[Tin Tức Phụ Nữ] Yêu đương với ‘đại thúc’ là loại cảm giác gì?______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất t

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Yêu đương với ‘đại thúc’ là loại cảm giác gì?______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất t được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Yêu đương với ‘đại thúc’ là loại cảm giác gì?
______________
Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost!
______________
[+900 likes]
Năn nỉ mãi thì chú mới cho phép tôi kể câu chuyện của hai đứa đó. Tôi 98, chú 87.
Tôi là học sinh trường y, năm tư được phân đi thực tập ở tận Thượng Hải. Tôi ở kí túc xá, phòng tự học lúc nào cũng đông nghẹt người, tôi thì chẳng học hành gì được khi ở phòng nên thường hay đến tiệm café các kí túc xá không xa lắm ngồi đọc sách. (Quán café có hơi hướng phòng trà một chút.)
Có lần, tôi đi tiệm café, có một bà cụ đi đến trước quầy nhân viên trong tiệm bảo rằng bà từ nơi khác đến bị lừa mất hết tiền, hỏi tiệm có còn thức ăn thừa gì không thì cho bà xin. Nhân viên liền nói không có rồi bảo bà đi. Tôi thấy vậy thì liền chạy tới nói nhỏ với nhân viên làm cho bà một phần cơm chiên, bảo họ mau gọi bà lại. Đó là nguyên nhân câu chuyện làm ông chủ tiệm chú ý đến tôi đó. Ai mà ngờ được chú biết việc xảy ra hôm đó, sau này chú mới nói cho tôi nghe. Còn nghe chị nhân viên kể lại rằng hôm đó chú ở trong quầy thấy được và sau đó còn hỏi chị làm thế nào để xin wechat của tôi một cách “vừa ưu nhã, vừa không mất đi phong độ” nữa chứ.
Hỏi wechat là chuyện sau này rồi. Có một tối, tôi ngồi đọc sách trong tiệm thì ngủ quên mất. Giờ mới nhận ra là ông chú thật “tâm cơ” mà. Anh đợi đèn bên ngoài tắt gần hết, quán sắp đóng cửa mới tới gọi tôi dậy, rồi còn đòi sống đòi ch.ết tiễn tôi về kí túc xá cho bằng được, bảo rằng khách hàng của tiệm không thể một mình trở về được, không an toàn, cửa tiệm phải có trách nhiệm chăm sóc bình an cho khách hàng. Thế là tôi đành phải để anh đưa về thôi.
Nhưng mà tiệm cách kí túc xá có xa đâu, thế mà cũng phải lấy xe đưa tôi đi mới chịu. Nói rằng mất công đưa tôi về rồi quay lại tiệm lấy xe, nên lái xe chở tôi luôn cho tiện. Ngồi trên xe, anh còn hỏi tôi cho ý kiến về tiệm café của anh, sau đó thêm wechat của tôi.
Nhưng… thêm wechat rồi thì không nhắn tin trò chuyện đâu!!! Anh xem dòng trạng thái của tôi, biết được tôi đang thực tập ở bệnh viện, thế là chạy đến bệnh viện chỗ tôi làm lấy phiếu, ngày nào cũng đến thử máu (Vì tôi đang thực tập xét nghiệm mà). Lúc nào anh cũng ra vẻ, “Ủa trùng hợp thế! Sao em lại ở đây?”.
Các bạn thử nghĩ đi, chẳng có ai não tàn đến nỗi ngày nào cũng đến bệnh viện lấy phiếu rút máu đâu???
Sau đó, anh biết tôi 5h tan ca, nên ngày nào cũng trước 5h đến thử máu, rồi bảo thuận đường đưa tôi về nhà. Ừm đó, ngày nào tôi cũng nhìn báo cáo xét nghiệm của anh, có bệnh gì đâu mà đi thử máu hoài!!!!
Sau này tôi mới biết, anh không chỉ có mỗi cửa tiệm café, còn có mấy tiệm hoa và phòng trà nữa.
Heyy, cái ông chú này thật là biết tán người ta mà. Chiêu trò đủ kiểu.
______________
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa và hoài niệm.
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/29802491


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Yêu đương với ‘đại thúc’ là loại cảm giác gì?______________Lược dịch bởi: Pan | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải duy nhất t, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/777697213094989