VUI LÒNG KHÔNG REUP ĐI BẤT KÌ ĐÂU #non_weibo ___________ SERIES TRUYỆN HỒ SƠ PHÁP Y Tác giả: 三生石3 Link gốc: _____________ Group Blog Phụ Nữ Việt Nam: Fanpag

Cùng xem bài viết VUI LÒNG KHÔNG REUP ĐI BẤT KÌ ĐÂU
#non_weibo
___________
SERIES TRUYỆN HỒ SƠ PHÁP Y
Tác giả: 三生石3
Link gốc:
_____________
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpag được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

VUI LÒNG KHÔNG REUP ĐI BẤT KÌ ĐÂU

#non_weibo

___________

SERIES TRUYỆN HỒ SƠ PHÁP Y

Tác giả: 三生石3

Link gốc: https://www.sxyj.com/411665/

_____________

Group Phunulamdep Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/weibovn

Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam/

Dịch + Edit bởi: Võ Thị Hằng Ni. Vì vốn từ mình còn yếu nên đôi chỗ mình cần phải sử dụng phần mềm thứ 3 để tra nghĩa, mong các cậu có đôi chút bỏ qua ^^

Fanpage của mình: Vài Thứ Nhảm Nhí

____________________

Phần 1: Máy băm xác chết.

Chap 1: 1000 mảnh thi thể

_________________________________

Rốt cuộc tôi cũng tốt nghiệp rồi, cuối cùng cũng có thể nói hai từ “bái bai” với trường học……….

Tôi gọi là Lưu Tiểu Thạch – một tên làm bên khám nghiệm tử thi, tôi đã từng cho rằng con người vốn có tính lương thiện.. Nhưng sau khi dấn thân vào làm pháp y mới thấy rằng tội ác của con người thật nhiều, sau đó cũng không tin mấy lời này nũa.

Con người đều được sinh ra trên địa cầu – nơi mà ánh sáng và bóng tối thi nhau luân chuyển, đều cùng nhau mang theo hai thuộc tính sáng và tối. Nhưng có một ít người, bọn chúng khi sinh ra đã vốn là người đã có tâm địa ác độc.

Ở trong cái nghề này phấn đấu đã lâu, tôi mới dần nghiệm ra công việc của mình rất quan trọng. Mạng người vô cùng nhỏ, chỉ cần có tôi có một chút khinh thường mà lơ là, liền để cho hung thủ lọt ra khỏi vòng vây của pháp luật.

Do yêu cầu bảo mật, tôi đã phụ trách qua rất nhiều vụ án không được đưa lên báo. Mức độ tàn nhẫn của hung thủ làm cho người ta tức đến lộn ruột. Nhiều năm sau, khi nhìn thấy hồ sơ vụ án một lần nữa tôi cũng có thể cảm nhận được mùi máu tanh phả vào mặt mình. Trước mắt tôi cũng liền hiện lên một mảng lớn màu đỏ tươi của máu.

Sau đó tôi cũng không muốn dính dáng nữa liền muốn rời khỏi công việc khám nghiệm tử thi này, nhìn lại xấp ghi chép chuyên ngành thật dày kia, tất cả đều do chính tôi ghi chép. Những hồ sơ này rất quý giá, sau khi được lãnh đạo liên quan đồng ý, tôi liền lấy một số hồ sơ vụ án đặc biệt, đem chữ của mình ra mà viết thành văn.

Những người đáng sợ đó, những hung thủ tàn nhẫn không có một chút tính người nào kia, chúng không hề chỉ tồn tại trong tivi hay trong tiểu thuyết, mà chúng còn ở ngay bên cạnh chúng ta.

Nói thật tôi cũng không thích công việc này, tôi tiến vào trường cảnh sát cũng là vì theo đuổi một cô gái. Giám định pháp y là ước mơ của cô ấy.

Rốt cuộc cô gái kia mất tích, mà tôi thì trở thành một tên làm bên pháp y. Tôi dùng thời gian cả một đời của mình cũng không đổi lại được một lần gặp mặt cô ấy. Nhưng tôi vẫn có thể cảm giác được sự tồn tại của cô ấy, vào ngay lúc này có thể cô đang ở một góc nhìn tôi.

Cô ấy vào trường ngày thứ nhất liền nuôi chí trở thành nhân viên pháp y, mà tôi vốn dĩ đều ở đây sống mà không có ý chí.. Đã từng có một thời gian, các bạn học đều cho rằng tôi sẽ không thể tốt nghiệp, mà cho dù có tốt nghiệp, cũng sẽ trở thành một tên nhân viên pháp y tệ nhất.

Nhiều năm sau chúng tôi họp mặt lại, các bạn học bàn luận về những vụ án mà mình gặp phải, tôi mới kinh ngạc phát hiện, tôi thế nhưng mà lại gặp nhiều vụ án nhất, thủ đoạn cũng hung ác nhất, hiện trưởng cũng kinh khủng nhất…

Gặp được quá nhiều thi thể, quá nhiều quỷ dị để tôi biết được một đạo lý rằng, sự sợ hãi ở ngay bên người chúng ta, luôn đi theo như hình với bóng. Từ trần gian đi đến địa ngục cũng chỉ cần một vài phút.

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới, ngày đi làm đầu tiên tôi liền gặp phải một vụ án đặc biệt tàn ác, ‘một ngàn mảnh thi thể’!!

Bởi vì đây là vụ án đầu tiên mà tôi gặp phải nên cho tới nay từng chi tiết tôi đều được tôi nhớ rõ.

Hôm đó là ngày Thứ hai, tôi một bộ dáng không màng đến thứ gì, trên người mặc bộ quần áo của cảnh sát cầm hồ sơ đi đến phân cục Nam Kinh báo cáo.

Tôi mặc cảnh phục cảm giác bản thân cũng đẹp trai đến ngây người, trên đường đi số người quay đầu lại nhìn tôi cũng không ít.

Đi vào cục cảnh sát, có một vị nữ cảnh sát xinh đẹp tiếp tôi. Đó là lần đầu tiêu tôi gặp Tiểu Kiều. Cho dù nhiều năm sau, mỗi lần tôi nhớ đến thì trên mặt đều nở một nụ cười nhàn nhạt. Tiểu Kiều rất xinh đẹp, đó là cô gái xinh đẹp nhất mà trong đời tôi từng gặp phải.

“Cậu chính là nhân viên giám định pháp y mới tới sao?” Cậu có cái tên thật thú vị, Lưu Tiểu Thạch? Hòn đá nhỏ!

“Cái tên này không tồi chứ!” Tôi chưa từng nghĩ trong cục lại gặp được nữ cảnh sát xinh đẹp như vậy.

Tiểu Kiều hết sức hâm mộ nói rằng: “Chúc mừng cậu, vận may của cậu đúng thật là không tồi! Ngày đầu tiên đi làm đã gặp được chuyện tốt” Sau chuyện đó tôi mới biết, Tiểu Kiều làm văn phòng, mơ ước của cô ấy chính là tiến vào đội điều tra. Đáng tiếc, cô ấy chưa bao giờ có cơ hội thực hiện được nguyện vọng của mình.

“Có ý gì chứ?”

“Lão đại lúc sáng đã đưa thông báo, khi nào ngươi tới liền đi báo danh tại đội điều tra”

“Đội điều tra? Tôi không phải nên làm ở phòng khám nghiệm tử thi sao?” Trong lòng tôi cầu nguyện mong đừng làm việc tại môi trường quá kinh khủng, thực ra thì gan của tôi rất nhỏ..

“Cậu sợ sao?”

“Dĩ nhiên là không có, tôi chẳng qua là có chút ngoài ý muốn” Tôi còn không muốn bị một người đẹp cười nhạo tôi là con quỷ nhát gan đâu.

“Vậy ngươi nhanh đi đi, lầu 2 phòng thứ nhất bên tay trái, anh Ba đang đợi ngươi!”

“Anh Ba? Anh Ba danh tiếng lẫy lừng kia sao?”

“Chính là anh ấy, anh ta chính là một người không thích đợi”

Tôi liền chạy lên lầu nhanh như một cơn gió.

Anh Ba, đại danh là Lữ Bạch Ba – là huyền thoại của giới cảnh sát, con người mẫu mực rắn rỏi đã phá qua rất nhiều án lớn. Theo lời kể lại, tội phạm bị anh ta bắt có thể chất đầy một gian của nhà tù, phần lớn đều là trọng phạm (phạm nhân có tội rất nặng). Nghe nói chỉ cần vụ án anh Ba nhận, không có cái nào là không phá được. Ở trường cảnh sát vẫn còn lưu truyền câu chuyện về anh ta.

Tận mắt thấy được anh Ba, những tưởng tượng tốt đẹp về tôi dành cho hắn cũng tan vỡ. Thực tế quả nhiên quá tàn khốc.

Trong lời thuật lại, anh Ba là một nam tử cường tráng oai phong, mà lúc tôi gặp trên mặt anh ta đầy tang thương, cũng không cường tráng như tưởng tượng trước đây của tôi. Ở trong một đám đông hoàn toàn là một người bình thường, cũng sẽ không có ai nhìn anh ta nhiều hơn một cái.

“Tên tiểu tử này rất tốt, sau này hãy cùng theo ta lăn lộn đi” Anh Ba cười ha hả, nhìn qua khá dễ gần, làm cho tôi nhớ tới ông lão nhà bên cạnh, một người với bộ dáng như vậy làm sao lại là đội trưởng đội điều tra?”

Mới vừa cùng anh Ba trò chuyện mấy câu, điện thoại trên bàn reo lên, anh Ba vừa nghe máy sắc mặt liền đại biến.

“Mới vừa nhận được tin báo án, trường đại học gần đây phát hiện ra thi thể, vụ án rất tàn bạo, mọi người đều đi theo tôi” Anh Ba vừa ra lệnh một tiếng, cả đội ai cũng đều rời đi. Tôi nhìn đồng hồ một cái , từ lúc nhận được mệnh lệnh cho đến khi đợi phân phó , sắp xếp đội ngũ chưa tới một phút.

“Tiểu tử này, còn không mau đi” Tôi còn đang ngẩn người thì bị một người kéo xuống dưới lầu, lúc bị nhét vào trong xe cảnh sát mới tôi phục hồi lại được tinh thần.

Xe cảnh sát kêu inh ỏi mà đi, 20 phút sau liền tới trường đại học.

Mọi chuyện đều xảy ra quá nhanh, khiến cho tôi xuất hiện một loại cảm giác không chân thật.

Người báo án chính là ông chủ của tiệm cơm nhỏ kế bên, mỗi sáng sớm ông ta đều thức dậy rất sớm để chuẩn bị bữa ăn sáng cho học sinh.

Khi ông ta mở cửa vào lúc 5h, thì phát hiện ở cửa xuất hiện một túi nylon đen, bèn mở ra nhìn một cái…bên trong chính là chứa một khối thịt nhỏ. Ông chủ còn tưởng rằng là của ai đó vô tình làm rớt xuống, bèn nổi lòng tham đem cái túi cất vào. Tiện tay ném nó lên trên tấm thớt.

Đến bảy giờ, trong tiệm có rất nhiều học sinh tới ăn sáng, ông chủ mới chợt nhớ tới còn một miếng thịt vừa lượm sáng nay. Đem miếng thịt từ trong túi trút ra, vừa cắt hai nhát liền cảm thấy có chút không đúng, miếng thịt này đúng là có vấn đề!

Ông ta cẩn thận đem thịt lật lại thì có một ngón tay rớt ra ngoài, làm cho ông sợ tới mức hôn mê mất tỉnh. Trong lúc quán ăn còn loạn thành một mảnh thì cùng lúc đó ở trường đại học kế bên cũng phát hiện mười mấy khối thi thể.

Xe cảnh sát lập tức dừng ngay ở cửa quán ăn, tôi còn chưa phục hồi hết tinh thần lại bị kéo từ trong xe ra.

Một tên cảnh sát đem khối thi thể đẩy tới trước mặt tôi rồi nói “Người anh em, cậu nhìn đây này!” Tôi mơ hồ nhớ ra người này hinh như tên là Lôi Chính Long.

Mặc dù lúc ở trong trường học tôi đã thấy qua rất nhiều lần, nhưng đây coi như là lần đầu tiên tôi thấy thi thể với tư cách là một nhân viên pháp y. Trong tâm trí tôi không ngừng muốn ói, thiếu chút nữa là phun ra ngoài.

Một mùi máu tanh nhàn nhạt chui vào trong mũi, trong bụng tôi chính là một trận điên đảo không ngừng.

“Ngàn vạn lần không được ói ở hiện trường! Sẽ phá hỏng hiện trường mất!”

Vội che miệng chạy đến thùng rác phía bên đường, ói đến mức long trời lở đất.

“Này nhóc, có nhìn ra cái gì không?” Anh Ba qua hỏi tôi.

“Xác này đúng là thịt của người, hàm lượng mỡ hơi ít, da nhẵn mịn, bước đầu đoán chừng người bị hại là nữ. Phần rìa các khối thi thể đều nhẵn đều đặn, có thể giải thích rằng người phạm tội sử dụng dao rất sắc, không biết là dao sắc đến mức như thế nào. Còn phải tiến hành một bước khảo sát, còn nữa, khối thịt này có thể là từ trên người sống cắt xuống, sớ thịt cơ hồ bị co lại.”

“Tiểu tử cậu biểu hiện cũng không tệ đâu” Anh Ba tán dương tôi một câu rồi đi nghe điện thoại.

“Hự!” Tôi hết sức nỗ lực để không ói tiếp.

Hai phút sau, anh Ba trở lại “Em trai, xem ra hôm nay cậu phải bận rộn rồi, vùng gần đây liền phát hiện thêm tổng cộng mấy trăm khối thi thể!”

Mấy trăm khối? Tôi biết vụ án này lớn rồi, vụ án mạng này nhất định phải phá được, cảnh sát chính là đưa ra phương châm phá án, các án mạng băm thây chặt người như thế này được tính là những vụ án nghiêm trọng, hung ác. Ngày đầu tiên đi làm liền gặp phải một vụ án như vậy, đúng là một khởi đầu thuận lợi đây….

Hít vào mấy hơi thật sâu, cuối cùng tinh thần cũng phục hồi lại.

Vụ việc xảy ra vào buổi sáng khi các sinh viên đi học, phát hiện chung quanh bây giờ mọi người đều chen chúc xem náo nhiệt. Xung quanh toàn là những dấu chân của học sinh, hiện trường đã hoàn toàn bị phá hỏng, không tài nào xem ra được bất kì vết tích hữu ích nào.

Xem cảnh tượng náo nhiệt chính là một sở thích lớn của người dân trong nước này, vì vậy cũng có rất nhiều hiện trường án mạng đều bị những người đó phá nát, làm cho quá trình điều tra đem lại rất nhiều khó khăn.

Bước đầu tiên trong quá trình phá án chính là cần biết rõ thân phận của nạn nhân, trước mắt lại không có bất kỳ đầu mối nào.

Đến xem cái túi chứa thi thể, công việc của tôi không mấy chốc mà đã hoàn thành.

“Đội trưởng, lại phát hiện ở chân cầu phía trước phát hiện ra vài cái túi nylon màu đen”

Anh Ba liền một bước chạy tới “Hiện trường bị phá hư chưa?”

“Vẫn chưa! Là do một người công nhân quét rác phát hiện! Chúng tôi đã phong tỏa hiện trường.”

“Vậy còn chờ gì nữa, mau, mau đi qua! Đem cả nhân viên giám định đi qua” Anh Ba còn đặc biệt nhấn mạnh phải dẫn theo tôi.

Tôi lại bị kéo lên xe, ba phút sau đến chỗ chân cầu, anh Ba lập tức để cho người kéo sợi dây phong tỏa màu vàng.

Một người đồng nghiệp vốn muốn đi xuống nhưng lại bị anh Ba kéo trở về.

“Chớ phá hư dấu vết, để cho tên giám định pháp y đi trước đã”

“Tôi? Một mình?”

“Đi nhanh lên, thời gian rất quan trọng!” Anh Ba đẩy tôi một cái

Lại có nhiều người nhìn như vậy, nhắm mắt cũng phải xuống, tôi mang theo cái hộp đồ nghề xuống dưới đó từng chút từng chút”

Sông nhỏ dưới cầu căn bản đã bị khô lại, dưới cầu mọc đầy cỏ dại và rêu xanh… Vài cái túi nhựa trắng treo phất phơ trên cỏ, trong không khí còn lưu lại một mùi hôi thối.

Sẽ không có ai đến nơi này đâu…

Ba túi rác màu đen được đặt ở chính giữa hầm cầu, được đặt rất chỉnh tề, cái đầu tiên đã được mở ra, bên cạnh có dấu vết của người bị trượt té.

Hít sâu mấy hơi, tôi từ từ tiến lại gần, trong không khí đột nhiên nồng đậm lên một cỗ mùi thơm..

Mùi thơm này không thể nào xuất hiện tại hiện trường vứt xác được, trong nháy mắt đầu óc tôi có chút không phản ứng kịp.. Chần chừ trong hai giấy tôi liền ý thức được mùi thơm đó là từ trong túi tỏa ra…

Tên tội phạm ấy lại không chỉ giết người phanh thây mà còn đem mấy khối thịt nấu chín lên sao>

“ÔI…” Tôi không thể khống chế được cơn nôn oẹ của mình, cũng may vừa rồi đã nôn ra hết nên bây giờ không còn gì để ói

“Này, tên giám định pháp y , ngươi xong chưa đấy” Anh Ba lớn tiếng thúc giục tôi

“Liền ngay đây!” Lấy tay dời sang các túi nylon đen bên cảnh, thận trọng mở ra 2 cái túi, mùi hương mê người của nó lập tức tỏa ra….


Hãy chia sẻ bài viết VUI LÒNG KHÔNG REUP ĐI BẤT KÌ ĐÂU
#non_weibo
___________
SERIES TRUYỆN HỒ SƠ PHÁP Y
Tác giả: 三生石3
Link gốc:
_____________
Group Phunulamdep Việt Nam:
Fanpag, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/603228823875163