[Tin Tức Phụ Nữ] Những pha xử lý đi vào lòng đất của người xưa(2)_________________Người dịch: Danhuang || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải t

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Những pha xử lý đi vào lòng đất của người xưa(2)_________________Người dịch: Danhuang || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải t được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Những pha xử lý đi vào lòng đất của người xưa(2)

_________________
Người dịch: Danhuang || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.

(16+ ReCommended)

__________________
Tác giả: Chu Quyền
8. Hà Văn Uyên, người thời Minh làm quan ở Ôn Châu, có bạn thân nhất mãi mãi là Ngu Nguyên Cừ. Một ngày nào đó, đêm xuống nhàn rỗi không có việc gì làm, chàng chèo thuyền nhỏ ra ngoài chơi, chèo miết chèo đến cửa nhà Ngu Nguyên Cừ. Phấn khởi vào nhà, hai người cùng nhau ngồi buôn chuyện. Nói xuông thì không thú vị mấy bèn chuẩn bị uống đôi chén, thế nhưng vừa lúc trong nhà không có rượu. Tìm một hồi lâu, tìm thấy bình giấm, hai người anh một chén tôi một chén lấy giấm thay rượu trò chuyện thâu đêm. Sau đó chuyện này đồn ra ngoài, trở thành giai thoại được người đương thời tán tụng là “Hà Ngu giấm giao”.
Không biết vì đâu, cái từ “giấm giao” này đọc lên nghe cứ kì kì.
9. Quái kiệt trứ danh thời Thanh mạt Cô Hồng Minh vô cùng thích chân bó, cho rằng vẻ đẹp của người phụ nữ nằm ở bàn chân bó. Chân bó diệu, diệu ở chỗ thối. Vợ của ông – Thục Cô là một người phụ nữ bó chân, theo lời kể của chính chủ, mỗi lần thiếu linh cảm để viết văn, ông sẽ gọi vợ mình tới, vuốt ve chân bó, ngửi mùi thối chân, câu chữ lập tức tuôn ra.
Chưa cần ngửi tôi đã say rồi.
10. Nhắc đến Tư Mã Quang, phản ứng đầu tiên đa số mọi người sẽ nghĩ đến hành động dũng cảm của chàng khi còn nhỏ, Tư Mã – đập chum – Quang*. Hành vi thuộc loại ngang nhiên phá hoại của công này được ghi chép trong “Tống Sử”, về sau còn có người phỏng vẽ một bức họa, gọi là “Bức tranh đứa bé đập chum”. Tuy nhiên tiêu điểm của tất cả mọi người đều đặt lên Tư Mã Quang mà không ai để ý đến tên quỷ xui xẻo bị té lộn vào trong chum kia, sử sách thậm chí còn không hề ghi lại tên của ổng (khả năng cao là cũng cảm thấy quá mất mặt). Có điều chính sử không nói còn có dã sử tạp sử, loại tư liệu như thế này rất giàu tính hóng hớt, giúp chúng ta biết được danh tính của tên quỷ xui xẻo kia – Thượng Quan Thượng Quang. Nghe nói sau khi quỷ xui xẻo trưởng thành còn xây một cái đình gọi là Đình Cảm Quang để tạ ơn cứu mạng của Tư Mã Quang.
(*Tư Mã Quang đập chum: bọn trẻ chơi trên sân, có đứa bé trèo lên miệng chum nước rồi không may ngã vào, Tư Mã Quang bằng sự tỉnh táo, bình tĩnh và thông minh đã nhanh chóng lấy gạch đập vỡ chum nước cứu bạn. Chum đựng nước thời cổ rất cao và rộng miệng.)
11. Sau khi Địch Nhân Kiệt đã lên làm Tể Tướng, có một lần đến nhà dì ruột chơi. Em trai họ ông đúng lúc vừa đi săn trên núi về, trông thấy anh họ nay đã là người phú quý cũng chỉ vái chào một cái. Trong lòng Địch Nhân Kiệt rất không ưng, lập tức bật mode giả mù sa mưa, chạy ra chỗ em một cách bình tĩnh, tự tin, không… có cay cú nói, em trai này, bây giờ anh họ em ra gì và này nọ rồi, làm Tể Tướng rồi, nói đi, em muốn có cái gì, tiền bạc hay chức quan, anh đều lo được hết. Bà dì ở một bên từ tốn nói: “Dì chỉ có đứa con trai này thôi, không muốn để nó đi hầu hạ một người đàn bà*.”
Địch Nhân Kiệt xấu hổ đến không biết giấu mặt vào đâu, đành phải ủ rũ đi về.
(*Địch Nhân Kiệt làm quan dưới triều Võ Tắc Thiên)
12. Trần Hiến Chương, tự Công Phủ, hiệu Thạch Trai, người đời tôn là “Bạch Sa Tiên Sinh”. Ông này tướng mạo rất cá tính, “má phải có bảy vết bớt đen, tựa chòm Bắc Đẩu”, “Đầu đội khăn vuông, tiêu dạo ẩn dật, trông xa như thần tiên”. Mọi người tự tưởng tượng ra chân dung của ổng đi, trên má phải có một cái muỗng to màu đen (*Những ngôi sao thuộc chòm Bắc Đẩu nối lại tạo thành hình cái muỗng 🥄), vừa nhìn đã thấy không phải người thường. Trong “Minh Ngữ Lâm” có viết, một lần Trần Hiến Chương đi thuyền gặp phải cướp, cướp nghe nói trên thuyền có ông, chẳng những lập tức buông bỏ đồ đao quay gót bước vội, còn trả lại tiền của đã cướp được. Theo cách nói ở trên sách thì do kính trọng ông là bậc quân tử cho nên không cướp của ông và đồng bạn, tuy nhiên tôi vẫn luôn cảm thấy khả năng cao là do bị mặt mũi ông doạ sợ.
Nhắc đến Trần Bạch Sa còn có một chuyện rất thú vị, ông là người con vô cùng hiếu thảo. Hiếu thảo tới mức nào? Mỗi lần muốn nhấp nhô với vợ, ổng đều xin chỉ thị của mẹ trước. Cực kì cung kính đến trước mặt mẹ nói: “Hiến Chương cầu tự, xin mẹ xem xét.” Con đang định tạo ra thế hệ lai F1, mẹ có đồng ý không? Mẹ nói: “Được.” thì ổng mới vào phòng lên giường mần ăn. Việc này tình cờ bị một người bạn của ông phát hiện, người đó mới giáo giục lại thằng anh em chiếu mới của mình: “Mẹ ông là quả phụ ở goá nhiều năm, mấy chuyện như vậy sao ông lại đi nói với bà ấy?” Trần Bạch Sa bị vặn đến á khẩu, về sau đã sửa lại thói quen này.
13. Tiết Đào, Ngư Huyền Cơ, Lưu Thải Xuân, Lý Quý Lan được tôn là “Đường triều tứ đại nữ thi nhân”, trong đó có Lý Quý Lan quan hệ bạn bè không tồi, giao du với rất nhiều văn nhân nhã sĩ thời bấy giờ. Lưu Trường Khanh mắc “chứng trọng âm”, cũng chính là bệnh sa nang, Lý Quý Lan biết chuyện, về sau trong một lần mọi người tụ tập đã hỏi chàng: “Sơn khí nhật tịch giai?”, ý trêu đùa Lưu Trường Khanh. Lưu Trường Khanh rất tỉnh, lập tức phản đòn cũng bằng thơ của Đào Uyên Minh: “Chúng điểu hân hữu thác.”
Đừng lo, chim anh còn có túi vải nâng.
*Chú thích nhanh:
– Bệnh sa nang (hay bệnh sưng dá*), tên khoa học gọi là chứng thoát vị bẹn.
– “Sơn khí nhật tịch giai”: một câu thơ trong bài “Ẩm Tửu Kì V” của tác giả nổi tiếng Đào Uyên Minh. Nghĩa trong bài đại ý là “cảnh sắc trên núi buổi hoàng hôn rất đẹp”.
Ở đây Lý Quý Lan dùng “sơn khí” đồng âm với từ “sán khí” chính là bệnh sa nang, cả câu nghĩa bóng là “Bệnh sưng d*i về đêm có ổn không?”
– “Chúng điểu hân hữu thác”: một câu thơ trong bài “Đọc Sơn Hải Kinh” cũng của Đào Uyên Minh. Nghĩa trong bài đại ý là “Đàn chim vui vì được cành nâng đỡ”.
Các bệnh nhân mắc chứng sa nang thời xưa thường dùng túi vải nâng chiiim để bớt đau.

14. Dương Kế Tông, nhậm chức Tri phủ Gia Hưng năm Thành Hoá triều Minh. Một ngày đẹp trời ông không ở nhà, có người đến biếu quà – một con ngỗng quay, một cái thủ lợn – vợ ông bèn nhận lấy. Sau khi Dương Kế Tông trở về cũng chưa hỏi han gì đã ăn rồi, ăn xong mới hỏi vợ đồ từ đâu ra, vợ đáp người ta biếu. Dương Kế Tông lập tức đấm ngực dậm chân, triệu tập tất cả thuộc hạ tới họp gấp, trong buổi họp đã sâu sắc phê bình và tự kiểm điểm, phê bình bản thân không biết dạy vợ, cho nên mới nhận hối lộ của người ta.
Đỉnh của chóp là lúc trước mặt mọi người, ông lấy ra một cục xà phòng sau đó… ăn tươi nuốt sống. Gặm hết xà phòng, ói sấp ói ngửa một trận, nôn hết những thứ mình ăn của người ta ra. Sau khi tan họp còn sai người chuẩn bị hành lý, tống vợ về quê.
Tôi rất muốn biết trong giây phút ông cầm xà phòng lên, mọi người bên dưới có biểu cảm gì.
Tiện đây nói một câu, Dương Kế Tông quả thực là một vị quan thanh liêm hiếm thấy. Ngay cả Đại Thái Giám Uông Trực bấy giờ cũng nói rằng: “Người không mê tiền trong thiên hạ, duy chỉ có Dương Kế Tông.”
Được một vị lãnh đạo như vậy là phúc của dân chúng Gia Hưng, mỗi tội hơi khổ thân vợ ông ấy.
15. Văn học gia trứ danh giai đoạn giữa triều Minh Tang Điều Nguyên còn có rất nhiều thành tựu trên phương diện giáo dục. Dưới thời Ung Chính ông từng vào triều làm quan, sau khi từ quan thì trở về quê cũ dạy học. Theo “Bạch Hạ Toả Ngôn”, thầy giáo Tang có quan điểm giáo dục: Căng bụng ăn no, căng não học tập (nôm na là có thực mới vực được đạo). Ông có một quy tắc thu học sinh rất kì quặc, ai mỗi bữa không ăn được bốn năm bát cơm thì không nhận. Vào năm Gia Khánh, ở Nam Kinh cũng có một thầy giáo tư thục nổi tiếng tên Hồ Tâm Trai, giống với tiên sinh họ Tang, ông từng bảo ban học trò: “Các con muốn học tập thì trước tiên phải rèn luyện lượng cơm. Ăn được nhiều mới học được giỏi.”
Thầy ơi, em không học nữa đâu, thực sự là em ăn không vô rồi.
16. Đại đệ tử của học giả dân quốc Chương Thái Viêm – Hoàng Khản là một nhân vật rất có cá tính, cuồng ngạo hoang dã, được mọi người tặng cho biệt danh là – “Hoàng Điên”. Trong thời gian công tác ở một trường đại học, đang giảng bài đến giữa chừng đột nhiên ông dừng lại, nói với các học sinh rằng tiền lương trường trả chỉ đủ để giảng mấy cái này thôi, muốn nghe chỗ còn lại thì các em phải mời tôi ăn cơm.
Thầy nên thương lượng với mấy đệ tử của thầy giáo Tang ở phía trên xem thế nào rồi đi ăn một bữa bốn năm chén cơm bên ấy nhé.
17. Nhà tư tưởng giai đoạn giữa triều Minh – Hoàng Quán là tín đồ trung thành của triết gia Chu Hi, những năm còn trẻ từng hăng say học tập, tu thân dưỡng tính. Hăng say tới mức nào? “Đóng cửa đọc sách, ngày không ăn, đêm không ngủ, tự phạt quỳ, thử thách mọi giới hạn”. Quên ăn quên ngủ dùi mài kinh sử, còn rỗi rỗi không có việc gì làm thì tự bóp mình, tạo cảm giác như nhà sư khổ tu.
Tiên sinh họ Hoàng tu hành khắc khổ – còn khá biến thái là vậy nhưng hiệu quả mang lại có vẻ cũng chẳng ra sao. Ban đầu ông ta pick team qua “Đại Lễ Nghị”*, nương nhờ Trương Thông, về sau lại phản bội Trương Thông sang ăn máng Hạ Ngôn, cả một đời tuy nhiều thăng trầm nhưng cũng coi như có số làm quan, chẳng qua thanh danh không tốt, “trước theo Trương Thông, sau gạt Trương Thông theo Hạ Ngôn, ba phải giảo hoạt.” Không biết trước kia tốn nhiều công sức học hành thế để làm gì?
(*Đại Lễ Nghị: là một loạt những cuộc tranh luận về vấn đề tôn hiệu dành cho thân sinh của Minh Thế Tông Gia Tĩnh Đế Chu Hậu Thông. Vấn đề xảy ra khi ông muốn tôn xưng cha ruột là Hưng Hiến vương Chu Hữu Nguyên làm Hoàng Khảo, trong khi ban đầu ông được quyết định kế vị với tư cách là con thừa tự của Minh Hiếu Tông Chu Hựu Đường. Tuy chỉ trên danh nghĩa là luận về tôn xưng, nhưng thực tế đây là loạt chiến tranh quyền lực giữa Gia Tĩnh Hoàng đế và Cựu thần đời Chính Đức đứng đầu là Dương Đình Hòa và Mao Trừng. Chi tiết tại Wikipedia)
Liên quan đến Hoàng Quán này còn có một chuyện vui. Ông ta từng khoác lác trước mặt Hoàng Đế, nói mình học theo Nhạc Phi, trên lưng cũng thích bốn chữ “Tận Trung Báo Quốc”. Ai biết đâu Hoàng Đế nghiêm túc vậy, kêu người đến lột quần áo ông ta ra, xem xem có thật không. Hoàng Đế bị lừa dối vô cùng thương tâm, tiên sinh họ Hoàng chém gió phông bạt cũng bị người ta chê cười mãi.
Tiện thể nói thêm, trước Hoàng Quán, vào năm Chính Đức, có một Cẩm Y Vệ tên Dư Điêu Tuyên, cũng phét với Hoàng Đế rằng mình thích bốn chữ “Tận Trung Báo Quốc”. Kết quả bị Hoàng Đế tẩn cho một trận rồi sung quân đến Lĩnh Nam.
Haizz, những chiếc lốp non, chỉ thích tạo nét nhưng lại chẳng biết thế nào là rút kinh nghiệm.
***
Nguồn bài: https://www.zhihu.com/question/41754658
Nguồn ảnh: @古风画面
Xin phép các admin WVN 5 phút dành cho quảng cáo.
Về sau những bài vui vui mình vẫn xin đăng trong nhóm chia sẻ với các bạn, còn những bài học thuật khó đọc mình sẽ cập nhật thêm tại blog Duy Mỹ Cổ Phong. Các bạn cùng sở thích có thể ghé qua giao lưu. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ dịch giả và chủ đề. ^^


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Những pha xử lý đi vào lòng đất của người xưa(2)_________________Người dịch: Danhuang || Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải t, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/795153864682657