[ Tin Tức Phụ Nữ ]: VÌ SAO BẠN CÀNG NGÀY CÀNG IM LẶNG _______________ Người dịch: nhi van | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại webiste Phụ Nữ Việ

Cùng xem bài viết [ ZHIHU ]: VÌ SAO BẠN CÀNG NGÀY CÀNG IM LẶNG
_______________
Người dịch: nhi van | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ ZHIHU ]: VÌ SAO BẠN CÀNG NGÀY CÀNG IM LẶNG

_______________

Người dịch: nhi van | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
________________

[ 109k likes ]

🤡 Chiều hôm nay, tôi có gặp một chuyện hết sức nực cười. Vừa ăn xong bữa sáng thì cháu ngoại đến chơi. Vừa thấy tôi, nó liền vòi vĩnh tôi đưa đi nhà bóng. Tôi liền đưa nó đến một trung tâm thương mại gần đấy. Vừa đến nơi thì tôi bắt gặp một người đàn ông đứng tuổi đang cãi nhau với nhân viên khu trò chơi. Người đàn ông đó to tiếng, giọng nói tràn đầy sự bất mãn, khó chịu. Người đó nói:

” Đây không phải hành vi bán nước thì là cái gì, tao phải gọi chính quyền đến gô cổ chúng bây lại”

Cô phục vụ đó gần như sắp khóc đến nơi, thút thít nói:

” Bọn cháu có hành vi bán nước lúc nào? Ông có thể đừng gây ồn ào ở đây được không ạ? Có ý kiến gì chúng ta đến văn phòng nói chuyện”

Người xung quanh càng lúc càng đông, ông kia càng được đà hống hách, chỉ vào đứa cháu đang chơi nhà bóng nói:

” Mọi người nhìn xem, Mỹ với Trung Quốc hiện nay đang chiến tranh thương mại, thằng Mỹ có bao nhiêu thù hằn với chúng ta, chẳng nhẽ mọi người không biết. Thế mà chúng nó ở đây vẫn dán cái quốc kì của Mỹ. Con mẹ nó đây không phải hành vi bán nước thì là cái gì. Chúng mày đúng không xứng là người Trung Quốc”

Nhân viên phục vụ liền đáp lại:

” Cái khu vui chơi này, từ mấy năm trước đã xây như thế rồi. Bọn cháu ở đây chỉ có nhiệm vụ đảm bảo an toàn cho những đứa trẻ chơi ở đây thôi ạ”

Ông già đó phớt lờ, quay ra nói với mọi người xung quanh:

” Những nơi như này đáng nên đóng cửa, mọi người nói xem có đúng không?”

Tất cả mọi người đều tán thành đồng ý, chỉ có nhân viên phục vụ kia, vừa khóc vừa hết sức giải thích nhưng chẳng có ai muốn nghe, lại có mấy kẻ rảnh rỗi thích góp vui náo nhiệt, gọi mấy đứa con từ nhà bóng ra, kêu gào nhân viên phục vụ đòi trả lại tiền. Tôi lúc đấy thấy vô cùng chướng tai gai mắt rồi. Liền chen vào giữa đám đông khuyên giải ông già kia:

” Ông ơi, ông đã sống gần thế kỷ rồi, cớ gì làm khó một cô gái như thế. Tinh thần yêu nước của ông rất đáng được hoan nghênh, nhưng ông chẳng có quyền gì mà đi mắng người khác như vậy”

Ông ta liền quay sang tôi, chửi mắng:

” Cái thằng ranh này cũng đúng là bị mị rồi. Nếu đây mà là thời chiến tranh thì chắc chắn mày là cái thằng thông đồng cấu kết với giặc. Mày không nhìn thấy chúng nó dán cờ Mỹ đầy rẫy ra đấy à?”

Tôi lúc đấy phải cố nhịn để không bật cười ra tiếng, nhau mày nói:

” Ông ơi, đây là cờ của Anh mà, hơn nữa không phải là người ta dán, là người ta in lên tường đấy”

Ngay khoảnh khắc đấy, tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc, không khí vô cùng khó xử. Tôi không hiểu từ đâu mà ông già đó và đám người xung quanh lại kiếm được cái cớ gây sự một cách vô lý như vậy. Bọn họ hình như muốn giận cá chém thớt hay sao mà vác ra một lý do ngớ ngẩn thật sự. Mấy người xung quanh còn chẳng thèm nghiêm chỉnh nhìn lại xem đó chỉ là một cái hoạ tiết trang trí trên tường. Ông già đó bị tôi làm cho cứng họng, hình như cũng phát hiện ra mình đuối lý rồi, nhưng cũng muốn cố vớt vát lại chút thể diện, chỉ mắng mắng mấy câu rồi đi luôn.

Đám người xung quanh bắt đầu tản ra, tôi cũng mua được vé cho cháu mình. Người phục vụ đó nói cảm ơn tôi, cô ấy nói ông già kia đúng là đang muốn gây sự. Ông ta muốn miễn phí vé vào cửa, nhưng nhân viên phục vụ không cho, nói là khu vui chơi có quy định là thu phí. Ông ta lại mặc cả lên xuống, cò kè bớt một thêm hai. Muốn mua hai vé nhưng chỉ trả tiền một vé. Cuối cùng bị từ chối rồi gây chuyện.

Hoá ra là như vậy, giờ nghĩ lại thái độ hống hách của ông ta, tôi lại thấy nực cười.

🤡 Lại nhớ đến năm ngoái công ty có tổ chức tiệc ở nhà một đồng nghiệp. Phòng khách nhà cậu ta có cái máy chiếu phim, có thể kết nối với điện thoại và xem phim giống y như ngoài rạp. Mọi người ở đấy đều biết tôi là người xem nhiều phim, liền giao cho tôi nhiệm vụ tìm kiếm một bộ phim mình thấy hài lòng nhất. Tôi liền chọn một bộ phim mà bản thân cảm thấy khá ưng ý, tên là ” Đức Phật Vĩ Đại” ( The Great Buddha ). Tôi thấy bộ phim này cốt truyện rất thú hút người xem, nội dung cũng khá nội hàm. Phim chiếu được một nửa thì một người đồng nghiệp gây sự với tôi. Anh ta liền đứng dậy tắt máy xem phim cái phụt. Quay sang tôi chửi mắng:

” Tam quan của cậu thật có vấn đề, sao lại có thể giới thiệu phim của Leon Dai cho mọi người xem, cậu có biết ông ta là người Đài Loan không?”

Tôi ngơ ngác hỏi lại:

” Leon Dai là ai?”

Cậu ta nói:

” Là cái tên đạo diễn bộ phim mà cậu vừa cho mọi người xem đấy, có phải cậu bị ngáo rồi không, tôi thấy suy nghĩ của cậu thật có vấn đề, công ty tổ chức tiệc mà lại dám gợi ý một bộ phim như thế, cậu có ý gì?”

Ở đấy lúc đó còn có một vị lãnh đạo, nghe đến câu này thì mặt trở nên đanh lại. Người đồng nghiệp đó với tôi đúng là cùng hướng nhưng chẳng đúng đường, hôm nay chẳng qua chỉ là nắm đúng thời cơ tìm cớ gây sự, tự dưng đội cho tôi cái mũ tư tưởng có vấn đề, dụng ý phản quốc, chắc chắn sau này cơ hội thăng tiến của tôi sẽ rất khó khăn trắc trở. Tôi lúc đấy đúng là máu nóng dồn lên não, hất tung cả bàn trà xuống đất.

” Cậu hết chuyện hay sao mà nghĩ ra cái trò này gây sự, tôi chỉ đơn giản là tìm một bộ phim giúp mọi người, cái gì mà tư tưởng có vấn đề. Con mẹ nó, yêu nước đến như vậy mà đêm đêm vẫn xem phim Nhật đều đặn. Sao vậy, muốn học tập “tinh thần thắng lợi” của AQ à?”

Anh ta xông tới đánh tôi, mồm miệng gào thét:

” Bố mày xem phim Nhật bao giờ, con mẹ nó ăn nói hàm hồ miệng mồm đầy c.u.t”

Khung cảnh lúc đấy vô cùng hỗn loạn. Sáng ngày thứ hai đi làm, sếp có gọi tôi đến nói chuyện, ông nói tình huống hôm qua ông hoàn toàn hiểu. Nhưng vì hình tượng và những ảnh hưởng đến công ty, ông đành hạ chức tôi xuống một bậc. Chắc chắn rằng người đồng nghiệp kia đã nộp lên báo cáo. Tôi hoàn toàn hiểu lãnh đạo của mình. Hơn nữa bây giờ là thời đại công nghệ thông tin phát triển mạnh mẽ, có một số chuyện dù bé cũng xé được ra to. Đừng mơ đến những người dùng não đọc tin tức, chỉ có những người thích hóng hớt náo nhiệt mà chẳng cần biết đến chân tướng sự việc, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, đây cũng là lẽ thường mà thôi.

Tôi dự định xin nghỉ dài ngày, rồi tiện thể thì viết đơn xin nghỉ việc.

🤡 Tôi vẫn còn nhớ, hồi học đại học, mọi người đều tẩy chay dùng hàng Nhật, những xe oto trên đường mà là của Nhật Bản thì đều bị phá đến thương tâm. Anh bạn học cùng với tôi khi đó có mua một chiếc xe Toyota nhưng lại chẳng dám đem ra ngoài đi, chỉ dám để ở dưới lầu tiểu khu. Thậm chí vì để bảo vệ xe mà đằng sau còn dán cả khẩu hiệu: ” xe Nhật Bản, trái tim Trung Quốc. Có tiền đổi, mọi người lưu tình”

Cho dù là như vậy, nhưng xe của cậu vẫn chẳng được ” lưu tình”. Đêm hôm ấy, xe của cậu bị một nhóm người dùng gậy với thanh sắt đập tang thương. Bạn tôi nghe thấy động liền chạy ra xem, mấy người đàn ông đó nhìn thấy người cũng chẳng có ý định dừng tay. Cậu ấy liền chạy ra tranh luận. Liền bị nhóm người đó dùng thanh sắt nói chuyện:

” Mày đến đây thử xem, không chỉ xe mà cả mày bố mày cũng đập, thứ phản quốc!”

Người đàn ông đó cậu ấy biết, đó là chủ của một tiệm tạp hoá nhỏ ngoài tiểu khu. Mấy hôm trước còn khệnh khệnh khạng khạng ra ngoài đường, nghe phong phanh mọi người nói cậu bạn tôi mới mua chiếc xe 20 vạn, nhất định tương lai sẽ có tiền đồ. Mới đầu cứ nghĩ là tinh thần yêu nước, hăng hái hô to cái khẩu hiệu “tẩy chay hàng Nhật”. Hoá ra chỉ là một thằng hèn mọn vì ghen tị mà cố ý gây sự.

Nực cười!…

Tôi không muốn mua vé vào cửa, tôi liền chửi cậu là thứ phản quốc, mọi người đều đứng về phe tôi, chỉ có cậu đứng đấy một mình cô độc.

Tôi muốn tránh cương vị của cậu, tôi liền nói tư tưởng cậu có vấn đề. Mọi người đều bên cạnh ủng hộ tôi, cậu chỉ còn cách thu dọn hành lý, một mình ra đi.

Cậu mua xe mới, tôi không mua nổi. Vậy tôi lấy cái lý do “tẩy chay hàng Nhật” làm khó cậu. Cậu vẫn đơn độc một mình, không ai giúp cậu.

🤡 Chủ nghĩa yêu nước chính là cái mác che giấu đi cho sự gian trá của lưu manh. Câu này thực sự đúng.

Những người yêu nước chân chính, sẽ dùng năng lực của bản thân cống hiến cho đất nước, ôn tồn tao nhã, nội tâm vững mạnh. Tuân thủ, trân trọng ranh giới bản thân. Tuyệt đối sẽ không làm trái pháp luật.

Những người yêu nước trên miệng, ngày ngày chỉ biết lên mạng hô to khẩu hiệu. Mạnh mẽ nhất cũng chỉ là khoảng thời gian trên mạng, chỉ biết dùng lời nói và hành vi sai trái đi đả kích những người bản thân cảm thấy không thuận mắt.

Những người có trái tim yêu nước, sẽ nghiêm chỉnh phát huy bản thân. Cho dù năng lực chưa được lớn mạnh, nhưng cũng đang dần dần phát ra ánh sáng và nhiệt huyết của chính bản thân họ.

Những người có cái mồm yêu nước, sẽ chẳng bao giờ đứng dậy làm việc. Vừa rẻ tiền vừa tham lam, chỉ có những lúc đả kích người khác mới khiến họ tìm thấy cảm giác tồn tại.

Lấy giá trị đạo đức để bảo vệ cho hành vi xấu của bản thân, chẳng khác nào thằng hề diễn kịch.

Điều khó hiểu nhất chính là người xung quanh sau cùng lại chỉ biết im lặng. Hoặc là chân lý đều thuộc làu làu trong tay, nhưng đại đa số lại chọn mù quáng.

Dần dần, tôi chọn cách im lặng. Cũng chẳng muốn lãng phí hơi sức đi tranh luận. Cũng chẳng muốn thông đồng làm bậy. Chỉ quen dần với im lặng, kháng cự rồi cũng mất dần âm thanh…

___________

Nguồn: https://www.zhihu.com/answer/1409179598

Nguồn ảnh: https://www.zhihu.com/answer/1409965023

___________


Hãy chia sẻ bài viết [ ZHIHU ]: VÌ SAO BẠN CÀNG NGÀY CÀNG IM LẶNG
_______________
Người dịch: nhi van | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/730697257794985