"TƯƠNG LAI CÒN DÀI" LÀ TRÒ LỪA LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI. 一 SINA ____________ Lược dịch bởi: nhu. | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đượ

Cùng xem bài viết “TƯƠNG LAI CÒN DÀI” LÀ TRÒ LỪA LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI. 一 SINA
____________
Lược dịch bởi: nhu. | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đượ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

“TƯƠNG LAI CÒN DÀI” LÀ TRÒ LỪA LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI. 一 SINA

____________

Lược dịch bởi: nhu. | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!

______________

Bạn muốn nói gì với người mình từng thích không?

Có người nói: em muốn chúc anh hạnh phúc, nhưng em không muốn nhìn thấy hạnh phúc của anh.

Có người nói: bỏ lỡ anh đúng là cảm tạ trời đất.

Cũng có người nói: tiếc quá, chúng tôi chẳng thể trở về như trước kia được nữa.

Dạo gần đây xa khúc 'Sau này gặp được anh ấy' rất hot, bạn bè chia sẻ rất nhiều. Vô tình mở nghe, không hiểu sao lại muốn rơi nước mắt.

Có người nói: bài hát này nói về hiện tại, nhưng ca từ toàn là những tiếc nuối trong quá khứ.

Trước đây chúng ta cho rằng tương lai có rất nhiều thời gian, chúng ta có thể từ từ cùng người thân, người yêu, bạn bè cùng nhau trôi qua những ngày tháng an vui.

Thế nhưng chỉ một lần xoay người, người ấy đã biến mất giữa biển người mênh mông.

Tình yêu là như thế, tình bạn, tình thân cũng vậy.

Mipan Kunder từng viết trong 'Life is Elsewhere' thế này:

Đây là một thế giới thịnh hành sự phân ly, tiếc rằng chúng ta không giỏi nói lời từ biệt.

Có lẽ hiện tại chúng ta đều đang hạnh phúc an nhiên, chỉ đôi lúc nghĩ về người ấy trái tim vẫn không khỏi nhiều lần thổn thức.
一一一一
Trong phim 'Tiền nhiệm đột kích 3' có một đoạn hội thoại giữa Mạnh Vân và Lâm Giai:

Lâm Giai: Liệu sau này chúng ta có chia tay giống như Chí Tôn Bảo và Tử Hà tiên tử hay không?

Mạnh Vân: Đương nhiên sẽ không có chuyện đó!

Lâm Giai: Vậy nếu anh không yêu em nữa thì sao?

Mạnh Vân: Vậy anh sẽ giống như Chí Tôn Bảo, đứng giữa đường hét lên: Lâm Giai anh yêu em!

Mạnh Vân: còn nếu em không cần anh nữa thì sao?

Lâm Giai: vậy em sẽ đi ăn xoài để dị ứng mà chết.
(Nghe hơi vô lý nhưng bản gốc viết vậy đấy ạ, phim mình chưa xem)

Lúc nói ra những lời ấy, nội tâm Lâm Giai và Mạnh Vân đều cho rằng sẽ ở bên đối phương cả đời.

Bọn họ lúc ấy dù chỉ có hai bàn tay trắng những vẫn vui vẻ ở bên nhau, mỗi ngày trôi qua đều là hạnh phúc.

Sau đó, chỉ vì một lần cãi nhau, Lâm Giai tức giận muốn dọn ra khỏi nhà.

Trước khi rời đi, Lâm Giai xách vali đi đi lại lại trong phòng khách, cô ấy đang đợi, đợi Mạnh Vân nhận sai trước.

Có lẽ do vấn đề tự tôn của đàn ông, hoặc cô ấy đã giận dỗi quá nhiều lần, Mạnh Vân chẳng làm gì cả.

Có câu nói thế này: Tất cả những sự rời đi gióng trống khua chiêng chẳng qua chỉ là muốn thăm dò. Ra đi thật sự vốn chẳng có lời từ biệt. Người thật sự muốn đi sẽ lựa một buổi sáng trời đẹp nào đó, mặc một chiếc áo khoác bình thường, nhẹ nhàng đóng cửa và rời đi không quay đầu lại.

Lúc ấy, Lâm Giai mang theo vali, lặng lẽ đóng cửa phòng, yên tĩnh rời đi.

Dù Lâm Giai đã đi rồi, bọn họ vẫn tin rằng đó chỉ là một lần cãi nhau nho nhỏ, đợi Lâm Giai bớt giận bọn họ sẽ lại trở về như ngày xưa.

Có nhiều lúc, thứ chúng ta cho rằng chỉ là sự từ biệt ngắn ngủi hóa ra chính là một đời biệt ly.

Sau này Lâm Giai quyết định cùng Vương Hâm – người đã bên cạnh chăm sóc trắng đêm lúc cô bị ốm, luôn xuất hiện những khi cô yếu lòng, có thể im lặng lắng nghe những lúc cô say rượu lèm bèm,….cả hai đi tới một thành phố không có Mạnh Vân và tiếp tục cuộc sống.

“Sau này gặp được anh ấy
Cùng em đi qua xuân hạ thu đông
Chữa lành những tổn thương của em
Liệu em sẽ hạnh phúc nhỉ?”

Trên Phunulamdep có một câu hỏi: “cách ứng xử tốt nhất với người yêu cũ là gì?”

Có một câu trả lời rất nhiều like là: “Cảnh giới cao nhất chính là cả hai có thể một lần nữa ngồi cạnh nhau, vui mừng chứng kiến đối phương vì rời xa mình mà trở thành một người càng tốt hơn, như vậy mới không uổng một lần yêu.”

Trong cuộc sống này, càng về sau chúng ta càng phát hiện:

Kiếp này, cùng ai trải qua, trải qua thế nào, trải qua bao lâu, có người vì tình yêu, có người vì vật chất, có người vì dung mạo, có người vì tiền đồ, có người vì áp lực….rồi bạn sẽ nhận ra tiền đủ tiêu là được, vẻ ngoài không xúc phạm người nhìn là được, hạnh phúc đích thực thật ra rất đơn giản, chỉ cần nụ cười nhiều hơn nước mắt, vậy bạn đã chọn đúng người.

一一一一

Tôi nhớ rằng có người nói, dù là bạn tốt cũng sẽ có 3 lần cách trở:

Lần đầu là sau khi thi đại học: Đi đến những thành phố khác nhau, thậm chí là những đất nước khác nhau, thời gian và không gian khác biệt khiến chúng ta tự biến những “bạn học” thành “bạn cũ”.

Lần thứ hai là khi bắt đầu đi làm: Có người chọn về quê lập nghiệp, có người muốn thử sức ở những thành phố lớn, cậu chẳng biết dự định tương lai của tôi, tôi cũng không rõ cậu sống thế nào, đôi khi muốn nói với nhau đôi câu cũng không biết nên lấy lý do gì thích hợp.

Lần thứ ba là sau khi kết hôn: Kết hôn xong chúng ta bỏ gần như toàn bộ thời gian để chăm sóc gia đình, lo chuyện củi gạo dầu muối, chẳng còn rảnh rỗi mà hỏi bạn “dạo này có khỏe không?”

Lúc còn trẻ luôn nghĩ rằng nhân sinh may mắn nhất là được gặp gỡ, sau này mới biết khó khăn nhất chính là tương phùng.

一一一一

Tôi từng xem một clip, một người mẹ nhờ thực tế ảo để gặp lại con gái 7 tuổi đã chết vì ung thư máu của mình, cô bé tên Na Nghiên.

Lúc nghe thấy tiếng của con gái, người mẹ khóc không thành tiếng. Cô kìm nước mắt, rất dịu dàng nói với con. “Mỗi ngày mẹ đều nhớ con”.

Trong ảo cảnh của VCR, Na Nghiên dẫn mẹ đến nhà mình đón sinh nhật.

Trên mạng có câu nói: “Sống đến trung niên, chuyện đáng sợ nhất là nhìn thấy người thân biến thành một tấm hình.”

Gần ngày giỗ 3 năm của mẹ Giả Bình Ao, ông có viết một cuốn sách kỷ niệm, trong đó viết:

“Trong ngôi nhà tại Tây An, phòng mẹ tôi ở tôi chẳng đụng vào thứ gì, lúc trước như thế nào thì tôi vẫn để như thế.

Tôi không nhìn thấy mẹ đâu cả, tôi đau lòng tự nói với chính mình, mẹ tôi không chết, bà ấy chỉ về quê mà thôi.”

Có lẽ nếu đoạn văn này không xuất hiện, Giả Bình Ao vẫn tự lừa chính mình rằng mẹ chẳng hề rời đi.

Có thể vào một ngày nóng bức nào đó, Giả Bình Ao tự an ủi mình, mẹ ở quê chắc là mát mẻ lắm.

Trong 'Tiểu hồng môn', Tịch Mộ Dung từng nói:

“Tôi cho rằng từng ngày từng ngày cứ vậy trôi qua, hôm qua, hôm nay và ngày mai chẳng có gì khác biệt.

Thể nhưng rồi sẽ có lần như thế này: bạn vừa buông tay quay người, hoặc trong một tích tắc nào đó, có một vài người đã vĩnh viễn rời đi.

Chúng ta luôn nói năm rộng tháng dài, tương lai đáng chờ mong.

Nhưng chúng ta quên mất chẳng có gì là mãi mãi, nhiều khi nhân sinh chỉ là một thoáng phân ly đã thành trời nam đất bắc.

一一一一

Năm 1997*, Gabriel García Márquez bị chẩn đoán đã mắc ung thư, ông đã viết một bức thư, trong đó có câu:

Nếu như ngày mai vĩnh viễn không đến, có lẽ bạn sẽ hối tiếc hôm nay không kịp mỉm cười, không kịp ôm hôn một ai đó.

Thế giới tuy nhỏ bé nhưng có những cái xoay người thật sự chính là vĩnh viễn không còn gặp lại.

Tiếc nuối lớn nhất của chúng ta không phải phân ly, mà là chia tay nhưng không đàng hoàng nói tiếng tạm biệt, nói một câu “hẹn gặp lại”.
*có bài báo viết là 1999/2002… mình để như bản gốc.
一一一一一
Link:https://k.sina.cn/article_2204021152_v835eb1a001900sjhl.htm…

Các bạn có thể tìm nghe “sau này gặp được anh ấy” và mở vietsub nhé.


Hãy chia sẻ bài viết “TƯƠNG LAI CÒN DÀI” LÀ TRÒ LỪA LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI. 一 SINA
____________
Lược dịch bởi: nhu. | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ đượ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/725341614997216