ƯỚC MƠ – P1(Tiêu đề do người dịch tự đặt)Group Tin Tức Phụ Nữ Việt Nam "( ͡° ͜ʖ ͡°)"Fanpage Tin Tức Phụ Nữ Việt NamDịch bởi Đau đầu ghêCon người mà, luôn phải thực hiện

Cùng xem bài viết ƯỚC MƠ – P1(Tiêu đề do người dịch tự đặt)Group Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Fanpage Phunulamdep Việt NamDịch bởi Đau đầu ghêCon người mà, luôn phải thực hiện được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

ƯỚC MƠ – P1
(Tiêu đề do người dịch tự đặt)
Group Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage Phunulamdep Việt Nam
Dịch bởi Đau đầu ghê
Con người mà, luôn phải thực hiện ước mơ.
Ngộ nhỡ ước mơ thành hiện thực thì sao?
Nếu bạn không cố gắng, vậy coi như để người khác thực hiện rồi.
1, Lớn lên, mình muốn làm phi hành gia
Quảng cáo thạch hoa quả Cici đã lâu năm(*) lắm rồi, tôi xem mãi vẫn không chán, lần nào xem miệng cũng mỉm cười. Lời thoại thuộc lòng rồi, thế mà vẫn thấy mới mẻ. Hễ cả nhà ngồi cùng nhau ngồi xem tivi ở phòng khách, tôi đột nhiên nhớ ra cái này là tôi bèn hỏi em gái, em có ước mơ không?
(*) Bản gốc là 喜之郎果冻的广告已经八百年了 nhưng mình tìm thông tin thì thương hiệu này mới từ năm 1993 nên không hiểu ý nghĩa lắm, đành dịch như vậy, ai hiểu thì bảo mình với nha
Nó bảo, em muốn làm minh tinh. Con bé mặt đỏ lên như mông khỉ nói ra một câu đầy khí phách, cho tới khi cả căn phòng ai cũng cười nó, tôi cũng không ngoại lệ, nó lại hỏi: “Chị, còn chị? Chị thì sao?”
Tôi dừng cười, suy nghĩ trôi xa, xa như một con diều bị đứt dây vậy. Tôi ấy à…
Nhớ lúc nhỏ, ở cạnh một thôn, có rất nhiều thầy bói ở thôn đó. Người đi học thì bói xem mình có lên được cấp 3 không, người đi làm thì bói năm sau công việc thuận lợi không, người già thì xem tuổi thọ, người trẻ thì xem tình duyên… Thầy bói dù sao cũng kiếm được rất nhiều tiền, rất được hoan nghênh. Lúc đó tôi vẫn chưa biết mê tín dị đoan là gì, nhìn thấy mọi người chen chúc, ai ai cũng sáng mắt mong chờ, một câu nói một tấc vàng. Chính là cảm giác thần thánh không ai chạm tới đó khiến tôi cho rằng, thầy bói chính là nhà tiên tri trong truyện! Trong nháy mắt, nghề thầy bói thành ước mơ cuối cùng của tôi.
Tôi đi dự đoán người nào đứng đầu kì thi, hàng xóm giặt ga trải giường lúc nào, bà sẽ chuẩn bị đồ ăn sáng gì cho tôi,…dù sao thì tôi cũng khổ luyện rất lâu, chẳng phải mọi người nói: “Hương mai đến từ sương lạnh” sao? Mỗi lần đoán trúng, tôi nhảy cẫng lên vui sướng cả nửa ngày.
Lúc làm văn, viết tới: “Tôi muốn trở nhành một nhà tiên tri, biết trước tương lai thay đổi đất trời.” Giáo viên ngữ văn cầm vở tôi lên biểu cảm rất khó hiểu hỏi tôi linh cảm ở đâu ra? Tôi không lên tiếng. Stephen Hawking sao? Tôi vốn dĩ chẳng biết người này, nhưng có lẽ là một người rất lợi hại, tôi ấp a ấp úng vâng một tiếng rồi thầy xoa đầu tôi.
“Chị?” – Âm thanh non nớt kéo tôi về thực tại.
“Giống em, chị cũng muốn làm minh tinh” – tôi cười cười xoa đầu nó.
2, Khi hiện thực bước vào giấc mơ.
Đến năm cấp 2 học lịch sử tôi mới biết thầy bói là như nào. Ngày tôi tỉnh ngộ đó, tôi đập vào gáy mình bao nhiêu phát, bao năm cố gắng cứ như vậy trôi đi theo dòng nước không chút tiếc nuối. Vì làm nhà tiên tri bị trở ngại bao điều. Vì thế nên tôi không biết làm gì tiếp theo.
Một hôm đi học, giáo viên khen Thanh Minh Thượng Hà Đồ(**).
(**) Thanh minh thượng hà đồ là tên của một số tác phẩm hội họa khổ rộng của Trung Quốc, trong đó bản đầu tiên và nổi tiếng nhất là bức tranh của họa sĩ Trương Trạch Đoan vẽ đời nhà Tống.
Thanh Minh thượng hà đồ vẽ ba ngàn dặm, già trẻ nam nữ, đủ các nghề nghiệp, an cư lạc nghiệp, cứ nối liền không dừng. Cảm xúc mãnh liệt của cô khiến thâm tâm tôi như có một hạt giống nghệ thuật nảy lên từ lòng đất, từng chút từng chút lộ ra mầm non.
Tan học ngày hôm đó, tôi vội vã đi mua bút vẽ. Về đến nhà liền lấy giấy ra ngồi ở ban công vẽ cây bạch dương ở bên đường. Dù những chiếc xe bên đường phủ lên một lớp bụi dầy nhưng chúng vẫn không bị mất đi sức sống. Nghĩ tới quan niệm nghệ thuật này, nếu như tôi dùng bút vẽ chúng ra, thì thật là một chuyện tuyệt biết bao. Tôi tô tô vẽ vẽ, vẽ đến mười mấy bức tranh đều thấy không hài lòng, rồi tự biến bản thân thành một con mèo.
Vài năm sau đó, tôi kiên trì vẽ Graffiti, tôi luôn cảm giác, sẽ có một ngày, tôi có thể dùng tranh vẽ diễn đạt tình cảm. Vẽ một bức tranh tuyệt đẹp, truyền đại vẻ đẹp siêu phàm thoát tục, người khác ngắm hoa có thể ngửi thấy hương hoa, ngắm dòng suối có thể nghe thấy tiếng chảy róc rách. Chỉ cần nghĩ đến đây, tôi thấy ngọt ngào như được uống nước đường vậy.
Rồi tôi lại cảm thấy họa sĩ thật xa vời, sợ người khác trong thâm tâm cười nhạo tôi nhưng miệng lại chẳng nói ra.
(Còn tiếp)
Tác giả: Vân Chỉ
Link: https://www.jianshu.com/p/59048895cd89
P2: https://www.facebook.com/groups/weibovn/permalink/634711407393571/


Hãy chia sẻ bài viết ƯỚC MƠ – P1(Tiêu đề do người dịch tự đặt)Group Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Fanpage Phunulamdep Việt NamDịch bởi Đau đầu ghêCon người mà, luôn phải thực hiện, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/634203130777732