Tin Tức Phụ Nữ_truyện:#QUỶ_GẦY—————Group: Phụ Nữ Việt Nam "( ͡° ͜ʖ ͡°)"Fanpage: Phụ Nữ Việt NamDịch bởi: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm)—

Cùng xem bài viết Phunulamdep_truyện:#QUỶ_GẦY—————Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Fanpage: Phunulamdep Việt NamDịch bởi: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm)— được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep_truyện:
#QUỶ_GẦY
—————
Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Fanpage: Phunulamdep Việt Nam
Dịch bởi: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm)
—————
1.
Tôi đã không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu mình giảm cân thất bại nữa.
Từ khi đi học đến lúc đi làm, vô số lần tôi đã ép mình phải giảm cân, mỗi sáng tôi chạy bộ, nâng tạ, ăn bột yến mạch, uống cà phê đen… hết lần này đến lần khác, tôi cứ gầy rồi lại mập, giảm cân thành công sau đó nhanh chóng lại phục hồi trạng thái cũ, cứ thế lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn không bao giờ có điểm dừng.
Lâu dần, đến cả mẹ tôi cũng bắt đầu bực bội với việc giảm cân này của tôi.
Mẹ bảo tôi: “Con gái, chúng ta đừng giảm cân nữa, được không?” Bà ấy vò vò chiếc tạp dề, trong mắt tràn đầy thương xót.
“Nhưng mà, mẹ ơi…” Tôi nói rồi lại ngừng, lọ thuốc giảm cân trên bàn uống được một nửa, những dụng cụ thể dục nằm rải rác lộn xộn đầy phòng khách, tôi đang cầm cái vòng lắc eo trong tay, nhìn những thứ trước mắt mà nghẹn lời.
Một lúc lâu sau, tôi cuối cùng cũng đè nén được oán hận trong lòng mình, hét lên với mẹ tôi: “Mẹ cũng biết còn vì để giảm cân đã tốn bao nhiêu tiền mà, bởi vậy sau này xin mẹ đừng có khuyên bảo con nữa! Mọi người thì hiểu cái quái gì? Con phải giảm cân, con phải đẹp, mẹ hiểu không?”
Mẹ tôi sững sờ, ngơ ngác nhìn tôi, trong mắt là nỗi ngạc nhiên không thể che giấu cùng nỗi thất vọng thoáng qua.
Tôi quay đầu đi. Thực ra lời vừa nói ra khỏi miệng là tôi đã cảm thấy có lỗi với mẹ rồi. Nhưng tôi cảm thấy mỗi câu nói của mẹ đều sẽ lung lay quyết tâm muốn giảm cân của tôi, khiến tôi cảm thấy phiền phức và chán ghét.
Im lặng, sự im lặng kéo dài vài phút đồng hồ.
Mẹ tôi quay người đi vào bếp, đột nhiên nói: “Mấy hôm trước mẹ nghe nói, chỗ chúng ta có một người bán “quỷ gầy” mới đến, hay là con đi xem xem?”
“Quỷ gầy?” Tôi ngạc nhiên nhìn mẹ, không hiểu lời bà ấy.
“Đúng vậy. Nghe nói tác dụng giảm cân rất tốt.” Mẹ quay lưng về phía tôi, thái rau trên bàn bếp, “hơn nữa còn không bị mập trở lại.”
Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, chiếu sáng bóng lưng mẹ, không hiểu sao tôi lại cảm thấy xa lạ mơ hồ.
Nhưng lúc này tôi không nghĩ được nhiều như vậy, lập tức đi thay quần áo.
Tôi thật sự bị việc giảm cân ám ảnh rồi.
2.
Nửa tiếng đồng hồ sau, tôi chạy vội tới nơi mà mẹ nói, đến một cửa hàng phía trước chợ.
Chủ cửa hàng này đã già, khảng 60 tuổi, quần áo trên người rất đơn giản, quầy hàng trước mặt bày đầy những bức tượng nhỏ màu đen.
Những bức tượng này bên ngoài được bao phủ bởi lớp kính thủy tinh trong suốt, bên trong sinh động như thật, giống như một đức trẻ đang mỉm cười, mang đến cho người ta một cảm giác kì quái rất khó diễn tả.
Hình như… nó đang sống.
“Đây là gì vậy ông chủ?” Tôi đưa tay lấy một con, để gần lại trước mắt quan sát.
Ông lão bình thường, nhìn không có gì khác biệt với những người bán tạp hóa gần đó tươi cười hòa nhã, nhẹ nhàng nói ra một cái tên: “Quỷ gầy.”
Tôi nhìn ông ta một cái hỏi tiếp: “Quỷ gầy? Dùng để làm gì?”
“Giảm cân” ông ta giữ vẻ mặt tươi cười, ánh mắt bắt đầu quét qua người tôi, “Đảm bảo có hiệu quả.”
“Nếu không hiệu quả thì có trả lại tiền không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ấy, “Những thứ không có khoa học tôi không tin cho lắm.”
Ông lão không trả lời, sự kiên định trong mắt ông ta làm tôi hơi sợ, cứ như cho dù thế nào đi nữa ông ta vẫn biết tôi nhất định sẽ mua vậy.
Khi tôi mơ mơ màng màng trở về nhà, tôi mới kiểm chứng được suy nghĩ này. Quả thực, trong tay tôi đang cầm một con quỷ gầy nhưng tôi hoàn toàn không nhớ tôi đã mua nó như thế nào. Tôi chỉ nhớ trước khi đi, ông lão đó nói với tôi ba câu: “Dùng máu nuôi, một ngày ba lần, ăn uống như thường.”
Trong lòng tôi cười lạnh, loại lừa đảo này lừa mấy người không có văn hóa thì không nói, tôi đây “thân kinh bách chiến” rồi, tôi mà tin ông ta thì khác gì kẻ ngốc.
Nhưng khi tôi nhìn vào nụ cười cổ quái của bức tượng em bé trong tay, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đột nhiên ngẩn người.
Sau lưng tôi như có người đẩy một cái, miệng tôi không thể nào cất tiếng lên được. Tôi từ từ lấy ra một cây kim chích vô đầu ngón tay, ma sai quỷ khiến thế nào không biết mà nhỏ nó lên đầu bức tượng.
Chỗ đó có một cái lỗ nhỏ, giọt máu đỏ chảy vào cái lỗ, trượt thẳng đến miệng em bé đang cười.
Tôi quay đầu nhìn phía sau, mẹ tôi đã làm một bàn thức ăn đầy ắp thơm phưng phức, vui vẻ vẫy tôi lại ăn cơm.
Trong bầu không khí kì dị bất thường này, tôi không biết tại sao ngồi vào bàn, cầm đũa lên, sau đó ăn ngấu nghiến như đã bị bỏ đói ba ngày. Chỉ sau chưa đến 15 phút tôi đã ăn hết ba chén cơm, thức ăn trên bàn cũng còn lại chẳng bao nhiêu.
Tôi vô tình cúi xuống nhìn bụng mình thì vô cùng ngạc nhiên nhận thấy cái bụng đáng ra đã phình to vì no không ngờ vẫn xẹp lép như cũ.
Sự thay đổi vô lý này khiến tôi không thể không nhìn lại con quỷ gầy kia được, trên mặt nó đang mang nụ cười tươi rạng rỡ, trong miệng còn vương chút máu đỏ.
Đúng là kì lạ khó hiểu.
3.
Sau đó mười mấy ngày, tôi mỗi ngày đều ăn uống như thường nhưng sức ăn rất kinh người. Tôi đã không nhịn ăn nữa, chỉ theo cách ông lão chỉ, một ngày ba lần cho quỷ gầy ăn.
Dần dần, tôi ngạc nhiên phát hiện, cho dù mình ăn nhiều đến bao nhiêu vẫn rất gầy, gầy nhưng không hề héo hon, ngược lại da dẻ trơn mịn, càng ngày càng đẹp rạng rỡ.
Tôi vứt hết đám dụng cụ tập luyện phiền phức, tất cả thuốc giảm cân cũng vứt vào thùng rác. Tôi cũng càng ngày càng thích đi ra ngoài, thích mua sắm quần áo đẹp để chúc mừng bản thân.
Rất nhanh sau đó, chỉ trong không tới 15 ngày, tôi từ 83 kilogam giảm xuống còn 60 kilogam.
Tôi tìm một công việc mới, do tính tình vui vẻ, tôi rất được đồng nghiệp yêu mến, đặc biệt là các đồng nghiệp nam, tôi có thể cảm nhận được cái nhìn của họ rơi trên cơ thể mình, đó là một loại thèm muốn đầy dục vọng.
Đến lúc này, tôi đã hoàn toàn quên mất những vô lý khác thường trước đây, mọi cảm giác kì lạ con quỷ gầy đó mang đến đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tự tin mạnh mẽ. Trong công việc, tôi dần trở thành người mà lãnh đạo đi công tác hoặc họp hành nhất định sẽ dắt theo, tôi tham gia đủ loại buổi gặp gỡ lớn nhỏ, quen biết rất nhiều người, bọn họ luôn không ngừng tán dương sự có mặt của tôi.
Rất nhanh chóng, công việc tôi thuận lợi, lương cao, số đàn ông theo đuổi tôi càng ngày càng nhiều, thậm chí trong giờ làm cũng có nhân viên tiệm hoa giao hoa tươi đến. Tôi cuối cùng cũng đã được sống cuộc sống mình mơ ước bao lâu nay.
Bởi vậy, hôm nay, tôi đột nhiên sinh ra một ý nghĩ, theo kinh nghiệm giảm cân trước đây của tôi, mọi việc trên cuộc đời này có được ắt có mất, tôi rất sợ những điều diệu kì này sẽ thay đổi, tôi sợ con quỷ gầy có thể sẽ đòi hỏi nhiều hơn. Tuy trước mắt tôi vẫn chỉ cho nó một giọt máu một lần, nhưng lấy gì để đảm bảo ngày nào đó nó không muốn nhiều hơn.
Trước khi xảy ra hậu quả không thể ngăn chặn được, tôi quyết định cắt đứt mọi liên hệ với con quỷ gầy đó. Bởi vậy, từ sáng hôm nay, tôi bắt đầu không cho con quỷ gầy một giọt máu nữa.
Tôi ngồi trước ban công, tôi cầm quỷ gầy trong tay, nhìn kim đồng hồ chạy dần qua con số 8.
Mọi ngày vào lúc này tôi đều dùng kim chích đầu ngón tay đút máu cho nó, nhưng hôm nay thì không.
Tôi chỉ im lặng nhìn nó, đứa trẻ bọc trong lớp thủy tinh vẫn cười rạng rỡ như cũ. Hình như không có gì thay đổi cả, tôi nghĩ thầm, xem ra giảm cân thành công rồi.
“Không cần biết phải đánh đổi những gì, nếu như đã có tất cả rồi thì đều là đáng để đánh đổi. Đúng không?” Trong lòng tôi hỏi quỷ gầy, không kìm được nhếch miệng cười.
Còn nó, hình như cũng cười đáp lại tôi.
Ngay lập tức, tôi lạnh khắp người.
Một gió thổi qua đám quần áo phơi ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu trên người nhưng tôi không cảm thấy một chút ấm áp nào.
4.
Từ khi tôi không cho con quỷ gầy máu nữa, tôi luôn có cảm giác sốt ruột đứng ngồi không yên. Bởi vậy, tôi thuê một căn phòng bên ngoài, để quỷ gầy lại nhà mẹ, tôi bắt đầu cuộc sống một mình, cố gắng cách nó càng xa càng tốt.
Thời gian qua đi, cuộc sống tiếp tục, cân nặng của tôi cũng không tăng thêm nữa. Trong ba tháng gần đây, tôi tập trung hết sức cho công việc, ngoài việc ba đến năm ngày gọi điện cho mẹ tôi một lần thì tôi không hề gặp phải sự phiền não nào.
Lãnh đạo rất hài lòng về biểu hiện và xem trọng khả năng làm việc của tôi, quyết định điều tôi đến làm việc ở một văn phòng nước ngoài trong một năm. Cơ hội này tôi không thể để lỡ được nên đồng ý ngay lập tức.
Một hôm trước ngày đi, tôi dự định về nhà lấy ít đồ, đồng thời cho người mẹ rất lâu không gặp của mình một niềm vui bất ngờ.
Tôi đi chợ mua rất nhiều đồ ăn, muốn nấu cho mẹ một bữa cơm, là bà ấy trong lúc tôi điên cuồng giảm cân đã bận rộn lo lắng, vì tôi mà đau lòng, chỉ vì tôi giảm cân mà tôi và mẹ cãi nhau, nhưng không phải mẹ nói cho tôi biết về con quỷ gầy thì tôi cũng không có ngày hôm nay.
Nghĩ ngợi một hồi, tôi đã đứng trước cửa nhà, móc chìa khóa ra mở cửa.
Trong nhà, nồng nực một mùi máu tanh…
Hình như trong nhà giết lợn sống, trong không khí tràn ngập mùi gì đó khiến người khác nghẹt thở, tôi không kìm được đưa tay lên bịt mũi.
“Mẹ?” Tôi gọi, không thấy ai trả lời.
“Mẹ ơi, mẹ có nhà không?” Tôi bỏ đồ xuống, thay déo lê, đi vào phòng khách.
Trong nhà vẫn được dọn dẹp sạch sẽ như thường, phòng bếp không thấy bóng dáng bận rộn quen thuộc, mùi máu nồng nặc vẫn khiến tôi dần dần nhíu mày bất an.
Tôi tiếp tục đi về phía trước, lúc đứng trước phòng ngủ tuy cửa phòng đang đóng, nhưng tôi ngửi ra được, hình như cái mùi đó xuất phát từ phòng ngủ của mẹ tôi thì phải.
Trong chớp mắt, tôi cảm thấy tim tôi chạy lên nghẹn lại trên cổ, muốn kêu lên nhưng không kêu ra tiếng.
Tôi không biết trong phòng rốt cục xảy ra chuyện gì, nhưng có một loại dự cảm không lành bắt đầu chạy khắp người tôi, khiến bước chân tôi càng nặng nề hơn. Tôi nhẹ nhàng, đẩy cửa.
Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mặt, tôi sợ hãi ngã nhào xuống đất, tất cả những từ ngữ trên thế giới đều không đủ để mô tả những gì gớm ghiếc tôi đã thấy.
Tôi nhìn thấy mẹ tôi, người mẹ đã nuôi tôi lớn, người phụ nữ đã tranh luận với tôi vô số lần đang nằm trên giường.
Người mẹ tôi chỉ còn lại một bộ da bọc xương đen xì, trong đôi mắt mở lớn lãng đãng luồng khí đen, cả người giống như một khúc gỗ mục nát.
Trong tay mẹ tôi là con quỷ gầy đó, nó đang cắn chặt ngón tay mẹ tôi, cơ thể của nó đang chuyển dần từ màu đen sang màu đỏ, trong mình nó chảy một dòng máu đỏ cuộn cuộn bất tận.
Tôi nhìn cảnh tượng đáng sợ trước mặt, trong đầu là một mảng trống rỗng.
Tôi muốn kêu lên, nhưng phát hiện vốn dĩ kêu không thành tiếng cả người không kiểm soát được mà run lên cầm cập, đầu óc tê rần, cả người ớn lạnh, mồ hôi lạnh chảy ra thấm vào quần áo, khiến tôi càng run rẩy dữ dội hơn.
Mẹ tôi lúc này lại bắt đầu cử động.
Đột nhiên bà ấy cứng ngắc xoay đầu, nhìn tôi mỉm cười, dịu dàng cất lên giọng nói the thé kinh hãi nhất tôi từng nghe trong đời, giống tiếng của một người sắp chết:
“Con gái, chúng ta đừng giảm cân nữa, được không?”
—————
Lời người dịch: Giải thích cho một số bạn chưa hiểu thì người thực sự nuôi con “quỷ gầy” là người mẹ nhé. Nuôi đến khi người con được mãn nguyện như ý thì mẹ đã cạn khô rồi đó ạ.
—————
Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/33940474
(Vui lòng không Repost nếu không được sự đồng ý. Cám ơn)


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep_truyện:#QUỶ_GẦY—————Group: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Fanpage: Phunulamdep Việt NamDịch bởi: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm)—, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/628369494694429