Từ bỏ một người đã từng yêu rất lâu là cảm giác gì?____________________Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được

Cùng xem bài viết Từ bỏ một người đã từng yêu rất lâu là cảm giác gì?____________________Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Từ bỏ một người đã từng yêu rất lâu là cảm giác gì?
____________________
Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam vui lòng không tự ý repost.
Tác giả: Nhụy Hy
____________________

Từ bỏ một người đã từng yêu rất lâu là cảm giác gì?

Có người nói giống như một đám lửa lớn rơi xuống căn phòng mà mình đã ở rất lâu, bạn nhìn đống đổ nát còn sót lại, đôi mắt chỉ còn đầy những tuyệt vọng, thế nhưng chính bản thân bạn biết rằng, bắt buộc bạn phải làm như vậy.
Trước đây luôn nghĩ rằng, để chia cách được hai người yêu thương lẫn nhau, nhất định là do xảy ra một chuyện gì đó vô cùng đặc biệt to lớn, ví dụ như ngoại tình, ví dụ như cái chết…Sau này khi phải trải qua một số chuyện ấm ức mới hiểu được rằng, lần rời đi thực sự ấy, có thể chúng ta đến lời tạm biệt cũng chẳng nói được.
Một khoảng thời gian dài trước khi chia tay với người yêu cũ, tôi và anh ấy đều vì cái chuyện đi tới nơi nào để gặp nhau mà cãi vã. Lúc ấy do liên quan đến công việc nên chúng tôi không thể cùng sống cùng một nơi trong một thành phố, chỉ cuối tuần mới có thể gặp mặt.
Khi mới bắt đầu, anh ấy chẳng đợi đến cuối tuần đã lên kế hoạch trước cho địa điểm gặp mặt, anh sẽ chọn nơi gần với tôi hơn để tôi có thể ngủ thêm một chút. Sau này, bạn trai tôi nói anh ấy mệt, chúng tôi chọn nơi gặp nhau mà khoảng cách giữa hai người ngang nhau một chút, thời gian gặp mặt cũng bắt đầu từ lúc sáng sớm, dần dần kéo đến buổi trưa rồi lề mề đến buổi tối chỉ có thể ăn cũng nhau một bữa cơm.
Sau đó, những cuộc gọi video của chúng tôi từ câu ” sắp được gặp nhau rồi” trở thành “bận quá, tuần sau gặp nhau nhé.” Tiếp sau đó, tuần sau rồi đến tuần sau rồi lại kéo dài đến tuần sau nữa. Lần lâu nhất là lần chúng tôi 2 tháng liền không gặp mặt. Không dễ gì để gặp được nhau mà anh ấy lại nói với tôi một câu duy nhất rằng: “Mình chia tay đi, cứ chạy đi chạy lại thế này rất mệt mỏi.”
Trong một khoảng thời gian rất dài tôi đều cảm thấy không can tâm, tôi không hiểu tại sao rõ ràng hai người chúng tôi từng yêu nhau như vậy mà lại chỉ có thể nhận lại một cái kết qua loa đơn giản đến thế. Có một lần cuối tuần tôi thức dậy vào lúc sáng sớm, xuất phát từ trạm xe lửa nơi mà tôi cùng anh ấy lần đầu tiên đến thành phố này để phấn đấu, đổi bốn lần xe bus, dùng 6 tiếng rưỡi đồng hồ để đi vòng quanh thành phố này.
Tôi phát hiện ra rằng từ chỗ của anh ấy đến chỗ tôi, dù cho có tắc đường đi chăng nữa thì chậm nhất cũng chỉ mất 2 tiếng đồng hồ, nhanh nhất thậm chí còn không tới 40 phút. Nếu chúng tôi chọn địa điểm gặp mặt ở giữa hai nơi thì chỉ cần 20 phút là đủ rồi. 20 phút… nấu một bát mì, lấy hàng chuyển phát nhanh, đánh nhanh một trận game, thậm chí chỉ cần ngồi ngây ngốc cũng có thể dùng hết 20 phút thế nhưng lại chẳng đủ để chúng tôi dùng nó đi gặp mặt đối phương. Tới khoảnh khắc đó tôi mới hiểu ra rằng, không phải do thành phố rộng lớn quá, chỉ là bởi hết yêu rồi, vì vậy nên mỗi một phút ở bên cạnh đối phương đều cảm thấy lãng phí.
Trong bài “Hàn Mai Chử Tuyết” (tạm dịch: Hoa mai mùa đông nấu tuyết), Lâm Thanh Huyền có một câu vô cùng xuất sắc:

“Nếu thất tình mà không đợi được tới khi bằng tuyết tan hết thì hãy ném xuống một đám lửa lớn, thiêu cháy lớp tuyết, đốt thành một ngày xuân.”

Hôm đó đứng dưới nhà anh ấy, tôi bỗng thấy nhẹ lòng. Tôi xóa hết toàn bộ phương thức liên lạc với anh, tự mình chuyển nhà đi nơi khác, không chừa lại cho mối tình này bất cứ đường lui nào. Có lẽ một ngày nào đó tôi vẫn sẽ tự nhiên nhớ tới anh, thế nhưng một người không yêu tôi, tôi cũng chẳng muốn ép bản thân mình yêu anh ấy.
Hóa ra từ bỏ một người vốn dĩ chẳng phải làm bất kì một cuộc “xây dựng tâm lý” nào cả, cũng chẳng cần phải làm công tác chuẩn bị trong nhiều ngày dài. Rất có thể chỉ trong một khoảnh khắc bỗng nhiên cảm thấy rằng…Đời người đều là phong cảnh, chẳng nhất thiết phải vì một người phải băng đèo lội suối.
Điều khiến con người cảm thấy đau khổ chưa bao giờ là do mất đi, mà là cảm giác dường như anh rất yêu em lại dường như anh không hề yêu em đến như vậy. Bị bế tắc bởi một mối quan hệ, là vừa thất vọng, vừa không nhịn được mà cảm thấy vẫn còn hi vọng, đi tới đi lui, con dao đã cùn cắt lên da thịt, người đau đớn chỉ là chính mình.
Vậy thì chẳng thà dứt khoát một chút, đừng vương vào những mối quan hệ không rõ ràng nữa, đừng đợi chờ những kẻ lời lẽ ba phải, đừng phí tâm sức đi níu kéo cái người đã muốn rời đi. Hãy tìm đến một tình yêu rõ ràng, hãy yêu người có thể nắm tay bạn mà giới thiệu với tất cả người quen, hãy ôm lấy người mà trong đôi mắt họ chỉ có bạn.
Trước đây tôi đọc được một câu chuyện trên mạng, cô gái trong câu chuyện mỗi ngày đều dậy sớm nấu bữa sáng cho người yêu rồi đưa anh ấy đi làm. Có một hôm cô ấy dậy muộn, trong lúc vội vàng rán trứng bị cháy. Bạn trai cô ấy sau khi thức dậy thí mặt dài ra, trước khi ra khỏi cửa còn nói với cô ấy một câu: “Lần sau dậy sớm một chút, trứng cháy khó nuốt quá.”
Để dỗ dành người kia, cô gái nhắn tin xin lỗi thế nhưng cả một ngày trời anh ta cũng chẳng trả lời cô lấy một câu. Cô ấy sốt ruột gọi điện cho một người bạn đang đi công tác của cô để hỏi ý kiến giải quyết chuyện này, bạn chỉ nói một câu liền khiến cô gái không nói được gì nữa. Bạn hỏi: “Cậu đang yêu, chứ không phải đang làm osin cho người khác, một miếng trứng bị cháy thôi mà, cậu sao phải khiến cho bản thân mình căng thẳng như vậy?”
Cô gái bỗng chốc ý thức được rằng trong mối tình của chính mình, không những cô không thể có được sức mạnh và chỗ dựa, ngược lại đến chính sự tự tin ban đầu của bản thân đều mất đi rồi. Cuối cùng cô ấy quyết định kết thúc đoạn tình cảm này, rời xa cái người khiến cho chính bản thân cô ấy bị ăn mòn.
Đôi khi dứt khoát buông bỏ còn tốt hơn kiên trì một cách cố chấp. Bạn nên vĩnh viễn giữ được con người ban đầu đi đến với thế giời này của bạn, một đôi lông mày sáng, một đôi mắt biết cười, một tính tình cởi mở và một dũng khí không biết đến buồn đau. Nếu sau này có một người khiến bạn mất đi những thứ này thì có lẽ cũng đã đến lúc nói lời tạm biệt.
Một người thật lòng yêu rất lâu, không phải nói buông là có thể buông được. Thế nhưng dù là rất khó nhưng bạn bắt buộc phải bước ra khỏi đó. Đừng chờ đợi nữa, hôm nay đi, cắn chặt răng, nghĩ thoáng một chút, đem cái người không có bất kì khả năng với bạn mà xóa khỏi cuộc sống của bạn một cách triệt để.
Từ đây về sau, chỉ cố gắng hết mình để yêu lấy chính mình, chẳng băng đèo vượt suối để đuổi theo kẻ khác nữa!
__________________
Nguồn: https://mp.Phunulamdep.qq.com/s/Ah4T1_bSlJJz06vU_xTy7w
Ảnh: https://www.pinterest.com/pin/843721311432754731/?nic_v2=1aS4B5x5x


Hãy chia sẻ bài viết Từ bỏ một người đã từng yêu rất lâu là cảm giác gì?____________________Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/735716390626405