa. Đặt vòng. Rốt cuộc lần này đã kết thúc chuỗi mưu sát liên hoàn của bà ấy.
Ông bà nội một tay nuôi tôi khôn lớn, từ nhà trẻ đến tiểu học.
Hai người kia chưa từng quan tâm đến tôi, gửi tôi ở nhà ông bà nội ăn chùa uống chùa.
Gây gổ đánh nhau là chuyện cơm bữa.
Năm tôi sáu tuổi, hai người họ lần đầu li dị.
Bà ấy chạy tới trường, chặn đứa trẻ chưa tới sáu tuổi là tôi lại, uy hiếp tôi đi theo bà ấy.
Tôi khóc, tôi không muốn, tôi không nỡ rời xa ông bà nội, vậy là bà ấy bắt cóc đứa trẻ “Còn nhỏ đã tham phú phụ bần” là tôi.
Tôi bị bà ấy kéo tới một ngôi nhà mới hoàn toàn xa lạ.
Cha tôi theo tới, ba người sinh sống với nhau hai năm.
Nửa đêm, tôi ngủ ở bên cạnh thường bị tiếng hai người họ ân ái với nhau đánh thức.
Tái kết hôn thôi. “Vì đứa trẻ”
Bởi vậy tôi lại trở về nhà ông bà nội, tiếp tục sống nhờ.
Lúc thi lên cấp hai, tôi nói với hai người họ là muốn đến vùng khác thi vào trường học tốt hơn.
Học phí không đắt, mỗi tháng có một ngàn tệ tiền học bổng.
Hai người họ không chịu: “Bọn tao không có tiền cho mày đi học trường tốt như thế.” “Học công lập đi rồi sau này ra ngoài kiếm tiền.”
Sống nhờ ở nhà ông bà ngoại còn không chịu dùng tiền để sinh hoạt, thu nhập trung bình mỗi tháng của bọn họ khoảng năm ngàn tệ.
Mỗi kỳ ở trường công lập chỉ đóng có vài đồng, chất lượng trường không tốt, có nên đi học không?
Tôi khóc, tôi không muốn đi, tôi biết kiếp này chỉ có thể dựa vào bản thân.
Thậm chí tôi còn làm náo loạn đến cục cảnh sát, họ vẫn khuyên tôi nên nghe lời cha mẹ.
Đúng vậy, dẫu sao phần lớn cha mẹ đều hiền lành cả.
Năm lớp sáu, chuẩn bị thi chuyển cấp, hai người gây gổ đánh nhau. Tôi bị chó cắn bị thương, hai người họ cười trên sự đau khổ của tôi, bảo là bị cắn đáng lắm.
Hai lần động tới cảnh sát vì lúc ăn cơm chiều tôi vô tình đụng vào chân ông ấy, bị ngắt cơn nghiện nên ông ấy nghĩ tôi chống lại ông ấy, không hiểu sao lại uy hiếp, muốn đánh chết tôi.
Tôi không hiểu. Rốt cuộc tôi sai ở đâu?
Tháng năm, sau đôi ba lần tôi cố gắng, rốt cuộc đã được một cơ hội đi thi.
Thành tích: Hạng nhì.
Cầm học bổng toàn phần, tôi được bước vào cánh cửa trường học ở vùng khác như ước nguyện.
Số phận sẽ thay đổi à? Không có đâu.
Trước kia mẹ tôi đã từng nạo rất nhiều thai là nam. Rất nhiều năm sau, tức là gần đây tôi mới phát hiện rằng mình vì vậy mới trở thành gay.
Đơn giản mà nói, kháng thể của thai nhi nam trong cơ thể bà ấy biến tâm trí tôi thành phụ nữ.
Từ năm thứ tư, tôi bắt đầu lo lắng về giới tính.
Mỗi ngày dài bằng một năm, không thể không chuyển trường trở về quê cũ.
Sau khi trở về, hai người họ nhục mạ đủ đường.
“Quá thất vọng về mày”, “Đáng lẽ lúc đầu tao thà bắn lên tường còn hơn”, “Tự tưởng mình thanh cao, hóa ra chả là cái thá gì hết”. Cho dù trước khi đi ngủ cũng không thể tránh khỏi chuyện bị hai người họ đe dọa.
Tháng 9 năm 2013, tôi tốt nghiệp cấp hai.
Ở lì trong nhà.
Trong kỳ nghỉ, thậm chí có lúc cha tôi còn muốn chặt ngón tay tôi: “Hận rèn sắt không thành thép” hoặc là “Vô giá trị thì diệt bỏ luôn”???
Từ đó, hai người họ không quan tâm đến tôi nữa, tiếp tục sống nhờ ở nhà ông bà nội, ăn chùa ở chùa.
Tháng 1 năm 2014. Ông nội không nỡ nhìn tôi chán chường như vậy, chi hơn một vạn tệ đưa tôi tới bệnh viện ở Thành Đô chữa trị.
Trầm cảm nặng và có triệu chứng tâm thần.
Nằm viện một tháng rồi lĩnh thuốc, xuất viện, tháng tám cùng năm đi học tiếp.
Thành tích vẫn ổn.
Nhưng khiến tôi chán ghét là: Người mẹ bình thường vốn không quan tâm đến tôi lại đóng một vai khác ở nơi này.
“Mẹ biết con khổ, mẹ cũng muốn thay con gánh vác những nỗi khổ ấy.”
“Mẹ tự hào về con!”
Ba tháng sau, tôi nghỉ học lần nữa, ở lì trong nhà.
Từ đó, tôi bắt đầu cuộc sống của một trạch nam vô dụng.
Ông ấy nhấc tôi lên giữa không trung, toàn bộ phần lưng đều bị đập xuống đất, rất nặng. Từ đó về sau, cơ bắp toàn thân đều bị liệt mềm, chức năng thần kinh rối loạn, việc mất khả năng tình dục theo tôi đến cuối đời.
Năm tôi mười sáu tuổi, hai người lại li dị.
Bà ấy lừa tất cả mọi người trong nhà, ôm căn nhà xuống giá mua chung lúc kết hôn (hai người họ thương lượng giả vờ li hôn) rồi bỏ trốn một mình.
Để tôi ở lại nhà ông bà nội.
Tháng 2 năm 2017, có lẽ cảm thấy sau này vẫn cần tôi, cho nên bà ấy đón tôi đến căn nhà mới ở cùng.
Cha tôi vì luyến tiếc bà ấy (thể xác), mỗi tháng đưa cho bà ấy một ngàn tệ, lấy mỹ danh là “Tiền sinh hoạt cho tôi”.
Bà ấy tự tiêu tiền cho bản thân, mỗi đêm nhắc mẹ ruột của bà ấy đưa đồ ăn thừa cho tôi, không chết đói là được.
Nhiều lần tôi đói đến hoa mắt chóng mặt, tay chân như nhũn ra, vài lần gần như bất tỉnh.
Gọi điện cho cha, báo cho ông ấy biết những gì bà ấy đã đối xử với tôi rồi đổi được một câu: “Tiền đấy là cho mẹ mày chứ không phải cho mày, mẹ mày thích dùng sao thì dùng.”
Tháng 5 năm 2018, hai người thương lượng “Xử lý” tôi.
Tôi bị đưa vào một ngôi trường cai nghiện Internet tương tự như Dương Vĩnh Tín.
Một tháng bị đánh bốn lần, tát, đập đầu, bắt khỏa thân rồi cấu xé, đủ loại hình phát vượt qua tưởng tưởng. Mọi người lục đục với nhau, bị “chiến hữu” bắt nạt.
Giữa chừng thì ông bà nội tôi chạy tới cầu xin, bằng không tôi sẽ thật sự chết trong đó. Sau khi bị hành hạ, tôi vẫn còn sống để trở ra.
Hai người họ sau khi biết sự thật vẫn tiếp tục uy hiếp: “Còn không nghe lời nữa, bọn tao lại đưa mày vào đấy.”
Tôi đi học như một con rối biết đi chừng một tháng thì lại nghỉ học.
Cha vẫn dùng một ngàn tệ “tiền sinh sống” để bù đắp cho bà ấy (thể xác).
Tôi biết bà đang bỡn cợt ông ấy.
Tôi nói cho ông ấy biết, ông ấy không tin, còn uy hiếp: “Dù thế nào thì bà ấy cũng là mẹ mày.”
Đúng vậy, dù sao hai người họ cũng là châu chấu trên cùng một sơi dây (Đồng hội đồng thuyền).
Cho đến năm 2019, bà ấy tìm được bạn trai lần nữa.
Không phải cha tôi.
Ông ấy chạy tới, tỉnh táo bảo muốn chém chết bà ấy, hỏi tôi định làm thế nào.
Tôi hờ hững: “Biết suy nghĩ cho tôi từ khi nào thế?”
Bà ấy tìm đến đứa em trai ruột của mình để được che chở.
Câu chuyện lắng xuống.
Sống không hòa hợp với bạn trai mới. Dù sao nhân phẩm của hai người cũng chẳng ra gì. Một mối quan hệ toàn là giả dối.
Bà ấy dùng móc áo đánh tôi, bắt tôi phải nghe lời bà ấy, tẩy não tôi, nói là bà ấy tốt bụng suy nghĩ cho tôi, chứ cha tôi thì không đâu.
Tôi hờ hững, chẳng lẽ tôi bị ngu?
Khổ sở mười tám năm như người ta uống nước vậy, ấm lạnh tự mình hiểu.
Đến bây giờ tôi vẫn còn bị hai người họ dùng chỗ ở để uy hiếp sau này phụng dưỡng bọn họ.
Chỉ có ông bà nội bầu bạn với tôi.
Bạn nhìn xem, cha mẹ như vậy có độc ác không?
Thứ đáng hận nhất là sau khi trải qua hết những điều đó, tôi rốt cuộc vẫn không thể không dùng giọng điệu bình tĩnh thế này để bày tỏ cho người khác biết.
Đây không phải do tâm lý tôi mạnh mẽ, chẳng qua là nhu cầu bản thân thấp mà thôi.
Kể từ khi phải tích lũy những tổn thương đó, tình cảm của tôi trở nên lạnh nhạt, lăn lộn chờ chết đã trở thành thứ tôi theo đuổi trong kiếp này.
Niềm vui nỗi buồn của mỗi người không hề giống nhau. Tôi chỉ cảm thấy bọn họ thật ồn ào.
7.5.2020
Cảm ơn lòng tốt của tất cả mọi người.
Thật ra sau khi chịu nhiều tổn tương, cảm xúc của tôi không thay đổi nhiều, kiếp này cũng chẳng có điều lớn lao gì muốn theo đuổi. Thứ “Đau khổ tuyệt vọng” mà mọi người lo lắng có phát sinh trên người tôi, song thứ lớn hơn lại là chết lặng, chẳng còn hứng thú gì.
Tôi chỉ hy vọng có thể kiếm được tiền phụng dưỡng ông bà nội, để ông bà được chết già.
Những điều tôi kể ở trên đều là sự thật, tôi không cần thiết phải lừa mọi người.
Thật ra thì từ trở về từ “Dưỡng Vinh Tín”, tôi đã từng nghĩ đến tự sát, nhưng lo lắng đến quả báo của Phật giáo nên vẫn cứ luôn mềm yếu, lựa chọn tiếp tục cuộc sống nửa sống nửa chết thế này.
Đây là bi kịch cả đời của tôi. Nhìn từ ngoài vào thì tôi là một thằng đàn ông nhu nhược, nhìn từ trong ra thì tôi là một người đàn bà tàn tật kiên cường.
Kể ly kỳ như tiểu thuyết khiến mọi người thắc mắc khó hiểu cũng một phần do tôi không hòa đồng.
Thật ra đến lúc này tôi cũng nhìn thấu hồng trần rồi. Chúng ta đều phải tiến về phía trước, mọi người đều khóc đủ rồi.
> [+19.958] Bạn đã đến trần gian một chuyến thì phải nhìn ngắm ánh mặt trời đó [icon tim]
> [+148] Bạn hoàn toàn có thể tự sinh sống, vì sao cứ phải tiếp tục đi theo bọn họ? Bây giờ bạn đã là một người trưởng thành rồi, nếu bạn cứ ở nhà như thế thì đừng có trách tại sao họ lại nói với bạn như thế, bởi vì chính bạn đã khiến bản thân trở thành người như thế. Người trưởng thành có thể tự quyết định cuộc sống của mình.
>> [+5.680] Mời đọc cho hết. “Cơ toàn thân bị liệt mềm, chức năng thần kinh rối loạn”
>>> [+187] Rất nhiều người tàn tật không có tay vẫn kiếm sống được, đừng có viện cớ. Tự mình sống cuộc sống của mình, không cầu giàu sang, nhưng cầu bình an hạnh phúc. Thế giới sẽ ngày càng tốt đẹp hơn, tự tin vào bản thân.
>> [+4.160] Tác giả không viện cớ. Anh ấy bị tổn tương ở tủy, đây là một loại chấn thương rất phức tạp. Nếu như nghiêm trọng sẽ dẫn đến tàn tật cả đời, bại liệt suốt kiếp.
>> [+3.727] Trời ạ, nhìn xem, đây là lời mà một con người có thể thốt ra được đấy hả?
>> [+3.164] Tôi rất tin bạn, Tôi không cần bạn thử thể nghiệm cuộc sống mà chủ thớt đã trải qua. Bạn cứ tự chặt một tay hoặc một chân đi, sau đó bạn tự cố gắng nhé. Thử nhìn xem có bao nhiêu chỗ đồng ý thuê một người tàn tật???
>> [+2.585] Đặt bản thân vào hoàn cảnh của người khác khó đến thế à?
[+12.066]
Địa ngục nhân gian.
Bỏ thì thương,
Vương thì tội.
———————
Link: https://www.zhihu.com/question/33319361


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] CẢM GIÁC CÓ CẢ CHA LẪN MẸ ĐỀU ĐÁNG GHÊ TỞM LÀ THẾ NÀO?_______________Người dịch: Phi Vũ | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/726911934840184