webiste Phụ Nữ ask: CÁC BẠN GÁI LỠ BẦU TRƯỚC CƯỚI GIỜ THẾ NÀO RỒI? Mình sinh năm 94, bạn trai hơn mình 5 tuổi, sinh năm 89, bọn mình yêu nhau từ khi mình năm nhất, giờ

Cùng xem bài viết Phunulamdep ask: CÁC BẠN GÁI LỠ BẦU TRƯỚC CƯỚI GIỜ THẾ NÀO RỒI?
Mình sinh năm 94, bạn trai hơn mình 5 tuổi, sinh năm 89, bọn mình yêu nhau từ khi mình năm nhất, giờ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep ask: CÁC BẠN GÁI LỠ BẦU TRƯỚC CƯỚI GIỜ THẾ NÀO RỒI?

Mình sinh năm 94, bạn trai hơn mình 5 tuổi, sinh năm 89, bọn mình yêu nhau từ khi mình năm nhất, giờ cũng được hơn 4 năm rồi. Hiện giờ bạn trai mình thu nhập ổn định; có nhà, có xe ở một thành phố hạng 2. Còn mình mới tốt nghiệp đại học, trường mình học cũng không nổi tiếng gì, chưa bước chân ra ngoài xã hội, chưa tìm được việc, không có khoản tiền tiết kiệm nào… thì phát hiện bản thân đã mang thai. Sau khi thưa chuyện với ba mẹ, mọi người bắt đầu gấp rút chuẩn bị lễ đính hôn, kết hôn; nhà ba mẹ chồng cũng OK, cái gì cần có đều có cả, cũng không vì chuyện mang thai mà coi thường mình. Nhưng ba mẹ mình lại khác, họ cảm thấy mình chưa có việc làm đã sinh con thì sẽ bị con cái ảnh hưởng; bé con vừa ra đời là mình sẽ bị trách nhiệm gia đình trói buộc. Dù ba mẹ ruột đồng ý chuyện hôn nhân, nhưng cứ kèn cựa với bạn trai mình. Nhiều khi ba mình uống say rồi còn mắng mình, mắng ghê lắm á, ngôn từ cứ gọi là chói tai kinh khủng. Thật ra mình có thể thông cảm được, dù gì cũng là đứa con gái mình vất vả nuôi nấng, đùng một cái mang thai sinh con, chắc hẳn bọn họ chưa thể chấp nhận ngay được. Hiện giờ mình vẫn đang trong thời gian mang thai, nhưng mình cũng rất sợ sau khi sinh con xong không ra ngoài đi làm được nữa, trích lời ba mẹ thì là: “Coi như xong đời rồi!”
[2635 câu trả lời]

——-

1. [29k likes] Tui có bà chị họ, lúc đang học đại học thì mang thai ngoài ý muốn. Bạn trai bả cũng gọi là có trách nhiệm, nói mang thai rồi thì sinh con ra đi. Tiếp đó bọn họ thưa chuyện cùng hai bên gia đình. Khi bạn trai hẹn gặp ba mẹ chị họ tui, hai bác đặt phòng VIP ở nhà hàng, còn đến ga xe lửa đón bọn họ, rồi về nhà hàng vừa ăn vừa bàn chuyện. Nhưng hai bác không vội vàng “tống” con gái ra khỏi nhà, mà chỉ hỏi hai người họ có chắc chắn muốn tiến đến hôn nhân không? Có chắc chắn muốn sinh đứa con này ra không? Đã suy tính đến tương lai chưa? Bạn trai chị tui nói đã suy nghĩ kĩ cảng rồi, bọn họ muốn đứa con này; chị tôi im lặng không nói, đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận chuyện này. Sau đó, khi chị họ tôi đến gặp phụ huynh bên đó, ba mẹ bạn trai không những không đi đón bọn họ, thậm chí còn chẳng thèm nấu cơm. Bọn họ về đến nhà đã hơn 12 giờ trưa, vừa gặp mặt ba mẹ nhà trai đã nói ông bà ấy ăn rồi, nếu bọn họ đói thì tự ra ngoài tìm chút gì mà ăn. Lúc bàn chuyện, mẹ bạn trai xoi mói đủ kiểu; đầu tiên thì nói chị họ tôi mang thai thì có đi học nữa không? Nếu không đi học nữa thì xin thôi học luôn đi, ở nhà nuôi con. Rồi còn nói con trai bà ta đi học đã đủ vất vả rồi, bảo chị tôi mang thai cũng đừng gây thêm phiền phức cho con bà ta. Sau cùng còn quá đáng đến mức con trai bà ta nghe vào cũng tức giận không thôi. Nhưng chị họ tôi không hề cãi nhau với ba mẹ bạn trai, chỉ lẳng lặng ngồi nhìn nhà người ta nói chuyện. Sau cùng mọi người giải tán trong không khí chẳng vui vẻ gì cho cam.
Sau khi về trường học, chị họ tôi nói với bạn trai mình thực sự rất buồn nôn; bạn trai còn tưởng chị ấy nghén, nên an ủi vài câu qua loa, bảo chị ấy ăn đồ có vị chua là được. Đoạn, anh ta gọi điện cho bạn vay tiền tổ chức hôn lễ. Chị họ tôi không nói thêm gì với anh ta nữa, chỉ gọi điện cho mẹ ruột, hai mẹ con đến bệnh viện bỏ đứa trẻ đó đi. Xong xuôi, chị tôi mới gọi điện nói chuyện này với bạn trai. Bạn trai chị không tài nào hiểu nổi, chỉ chất vấn chị ấy tại sao lại phá thai? Chẳng phải đã nói là sẽ kết hôn sao? Chị tôi chỉ đáp: “Em không muốn bản thân chịu thiệt thòi, không muốn ba mẹ ruột phải chịu thiệt thòi, càng không muốn đứa bé này phải chịu khổ! Em cảm thấy chúng ta không hợp nhau, về mọi mặt, vẫn nên chia tay thì hơn”.
Trong suốt quá trình từ khi bước vào bệnh viện, lên bàn mổ đến lúc gọi điện chia tay với bạn trai, chị ấy đều vô cùng bình tĩnh lạnh lùng; còn mẹ chị ấy lại khóc đến mức hai mắt đỏ hồng!

2. [15k likes] (Lược dịch)
Có bầu trước hôn nhân sẽ thế nào đây?
Tôi cảm thấy đại đa số mọi người đều giống nhau: Bạn quen một người, cãi nhau khá nhiều nhưng không nỡ chia tay. Một ngày đẹp giời bạn phát hiện mình mang bầu rồi! Nhà trai vui như mở hội, bà mẹ bạn tức ứa máu gan. Còn bạn? Bạn không quan tâm lắm, bởi vì bạn nghĩ mình sắp rời khỏi cái gia đình mình ghét cay đắng bao năm đến với một gia đình mới rồi! Trong lòng bạn ngập tràn chờ mong vào tương lai tốt đẹp. Thế là, bạn bỏ ngoài tai lời khuyên can ngăn cản của ba mẹ, kiên quyết gả cho người ấy. Bạn từ bỏ rất nhiều thứ mà đáng ra bạn được nhận để theo đuổi “tình yêu chân chính” của đời mình. Thế là bạn được thỏa lòng mong ước, bước vào “cung điện” hôn nhân.
Các bạn kết hôn sinh, ban đầu cuộc sống khá okie, bởi vì cảm giác mới mẻ với đối phương vẫn còn. Lâu lâu có gì không vừa ý, bạn vẫn có thể tự an ủi mình. Nhưng sau đó, một đống chuyện lặt vặt lông gà vỏ tỏi ập tới, chồng không biết thông cảm, mâu thuẫn với mẹ chồng, nhà mẹ đẻ không vừa ý, vừa chăm con vừa đi làm khó khăn đủ đường; vợ chồng cãi vã thường xuyên. Thế là bạn hối hận! Hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, và bạn cuối cùng đã nghĩ đến chuyện ly hôn. Đáng lẽ bạn phải liệu trước được chuyện này rồi chứ? Khi bạn chưa chồng mà chửa, bạn phải suy xét đến hậu quả này rồi chứ? Tại sao ban đầu ba mẹ ruột bạn biết chuyện lại tức giận đến mức ấy? Chẳng phải bởi vì bọn họ đã nhìn trước được kết cục này rồi hay sao???
Mang thai trước khi kết hôn sẽ ra sao đây? Mỗi khi nhìn thấy mấy câu hỏi kiểu này, thể nào cũng có người đứng ra bảo tôi chửa trước cưới sau đây, cuộc sống bây giờ vẫn vui vẻ hạnh phúc mà! Đúng vậy, chửa trước cưới sau có thể sẽ không hủy hoại hôn nhân và cuộc đời của bạn; hoặc nói theo cách khác, bạn thành ra nông nỗi này, không thể đổ thừa 100% lý do vì bạn có bầu trước khi cưới được.
Nhưng để mà so sánh với các cặp sau khi kết hôn mới mang thai, bạn chắc chắn phải chịu khổ hơn họ rất nhiều, rất nhiều; nhưng… đó rõ là lựa chọn của bạn mà!
Thực ra tuy bố mẹ bạn nghiêm khắc, nhưng bọn họ nói rất đúng. Vậy nên nếu bạn chọn lầm đường, bạn có bò dưới đất cũng phải bò cho xong! Cá nhân tôi cảm thấy cho dù bạn không bò hết được thì cũng đừng bắt người khác gánh chịu hậu quả do chính bạn gây ra. Đừng để ba mẹ bạn phải chịu tổn thương thêm lần nữa.
Chúng ta đều là người ngoài, khi nhìn thấy câu hỏi như thế này, nhìn thấy những cô gái như bạn mang thai trước hôn nhân đặt ra câu hỏi này. Rồi bạn đọc những câu chuyện của người ta, đoạn kể lại câu chuyện của mình. Có người nói rất hối hận, có người nghiến răng nghiến lợi bảo tôi chẳng hối hận chút nào. Nhưng dù cho các bạn sống tốt hay không, tôi vẫn luôn cảm thấy chắc chắn không thể tốt bằng kết hôn trước mang thai sau được. Chúng tôi làm sao biết được các bạn có hạnh phúc hay không? Tôi chỉ hi vọng các bạn khi đọc được hoặc kể lại những câu chuyển mình từng trải qua trong topic này, hãy căn dặn thế hệ sau: Đừng bao giờ đi bước hiểm không cần thiết này. Có điều, sau khi nói xong câu này, trái tim bỗng nhói lên đau đớn. Cha bạn, người đàn ông trung niên sau khi say khướt mở miệng mắng nhiếc bạn, có phải từng không chỉ một lần khuyên bạn những lời như thế này trước cả khi bạn mang thai?

3. [10k likes]
Tôi cũng là một đứa ngu ngốc có bầu trước khi cưới đây. Hơn nữa còn mang thai lúc còn là vị thành niên nữa chứ … Năm nay tôi 26, con trai đã lên 9 rồi. Về cuộc sống thì… Từ lúc ly hôn(7 năm trước) tới giờ tôi sống khá OK. Không có giấy đăng kí kết hôn, không chụp ảnh cưới, chưa từng mặc váy cưới; chỉ có một cái lễ qua loa cho có. Sinh con xong, hai năm sau tôi cũng trưởng thành hơn, không còn tư tưởng chung với chồng cũ, khoảng cách giữa hai người ngày càng xa. Hiện giờ làm mẹ đơn thân, không dễ tìm đối tượng kết hôn. Dần dần, tôi không còn hi vọng xa vời gì với hôn nhân nữa rồi. Có người hỏi tôi: Hối hận rồi chứ gì? Tôi vẫn cứng đầu đáp không hối hận, dù sao con trai tôi đáng yêu thế kia cơ mà.
Thực chất, đã không biết bao đêm tôi nằm trong chăn, mường tượng ra viễn cảnh nếu mình chưa kết hôn chưa sinh con, thì chắc hẳn tôi sẽ có rất nhiều sự lựa chọn ha?

4. [6.4k likes]
Cô ấy là bạn thân của tôi, có thể nó tôi là người chứng kiến cả quá trình chuyện này xảu ra. Chúng tôi đến công ty kiến tập vào tháng 11 năm 2014, bọn họ là bạn học nhưng hồi ở trường không qua lại gì với nhau, nào ngờ khoảng thời gian kiến tập lửa tình bùng cháy, yêu đương nồng nhiệt. Tháng 3 năm 2015 phân chia bộ phận, bắt đầu thực tập. Chưa được một tháng thì nó nói với tôi, nó có thai rồi! Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in ánh mắt lấp lánh niềm vui và nụ cười e lệ đầy hạnh phúc của nó.
Lúc ấy chúng tôi làm cùng bộ phận, học nghề ở các phân xưởng khác nhau; công ty có cung cấp chỗ ở, tôi ở công ty, nó với bạn trai thuê nhà gần công ty. Phòng khoảng 15 mét vuông, trên tầng bảy, 1 tháng tiền thuê nhà cả điện nước khoảng 800-900 tệ (tương đương 2tr8-3tr), lương thực tập của chúng tôi mỗi tháng 2500 (khoảng 8tr5).
Sau khi bạn trai biết nó có thai thì bảo nó bỏ đi, nhưng nó nhất quyết muốn sinh em bé. Hai người không dám nói với gia đình, cần làm gì, chú ý những gì đều search trên mạng cả. Sau đó nó bắt đầu ốm nghén, thèm ngủ, còn phải đi kiểm tra sức khoẻ định kì. Mấy dì có kinh nghiệm trong xưởng vừa nhìn đã biết, lời đồn tứ phía, sau rồi đến cả tai cấp trên; cấp trên không giao cho nó quá nhiều việc nữa, còn giục sớm ngày lĩnh giấy đăng kí kết hôn. Bạn trai nó là con độc nhất trong nhà, nhỏ hơn nó một tuổi, còn thuộc cái kiểu trẻ con ham chơi; trừ thời gian đi làm thì chỉ biết cắm mặt đánh game.
Sau khi được thành nhân viên chính thức, có lúc anh ta phải tăng ca nên tôi chịu trách nhiệm đi mua đồ, nấu cơm, siêu âm với nó. Trong ấn tượng của tôi thì ngày nào nó cũng nôn rất dữ, cộng thêm hệ miễn dịch không tốt, cả người đỏ hết lên, da khô nứt nẻ, rụng tóc. Nhưng lông tay, lông mày lộg mi và lông tơ trên mặt lại nhanh dài đến đáng sợ, đúng là kì lạ. Mà tội nghiệp tối ngày phải vác cái bụng bầu leo thang bộ lên tầng bảy, có một lần trời mưa, nó quên mang ô, muốn chạy cũng không chạy được, mưa rào to lắm; nó đành dầm mưa đi bộ về nhà; thương lắm 😞
Sau thì ép bạn trai nó về nhà thưa chuyện với bố mẹ, người lớn ngồi xuống bàn với nhau, quyết định làm cái lễ đính hôn trước, tiền sính lễ 10 vạn (khoảng 330tr), còn tặng vàng rồi trang sức gì nữa tôi không rõ lắm. Tôi còn nghe nó nói, hôm đính hôn, mẹ chồng nó xách cái túi đến, chia kẹo cưới cho mọi người trong nhà; kẹo là mẹ chồng nó tự mua. Sau khi đính hôn, mẹ chồng đến chỗ làm chăm nom nó, hai người khá là hoà thuận.
Sau khi sinh em bé, mẹ chồng với mẹ ruột thay nhau qua đó chăm sóc mẹ con nó. Vợ chồng nó chuyển nhà đến ba lần, đàn bà con gái nghĩ nhiều, suy xét cả chuyện sau này con cái phải đi học, phải mua nhà mới sống yên ổn ở thành phố này được. Bên nhà trai không đồng ý mua. Dùng dằng một khoảng thời gian, nhà gái lấy 10 vạn tiền sính lễ ra, bên nhà trai thêm 6 vạn(khoảng 200 triệu đồng) nữa, mua cái nhà trả góp, mỗi tháng trả 3000 (khoảng hơn 10tr). Bây giờ giá nhà khu đó tăng chóng mặt luôn, đứa bạn tôi coi như biết nhìn xa trông rộng.
Sau khi bé con ra đời, cuộc sống cả nhà hạnh phúc, có điều công việc lại trục trặc. Vì bạn tôi mang tiếng mang thai trước khi cưới nên mọi người trong công ti có thành kiến, lại thêm hồi mang thai nó thèm ngủ, thường xuyên xin nghỉ, chậm trễ việc lên làm nhân viên chính thức. Sau khi nghỉ sinh bắt đầu từ con số không, thứ gì cũng phải học từ đầu, nhưng lãnh đạo không mấy mặn mà với nó, sau đó còn xảy ra cãi vã mâu thuẫn với mấy đồng nghiệp trong xưởng nên khi hợp đồng hết hạn thì công ti không kí tiếp với nó nữa.
Sau khi thôi việc, suốt mấy tháng trời không tìm được việc vừa ý, nó mặt ủ mày chau, có lúc khóc thành tiếng, nom thương lắm.
Cuối năm ngoái nó về nhà mới, lại phải vay tiền sửa sang nhà cửa, hai vợ chồng bận tối mắt tối mũi, quét dọn vệ sinh gì cũng phải tự làm; tan làm xong lại quần quật đến 11 giờ tối; thỉnh thoảng tôi cũng qua giúp một tay, nhìn vợ chồng nó mặt mũi nhem nhuốc, vừa quét dọn vừa đấu khẩu cũng vui lây. Bé con năm nay 5 tuổi rồi, trước đấy không lâu hai vợ chồng còn về cùng bé con tham gia đại hội thể thao gia đình nữa.
Có điều vì chuyện mang thai trước khi kết hôn, bạn tôi dồn quá nhiều tâm sức cho gia đình, dẫn đến việc sự nghiệp trì trệ, già đi trước tuổi, ai cũng bảo vì nó chọn thời điểm không thích hợp để làm những chuyện này. Nhưng mà thời điểm là bao giờ đây? Có lẽ không ai nói rõ được. Đến giờ, qua mấy năm, con trai lớn dần, chồng cũng chín chắn trưởng thành hơn, biết quan tâm chăm sóc, biết thương vợ; công việc mới cũng tốt đẹp, có vị trí vững chắc. Cứ thản nhên đối diện, gắng hết sức mình là đủ rồi. Tôi không muốn dùng từ “trả giá” để nói về những gì bạn mình từng trai qua: con cái là những món quà vô giá; có bé đến với bạn như ước nguyện, có bé đến mà chẳng hẹn trước, thậm chí có bé đến rất muộn màng; thứ thay đổi không chỉ là thời gian, mà phần nhiều là tâm tính khi chúng ta đối diện với những điều ấy!
Hi vọng mọi thứ tốt đẹp nhất đến với bạn tôi, và cả các bạn nữa!

5. [5.7k likes]
Em gái ruột.
19 tuổi có bạn trai, đi làm xa nhà, sống thử.
Mang thai ngoài ý muốn.
Sau đấy thì về nhà, hai bên gia đình bàn hôn luận gả.
Ba mẹ nhà trai nói rất bùi tai: Bọn họ chỉ có một thằng con trai, về sau có gì cũng để lại hết cho hai vợ chồng nó thôi; bọn họ sẽ đối xử với con dâu như con gái ruột, nên tổ chức lễ cưới luôn và ngay. Ba mẹ tôi chẳng có yêu cầu gì, lấy 3000 tệ(khoảng 10 triệu) tiền sính lễ, mà khi ấy mức trung bình đều là 1-3 vạn (khoảng 34-100 triệu). Em gái tôi lén nói với dì: Chắc chắn mẹ cháu chê tiền ít cho coi. Khi đó, trong lòng em gái tôi chỉ có em rể thôi.
Sau đó, khoảng thời gian ác mộng kéo dài hai năm của cuộc đời nó bắt đầu. Lúc mang thai, thèm ăn gì cũng không có mà ăn, lại đẻ mổ, là con gái; đến quần áo cũng không có tiền mua, mẹ tôi phải mua cho. Con được 1 tuổi, nó sút mất 13kg, mẹ chồng nó chẳng thèm để ý. May mà nhà chồng nó cũng gần nhà tôi, chạy xe mười mấy phút là đến. Hồi ấy, nhà tôi cũng khó khăn, bình thường mẹ tôi giúp nó trông em bé, có đồng ra đồng vào cũng cho nó; số tiền sính lễ hồi đầu cũng đưa nó nốt. Bản thân chồng con bé cũng trẻ người non dạ, đi làm chẳng đủ nuôi thân, về nhà còn chẳng thèm ngó ngàng đến con cái. Bé con được một tuổi là cho cai sữa, em gái tôi bắt đầu làm thuê trên huyện, hai ba ngày về nhà một lần nhưng không ăn thua; mẹ chồng nó bảo em bé không nghe lời, tiền gửi bà ta thì ba cọc ba đồng, bà ta không trông con bé được đâu. Em gái tôi đi làm cũng mệt đến mức chẳng còn sức lực quan tâm chuyện khác. Bấy giờ, tôi phục mẹ tôi sát đất, ép em gái tôi để con cho mẹ chồng trông, để em gái tôi với em rể đi làm xa kiếm tiền. Dần dần, hai đứa bắt đầu có của ăn của để; em gái tôi dùng một phần tiền lương lo việc chi tiêu ăn uống, một phần gửi về lo cho con, còn lại tiết kiệm để mua xe cho bố mẹ chồng nó, trong khi người đứng tên là bố chồng nó. Năm năm sau, nó lại mang thai ngoài ý muốn, lại nghèo kiết xác; cũng may lúc đó em rể tôi đã trưởng thành hơn, đã biết kiếm tiền nuôi vợ, lúc mang thai không thiếu thốn gì, thèm gì ăn nấy; cơ mà sau đó nó lại phải trông con một mình. Bà mẹ chồng viện đủ cớ đuổi nhà nó ra ở riêng lúc bé thứ hai(con trai) mới được 6 tháng. Nó đành thuê một cái nhà trên huyện, một thân một mình nuôi con ở hoàn cảnh xa lạ, không quen biết ai hết. Con gái lớn thì ở với ông bà nội, ông bà cho đi học. Có một dạo, mọi người trong nhà cứ một chốc là lại phải gọi điện cho em gái tôi, vì nó bảo cảm thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa, nhiều khi ôm con mà chỉ muốn nhảy từ trên cửa sổ xuống chết quách cho xong. Sau này mọi người động viên, nó cũng lạc quan hơn, quyết tâm sống tốt hơn vì con. Em gái tôi từ nhỏ đã thích làm đẹp, thích mua đồ trang điểm, quần áo đẹp; có điều sinh đứa thứ hai xong thì tăng cân vù vù, lên tận 63 64kg; muốn mua gì cũng nghĩ đến con trước nên lại thôi; mua thùng sữa thôi cũng phải tính lên tính xuống. Năm ngoái tôi về nhà, em gái thủ thỉ với tôi: Chồng nó lâu lâu mới về nhà, nhưng cứ thấy nó là trề mồm chê xấu chê béo, sinh em bé xong bụng nhăn nheo đầy mỡ. Tôi bảo: Thế thì mày giảm béo đi, kiểu đi hút mỡ ấy, cái loại mấy triệu, chị cho mày tiền. Cơ mà sau đấy ai cũng ngăn nó, bảo đừng lãng phí tiền bạc. Tôi chỉ đành khuyên nó tự mình quyết định, còn tôi thì hi vọng nó giảm béo. Thực ra tôi muốn nó tìm chút chuyện làm cho đỡ phiền lòng, quan trọng là muốn nó vượt qua chính mình. Thế là, giảm béo trở thành một trong những điều nó say mê trong cuộc sống. Nó tuân theo chế độ ăn nghiêm ngặt vô cùng, ba tháng sau, nó giảm xuống còn 50kg; mặc đồ cũng đẹp hơn, tinh thần cũng tốt hơn nhiều lắm.
Bé thứ hai cai sữa lúc hai tuổi. Năm nay nó lại đi xa, làm công nhân cho nhà máy điện tử ở tít miền Nam, ngày nào cũng mệt gần chết. Nhưng mày mà nó ý thức được cuộc sống không có tiền khổ sở thế nào nên làm được bao nhiêu tiền nó tự giữ cho mình, không dại như trước nữa. Có lẽ sẽ có người nói: Rõ là bố mẹ chồng trông con cho rồi còn gì? Cơ mà đầu đuôi mọi chuyện là như này: Vài ngày trước, cháu gái tôi ốm, ngày nào mẹ tôi cũng lái con xe ba bánh đến nhà nội truyền nước cho bé; mẹ chồng nó phàn nàn với mẹ tôi: Con gái bà thì ngon rồi, đi xa hưởng phúc chả thèm quan tâm đến cái nhà này, giờ trông xinh xắn lắm rồi. Còn nói gì mà bà ta mệt lắm rồi, không trông nổi chúng nó nữa, tính gọi nó về vừa trông con vừa đi làm.
Thông gia bảy năm, cuối cùng mẹ tôi cũng không nhẫn nhịn nữa; giận đến mức đứng bật dậy nói với bà ta: Bà cũng có con gái, hi vọng sau này con gái bà không đen đủi gặp phải người mẹ chồng như bà! Suốt bảy năm nay, bên nhà tôi lúc nào cũng khuyên nó dĩ hoà vi quý, chưa bao giờ xúi giục nó chia tay; nhưng chúng tôi cũng nói thẳng, không sống tiếp với nhau được nữa thì ly hôn!
Bảy năm trời, em rể tôi cũng đã trưởng thành ít nhiều, không phải cứ có chuyển là đùn đẩy cho nhà mẹ vợ nữa, biết cách chi tiêu hơn, cũng quan tâm đến con cái hơn. Cuộc sống này vốn dĩ rất tàn nhẫn, không phải cứ muốn trốn tránh là được. Thế còn em gái tôi thì sao? Ai không biết xót con? Ở nhà có ai không phải cục vàng cục bạc của bố mẹ đâu? Mấy hôm trước, nó còn bảo với tôi: Chị ơi, mấy người trong xưởng nói em như gái đôi mươi, em bảo em có hai mặt con rồi còn chẳng ai tin luôn. Hihi. Lúc ấy nó rất vui; thực ra không phải cô gái nào mang thai trước khi kết hôn cũng giống như em gái tôi, nhưng tôi nghĩ cũng sẽ có người giống nó ha? Hiện giờ em gái tôi đã vượt qua tất cả rồi, cơ mà vẫn hơi nghèo, nhưng không sao, nó tự kiếm ra tiền, cũng không ép buộc chồng, ghen tuông này nọ nữa; mà dành cả tình yêu cho hai đứa con. Trong một bộ phim tên “Duy Nhất của tôi”; nữ nhân vật chính có nói với chồng rằng: “Em không biết mình có còn yêu anh không, nhưng em biết mình không còn cần anh nữa!”. Tôi tin rằng chỉ cần bạn lạc quan vui vẻ, luôn giữ vững niềm tin với cuộc sống thì dù chỉ có một mình, bạn vẫn sẽ sống tốt!

6. [1.1k likes]
Chuyện về anh họ tôi
Lúc tổ chức đám cưới, chị dâu tôi đã bụng bầu 5 tháng rồi! Sau khi phát hiện có thai, hai người sợ sệt về báo cáo với bác tôi, bác tôi mắng anh một trận té tát rồi bắt chọn ngày làm đám cưới luôn và ngay, không được để chị dâu tôi chịu khổ chịu oan. Ngày hôm sau, đi xem nhà luôn, chị dâu tôi chọn cái nào thì mua cái đấy, giấy tờ sở hữu nhà đất viết tên chị dâu tôi. Chỗ tôi sính lễ tầm 18 vạn (khoảng hơn 600 triệu), bác tôi nói với anh họ tôi:
Mẹ bàn với ba con chuẩn bị 28 vạn (khoảng 950 triệu) tiền sính lễ, nếu ông bà thông gia không đồng ý thì xem ý bên đó thế nào. Con nói với vợ con về thưa chuyện với bố mẹ trước; ngày mai báo lại kết quả cho mẹ ngay!
Thế là chị dâu tôi ngơ khác nghe lời anh họ tôi, mọi chuyện chỉ diễn ra trong vòng nửa tháng, ngày lành tháng tốt, bọn họ tổ chức đám cưới; kết hôn xong hoà thuận vui vẻ, đến giờ vẫn hạnh phúc mỹ mãn.

———-

Bản thân mình cũng là đứa bé được thai nghén trước khi bố mẹ làm đám cưới, mình thấu hiểu hơn ai hết cuộc sống hôn nhân sẽ khó khăn biết bao khi bạn chưa chuẩn bị trọn vẹn, con cái sẽ khổ sở biết bao khi thiếu thốn đủ điều, vậy nên mình nghĩ hãy chỉ quyết định sinh em bé khi bạn thực sự muốn chứ đừng để chuyện mang thai xảy ra khi bạn chưa sẵn sàng trở thành người chồng/người vợ; người cha/người mẹ cả về mặt vật chất lẫn tinh thần nhé >v< ~
Và, kết luận lại là, không nên mang thai trước khi kết hôn; trừ khi (nhà)bạn giàu = )))))))

——
Link gốc: https://www.zhihu.com/question/274913337/answer/736545124…
Dịch bởi: Tâm Lặng Như Nước_心如止水


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep ask: CÁC BẠN GÁI LỠ BẦU TRƯỚC CƯỚI GIỜ THẾ NÀO RỒI?
Mình sinh năm 94, bạn trai hơn mình 5 tuổi, sinh năm 89, bọn mình yêu nhau từ khi mình năm nhất, giờ , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/436340613897319