Trong quá trình trưởng thành, hành vi được xem là phản kháng của bạn là gì?

Cùng xem bài viết [Douban] Trong quá trình trưởng thành, hành vi được xem là phản kháng của bạn là gì?
_______________
Người dịch: Gino | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch g được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Douban] Trong quá trình trưởng thành, hành vi được xem là phản kháng của bạn là gì?
_______________
Người dịch: Gino | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________
#1 [+1574] Hồi đó học Đại học, sau tiết thể dục tôi đến phòng tắm công cộng để tắm rửa. Khi đó tôi lỡ để quên điện thoại trong tủ đựng đồ. Lúc phát hiện thì lập tức trở lại đó tìm nhưng không thấy nữa, gọi vào điện thoại thì bị tắt máy, cũng không giải quyết được gì nên đành mua điện thoại khác, làm lại thẻ sim khác.
Khoảng tầm nửa năm sau, tôi đột nhiên phát hiện phí điện thoại cứ sai sai, lúc gọi điện hỏi bên tổng đài thì phát hiện là số điện thoại của tôi đăng ký hội viên rất nhiều nhưng chắc chắn không phải tôi tham gia. Khi đó tôi lập tức nghĩ ngay rằng người lấy điện thoại của tôi ngày trước đã làm một vài chuyện hay ho rồi. Tôi cảm thấy khá tức giận trong lòng. Nhặt được điện thoại của tôi xong chiếm làm của riêng có thể xem là lòng tham nảy sinh lúc đó, nhưng còn dùng số để đăng ký hội viên thì chắc chắn là xấu xa.
Thông qua một vài tin tức tìm được, tôi tìm ra được chính xác tình trạng của tài khoản hội viên này. Căn cứ vào thông tin giao thiệp các kiểu thì hẳn không phải là sinh viên trường chúng tôi. Nhưng bạn gái tên đó là sinh viên khoa tôi nên tôi báo chuyện này cho chủ nhiệm lớp (cho tới lúc đó thì hình tượng chủ nhiệm lớp trong tôi vẫn là chính trực, đáng tin). Tôi đã hy vọng thầy sẽ ra mặt, xác minh tình hình nhưng nào ngờ thầy lại lập tức phủ định phỏng đoán của tôi, cho rằng suy luận của tôi không có căn cứ, cuối cùng nói vài câu trấn an lấy lệ với tôi. Hình tượng của thầy trong tôi sau đó hoàn toàn sụp đổ.
Vài ngày sau, chuyện vẫn không có tiến triển gì. Rốt cuộc tôi đã hiểu được, suy cho cùng thì thầy chọn “lấy đại cuộc làm trọng”. Lần đầu tiên trong đời, quan điểm trắng đen rõ ràng của tôi bị đả kích như thế.
Nên tôi lựa chọn chống lại.
Vì thế nên tôi báo công an. Kết quả giống như tôi dự đoán, tôi lấy lại được điện thoại cũ, hủy đăng ký mớ hội viên bào hết tiền điện thoại của tôi. Hơn nữa trong buổi hòa giải, tôi cũng chấp nhận hủy bỏ hồ sơ, cho cô gái kia cơ hội.
Nhưng tôi lại không thể quên việc người hòa giải nói một câu thế này: “Nếu là tôi thì đã bỏ luôn cho xong chuyện, cậu còn khiến mọi chuyện trở nên phiền phức làm gì”. Vậy nên trong suốt 1 khoảng thời gian trong lòng tôi rất rối, nghĩ rằng có phải mình làm sai không, hay tôi nên làm 1 nạn nhân im lặng cho rồi, là tôi không đủ lương thiện sao, tôi phải giữ sự hòa hảo này, giữ gìn hình tượng trị an trong trường?!
Hôm nay, đáp án của tôi là, tôi không có sai. Tôi hy vọng bản thân mình là người sống lương thiện nhưng có lý trí chứ không phải mềm yếu.
Trước đây có đọc một tác phẩm bàn về một đứa trẻ thuần khiết có quan trọng không, khi đó tôi cảm động rưng rưng, hy vọng mỗi một đứa trẻ (người lớn) được đối xử bình đẳng. Hy vọng thế giới này không còn việc nạn nhân bị đổ lỗi nữa.
_______________
#2 [+957] Học được phản bác
Bọn họ: Cô không phải người con gái tốt, cô không tốt chỗ này, cô không được chỗ kia…
Tôi: Mẹ của mấy người thì tốt nhất. Về nhà bú sữa mẹ đi!
_______________
#3 [+627] Lúc tôi 5 tuổi thì mẹ sinh thêm em gái. Trong nhà bận rộn nên bà ngoại đem tôi về chăm sóc tạm vài tháng. Có một hôm, bà ngoại dẫn tôi đi tản bộ, tình cờ gặp được một bà sống cùng khu, hình như là môi bà ấy bị sứt nhẹ, bà ấy bắt chuyện với bà ngoại tôi. Khi nghe được chuyện mẹ tôi sinh em gái, bà ấy quay sang nói với tôi rằng: “Mẹ con sinh em gái xong là hết thương con rồi, không cần con nữa đâu đó!”
Lúc đó tôi bật lại bà ấy: “Mẹ bà không thương bà mới đúng. Nếu thương bà sẽ không cắt miệng bà đâu. Sao mẹ bà lại cắt miệng bà vậy ạ? Vì sao vậy ạ?” Tôi vẫn lẽo đẽo theo bà ấy hỏi như thế khiến bà ấy bật khóc.
Lúc phản kháng phải chọc vào đúng điểm yếu, quả nhiên ma pháp mới đấu lại được ma pháp.
(Thánh mẫu mời đi chỗ khác giùm! Chưa gì đã đi chọc người ta, tuổi có lớn, người có khiếm khuyết thì cũng không có quyền làm tổn thương đứa trẻ 5 tuổi. Đã có rất nhiều đứa con nít vì bị loại người vô tâm ác độc, nói lời vui đùa quá trớn như này mà tạo thành bóng ma tâm lý đấy.)
_______________
#4 [+172] Năm học lớp 3, có lần tôi đến nhà dì hai ăn cơm. Buổi tối nhà có khách, dì hai với chị họ bận bịu cả buổi để mua đồ nấu nướng. Tôi lẽo đẽo chạy theo sau cho tới thì đã đói muốn xỉu. Chờ bạn của anh họ đến nhà, tôi nhanh chân chạy đến bàn cơm ngồi chờ. Nhưng dì hai lại kêu tôi về phòng ăn riêng với dì. Tôi ngạc nhiên hỏi vì sao, dì nói rằng: “Bởi vì ở đó toàn bạn của anh họ, người lớn tụ tập lại uống rượu hút thuốc, cái bàn lại nhỏ xíu, chúng ta đi nơi khác ăn.”
Tôi nói với dì, tôi không đi, tôi muốn ăn ở bàn này, ở đây nhiều đồ ăn. Từ hồi còn nhỏ dì hai đã rất thương tôi, nhưng ngày đó dì lại kiên trì muốn dẫn tôi về phòng ăn. Tôi không lay chuyển được dì, ném đũa đi rồi chạy đến phòng rúc trong chăn khóc. Tôi nói: “Nhà dì trọng nam khinh nữ, quá phong kiến, toàn là phần tử còn sót lại của xã hội phong kiến. Mọi người muốn bỏ đói con, con muốn về nhà!” Tôi vẫn cứ khóc. Cả nhà dì hai từ dì đến chị họ, anh họ, dượng thay phiên tới dỗ tôi. Tôi nói: “Có đói chết con cũng sẽ không ăn cơm thừa.” Đến khi bọn họ cơm nước chè chén xong xuôi tôi vẫn chưa nín khóc, khóc mệt thì ngưng, nghỉ xong khóc tiếp. Dì hai thấy tôi như thế cũng không nuốt nổi cơm. Chị họ lại rất bình tĩnh, chị ăn uống trong phòng xong cả rồi mới đến khuyên tôi. Cả chị và dì đều bảo bởi vì tôi là con nít, nhưng tôi đáp: “Không phải, bởi vì con là con gái, nếu không thì tại sao chị với dì đều không được lên đó ăn?”
Tôi thực sự đã khóc đến sưng mắt, đến lặng người. Dì hai lại vẫn luôn dỗ dành tôi, tôi không đành lòng, bước ra nhìn bàn đồ ăn nói mình đói rồi. Dì hai nói cho tôi biết là tôi không ăn đồ thừa, phần của tôi được chừa riêng trước. Lúc ăn cơm tôi vẫn luôn thủ thỉ với dì rằng: “Giờ là thế kỷ 21 rồi dì, đến học sinh cấp 1 như con còn được học nam nữ bình đẳng. Dì nấu nướng cực khổ như vậy, cớ gì không được lên bàn ăn?” Tôi còn nói sau này sẽ không chịu đựng như dì nhưng mà dì hai vẫn không nói tiếng nào cả.
_______________
Nguồn: https://www.douban.com/gallery/topic/158909/
Ảnh: avogado6_jp@IG


Hãy chia sẻ bài viết [Douban] Trong quá trình trưởng thành, hành vi được xem là phản kháng của bạn là gì?
_______________
Người dịch: Gino | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch g, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/804476517083725