Tôi với bạn trai là tình phi công, tôi hơn ảnh 1 tuổi. Tạm gọi ảnh là Y. Lúc bọn tôi ở bên nhau, tôi năm 2 còn ảnh năm nhất, khi đó ảnh được coi là nhân vật có

Cùng xem bài viết Tôi với bạn trai là tình phi công, tôi hơn ảnh 1 tuổi. Tạm gọi ảnh là Y. Lúc bọn tôi ở bên nhau, tôi năm 2 còn ảnh năm nhất, khi đó ảnh được coi là nhân vật có được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Tôi với bạn trai là tình phi công, tôi hơn ảnh 1 tuổi. Tạm gọi ảnh là Y. Lúc bọn tôi ở bên nhau, tôi năm 2 còn ảnh năm nhất, khi đó ảnh được coi là nhân vật có tiếng của khoá dưới, ảnh nhảy cao giỏi lắm luôn. Tôi với ảnh quen nhau trong một bữa tiệc, về nhà bắt đầu tin nhắn qua lại, tôi tin lúc đó ảnh rất yêu tôi. Bởi tôi vô tình nghe bạn ảnh nói hình mẫu lý tưởng mà ảnh thích trước giờ đều là kiểu như tôi. Tuy tôi lớn hơn ảnh một tuổi, nhưng vóc người tôi nhỏ nhắn, còn gầy nữa, bình thường cũng chẳng hay nói nhiều, kiểu dễ thương á, ảnh hay bảo nhìn tôi như con nít. Ngày nào ảnh cũng múc nước hộ tôi, chuyện gì ảnh cũng quan tâm, với lại lúc nào ảnh cũng để ý đến cảm xúc của tôi, khi tôi bị bệnh, ảnh đội mưa đội gió đi mua thuốc, có tối tôi có bài kiểm tra đột xuất, ảnh không ngủ, ngồi cạnh tôi, tôi thích gì ảnh cũng thích luôn, bạn bè hay bảo bọn tôi là một cặp trời sinh, ngưỡng mộ lắm.
Nhưng lúc ấy có một bạn nữ, ngay từ khi bọn tôi còn chưa chính thức hẹn hò, thì cổ đã nhắn tin cho ảnh suốt ngày rồi. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi biết đến cổ là khi tôi với ảnh đang ngồi trong tiệm gà Kentucky, ảnh đang ăn bỏng ngô, điện thoại thì cứ kêu mãi, là chuông báo tin nhắn, lúc đó tôi cũng chả hỏi ai vậy, nhưng ảnh vẫn bảo đấy là một bạn nữ học cùng khoá nhưng không cùng ngành với ảnh, ngày nào cũng dây dưa ảnh miết, hết nhắn tin lại gọi điện thoại. Lát sau, cổ gọi cho ảnh, ảnh bắt máy, giọng vẻ không vui, nói đang đi ăn với người yêu. Tôi không biết cổ nói gì, nhưng nhìn ảnh có vẻ tức lắm á, nói gì mà cô là con gái phải biết tự trọng chứ, chúng ta tạm gọi cổ là L nhé. Trong khi tôi với ảnh quen nhau, ảnh vẫn hay nhận được tin nhắn của L, có lúc tôi cũng coi thử, L nói chuyện chẳng có chủ đề gì cả, tùm lum lắm, tôi nhớ cổ từng nhắn gì mà thầy dạy lớp cổ nhìn giống ai, nói cổ muốn ăn nho Tân Cương, hỏi Y muốn nghe cổ hát Đào hoa phiến không. Lúc đó tôi thấy cô gài này phiền phức khiếp, bởi Y đã từ chối thẳng mặt cổ không biết bao nhiêu là lần rồi. Lần đầu gặp cổ là lúc tôi với Y đã quen nhau được nửa năm, bọn tôi vừa tan học, định đi nhà ăn ăn cơm, thế rồi gặp được L, nói thật thì vẻ ngoài của L còn chưa được mức trung bình, không xinh chút nào, đã lùn còn đen nữa, cách nói năng cũng liến thoắng. Mặc một bộ đồ thể thao trông rất bình thường, đã đen rồi còn mặc cả cây đen trông còn đen hơn hẳn. Lúc đó cổ bước đến trước mặt bọn tôi, trong tay còn cầm một ly nước có gas bán trong nhà ăn, quay qua hỏi Y, đây là bạn gái của anh à? Thế rồi bỏ đi luôn.
Có lẽ mọi người biết cả rồi, L chính là người thứ ba trong tình yêu của bọn tôi, tôi với Y quen nhau 6 năm, trong 6 năm này, bọn tôi rất ít khi cãi nhau to, ngoài mỗi vụ về L, cổ cứ như một con chuột vậy, chẳng biết sẽ chạy ra khi nào, hồi còn ở trường, lâu lâu cổ lại giở trò không nhắn tin, gọi điện cả nửa năm trời với Y, nhưng một ngày nào đó, tin nhắn, điện thoại lại bất chợt xuất hiện. Y đổi sim vẫn chẳng có ích gì, có lần Y đưa điện thoại cho tôi, nói để tôi biết thế nào là dai như đỉa đói. Nửa đêm, cổ gọi tới, hết cuộc này đến cuộc khác, làm tôi tỉnh giấc, tôi sợ làm ồn bạn cùng phòng nên vội cúp máy, thế rồi cổ gửi tin nhắn, nói gì mà anh hận em không, em không cho anh ngủ đấy. Tôi gọi lại, alo một phát, cổ cúp máy, tôi gọi lần nữa thì ngoài vùng phủ sóng rồi.

Tôi vẫn luôn tin tưởng Y, bởi ảnh biết nghĩ cho tôi trong mọi tình huống, ảnh nhớ rõ kì dâu của tôi, tôi bị bệnh, ảnh ở bên chăm sóc, tôi đi tự học, ảnh dậy sớm ra thư viện với tôi, rồi nằm ngủ trong thư viện, tôi không ăn hành với rau thơm, ảnh cũng dần dần bỏ, không ăn nữa, ngày nào cũng múc nước cho tôi, mặc mọi gió mưa, ảnh chịu ở lại thành phố này vì tôi, không về nhà làm công việc mà ba mẹ ảnh tìm sẵn. Bọn tôi hoà thuận lắm, tôi vẫn luôn cho rằng hai đứa có thể ở bên nhau đến bạc đầu.
Tôi phát hiện mối quan hệ của ảnh với L cũng nhờ điện thoại của ảnh. Mọi người biết rồi đấy, trên điện thoại có QQ mobile, ảnh không tải về, nhưng có đồng bộ với QQ trên máy tính. Lúc tôi cầm điện thoại của ảnh lên coi, hộp thư thoại trống, nhật kí trò chuyện toàn là tôi với mấy anh em làm chung, tôi đăng nhập Fetion (mail của bên Trung Quốc), trong trỏng cũng chẳng có gì. Thế là tôi bắt đầu lục lọi, rồi tìm thấy tài khoản QQ của ảnh trên giao diện web. Lúc nhìn thấy cái này là tôi đoán được rồi, bởi bình thường ảnh có dùng QQ đâu. Mật khẩu QQ lưu trong điện thoại, tôi đăng nhập, phát hiện trong danh sách liên lạc gần đây của ảnh có một cái tên, gọi Pao Pao (Chạy Chạy), rồi tôi bấm vào xem thông tin chi tiết. Biết Chạy Chạy là biệt danh thôi, chứ tài khoản của người này gọi Tiểu Bối Tâm (áo dây). Lúc ấy là tôi biết Chạy Chạy là cách ảnh gọi riêng.

Mọi người cũng biết QQ Mobile chỉ hiển thị mười mấy hoặc hai chục tin nhắn trong một ngày thôi đúng không, vậy mà tôi kéo lên mãi, kéo mỏi tay luôn, tôi suýt bỏ cuộc. Ảnh với cổ nói chuyện thân mật lắm, thái độ khác hoàn toàn hồi còn đi học. Tôi còn nhớ vài câu, bởi nó khiến tôi sốc quá. Khoảng hai tháng trước, ảnh chuyển cho tài khoản Chạy Chạy này 7000 NDT, trong QQ, ảnh nói em thiếu thì cứ bảo anh đưa, trách cổ, em đi có một mình, chạy làm gì ra tận Hải Nam, còn mang mỗi tí tiền thế, em bị bệnh ấm đầu à. Ảnh nói, lần sau mà thế nữa là anh phạt em hít đất đấy. Từng câu nói nghe thân mật làm sao. Tôi không diễn tả giọng điệu ấy được. Ảnh còn dặn L bôi kem chống nắng cho kĩ, bôi cả phần cánh tay luôn, còn nói cổ là đứa ngốc nữa. Đối với tôi thì 7000 NDT không phải một con số nhỏ (khoảng 22 triệu, nhưng thời điểm này là vào 10 năm trước nha), đấy cũng gần bằng cả tháng tiền lương của Y. Nhưng chỉ bởi vì L không mang nhiều tiền mà ảnh chiều cổ, đưa tiền cho cổ, ngay cả lời trách móc cũng chỉ là trách yêu.

Tôi chỉ coi một lát lịch sử trò chuyện là không coi nổi nữa rồi. Cất điện thoại của ảnh về chỗ cũ. Lên giường nằm tiếp, muốn khóc mà khóc không được, chỉ thấy trong lòng trống rỗng sao đó. Trước giờ tôi cứ nghĩ, nếu ngày nào đó xảy ra chuyện này, tôi sẽ buồn bã sống dở chết dở luôn cho coi, nhưng khi chúng thật sự xảy ra, tôi lại không khóc nổi. Đầu óc quay vòng vòng. Không biết nên làm gì. Vô cùng mù mịt.

Lúc Y vào, tôi vẫn còn nằm, ảnh nói em úp ly mì hộ anh, đói quá. Tôi ngồi dậy nhìn ảnh, tôi hỏi ảnh Chạy Chạy là ai. Ảnh sững sờ một lúc, câu đầu tiên ảnh hỏi tôi, em coi điện thoại của anh? Không tức giận, không có cảm xúc gì cả, ảnh hỏi tôi một cách bình tĩnh. Tôi nói ừ, sau đó hỏi ảnh, Chạy Chạy là L phải không, em đọc tiểu sử rồi. Ảnh ừ, không phủ nhận, rất thẳng thắn. Tôi cầm điện thoại ném xuống gần chỗ chân ảnh rồi khóc, tôi hỏi ảnh coi tôi là gì, anh với L thích nhau như thế, sao lúc đầu lại ở bên em, anh vòng vèo thế làm gì, cần thiết phải làm vậy sao. Ảnh nói, anh với L không phải như em nghĩ đâu, bọn anh chưa xảy ra quan hệ gì cả. Tôi nói ngoại tình tư tưởng còn đang sợ hơn ngoại tình xác thịt, anh nằm ngay cạnh em nhưng lúc nào cũng nghĩ về L, thế em đây là gì nào. Ảnh không nói gì nữa, không chối bỏ. Thế rồi quay lưng bước ra phòng khách.

Thật ra đây không phải lần đầu tiên tôi phát hiện, khoảng hơn một năm trước rồi. Lúc dọn nhà, tôi tìm thấy một cái điện thoại cũ của ảnh, tôi định mang đi bán lại hoặc gửi về quê cho em gái ảnh. Tôi mở nguồn, vô tình phát hiện một tập tin ẩn giấu trong một tập tin khác, file tên PP (viết tắt của Pao Pao Chạy Chạy). Tôi mở ra, bên trong toàn là tin nhắn đa phương tiện, đầy tràn luôn, nhận từ một tài khoản duy nhất. Có hình chụp phong cảnh khi đi du lịch, có hình của L, ngay cả hình chụp bức tượng vận động viên bóng rổ trên đường Vương Phủ Tỉnh cũng có. Lúc ấy tôi giận lắm, hỏi ảnh sao lại lưu mấy cái này, khi đó ảnh không quan tâm mấy, bảo lưu mấy cái tin nhắn đa phương tiện thôi, em thấy ngứa mắt cứ việc xoá.
Tôi xoá hết tất cả tin nhắn đa phương tiện của L, sau khi xoá liền gửi điện thoại về cho em gái của Y. Bọn tôi chiến tranh lạnh cả một ngày vì vụ đó, nhưng khi ấy tôi cảm thấy L chắc không có cửa, nên tôi cũng không để ý. Rồi cho qua chuyện. Giờ nghĩ lại, tôi đúng là con ngu mà.


Hãy chia sẻ bài viết Tôi với bạn trai là tình phi công, tôi hơn ảnh 1 tuổi. Tạm gọi ảnh là Y. Lúc bọn tôi ở bên nhau, tôi năm 2 còn ảnh năm nhất, khi đó ảnh được coi là nhân vật có , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/666066454258066