“Tôi sợ chết nhưng càng sợ không có tiền”————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phụ Nữ Vi

Cùng xem bài viết “Tôi sợ chết nhưng càng sợ không có tiền”————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Vi được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

“Tôi sợ chết nhưng càng sợ không có tiền”
————————
Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost
Tác giả: Nhụy Hy
————————-
Bạn nối khố của tôi mở một quán rượu nhỏ ở quê chúng tôi, trước giờ tết đến chúng tôi đều đến quán cậu ấy uống rượu chuyện trò.
Nhìn thấy bạn mình và khách mời rượu lẫn nhau, chúng tôi luôn nhắc nhở cậu ấy rằng: “Đừng uống nhiều quá, đừng suốt ngày thức khuya nữa.” Cậu ấy thì luôn luôn cười cười đồng ý. Tết năm nay, chúng tôi còn chưa kịp đến quán cậu ấy tụ tập thì gặp phải dịch bệnh. Những ngày này vốn dĩ là những ngày ăn nên làm ra thì nay không thể không đóng cửa nghỉ bán.
Lúc đầu cả đám chúng tôi còn hẹn online bốc phét, chơi game, nhưng không thấy tăm hơi bạn tôi đâu. Sau đó mới biết, quán của cậu ấy không thể mở cửa, đương nhiên vì lo âu thì tâm tình cũng không tốt, bởi nhẽ một đồng tiền thuê mặt bằng bạn tôi cũng không thể thiếu, tiền lương của ba nhân viên cũng phải trả như bình thường. Quán mở muộn một ngày đồng nghĩa với chi phí phải chi trả lại nhiều thêm một ngày. Tôi an ủi cậu ấy mấy năm qua Tết nhất cậu ấy cũng không nghỉ ngơi, năm nay coi như nhân cơ hội này nghỉ ngơi, thả lỏng một chút, không nên vội mở cửa lại, đừng nên mạo hiểm tính mạng. Bạn cười khổ gửi tin nhắn thoại cho tôi, cậu ấy nói cậu ấy cũng rất sợ dịch bệnh nhưng càng sợ dịch bệnh kéo dài sụp đổ kinh doanh.
Đối với những kẻ làm công ăn lương như tôi thì không có cách nào cảm nhận được áp lực của cậu ấy, công ty tốt hay xấu thì cũng chẳng cần tôi lo nghĩ, chi phí của công ty cũng chẳng đến lượt tôi gánh vác. Thế nhưng người phải tự chịu lỗ lãi, làm tự do, làm ngành dịch vụ cần đến khách hàng như bạn tôi không có cách nào nhàn nhã nằm ở nhà tận hưởng cái kì nghỉ từ trên trời rơi xuống này được. Bọn họ quan tâm đến tình hình dịch bệnh, quan tâm đến các chính sách, bọn họ cũng sợ dịch bệnh lây lan rộng nguy hiểm đến bản thân mình, nhưng đồng thời họ càng sợ cuộc chiến dài này sẽ làm sụp đổ công việc kinh doanh họ dựa vào để mưu sinh.
Có người sẽ nói: “Người làm kinh doanh chắc chắn có khoản tích lũy, kiểu gì cũng hơn những người đi làm công ăn lương.” Đúng vậy, tôi cũng từng cho rằng cái quán rượu làm ăn khấm khá kia thừa sức đủ để cho bạn tôi chi trả các chi phí, thậm chí có thể đem lại cho cậu ấy một cuộc sống thoải mái. Cho đến khi bố cậu bạn tôi mắc chứng nhiễm trùng đường tiểu, cả gia đình bán nhà rồi vay tiền để thay thận cho ông ấy, mẹ thì xin nghỉ công việc giáo viên để ở nhà chăm sóc bố cậu ấy. Khi gánh nặng cuộc sống của cả một gia đình bỗng chốc đè lên đôi vai của bạn mình, tôi mới nhận ra rằng những điều cậu ấy đang làm bây giờ chẳng bao giờ là đủ.
Một người bố chưa khỏi bệnh, một người mẹ không có việc làm, bản thân cậu ấy chưa lấy vợ sinh con thì mở mắt ra là phải tiêu tiền. Bạn tôi chẳng còn tâm trí đâu mà lo lắng đến việc dịch bệnh có lây nhiễm đến mình hay không, cậu ấy chỉ biết rằng tháng sau phải nộp tiền thuê mặt bằng, phải đưa bố đi lấy thuốc đúng hạn. Bởi vì không có tiền thì khó lòng mà duy trì cuộc sống được.
Thời học đại học, tôi có đi làm thêm ở McDonald một thời gian và quen một anh lớn hơn tôi vài tuổi. Chúng tôi thường gặp nhau khi đổi ca sáng. Mỗi lần anh ấy kết thúc ca đêm đều nằm bò ra bàn chợp mắt nghỉ ngơi một lát rồi mới đi lái xe điện về nhà. Sau đó khi chúng tôi thân nhau rồi mới biết hóa ra anh ấy làm lái xe công nghệ. Do vợ sinh con xong sinh hoạt phí ngày càng nhiều nên anh ban ngày làm công việc lái xe công nghệ, tối thì đến McDonald làm thêm ca đêm.
Bạn không bao giờ phải buồn phiền vì tiền bạc nên bạn chắc chắn không thể lý giải được vì sao có người vì 100 tệ tiền lương ( khoảng 330.000 vnđ ) mà mỗi tỗi đều thức thông đêm mà không quan tâm đến sức khỏe tốt xấu; bạn cũng không thể hiểu được vì sao có người lại vì tiết kiện vài tệ mà chạy khắp nơi, lãng phí nhiều thời gian chỉ để mua được thức ăn rẻ hơn một chút. Trong siêu thị bạn luôn luôn mua những loại hoa quả tươi nhất mà không cần hỏi giá nhưng những loại hoa quả không tươi ngon không đẹp mắt cũng không bao giờ sợ không bán được, Bởi vì đối với một số người mà nói, sau lưng họ còn có trách nhiệm và áp lực không thể trốn tránh, vài đồng cũng phải tiết kiệm, vài đồng cũng phải đi kiếm.
Luôn nói rằng thanh niên hiện nay đặc biệt trân trọng mạng sống, chẳng cần bất cứ người nào nhắc nhở cũng biết mặc ấm khi trời lạnh, đăng kí đến phòng gym để tập luyện, mỗi năm đều kiểm tra sức khỏe định kì, tích trữ sảm phẩm chăm sóc sức khỏe hết cái này đến cái khác, đi tới đâu cũng đều đem theo cốc giữ nhiệt. Hỏi bọn họ vì sao lại cẩn thận như vậy thì mới biết rằng bởi vì tuổi tác ngày càng cao, càng ngày càng nhiều người bên cạnh mất đi, phát hiện ra bản thân cách cái chết thực ra không còn xa nữa; bởi vì nhan nhản tin tức trên mạng không ngừng cảnh báo chúng ta thức đêm có thể chết, làm việc quá sức cũng có thể chết.
Thế nhưng những người coi trọng mạng sống này cũng là những người dốc hết toàn bộ sức lúc để kiếm tiền. Họ sợ bệnh tật nhưng càng sợ không có tiền, sợ cuộc sống vốn nghèo rớt mồng tơi sụp đổ hoàn toàn, bởi vậy dù phải đeo lên chiếc khẩu trang đã xịt qua thuốc khử trùng thì cũng phải ra đường kiếm tiền. Những người rèn luyện, kiểm tra thân thể đúng ngày đúng tháng cũng có thể vì một hạng mục mà vất vả bôn ba, uống thuốc giải độc gan, uống cốc trà nóng cũng không thể không thức đêm vì kiếm tiền.
Chúng ta sống trong thời đại này cũng giống như qua cửa đánh yêu quái vậy, phải không ngừng cố gắng, không ngừng phấn đấu, không ngừng chạy về phía trước mới có thể đến gần hơn với cuộc sống lý tưởng một chút, mới không bị hiện thực vô tình này quật ngã. Cabin máy bay hạng nhất có thể nằm xuống để ngủ, thái độ phục vụ ở khách sạn 5 sao luôn là tốt nhất, quả cherry ngon và đắt hơn anh đào. Đây là thời đại lấy tiền bạc để đo lường mức sống, muốn nâng cao khả năng chống chọi với hiểm nguy, muốn nâng cao mức độ hạnh phúc của cuộc sống thì chẳng còn cách nào khác ngoài nỗ lực kiến tiền.
Hi vọng bạn và tôi đều không bị tiền bạc gây khó khăn, hi vọng những người đang gặp khó khăn có thể vượt qua sống tiếp, hi vọng ngày tháng đều tươi đẹp, nếu khó để làm được điều đó, vậy thì tôi hi vọng tất cả những người xung quanh tôi đều ổn.
Nguồn: https://k.sina.cn/article_2042392072_79bc6e0801900vkan.html


Hãy chia sẻ bài viết “Tôi sợ chết nhưng càng sợ không có tiền”————————Dịch bởi: Blog Dịch Tiếng Trung Dạo| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Vi, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/767523490779028