[Tin Tức Phụ Nữ – TRUYỆN MA] #QUAN_TÀI_QUỶ_SÔNG_NGHI_HÀ (PHẦN 3/3)Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân__________Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở h

Cùng xem bài viết [ZHIHU – TRUYỆN MA] #QUAN_TÀI_QUỶ_SÔNG_NGHI_HÀ (PHẦN 3/3)Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân__________Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở h được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU – TRUYỆN MA] #QUAN_TÀI_QUỶ_SÔNG_NGHI_HÀ (PHẦN 3/3)
Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân
__________
Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________
6.
Đinh Kiến Quốc hỏi một vòng vẫn không ai biết nguyên nhân tử vong, tức đến huơ tay múa chân loạn xạ. Lão Ngụy nấu cơm không biết phải trái, chạy đến hỏi Đinh Kiến Quốc: “Nếu có người đến phá nhà của ông, ông có vật chết nó không?” Đinh Kiến Quốc nghe lời của lão Ngụy nói càng điên lên, gọi công nhân quanh đó lại: “Đi với tôi, đốt sạch cái quan tài đó đi.”
Nghe lời Đinh Kiến Quốc nói xong, không ai phản ứng gì, hắn ta tức đến mặt mũi đỏ bừng, lớn tiếng chửi mắng một hồi, “Các người có phải muốn tạo phản không hả? Lẽ nào các người muốn phản bội lại ý của tổ chức?” Nhưng lời đã nói đến độ này mà đám người kia vẫn trơ trơ ra.
Sau cùng Đinh Kiến Quốc không còn cách nào khác, gọi mấy người đã cùng hắn ta đến, lấy thêm vài thùng nhựa lớn đi về phía quan tài. Bên trong thùng nhựa là dầu hỏa, mấy thùng dầu đó đổ vào trong quan tài, vứt vào một mồi lửa, khói đen bừng bừng bốc lên. Chiếc quan tài dần dần rực lửa, những cây dương xung quanh cũng bị lửa táp cháy không ít. Cỗ quan tài đó cháy đến tận trưa, cho đến khi cả khúc sông đó đều hôi nồng mùi hôi tử thi kia.
Khi Đinh Kiến Quốc đốt quan tài, công nhân công trình đều lũ lượt dọn đồ về nhà, ngoài mười một cái xác nằm trên đê và ban chỉ huy công trình ra thì chẳng còn sót lại mấy người. Đốt quan tài xong, Đinh Kiến Quốc vênh vênh váo váo trở về, định kêu công nhân đi chôn cái quan tài đã bị đốt không thành hình kia đi, nhưng làm gì còn người nào ở đó. Lần này khiến hắn tức giận vô cùng, đập bàn đá ghế sai cán bộ Lý rót trà châm thuốc cho hắn, khiến cán bộ Lý bất mãn cao độ.
Công nhân đi hết rồi, công trình chẳng còn mấy người, lão Ngụy rảnh rỗi hỏi cán bộ Lý, cơm còn cần nấu hay không. Cán bộ Lý nổi trận lôi đình chửi: “Nấu nấu nấu, không nấu cơm chúng ta ăn cứt à?”
Đinh Kiến Quốc thấy cán bộ Lý nổi giận, ngược lại nguôi giận an ủi anh ta: “Thôi đừng tức giận, ở đâu cũng có thể phấn đấu, đồng chí phải kiên trì với lý tưởng trong tim. Yên tâm đi đồng chí Lý, cái thứ yêu ma quỷ quái kia đã bị sức mạnh của quần chúng tiêu diệt rồi, vài hôm nữa đi các thôn vận động, công trình của chúng ta sẽ hoàn thành đúng thời hạn thôi.”
Cán bộ Lý sau khi nổi giận đùng đùng đã phớt lờ mấy lời động viên sáo rỗng của Đinh Kiến Quốc, nhưng trong lòng lại nghĩ, cái tên họ Đinh này nói cũng không phải hoàn toàn không có đạo lý. Cái quan tài kia đã bị đốt tan tành rồi, chính mắt anh ta nhìn thấy, cho dù là quỷ hay ma thì cũng sao có thể tồn tại sau khi bị đốt đến cỡ đó chứ? Nghĩ vậy làm tâm trạng cán bộ Lý tốt hơn rất nhiêu, cơm trưa cũng không ăn nữa, dẫn mấy người đi vào thôn làm việc.
Lý Kiến Quốc ngược lại yên tâm thoải mái ăn một bụng thịt xào, ăn xong ung dung đi đến căn lều cỏ nhốt ông cố và ông nội tôi. Nhìn thấy ông cố tôi, hắn thân thiết nói: “Mục Trai, mấy ăn nay thiệt thòi cho ông quá.”, Mục Trai là tên chữ của ông cố tôi.
Ông cố tôi bữa sáng vừa tiêu hóa xong, lúc này kiến đã bắt đầu bò bụng, đang nằm trong lều cỏ hóng mát. Nghe lời Đinh Kiến Quốc nói, ông cố tôi trở mình ngồi dậy hỏi: “Mục Hiên, mấy năm nay tôi thiệt thòi một chút cũng chẳng thấm gì, trái lại, buổi tối ông ngủ có sợ không?”
Đinh Kiến Quốc nghe ông cố tôi nói vậy, lập tức ha ha cười ầm lên: “Tôi sợ? Tôi sợ cái gì? Ngược lại là ông, ở đây giả thần giả quỷ, không sợ bị quần chúng nhân dân lên án hay sao?”
Ông cố tôi nghe Đinh Kiến Quốc nói vậy cũng cười: “Ông không sợ nhà tôi đến tìm ông à?”
Đinh Kiến Quốc vừa nghe, sắc mặt đã lập tức thay đổi, hừm một tiếng: “Tôi phải sợ một lũ tiện nhân? Ngược lại, ông…” lời còn chưa nói xong, Đinh Kiến Quốc bỗng bị ho dữ dội. Lần ho này tưởng như ho đến chết được, ho mãi cho đến khi phổi tưởng như đã khô kiệt mới ngừng lại được. Sau khi ngừng được, Đinh Kiến Quốc khạc ra một cái, lại cảm giác trong cổ đang mắc thứ gì đó, khạc mạnh một cái liền nhổ ra được một cục thịt nhỏ màu hồng. Đinh Kiến Quốc cầm cục thịt trên tay nhìn nhìn rồi chửi toáng lên: “Con mẹ lão Ngụy, xào thịt còn chưa chín.” Chửi xong, hắn vứt cục thịt đi nói tiếp: “Đổi lại là ông Thẩm Mục Trai, có thể yên lành mà ăn hết cái Tết này hay không còn chưa biết đó. Nhưng mà ông yên tâm, tôi sẽ cho người chăm sóc cha con ông chu đáo.” Nói xong, Đinh Kiến Quốc yên tâm quay người, phủi phủi bộ đồ Tôn Trung Sơn mặc trên người bước ra ngoài.
Đinh Kiến Quốc bước ra ngoài được hai bước thì bị ông cố tôi gọi giật theo: “Này, Mục Hiên, buổi tối đến tìm tôi may ra ông còn có thể cứu được, đến sang mai là không kịp nữa đâu.”
Đinh Kiến Quốc nghe ông cố tôi nói thế lập tức đứng sững lại, chăm chú nhìn ông cố tôi một hồi rồi cười ầm lên nói: “Thẩm Mục Trai ơi là Thẩm Mục Trai, ông vẫn thích hù dọa người khác như thế, ông tưởng tôi sợ chắc?” Nói xong vênh váo bỏ đi.
Ông nội tôi trách móc ông cố: “Cha nói mấy lời đó có tác dụng quái gì?”
Ông cố tôi đã nằm trong lều, nhắm mắt nói: “Thế mày cảm thấy nói cái quái gì thì có tác dụng?”
Ông nội tôi tức xì ra: “Cha mà có bản lĩnh thật thì cha con chúng ta đã chẳng đói đến thế này.”
Ông cố tôi mở mắt nhìn ông nội cười khì khì: “Đừng vội, chốc nữa sẽ có người đưa cơm đến cho cha con ta.”
Ông nội tôi hứ một tiếng: “Cha nói cứ như thật ấy, có người đưa cơm đến thật thì tôi theo họ cha luôn.”
Ông cố tôi nhảy dựng lên như sét đánh, chửi mắng ầm ỹ: “Con mẹ mày, không có người đưa cơm thì mày không theo họ tao chắc?”
Ông nội cười cười: “Cha con chúng ta nói chuyện gì thú vị hơn đi, còn hơn nằm nghe cơn đói…”
Ông nội tôi chưa nói xong, lão Ngụy nấu cơm đã lục đục chạy tới: “Thịt xào còn nhiều lắm, cha con ông có ăn không?” Ông cố tôi vừa nghe đã lồm cồm bò dậy nói: “Ăn ăn ăn, ôi lão Ngụy ơi, lão Ngụy yêu quý, tôi biết lấy gì để cám ơn ông đây?”
Ông nội tôi nhớ tới cục thịt đỏ Đinh Kiến Quốc nhổ ra, bới đống cỏ tìm thấy đưa cho lão Ngụy nói: “Cán bộ Đinh nói ông xào thịt chưa chín, ông xem xem này.”
Lão Ngụy đưa đồ ăn cho hai cha con ông cố rồi cầm cục thịt đưa lên trước mắt xem xem, một hồi sau ông ta lắc đầu, lại đưa lên mũi ngửi ngửi, cuối cùng nhăn mày đưa vài miệng cắn cắn mấy cái rồi nói: “Không phải tôi xào đâu, tôi thấy giống miếng phổi heo hơn.”
Ông cố tôi nói: “Tôi nghĩ cũng không phải, cục thịt đó là do cán bộ Đinh ho nửa ngày trời nhổ ra đó.”
Hai cha con ông cố ăn uống no say xong không có việc gì làm, nằm trong lều đánh một giấc say sưa đến tận lúc mặt trời lặn mới dậy. Hai người ngủ dậy khoan khoái hít thở, đang ngồi vặn vẹo cho tỉnh thì nghe thấy nhiều tiếng kêu la ồn ào bên phía văn phòng chỉ huy. Lúc Lão Ngụy bê tô bước đến, ông cố tôi hỏi thì được biết, hóa ra rất nhiều người nhà của những người đã chết đến hỏi chuyện, muốn ban chỉ huy công trình giải thích rõ ràng. Ban chỉ huy công trình còn chưa giải thích được thì cán bộ Lý hộc tốc chạy về, nói lại chết thêm mấy người hôm qua theo Đinh Kiến Quốc đi phá quan tài, đều là thân thể trương phình, mắt lòi ra ngoài, trên người rỉ nước đen, hôi thối không thể tả.
Đinh Kiến Quốc vừa nghe cán bộ Lý nói thì lập tức lại bắt đầu ho, lần này còn ho dữ dội hơn, không chỉ ho ra thịt vụn mà còn ho ra bao nhiêu là máu. Đinh Kiến Quốc lần này không chỉ dọa quần chúng nhân dân trước mặt một phen mà đến bản thân cũng sợ chết khiếp, lập tức nghĩ đến lời ông cố tôi.
Đinh Kiến Quốc này tuy hại nhà tôi nhưng không phải không biết bản lĩnh của ông cố tôi. Lúc này thấy tình hình không ổn lại nghĩ đến những cái chết kì lạ của đám công nhân kia, trong lòng bắt đầu lo sợ. Hắn mặc kệ đám người đến đòi người kia, xiêu xiêu vẹo vẹo đứng dậy đi đến lền cỏ nhốt ông cố tôi, trợn mắt run rẩy gọi tên ông cố: “Mục Trai, Mục Trai…”
Ông cố tôi đang cùng Lão Ngụy ở trong lều cỏ nói chuyện cách nấu món cá thơm lừng của lão, vừa nhìn thấy điệu bộ của Đinh Kiến Quốc thì thở dài một hơi, nói nhỏ với ông nội: “Hắn mà đừng tìm đến ta thì tốt biết mấy, sáng sớm ngày mai là báo được thù rồi.”
Đinh Kiến Quốc kia không nghe thấy lời ông nội tôi, tay hắn vịn vào bờ tường cỏ, lại tiếp tục ho ra một vũng máu lớn, hắn hỏi ông cố: “Mục Trai, tôi làm sao thế này?”
Ông cố tôi đứng dậy, nhìn lều cỏ nói: “Đây không phải chỗ thích hợp nói chuyện thì phải?”
Đinh Kiến Quốc a một tiếng, vội vàng nói: “Mục Trai, đi đi, đi đến văn phòng chỉ huy nói chuyện.”
Đến văn phòng chỉ huy, bên trong vẫn loạn cào cào y như cũ, Đinh Kiến Quốc chỉ những người đang náo loạn bên trong nói: “Đi về hết đi, về đi, sáng mai trả lời cho các người, nếu không đi thì hậu quả tự chịu đó.”
Đám người đó còn muốn kiếm chuyện nhưng Đinh Kiến Quốc đã không nói hai lời, đưa tay móc súng ra, nặng bề đập lên mặt bàn, suýt chút nữa là cướp cò. Vứt súng lên bàn xong, Đinh Kiến Quốc gầm lên: “Còn muốn tạo phản phải không?” Mọi người nhìn của Đinh Kiến Quốc, không dám lên tiếng, chỉ còn cách thu cờ thu trống rời khỏi văn phòng chỉ huy. Đinh Kiến Quốc mời ông cố tôi ngồi, châm thuốc rót trà, chỉ đống máu thịt ho ra trên đất khi nãy nói: “Mục Trai, cứu tôi với.”
Ông cố tôi bảo Đinh Kiến Quốc đặt tay lên bàn, sau một hồi bắt mạch cho hắn ta thì nói: “Tôi kê cho ông một ít thuốc, ông uống vào là đỡ.” Nói xong, lấy một tờ giấy viết phương thuốc lên cho hắn. Đinh Kiến Quốc đón lấy xem qua, tức đến vẹo cả mũi, chỉ thấy trên giấy viết: “Thạch tín một lượng, chu sa ba tiền.”
Đinh Kiến Quốc nghiến răng trèo trẹo, biểu hiện cung kính lúc nãy đã không thấy nữa. Hắn đưa tay tát một tát vào mặt ông cố tôi, cay độc chửi: “Cái thứ mày, tưởng tao là đồ ngu chắc, lôi ra đánh cho tao.” Mấy tay sai của Đinh Kiến Quốc thấy lãnh đạo giận đến vậy thì không dám hỏi han gì mà vội lôi ông cố tôi xuống, không kiêng nể gì mà đánh cho ông cố và ông nội tôi một trận.
Đánh xong, hai cha con ông cố lại bị giải về nhốt trong lều cỏ.
Ông nội tôi thân thể đau nhức, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Cha kê thuốc gì cho hắn vậy?’
Ông cố nói: “Một lượng thạch tín”.
Ông nội thở dài nói: “Tôi có một người cha như cha, chắc chắn không sống thọ được. Nếu cha muốn trị cho người ta thì trị cho đang hoàng, cha kê đơn thuốc gì cho người ta? Thạch tín? Đến tôi còn biết uống vào thì có hậu quả gì nữa là.”
Ông cố tôi nói: “Mày đúng là con bò ngu độn, loại thuốc này tương sinh tương khắc tương hỗ tương thành, đừng có nghĩ nó là thuốc hại người.” Nói đến đây, ông cố tôi thở dài nói: “Đây là do mệnh của hắn, không trách được ai.”
Vốn dĩ ông nội tôi còn tính soi mói hai câu nói này của ông cố, ai biết được lúc này dưới sông lại vọng lên tiếng thở dài, sau đó là tiếng khóc lóc hỗn loạn. Chỉ là tiếng khóc đêm nay không chỉ có tiếng phụ nữ, nghe kỹ còn có tiếng khóc của người già trẻ em. Tiếng khóc đau buồn đó dường như đâm xuyên đến tận tim phổi của người nghe.
Ông cố tôi nghe âm thanh này thì bị dọa dựng lên, vội vàng ngồi dậy tỉ mỉ nghe kỹ một hồi, lại làm bộ giả thần giả quỷ làm vài động tác tay chân, sau đó móc dưới chăn ra hai cái bông chụp tai tròn che kín tai ông nội tôi lại, sau đó nói: “Hôm nay cho dù nhìn thấy bất cứ gì, nghe thấy bất cứ gì đều không được đáp lời, cũng không được ra ngoài.” Ông nội tôi hai tai bị chụp kín, đương nhiên không nghe thấy lời ông cố, ông nội gỡ chụp tai ra, hỏi ông cố: “Cha nói gì đó?” Ông cố đành nói lại một lượt, ông nội nghe xong đồng ý, lại che tai lại, cũng không để ý nhiều, chỉ đi qua lại trong lều cỏ.
Chính lúc ông nội đi lại trong lều cỏ, đột nhiên phát hiện trong lều không biết từ bao giờ đã xuất hiện một thân thể lạnh ngắt nằm yên bất động, ông nội tôi sợ quá xém chút đã hét lên thành tiếng.
7.
Ông nội tôi còn chưa hét lên thành tiếng đã bị người đó bịt chặt miệng. Ông nội bị dọa đến mức toát mồ hôi hột, trợn mắt lên nhìn, hóa ra là lão Ngụy. Lão Ngụy đưa tay ra hiệu cho ông nội tôi im lặng, ba người không dám động đậy, chính vào tối hôm đó, ba người họ đã nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng nhất cuộc đời.
Lúc đó trời đã tối, ông nội tôi ước ước thời gian, có vẻ đã 8 giờ hơn gần 9 giờ rồi. Gần xa vọng lại ngoài tiếng dế ếch kêu và tiếng huyên nào ở văn phòng chỉ huy ra thì chỉ có tiếng chó sủa ở những thôn làng xa xa. Chính vào khoảnh khắc lão Ngụy bịt miệng ông nội tôi lại, ngoài tiếng huyên náo ở phòng chỉ huy ra thì ếch dế mùa hè và tiếng chó sủa xa xăm đột nhiên im bặt, bờ sông đột ngột dâng lên một màn sương mù.
Người trong văn phòng chỉ huy cũng nghe thấy tiếng khóc bên bờ sông đưa lại, Đinh Kiến Quốc dẫn người đi ra ngoài. Mấy người nọ trên tay cầm đèn pin, không ngừng rọi về phía tiếng khóc nhưng ngoài sương mù ra, họ chẳng trông thấy gì khác. Đinh Kiến Quốc húng hắng ho, cất lời: “Đồ giả thần giả quỷ, bắn lựu đát phát sáng qua cho tôi xem.” Đinh Kiến Quốc nói xong, một người bên cạnh cầm một khẩu súng ngắn nòng dày hướng vào đám sương mù. Chỉ thấy cái súng bụp một phát, một chùm sáng màu đỏ bay vào giữa đám sương. Dưới ánh sáng đỏ, mọi người đều kịp nhìn thấy trong bờ dốc đê thoải thoải dường như có rất nhiều người đang từ trong rừng, từ trong bùn lầy nặng nề leo về phía này.
Đinh Kiến Quốc vừa nhìn, sắc mặt đã lập tức biến đổi, vội vàng kêu: “Đi gọi công an địa phương.” Sau đó lại ra lệnh: “Mang theo vũ khí đi theo tôi.” Mấy người thuộc hạ của Đinh Kiến Quốc nghe vậy móc trên người ra súng ngắn và cả súng trường sẵn sàng đợi lệnh. Ông nội tôi lúc đó kinh sợ, trong lòng nghĩ không biết tên Đinh Kiến Quốc kia rốt cục là cán bộ gì, sao người của hắn ai ai cũng đều được phát súng? Trong lòng không thể không lo lắng, sợ rằng tên Vương Bát Đản (Dịch giả: Kẻ lưu mang, xấu xa, vô lại) kia lập tức sẽ mang hai cha con họ ra xử lý.
Cán bộ Lý và cán bộ Châu không có súng, nhìn nhau một cái, hai người có thể nhìn ra trong mắt của đối phương sự hoảng sợ và khủng hoảng. Đợi Đinh Kiến Quốc đi rồi, cán bộ Lý và cán bộ Châu vội vàng đến lều cỏ của ông cố, khẽ giọng gọi: “Lão Thẩm! Lão Thẩm!”. Ba người ông nội đã bịt bông kín tai rồi, căn bản không hề nghe thấy cán bộ Lý đang gọi nhưng mà ánh đèn pin thì vẫn nhìn thấy. Ông cố tôi bò dậy, vạch cửa lều cỏ, vừa nhìn thấy cán bộ Lý vội nói: “Nhanh vào đi!”
Cán bộ Lý và cán bộ Châu vào rồi, ông cố tôi dặn dò bọn họ vài câu. Hai người bọn họ còn nghi ngờ, cán bộ Lý nói: “Lão Thẩm, tôi cần phải biết đó là cái gì, nếu không tôi trốn như thế này lương tâm không thể nào yên ổn được.” Ông cố tôi tức phát khùng, nhỏ giọng thì thầm: “Hai vị cán bộ, các ông là người tốt, xin hãy tin tôi lần này. Một lát nữa thôi các ông sẽ biết đó là thứ gì thôi. Nhưng các ông hãy nhớ, lát nữa dù nghe thấy gì, dù nhìn thấy gì cũng tuyệt đố không được lên tiếng, cũng không được cử động. Nếu không mạng chúng ta rằng khó giữ.”
Lão Ngụy cũng hạ giọng khàn khàn nói: “Hai người không tin ông ta, liệu có tin cái miệng quạ này của tôi không?”
Cán bộ Lý còn muốn nói cái gì, cán bộ Châu đã thúc cán bộ Lý một cái nói: “Lão Ngụy vốn là đạo sĩ Tam Nguyên Quan trong huyện.” Cán bộ Lý nghe vậy thì thôi không thắc mắc nữa, đi vào ngồi trong lều cỏ. Cái lều cỏ này vốn chỉ là nơi chứa củi, bên trong chật hẹp, ba người chen chúc đã không còn mấy chỗ trống, giờ thêm hai người nữa lại càng chật hẹp hơn, nhưng lúc nguy cấp không có cách nào, mọi người đành phải chịu tạm.
Sau này tôi rất không hiểu, tại sao nhất định phải chen chúc nhau trong lều cỏ, sao không đi nơi khác rộng rãi hơn mà trốn, hoặc là chạy luôn đi. Ông nội tôi bảo lúc đó làm gì dám chạy, có khi còn chưa chạy ra khỏi con đê thì đã bị đám người Đinh Quốc Kiến đó bắt được rồi, không tránh khỏi lại ăn đòn một trận. Còn về cái lều cỏ đó, nó nằm ẩn dưới chân mấy cây liễu, âm khí nặng nên không thu hút mấy thứ tà ác.
Cán bộ Châu và cán bộ Lý sau khi chui hẳn vô lều cỏ thì bị ông cố tôi lấy bông che kín lỗ tai. Dù đã che tai lại nhưng những tiếng khóc than chói tai ngoài kia vẫn chui tận vô tim phổi, chỉ là đã nhỏ hơn rất nhiều.
Lý Kiến Quốc dẫn theo mọi người, càng đi càng xa, ánh sáng đèn pin chiếu tản mác, đám người ông cố thỉnh thoảng lại thấy một vài tia sáng chiếu ra xa xa, bên tai chốc chốc lại vang lên tiếng súng lác đác. Lúc này, sương mù trên đê đã ngày càng dày, gần như phủ khắp cả con đê dài. Lúc đầu còn nhìn thấy được ánh sáng đèn pin, một lúc sau trước mắt mọi người đã là một mảng đen đục, trừ sương trước mắt thì đừng nói tới ánh đèn pin, đến cả thứ bên cạnh cũng nhìn không rõ nữa. Bên tai bọn họ, ngoài tiếng khóc nỉ non thảm thiết thì chẳng còn âm thanh gì nữa, không khí càng ngày càng trầm mặc, dồn nén.
Ông nội tôi nói, lúc đó tim ông đập vô cùng nhanh, toàn thân đều bị sương mù bao phủ nhưng vẫn ướt đẫm mồ hôi, sau lưng ướt đến khó chịu, mồ hôi chảy xuống mông, ngứa muốn chết, chỉ thèm được đưa tay gãi mà không dám.
Chính vào lúc này, từ xa truyền đến tiếng súng trầm trầm, liên tục không dứt, khắp nơi đều là tiếng đùng đùng đoàng đoàng cùng với tiếng hô hào la hét, sau đó là tiếng kêu la thảm thiết. Chẳng bao lâu sau, từ phía xa vọng lại những tiếng bước chân, ông nội tôi nghe ra được, đó là tiếng chân người chạy rất nhanh. Tiếng chân của người này nhanh chóng bị tiếng kêu la thảm thiết kia đuổi kịp, sau đó là tiếng lều vải bị xé toạc.
Ông nội bảo: “Lúc đó người đó đã sợ đến chết rồi, tai ông bị bịt chặt nhưng vẫn nghe được tiếng kêu đó rất rõ, như ngay bên tai vậy.”
Vào lúc đám người ông nội đang vô cùng căng thẳng thì có một người lao đến trước cửa lều cỏ, lớn tiếng hét: “Cứu mạng, cứu mạng…” Ông nội tôi nghe rất rõ, người kia là Đinh Kiến Quốc, khắp người đều ướt mồ hôi, nét mặt khủng hoảng tột độ, trên đầu toàn máu. Đinh Kiến Quốc xông tới, tay đưa ra chuẩn bị túm lấy cửa, đã sắp chạm vào cửa rồi đột ngột bị giật lại, mọi người bên trong chỉ thấy Đinh Kiến Quốc bị giật mạnh về sau một cái, dường như bị thứ gì đó trong sương mù kéo ngược trở lại.
Cán bộ Lý phản ứng cực nhanh, vừa nhìn thấy Đinh Kiến Quốc bị thứ gì đó kéo mất, vội vàng quay người giúp. Nhưng anh ta có nhanh cũng không nhanh bằng ông cố tôi, bị ông cố tôi túm cổ kéo ngược vào. Cán bộ Lý còn muốn tranh cãi thì đã nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài lều cỏ, lập tức cả người cứng đờ lại. Ông nội tôi đang nằm cũng bật ngồi dậy, vốn còn tính giúp ông cố giữ cán bộ Lý, nhưng phát hiện cán bộ Lý thần sắc hiện lên vẻ kinh dị, thuận mắt nhìn theo hướng nhìn của ông ta, lập tức cũng sợ cứng người, ngồi im tại chỗ không dám nhúc nhích.
Theo lời ông nội tôi miêu tả, thứ mà ông thấy tối ấy đã trực tiếp thay đổi cuộc đời của ông nội. Cái thứ bên ngoài lều cỏ, rõ ràng là thứ có chân có tay có đầu nhưng lại không thể nào gọi là con người được. Tôi hỏi ông nội, thế rốt cục nó là thứ gì?
Ông nội nói: “Nếu miêu tả chính xác, nó có thể gọi là Người Lưới, là nhưng người đã mục nát kết thành một tấm lưới.”
Bên ngoài lều có đúng thật là người lưới, chỉ là lúc đó sương mù lớn, lại thêm trời tối, nhìn không rõ ràng, cái bọn họ nhìn thấy là thứ ẩn ẩn hiện hiện dưới ánh đèn pin mà Đinh Kiến Quốc mang đến: Có mặt người bị đốt đến mục nát, có những cái đầu bị lõm những lỗ lớn, những cánh tay cẳng chân thối nát lỏng lẻo, đầu người mọc trên một cái bụng…
Ông nội tôi nói, nếu nói cụ thể, nó giống như người bị quái thai vậy, một người giống như nhánh cây, bên trên có bảy tám cành tua tủa. Rất nhiều những nhánh cây như vậy lại nối lại với nhau, không nói rõ được là thứ gì, hình như là xương và thịt thối tạo thành.
Mấy nhánh cây này, có cái có ba cái chân, có cái có năm cái chân, có cái có bảy tám cái đầu. Những cái đầu này có nam có nữ, có trẻ có già, còn có cả trẻ sơ sinh. Đám đầu này, cái nào cũng vẫn còn sống nhăn. Bên dưới đầu còn có những khối thịt nhỏ, vô số những con giống như đỉa bò quanh những khối thịt đó, phát ra những tiếng kêu lép nhép. Mấy cái đầu này không ngừng ngó quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Những nhánh cây người này liên kết lại với nhau, chuyển động chậm chạp, vừa chuyển động, đám đầu kia vừa khóc than, đặc biệt là cái đầu trẻ sơ sinh kia, khóc chói cả tai, nhưng mà nhìn biểu cảm trên mặt nó thì lại có vẻ giống đang cười.
Trong đống đầu người này, ông nội tôi nhìn thấy bốn năm người ông quen thuộc, nếu nói bốn năm cái thứ này còn được gọi là người. Bốn năm cái đầu này chen chúc nhau mọc dưới cánh tay của một cơ thể béo ú, giống như quả kết ra trên cây vậy. Bốn năm cái đầu đó giống như chưa chết hẳn, trên mặt ngập tràn sự kinh hoàng, khóc thét lẹt dưới cánh tay béo ú, tiếng khóc đó nghe cực kì thảm thiết.
Sau khi cái thân thể mập mạp lướt qua dưới ánh đèn, ông nội tôi phát hiện một cảnh tượng còn thảm thiết hơn. Chỉ nhìn thấy phía sau lưng cái thân mập thấy một bức tường thịt có một đầu dính chặt vào, khiến cho tên mập ấy di chuyển rất khó khăn, da của bức tường thịt ấy săn chắc, nhưng có những chỗ đã bị bắn nổ lóc tróc, lộ ra xương trắng bên trong. Ông nội tôi nhận ra, dám xương đó không ngờ lại là xương cẳng chân và cẳng tay người. Bên dưới bức tường thịt nối với một cẳng chân dài và vô số chân tay chống xuống đất, cùng nhau tiến về phía trước. Cả cái thân thể đó tiến lên một bước, cái bức tường thịt cũng lê theo một bước, trên cùng của bức tường thịt lủng lẳng mười mấy cái đầu cũng theo đó lay động lay động.
Chủ nhân của mười mấy cái đầu đó, ông nội tôi nhìn thấy một số, trong đó có mười một cái sáng nay xếp hàng trên đê, mấy cái đầu vặn vẹo biến dạng, nhưng không ngoại lệ đều đang khóc lóc.
Còn gương mặt cuối cùng trên bước tường thịt, chính là của người vừa nãy mới đứng trước cửa của cái lều cỏ.
8.
Gương mặt cuối cùng chính là Đinh Kiến Quốc.
Đinh Kiến Quốc lúc đó, mồm há hốc, hai con ngươi mắt chuyển động điên loạn, gương mặt sững sờ vẻ khủng hoảng và không cam chịu. Nhìn đến đây, ông nội tôi không dám nhìn tiếp nữa, nhắm chặt mắt lại, nhưng càng nhắm mắt thì tiếng la hét bên tai càng rõ hơn.
Sau này ông nội nói với tôi, những tiếng kêu đó tràn ngập sự khủng hoảng khiếp sợ và không cam tâm. Cho dù là dưới địa ngục chắc hẳn cũng không có những tiếng la hét khủng khiếp đến thế. Cái đầu của Đinh Kiến Quốc không biết đang được gắn trên thứ gì nhưng vẫn ngoác miệng kêu gào: “Cứu tôi với, cứu tôi với”. Đã rất nhiều lần, ông nội tôi nhịn không được muốn hét ầm lên, nhưng từ sâu trong lòng ông biết, tuyệt đối không được la hét, không được kêu lên.
Cũng không biết qua bao lâu, tiếng bước chân và tiếng la hét của con quái vật đó mới xa dần, sau đó không nghe thấy nữa. Ông nội tôi mới dám mở mắt, sương mù trên đê vẫn chưa tan hết, nhưng ông nội không nhịn được thêm nữa, mềm hết cả người ngã nhào xuống đất, khóc rống cả lên.
Thực ra không chỉ ông nội tôi, cán bộ Lý và cán bộ Châu cũng khóc đến liệt cả người, ba người khóc mãi đến tận khi trời sáng. Đến khi ánh mặt trời đầu tiên rọi vào tới lều cỏ, ông nội tôi mới cảm thấy mệt mỏi đến vô cùng tận, từ từ lả đi rồi ngủ thiếp trong lều cỏ.
Khi ông nội tôi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, trong lều cỏ chỉ còn mỗi ông. Lúc đó là mùa hè, buổi sáng mà đã nóng đến không chịu nổi, ông nội tôi đầu đầy mồ hôi ngồi dậy, phản ứng đầu tiên là gọi ông cố. Ông nội còn chưa kịp mở miệng, lão Ngụy đã bê một tô đồ ăn vào. Lão đưa cơm và hai cái bánh chiên cho ông nội nói: “Ăn đi, ăn xong đi tới văn phòng chỉ huy, cha cậu đang ở đó.” Ông nội bên đồ ăn lên, phát hiện là thịt xào khoai tây, thơm ngon vô cùng, không thể nào cưỡng lại được. Ông nội tôi cũng quên luôn đám thịt người mục nát tối quá, xoẹt xoẹt vài đũa là ăn xong, sau đó đi theo lão Ngụy đến văn phòng chỉ huy.
Lúc ông nội tôi bước vô văn phòng chỉ huy, mới biết trong đó ngoài cán bộ Lý, cán bộ Châu và ông cố tôi còn có hai người mặc đồ cảnh sát và một ông lão vẻ ngoài sầu muộn. Ông cố thấy ông nội đến, ra hiệu cho ông nội ngồi xuống.
Ông nội tôi vẫn chưa quên cảnh tượng kinh hoàng tối hôm qua, vội vàng ngồi sát rạt bên cạnh ông cố. Ông cố liếc ông nội một cái, ý hỏi mày ngồi sát cha làm gì? Chỉ có điều sự chú ý của ông nội hoàn toàn không đặt chỗ ông cố mà chú ý đến nội dung mọi người đang thảo luận: Làm sao xử lý được cái quan tài đó, tránh được lần sau lại xảy ra thảm họa. Hai cảnh sát và ông già sầu muộn kia đứa ý kiến là làm một trận lớn phong ấn cái quan lại. Chỉ có điều đội quân này cần bảy bảy bốn chín thanh niên trẻ, lại cần không ít chu sa lưu huỳnh.
Ông cố tôi nói: “Cách này của các anh tôi tin làm có hiệu quả, nhưng có hai chỗ khó. Thứ nhất là phải điều động được bốn mươi chín thanh niên trẻ. Hiện nay chỗ này đã thành đất quỷ nổi tiếng rồi, hơn nữa còn chết bao nhiêu người, đừng nói đến bốn mươi chín người, cho dù là chín người cũng chưa chắc đã có. Thứ hai là chu sa lưu huỳnh, chu sa giờ đã là chất cấm, khỏi nói cần nhiều như vậy chắc chắn không có, cho dù là lưu huỳnh cũng khó tìm được số lượng anh cần. Hơn nữa anh làm trận pháp này cần kiếm gỗ đào lò hương các loại, bây giờ anh không phải không biết, lỡ đâu bị người ta báo cáo lên trên thì không còn là việc của mình anh nữa, có khi còn kéo theo trách nhiệm của không biết bao nhiêu người. Cách này của anh khó lắm.”
Mọi người nghe lời của ông cố điều chìm vào im lặng. Chỉ có ông già sầu muộn gầy nhom kia là ánh mắt chuyển động, liếc nhìn ông cố tôi rồi chẩu miệng nói: “Lão Thẩm, anh này cũng không được kia cũng không được, vậy anh nói xem, mọi người nên làm thế nào?”
Ông cố tôi nghĩ ngợi nói: “Cách thì tôi có, chỉ là thân phận này của tôi…” Nói đến đây ông cố tôi im bặt, mãi lâu sau không nói tiếp. Cán bộ Lý hiểu ngay ý của ông cố, đứng dậy, nói với hai vị công an đang mặc cảnh phục: “Ai da, anh xem, việc quan trọng thế này mà tôi lại quên mất. Hai đồng chí công an ạ, hôm nay hai đồng chí ở đây làm chứng cho cha con lão Thẩm của chúng tôi, hai người họ bị lúc phân loại thành phần bị nhầm lẫn rồi. Từ hồi năm 1938, lão Thẩm với gia đình ông ấy đã đoạn tuyệt quan hệ, hồi đó người dân Tô Lỗ chúng tôi điều động kháng Nhật, lão Thẩm là người đi đầu đấy. Mấy thứ này đều có thể tra được. Sau này vì công xã xảy ra sai sót mới liệt nhầm lão Thẩm vào thành phần đen, bởi vậy tôi muốn khẩn cầu cán bộ công xã Châu của chúng ta và hai vị công an cùng nhau làm chứng, sau khi sự việc này kết thúc, thôi sẽ lập tức phục hồi thân phận bần nông của cha con lão Thẩm.”
Hai vị công an và cán bộ Châu vừa nghe liên tục gật đầu, đều nhất quyết đồng ý sau khi sự việc kết thúc sẽ giúp cán bộ Lý làm chứng, phục hồi thân phận nông dân nghèo của cha con ông cố.
Ông cố tôi vừa nhìn tình hình thì lập tức không còn lề mề nữa, lập tức vứt điếu thuốc trong tay, đứng dậy nói: “Muốn làm thì bây giờ phải làm ngay, việc không thể chậm trễ nữa, nếu không đợi đến tối, con quái vật kia lại nổi oán khí, khó tránh lại thêm một trận tàn khốc. Chỉ có điều…” Nói đến đây, ông cố lại ngập ngừng. Cán bộ Lý lập tức nghĩ bụng, cái cô Mã Tư Kì kia, tôi cho về làm dâu nhà ông là được chứ gì, tuy thế ông ta vẫn hỏi: “Lão Thẩm, ông có yêu cầu gì, cứ nói.”
Ông cố tôi nhìn động tác của cán bộ Lý, nhìn về phí lão già kia nói: “Ngài đây tuy có ý kiến khác với tôi, nhưng tôi vẫn muốn được ông ấy giúp đỡ.”
Lão già nhăn nhó gầy guộc kia, vốn dĩ nghe ý kiến của ông cố tôi đã hận thấu xương, nay không ngờ lại nghe cần lão ta giúp, lập tức trong lòng mừng vui hết sức, vội vàng đứng bật dậy: “Hạ Tầm Chương tôi ngu muội, xin ông đừng để bụng.”
Ông nội nói với tôi, thực ra cách của ông nội tôi rất đơn giản, chính là khoét đất bên dưới quan tài, dùng xà beng kênh nó lên, dùng mấy trăm kí vôi sống rải quét từ trên xuống dưới quan tài, sau đó chôn xuống luôn hố vôi, cuối cùng dùng xi măng trực tiếp phong kín luôn lại.
Tôi hỏi ông nội, cách này có tác dụng không?
Ông nội bảo: “Sau khi phong kín lại, lúc đầu còn có người phụ nữ kia ra hát, hát hai buổi tối, đến ngày thứ ba thì không thấy nữa.”
Tôi nói: “Đơn giản như vậy sao?”
Ông nội bảo: “Làm gì đơn giản thế, ngày hôm đó lúc phong vôi còn đỡ, lúc phong ấn bằng xi măng thì gặp rắc rối, ông cố mày với lão Hạ Tầm Chương suýt chút thì chết bên bờ sông.”
Chủ ý này thực ra ông cố tôi đã nghĩ ra từ lâu, chỉ là chưa có thời cơ thích hợp nên ông cố không nói. Lúc đó để làm đê đã điều động đến mấy chục cái máy đập đá vôi. Kết quả đê thì chả xài bao nhiêu, tất cả huy động đi chôn quan tài. Chuẩn bị vôi thực ra là chuyện vô cùng đơn giản, khó nhất là công đoạn kênh cái quan tài lên kìa, ai dám làm?
Trước khi kênh cái quan tài lên, cán bộ Lý chán nản hỏi: “Công nhân không có nữa, hơn nữa bảo họ quay lại để kênh quan tài thì ai mà dám làm?” Ông cố tôi đã tính toán hết rồi, tự tin nói: “Công nhân một ngày sẽ tăng lương gấp đôi, hơn nữa bảo lão Thẩm gọi họ tới. Chỉ cần nghe lời lão Thẩm thì đảm bảo đến thế nào về thế ấy.” Cán bộ Lý nghe lời ông cố tôi nửa tin nửa ngờ. Ông ta là người trên huyện xuống, không biết danh tiếng của ông cố tôi. Đừng thấy ông cố tôi bị đấu tố bị khinh rẻ mà coi thường, nhà ai có chuyện cũng đều đêm hôm lặn lội đi tìm ông cố nhờ ông cho ý kiến. Không cần nói cái khác, vào cái thời bác sĩ không có thuốc hiếm hoi đó, nhà ai có trẻ con bị sốt bị cảm, tìm ông cố tôi, ông chỉ cần dùng chút đất trên đường cũng chữa khỏi được.
Cán bộ Lý còn đang do dự, ông cố tôi nói tiếp: “Sau trưa nay thì cơ hội của chúng ta cũng qua đó, cán bộ Lý à, ông hãy nắm chắc thời cơ đi.” Lý cán bộ nghe lời ông cố tôi thì không dám phạm sai lầm nữa, gọi cán bộ Châu đi cùng mình. Còn chưa đến buổi trưa thì đã có rất nhiều công nhân chạy đến, đứng đầy trên đê, khí thế khiến cho Hạ Tầm Chương kia kinh sợ. Ông cố tôi nhìn ông già nhăn nhó Hạ Tầm Chương bảo: “Ông thật sự đừng giận tôi, ở đây ngoài tôi, người khác đi tìm chưa chắc đã tìm được người.”
Sau khi an ủi Hạ Tầm Chương, ông cố triệu tập mọi người trên đê lại nói: “Các anh em, chúng ta lần này gặp việc hung ác, hôm nay Thẩm Khang tôi phải giải quyết việc quái dị này, cần sức lực mọi người giúp đỡ. Mọi người sẽ không phí công giúp đỡ đâu, cán bộ Lý nói rồi, hôm nay sẽ trả mọi người gấp đôi. Mọi người đồng ý thì hô lên một tiếng nào!” Ông cố nói xong, trên đê lũ lượt tiếng hô “Được! Được!” Ông cố nghe xong rất vui, tiếp tục khích lệ mọi người, trưa nay ăn thịt heo xào khoai tây, mọi người lại vui vẻ hô hào một trận.
Sau khi hô hào, ông cố tôi nói: “Việc chúng ta phải làm hôm nay là kênh cái quan tài chó chết kia lên, dùng vôi sống nấu chín nó, mọi người nói có được không?”
Mọi người lại hô vang: “Được!”
Ông nội tôi cười lớn: “Vậy được, chúng ta bắt tay vào việc ngay. Nhưng trước khi làm, có vài việc mọi người cần chú ý. Thứ nhất, tất cả mọi người kênh quan tài, bắt buộc mũi miệng phải dùng khăn lông trắng che lại, đợi lát nữa đi đến văn phòng chỉ huy lĩnh, dùng xong không cần trả nữa. Thứ hai, lúc kênh cái quan tài lên, nhất định không được chạm vào nó, cho dù là tay chân hay bất kì bộ phận nào khác. Lỡ như chạm vào rồi thì ngay lập tức đi tìm Hạ Tầm Chương.”
Nói đến đây, ông cố tôi giới thiệu ông già gầy guộc Hạ Tầm Chương với mọi người, sau đó nói tiếp: “Thứ ba, bốn phía cái quan tài kia, bất luận cho dù xuất hiện thứ gì, dù là vàng bạc châu báu hoặc thứ gì ngon lành hay ho gì cũng không được lấy, ai cũng không được lấy, nếu lấy thì hậu quả tự chịu. Thứ tư, chúng ta hôm nay cố gắng làm nhanh hết mức có thể, tranh thủ hoàn thành trước khi trời tối. Nếu trước khi trời tối mà chưa làm xong, chúng ta nhất định phải ai về nhà nấy. Mọi người nghe rõ chưa?”
Mấy chục người công nhân nghe thấy lại hô hào: “Rõ rồi!”
Ông cố tôi cười hì hì: “Được rồi, ăn cơm, ăn cơm xong chúng ta lập tức đi làm.”
Lúc bắt đầu làm là vào khoảng 11 giờ, lúc đó, do con đập ở phía trên đã sửa xong, nước bị chặn lại không thể chảy qua được, thêm nữa trời nắng to đã hai ngày, nước đọng quanh quan tài đã rút gần hết, có một ít bùn trên mặt đất. Mọi người nghe lời ông cố tôi thì trong lòng cũng đã biết sơ tình hình nên không còn sợ như trước nữa, chỉ là sau khi đến gần, cỗ quan tài phát ra mùi hôi thối, còn cái thứ hình hài quái quỷ bên trong quan tài nữa càng khiến mọi người dù trên mặt đều đang quấn khăn bông to dày cũng phải chịu đựng rất khổ sở.
Bước đầu theo kế hoạch của ông cố tôi là mang cái nắp quan tài đã bị nổ bung kia ra đậy lại. Cái nắp bị nổ bay đến mười mấy mét, mười mấy người công nhân dùng dây thừng thòng qua kênh cái nắp quan tài lên, rồi bê đến đặt lên trên quan tài. Bước này tiến hành rất thuận lợi, sau khi đậy được cái quan tài lại thì mùi hôi trong không khí mới đỡ hơn. Mọi người không nhìn thấy cái thứ bên trong quan tài nữa cũng thoải mái hơn nhiều.
Thế nhưng lúc kênh quan tài lên thì vẫn xảy ra chuyện.
9.
Lúc đầu ông nội tôi ước lượng cái quan tài này nặng khoảng bảy tám trăm đến một ngàn kí, ai ngờ đâu cái quan tài này nằm trong vũng bùn lâu khô lại, hai mươi người thanh niên cũng không thể làm nó nhấc lên được nửa phân. Sau phải thêm nữa là gần ba mươi người mới có thể miễn cưỡng kênh được cái quan tài lên.
Nhưng chính vào lúc khi đang kênh quan tài lên chờ người đổ vôi vào, có một người không trụ được bị hẫng cái xà beng đang giữ trong tay. Một người bị hẫng là tất cả những người khác bị mất cân bằng, không kịp phản ứng khiến cái quan tài đang kênh lên bị đập mạnh xuống đất một cái, mọi người mất đà bất ngờ té ngửa ra đất.
Đất bốn phía cái quan tài đó là bùn đã khô quánh lại, cao hơn rõ rệt nhưng một khi rơi lại xuống thì vì sức nặng quan tài mà lún xuống thêm vài phân. Có hai cậu thanh niên lúc bị ngã không chú ý bị lăn ra trước quan tài, một người đầu đập vào quan tài, một người khác tay vô ý chạm trúng quan tài.
Sau khi thấy hai người nọ chạm vào quan tài, người khác vội vàng thúc giục bọn họ đi tìm lão Thẩm. Hai người này cười hi hi, nói cũng chẳng có cảm giác gì khác thường nên không xem là chuyện lớn. Người khác cũng kêu ca vài câu, nói chúng ta thử lại một lần, hai người thanh niên kia lại lần nữa cần xà beng chuẩn bị làm việc. Nhưng lúc này ông cố đã nhìn thấy mọi việc, hoảng hốt vội vàng bổ nhào đến, cũng không dám đụng vô hai người kia, la hét ầm ỹ kêu họ đi tìm Hạ Tầm Chương. Hai người thanh niên kia phất phất tay nói: “Không sao, lão Thẩm, chúng tôi không sao mà.”
Ông cố tôi tức đến mức nhảy dựng lên: “Hai đứa mày muốn sống qua tối nay thì khôn hồn đi tìm lão Hạ ngay.”
Hai người nọ thấy ông cố tôi nói nghiêm trọng như vậy mới sợ, vứt việc trong tay xuống đi tìm Hạ Tầm Chương.
Thực ra Hạ Tầm Chương đang ngồi hút thuốc ở cách đó không xa. Hai người kia xảy ra chuyện ông ta đều nhìn thấy. Sau khi hai người kia chạy đến, lão Hạ vứt thuốc, ngầng đầu nhìn mặt trời, sau đó nhắm nhắm vị trí. Nhắm được vị trí rồi, lão Hạ kéo từ phía sau ra một cái túi vải bẩn thỉu có kích thước như một cái chậu , kêu cậu thanh niên chạm vào quan tài đưa tay vào túi. Trước khi buông tay, lão ta dặn: “Một lát nữa, cậu sẽ cảm thấy hơi ngứa, cũng có thể sẽ đau, nhưng nhớ nhất định không được rút tay ra. Khi nào tôi cho rút tay ra mới được rút.” Người nọ nghe lão Hạn dặn dò kỹ lưỡng vậy, gật gật đầu, sau đó đút hai tay vào cái túi vải bẩn thỉu kia.
Người thanh niên kia vừa đút tay vô túi vài chỉ cảm thấy bên trong lạnh buốt, ngoài ra không có cảm giác gì. Một lát sau, đột nhiên cảm thấy cả bàn tay dường như đang bị thứ lông gì chạm vào, ngứa ngứa. Một lát sau nữa, anh ta cảm thấy dường như dưới da mình có thứ gì đó luồn tới luồn lui, thứ ngứa ngáy khó chịu đó không chỉ là ngứa thông thường mà vô cùng ngứa, tưởng như không thể chịu đựng nổi.
Lão Hạ giữ chặt miệng túi cứ như sợ tay của cậu kia nhảy ra không bằng. Lão ta cười hi hi nói: “Có phải bây giờ cậu đang cảm thấy rất thú vị không?” Cậu thanh niên kia nhìn cái đầu chỉ còn sót lại vài cọng tóc của lão Hạ, mặt đỏ ửng, nghiến răng nghiến lợi đáp: “Vâng, thú vị, thú vị lắm.” Lão Hạ cũng không thèm để ý, nhe hàm răng ố vàng khè ra nói: “Một lát nữa còn thú vị hơn.” Lão vừa nói xong, cậu thanh niên kia bỗng cảm thấy tay mình dường như vừa bị đút vào nồi dầu sôi nóng bỏng, cơn đau kinh khủng bỗng kéo đến, sau đó, hình như có thứ gì đó đang lũ lượt chui ra dưới bàn tay. Lúc cái thứ đó chui ra thì khỏi nói đến ngứa đến mức độ nào. Anh ta vừa ngứa vừa đau, mồ hôi vã ra như tắm, trong lòng khiếp sợ kinh hoàng, không nhịn được mà hét lên một tiếng chói tai.
Lão Hạ cười khì khì, vừa cười vừa nói: “Đường sợ đừng sợ, xong rồi đây.” Quả nhiên lão vừa dứt lời, cậu thanh niên kia cảm thấy cái túi kia đã im ắng và mát lạnh trở lại, tay cũng không đau nữa, cảm giác ngứa ngáy cũng đã giảm đi rất nhiều. Sau khoảng thời gian một điếu thuốc, lão Hạ nói: “Được rồi, cậu rút tay ra được rồi đó.” Khi cậu ta rút tay ra mới phát hiện, tay mình vừa đỏ vừa sưng, trên khắp bàn tay là những lỗ nhỏ xíu xíu. Lão Hạ nhìn vẻ mặt của cậu ta lại cười, mở cái túi ra, bên trong là những thứ nhỏ nhỏ đen đen chi chít. Cậu thanh niên kia không hiểu, tỉ mỉ nhìn kỹ một cái lập tức cảm thấy ghê hết cả người, hóa ra mấy thứ kia toàn là những con côn trùng nhỏ đỏ đỏ đen đen chi chít như sâu bông.
Lão Hạ nói với cậu ta: “Được rồi, cậu xong rồi đó, nhưng nhớ là, mấy ngày tới không được ngủ với vợ, không được ăn thịt.” Cậu ta lần này nghe xong, cung kính chào rồi đi mất.
Cậu còn lại bị đầu đụng trúng quan tài xanh cả mặt, thứ có vấn đề là cái đầu, cái đầu thì làm sao chui vừa miệng túi? Lão Hạ cũng không thèm để ý cậu ta, đổ trong phích ra một bát nước, lại lấy một tờ bùa vàng, phẩy phẩy trong không khí vài cái, chỉ thấy tờ bùa phất phất thế không ngờ lại cháy lên. Lão Hạ đem tro vừa cháy bỏ vào trong bát nước, rồi kêu cậu thanh niên vừa đụng đầu vào quan tài kia uống. Cậu ta không do dự bê bát nước lên uống cạn. Uống vào chẳng bao lâu sau, cậu ta liền cảm thấy trong bụng cuộn lên cuộn xuống, sau đó ọe một tiếng, ngồi trên đất ói từng ngụm lớn. Cái thứ ói ra ấy, cả đời cậu ta cũng không quên được, tất cả là những con sâu dài bằng ngón tay lúc nhúc. Đám sâu này lúc nhúc trong bãi nôn như những con giun đất, nhưng ghê sợ hơn giun đất không biết bao nhiêu lần.
Hai cậu thanh niên này rất khiếp sợ và khó quên những gì mình đã trải qua. Nhưng thứ khiến họ khó quên hơn là những thứ họ làm hôm đó.
Sau khi mọi người lần nữa kênh chiếc quan tài lên, bọn họ đào bên dưới một cái hố sâu hơn một mét đổ ngập vôi sống. Sau đó xung quanh quan tài và quanh lớp vôi tiếp tục lát chồng thêm một hàng đá tảng, sau lớp đã tảng lại đến một lớp vôi hơn một mét nữa lên trên. Những người làm việc đó sau này kể lại, sau khi chôn kín cái quan tài bằng vôi, họ còn âm ỷ nghe thấy trong quan tài phát ra những tiếng kêu khóc, tiếng chửi mắng, tiếng reo mừng, tiếng trẻ sơ sinh khóc lóc, tiếng phụ nữ la hét…
Ông nội tôi nói, tất cả mọi người đều nghe thấy những âm thanh đó, nhưng vì sao trước khi chôn trong vôi mọi người không nghe thấy thì không ai biết. Sau khi chôn xong quan tài thì trời đã gần tối, ông cố tôi lại hối thúc mọi người lát một lớp xi măng bịt kín lại. Bên trong bên ngoài đều được phong kín. Lúc đó xi măng là mặt hàng hiếm hoi nhưng ông cố tôi vẫn yêu cầu bỏ xi măng nhiều, trộn ít cát lại cho chắc ăn. Nhưng khi làm gần xong, phát hiện xi măng không đủ, ông cố tôi vội vàng hối người đi lấy.
Cán bộ Châu hơi ngại ngùng, nói xi măng ở công trình toàn bộ đã dùng hết rồi. Ông cố tôi nổi điên lên nói: “Không được, cần quyết định ngay, nếu không thì công sức của chúng ta hôm nay đều uổng phí hết.” Cán bộ Lý ngược lại rất kiên quyết, lập tức viết một tờ đơn, kêu cán bộ Châu đi lãnh.
Nhưng trời chẳng mấy mà tối rồi, lúc đợi xi măng biết làm sao bây giờ? Mọi người đều đã mệt, ông cố tôi cuộn một điếu thuốc, nghĩ một chút rồi bảo mọi người: “Thôi các cậu lên hết đi, đê tôi và lão hạ ở lại trông chừng cho.”
Lão Hạ nghe thấy thế thì nhảy lên đông đổng: “Ây, tôi ở lại làm gì? Sao lại còn có việc của tôi nữa?”
Ông cố tôi liếc lão Hạ một cái nói: “Được, không có việc của ông, ông cứ đi đi.”
Thực ra lúc lão Hạ nói xong câu đó là đã hối hận rồi, bởi vì lúc đó lão đang bị nhốt trong nhà lao, không thấy ánh mặt trời. Vì lão biết chút công phu nên vì việc này mới được gọi ra. Nếu như lão không chịu ở lại, quay về chắc lại vào nhà lao ngồi tiếp. Bây giờ nghe ông cố tôi nói vậy thì lão lập tức lại đổi ý, ngồi bệt xuống đất nói: “Tôi không đi nữa, tôi ở lại canh với ông.”
Ông nội tôi hôm qua đã thấy thứ trong quan tài rồi, vừa nghe thấy ông cố nói không chịu đi thì lập tức ngây người, kéo kéo ông cố nói: “Việc này nguy hiểm quá, cha không thể ở lại được, ở đây coi chừng mất mạng đấy, cái thứ hôm qua không phải là cha không thấy.”
Ông cố tôi bị ông nội lằng nhằng phát phiền, đạp cho ông nội một cái nói: “Không phải cũng chỉ là một đống thịt thôi sao? Nhìn cái bộ dạng khóc lóc hôm qua của mày kìa. Xưa kia Sơn Đông gặp hạn, ông nội mày đến quỷ hạn còn từng bắt rồi cơ, mày tưởng cha mày ăn phí cơm à, có mỗi một cái bị thịt không lẽ cha mày không trị được? Nhà chúng ta nếu không gặp họa, làm gì cũng phải nhìn trên nhìn dưới, cha mày chẳng một phát dẹp xong từ lâu rồi.” Nói đến đây, ông cố tôi ý thức được mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng, nói với ông nội tôi: “Mày theo lên trên đi, đừng ở đây cản đường nữa.”
Ông nội không ngờ lại nghe lời, qua chuyện tối qua, ông nội đối với ông cố đã tin tưởng thêm nhiều phần, nhưng thật lòng mà nói, ông nội vẫn rất lo lắng.
Đêm đó trải qua những gì, chỉ có ông cố và lão Hạ biết rõ. Nói chung là đêm đó quỷ khóc ma gào, nếu ghi âm lại chắc cũng đủ dọa không ít người. Sáng ngày thứ hai, lúc ông nội tôi gặp lại ông cố, xém chút đã khóc chết đi được. Chỉ thấy trên người ông cố đầy vết thương, vết nào vết đấy lòi cả thịt, bụng bị rạch toạc, ruột lòi cả ra ngoài. Lão Hạ kia cũng chẳng tốt gì hơn ông cố tôi, mất một cái chân, hư một con mắt. Nhưng may mắn là cái quan tài kia cuối cùng cũng bị phong lại, phủ xi măng kín khắp xung quanh, khắp nơi đều là hoa văn vẽ bằng máu. Chỗ bị thiếu xi măng chưa kịp trét lại kia, viết dày đặc những bùa chú không thể hiểu nổi. Ông nội tôi nói: “Cho dù cho đến tận bây giờ, kể cả chú út mày, khắp trời đất này, viết được bùa chú như vậy không quá ba người. Cả ông cũng không viết được.”
Nấm mồ chôn cái quan tài kia bây giờ vẫn còn, những bùa chú bên trên mờ mờ nhìn không rõ. Sau này bên cạnh cái nấm mồ xi măng kia còn dựng lên một cột điện cao thế.
Ông cố và lão Hạ may mắn được cứu sống, lúc đó, bác sĩ đều cảm thấy vô cùng khó tin: “Hai người họ bị thương đến thế này, máu trong người chỉ còn không đến bốn phần, rất nhiều cơ quan trong cơ thể đã suy kiệt vậy mà vẫn có thể sống, đúng là kì tích hiếm có trong nghành y.”
Ông cố tôi nói đó là nhờ phước của Chân Vũ Đại Đế. (Người dịch: Hay còn gọi là thần Trấn Vũ, vị thần lớn của Đạo giáo Trung Quốc.)
Sau này mọi chuyện kết thúc tốt đẹp, công trình trị thủy sông Nghi Hà hoàn thành đúng thời hạn, ông cố và ông nội tôi được quy vào tầng lớp nông dân, ông nội cưới cô Mã Tư Kì kia làm vợ, còn trở thành bạn tốt với hai người công an dạo nọ. Sau chuyện đó còn xảy ra rất nhiều chuyện thú vị, ông cố và ông nội tôi trải qua không ít sóng gió, đã đi đến khắp mọi nơi cả nước. Trong những chuyến đi đó, nhà chúng tôi đều thu được không ít, không chỉ những sách vở thư tịch ghi chép gia truyền được trả lại, ông nội tôi đã được thừa hưởng và học hỏi từ ông cố không ít bản lĩnh.
— Hết —

_________

Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/54745823
Nguồn ảnh: https://pin.it/2dQy822


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU – TRUYỆN MA] #QUAN_TÀI_QUỶ_SÔNG_NGHI_HÀ (PHẦN 3/3)Tác giả: Thanh Hồ Tiên Nhân__________Người dịch: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm) | Bài dịch thuộc quyền sở h, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/679739836224061