[Tin Tức Phụ Nữ] Người kì quặc nhất bạn từng gặp như thế nào?__________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phụ Nữ Việt Na

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Người kì quặc nhất bạn từng gặp như thế nào?__________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Na được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Người kì quặc nhất bạn từng gặp như thế nào?

__________
Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
__________
Tôi quen một cô gái rất kì quặc trên mạng. Thứ thu hút tôi chính là cách diễn đạt của cô ấy.
“Thứ của anh,, viết, đọc rất nhiều. Thích, tôi cũng., haiz, không được”
Tôi suy nghĩ một hồi mới hiểu được cô ấy nói gì.
“Tôi đã đọc rất nhiều thứ anh viết, thích lắm, tôi cũng muốn viết, nhưng tiếc là không thể.”
Tên tài khoản Wechat của cô ấy là một chuỗi mã lộn xộn, tường nhà cũng mang phong cách y hệt.
“Hiện thực xui xẻo,, trong mơ cũng xui xẻo.; vận xấu mỗi năm ngày càng xấu.”
“Hôm qua lại mất ngủ,. Hôm nay dậy sớm, sao nhỉ; phiền, buồn ngủ.”
“Số khổ, mong sẽ không đến,,trước hết nhiều chuyện; có giải quyết xong cũng phiền”
Không chỉ từ ngữ, mà cả dấu câu cũng được dùng rất tùy tiện. Nhìn vào gần giống như một cuốn Thiên Sách* vậy.
(*Thiên Sách: chỉ Hà Đồ và Lạc Thư)
Ban đầu tôi tưởng cô ấy là người nước ngoài, sau này cô ấy nói rằng cô là người phía nam, sống trong một thôn dưới của một huyện ở Chiết Giang.
Khát khao diễn đạt của cô ấy là khát khao mạnh mẽ nhất tôi từng thấy, không giống một ai cả. Khi mà tôi còn chưa phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra, cô ấy đã kể hết chuyện kiếp trước lẫn kiếp này của cô.
Đối với câu chuyện của cô, tôi thực sự bất lực, chỉ có thể đáp gọn lời cô. Nhưng không ngờ, kể cả như vậy cũng có thể kích thích cô đáp lại hàng trăm câu nữa. Vì vậy lần đầu tiên trong đời, tôi sử dụng chức năng “không thông báo tin nhắn”. Nếu không, Wechat của tôi chắc luôn hiển thị 99+ tin nhắn mới mất.
Mới hơn nửa tháng trôi qua mà cô ấy đã gửi hàng nghìn tin nhắn. Tôi không đọc mấy, mà đọc cũng chẳng hiểu lắm. Chỉ là vì phép lịch sự, thỉnh thoảng tôi cũng có đáp lại vài câu.
Mãi đến một hôm nọ, tôi vô tình thoáng thấy tin cuối cùng của cô ấy:
“Trên sân thượng,. ngày mai không nên ở đó;.”
Trái tim tôi rớt đánh bộp, tôi vội vàng mở hộp thoại nhắn tin với cô ấy ra, phát hiện tin này đã gửi được mấy tiếng rồi. Tôi cẩn thận nhắn lại mấy chữ: “Còn ở đó không, làm sao thế?”
Kết quả vừa gửi đi tôi đã hối hận ngay. Trong hàng nghìn tin nhắn cô gửi tôi lúc trước đều đã kể cô xảy ra những chuyện gì. Bỗng nhiên tôi cảm thấy khó chịu, vì thế lật xem lại từng câu chuyện một về cuộc đời của người xa lạ này.
Câu chuyện đầu tiên bắt đầu từ ông cô. Do bối cảnh đặc thù của những năm 1960 đã tạo nên tính cách lưu manh cực đoan của ông cô, nhưng cũng chính vì tính cách đó đã giúp ông bắt kịp với cuộc cách mạng văn hóa. Dù cho tính tình côn đồ nhưng vì xông xáo mà ông sống rất tốt. Sau đó, ông cô sắp xếp cho cha cô làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước. Ở thời điểm ấy, đây quả là một công việc béo bở. Chẳng tốn mấy công sức đã có thể kiếm được rất nhiều nguồn thu (không chính đáng). Cuộc sống của gia đình cô lúc ày dường như rất hạnh phúc và sung túc. Nhưng hết thảy đều thay đổi vào cái năm cô được sinh ra. Ông nội cô gặp chuyện ởbên ngoài, bị người ta đánh gãy chân. Tính khí của ông vốn đã không tốt, nay bởi vì phải nằm liệt giường mà càng ngày càng tệ hơn. Kể từ lúc cô nhớ được, những tiếng chửi rủa của ông chưa từng dứt, luôn thánh thót dị thường trong vòng mười dặm. Không việc gì cũng sẽ chửi người khác một trận. Về phía cha cô, hiệu quả của nhà máy nơi ông làm cũng bắt đầu giảm sút, mấy năm gần đây gần như đóng cửa. Nhân viên thì vẫn quen thói ăn chơi thỏa thích như cũ, nhưng toàn bộ hệ thống đã sớm chẳng có lợi nhuận gì nữa rồi. Người cha đã quen làm tai to mặt lớn, siêng ăn nhác làm không chấp nhận được sự sa sút này. Cuối cùng ông chọn cùng tiến cùng lùi với công xưởng, cũng nghĩa là chọn nghỉ hưu, không làm việc nữa. Mối quan hệ giữa cha và mẹ cô thì gần như đóng băng. Vốn cuộc hôn nhân của bọn họ là do một tay ông nội lo liệu. Năm ấy cha cô là một tên côn đồ nức tiếng gần xa, ông còn lén chạy đế Thiếu Lâm Tự học võ. Sau này bị ông nội cô lôi về, ép cưới mẹ của cô. Cha cô đã được thấy cảnh đời, không ưng mẹ cô, đặc biệt là sau khi mẹ cô sinh con gái.
Ngày thường, mẹ cô bị đuổi đánh không biết bao nhiêu lần. Cả nhà ai ai cũng xem cô như gánh nặng, tai ương, nuôi chỉ phí của. Ngay cả mẹ cô cũng hận bản thân vì đã sinh ra cô mà không phải là một cậu con trai.
Không một ai đối xử với cô như con gái, đặc biệt là người nhà cô. Lúc đánh cô thậm chí còn trói cô lên cây, dùng dây điện quất cô. Cô cứ dần lớn lên trong môi trường như thế.
Cha cô nghiện rượu chè, bài bạc. Ông nội mắng chửi cả ngày. Tính tình của mẹ cũng càng hung ác hơn, lại còn mắc chứng hay trộm cắp vặt. Người trong khắp thôn đều tránh xa gia đình họ.
Cô trơ mắt nhìn gia đình mình từ ăn sung mặc sướng đến bước đường kiếm ăn qua ngày cũng không dễ dàng gì. Sau này khi lớn lên, gia đình cũng không ủng hộ cô học hành, hơn nữa cô học cũng không giỏi. Vì thế cô bèn đến công xưởng làm việc, mỗi ngày làm việc 12 tiếng từ sáng sớm đến tối mịt. Ngày cuối tuần còn phải về nhà làm việc nhà, khi có lương thì bị cha mẹ lấy hết hơn nửa.
Khoảng thời gian trước, cô ấy gặp một người đàn ông cũng làm việc tại công xưởng. Người này có hiểu biết thế giới bên ngoài nên rất biết ăn nói. Hết một nửa những hình ảnh anh ta đăng trên tường nhà đều là những phong cảnh cô chưa từng thấy qua. Sau này anh ta rời bỏ cô, còn lấy đi số tiền tiết kiệm của cô rồi biến mất biệt tăm biệt tích. Mãi đến gần đây cô mới biết, đối phương dùng thân phận của cô mượn một món nợ gần hai vạn tệ.
Trên đây là những thông tin tôi mất gần hai tiếng đồng hồ để tổng hợp lại từ lời kể của cô. Giữa những con chữ lộn xộn và cách diễn đạt kì quặc ẩn giấu một cuộc sống tuyệt vọng của một cô gái trẻ.
Tôi mãi không thể bình tĩnh lại được, không biết là do tự trách hay vì gì khác. Đó là một cảm giác áy náy không nói nên lời. Tôi cứ thể mãi đến khi cô ấy gửi lại một tin nhắn khác.
“Lạnh thật, gió trên sân thượng.”
Tôi giật mình, lập tức gọi sang. Giọng nói ở đầu dây bên kia hơi khàn khàn. Tôi còn có thể nghe tiếng gió thổi vi vu.
Trong thoáng chốc, tôi không biết phải mở lời thế nào. Nhưng không ngờ cô ấy rất vui, dùng tiếng phổ thông thô kệch nói một tràng dài với tôi.
Cô ấy nói rất cảm kích tôi đã bên cô khoảng thời gian này. Bình thường cô ấy nói chẳng ai nghe cả, trừ tên lừa gạt kia. Đương nhiên, cô ấy còn bổ sung, chắc chắn tôi không phải kẻ lừa đảo, bởi vì cô cũng chẳng có gì để lừa.
Cô bảo trong đầu cô có rất nhiều suy nghĩ, nhưng lại không biết diễn đạt như thế nào. Cứ mỗi khi viết ra thành chữ là lại lộn xà lộn xộn. Chính cô cũng rất phiền lòng.
Cô vô tình đọc được những gì tôi viết và thấy thích vô cùng. Cô cảm thấy tôi có thể nhìn thấu nội tâm thật sự của cô. Cô ấy còn nói, tự sát không phải là một chuyện dễ dàng. Uống rượu vốn cũng chẳng có tác dụng gì ngoài việc khiến ta khó chịu hơn, còn chẳng bằng một cốc nước lã.
Giọng nói của cô nhuốm men say nhưng đột nhiên rất nghiêm túc.
“Dù sao đi nữa, con người cuối cùng rồi cũng chết, bây giờ chết còn có người giúp họ an táng.”
Nghe cô diễn đạt một cách khó khăn nhưng bình tĩnh đến lạ, tim tôi nghẹn lại.
“Thế cô không có việc gì muốn làm nhưng chưa làm được sao?”
Nghe thấy giọng tôi, cô ấy sững sờ.
“Quào, giọng phổ thông của anh chuẩn thật đấy. Nghe hay ghê, như trên ti vi ấy.”
“Đừng đánh trống lảng, trả lời câu hỏi của tôi trước.”
Cô ấy thu lại nụ cười, trầm mặc một lát rồi nói:
“Muốn có một chiếc xe điện mãi mãi đầy điện, sau đó lái nó đi thăm thú non sông.”
Vừa dứt lời, cô lại bắt đầu cười chính mình.
“Nhưng sao mà được chứ, mơ mộng hão huyền.”
“Anh biết không, thật ra tôi đã đứng ở chỗ này bảy lần rồi, gần như đêm nào cũng đến. Mỗi lần đứng bên mép sân thượng, tôi đều có một cảm giác an toàn không nói nên lời. Tựa như được bao bọc vậy, rất thỏa mãn.”
“Vì sao?”
Từ nhỏ tôi đã sợ độ cao, không hiểu nổi suy nghĩ của cô ấy. Cô ấy chẳng đáp, chỉ nghe tiếng gió rít. Không phân biệt được đó là tiếng gió trên sân thượng, hay là tiếng gió khi cô rơi xuống.
Không biết qua bao lâu, giọng cô vang lên từ đầu dây bên kia.
“Bởi vì… tôi có nhảy không là do tôi quyết định. Ít nhất tại nơi này, sống hay chết do tôi tự quyết.”
Nghe đến đây, đột nhiên tôi bật cười. Cô ấy rất hoài nghi: “Anh cười gì thế?”
“Tôi cười vì thật ra chúng ta là cùng một loại người.”
“Nghĩa là sao?”
“Cô ở đằng ấy muốn tự sát, khẳng định rằng mạng cô là do cô quyết, không phải do ông trời.”
Rồi tôi cũng kể cho cô chuyện đời tôi.
Ngay giữa tháng mười của thai kì, đã có thầy phán rằng số cha mẹ tôi không có con trai. Qua nhiều lần siêu âm bác sĩ vẫn nói là con gái. Kết quả tôi vẫn ra đời. Xem bát tự của tôi, các thầy bảo tôi chớp đúng thời cơ, đổi mệnh trái với ý trời. Kẻ phản tặc này nhất định sẽ gặp tai họa và không sống nỏi đến trưởng thành.
Khi tôi học tiểu học, tôi thực sự lâm bệnh nặng, gia đình phải đưa tôi đến Bắc Kinh để điều trị. Tôi nằm một mình trong bệnh viện nhi Bắc Kinh do họ không cho người nhà tôi đi cùng. Ngoài trừ những lúc tiêm thuốc, ngày nào tôi cũng nhìn chằm chằm lên trần nhà. Phải xa nhà từ nhỏ, tôi không nơi nương tựa, cô đơn và phải chịu nhiều sự tra tấn khác nhau mỗi ngày. Lúc ấy tôi rơi nước mắt cả đêm nhưng không dám phát ra tiếng.
Cho đến một lần, bệnh tình của tôi trở nặng, chỉ còn cách quỷ môn quan một bước. Tôi nhớ rõ hôm ấycha mẹ tôi được phép đến thămđã luôn thức canh bên cạnh tôi. Vào những tia ý thức cuối cùng, không hiểu sao cha mẹ đã lay tỉnh thôi, làm một trò ảo thuật cho tôi. Đó là một chiếc hộp nhỏ đựng một cây bút chì bên trong. Cha tôi bẻ chiếc hộp thành ba đoạn, cây bút chì bên trong cũng vang lên tiếng răng rắc. Sau đó cha hít một hơi, trong tích tắc, chiếc hộp và cây bút chì đã phục hồi về nguyên trạng.
Tôi ngớ người, ngạc nhiên tột cùng, sau đó cứ quấn lấy cha hỏi làm như thế nào, nhưng ông nhất định đợi đến sáng sớm ngày hôm sau mới nói cho tôi biết.
Sau đó, có lẽ tôi đã ngất đi. Trong cơn mơ hồ, tôi đã gặp ác mộng. Trong mơ có đủ các linh hồn ma quỷ đi theo đàn, có thây ma, có quái vật, có cả hai con ma trong phim Lời Nguyền và Vòng tròn tử thần. Nói tóm lại, có hết tất cả những thứ tôi sợ chết khiếp. Bọn chúng tập hợp lại một chỗ, cứ như một màn sương đen, từ từ đi về phía tôi.
Tôi mềm nhũn cả người, cố sức bỏ chạy, chạy mãi. Bọn chúng theo sát phía sau, không nhanh cũng không chậm. Tôi có thể cảm thấy sức mình đã cạn nhưng không dám dừng lại.
Cho đến khi tôi vô tình vấp phải một thứ gì đó. Là một cây bút chì. Cây bút khi cha tôi dùng để làm ảo thuật. Tôi ngay lập tức nhận thức được mình đang ở đâu và đang làm gì. Tôi vốn đang mất dần ý chí sinh tồn đột nhiên khỏe mạnh trở lại. Sức mạnh bất ngờ dâng tràn, chiếc bút chì trong tay phát sáng. Tôi đứng dậy, gầm lên khản đặc: “Cút mẹ mày đi!”
Sau đó quay người xông vào giữa đám sương đen, đại sát tứ phía.
Không biết qua bao lâu, mây đen tan hết, ánh sáng dâng lên. Sau đó, tôi bị lay tỉnh. Cha mẹ thức trắng một đêm, hai mắt đỏ quạch. Còn tôi thì nắm chặt nắm đấm, ga giường ướt đẫm mồ hôi.
Nhiều năm sau, cha mẹ mới cho tôi biết, thật ra ngày đó bọn họ sợ tôi không tỉnh dậy được nữa nên mới mua món đồ ma thuật đó để trói hồn tôi lại. Kể từ đó, dường như tôi đã giác ngộ. Dù cho sống chết có số, tai họa do trời, tôi vẫn có cơ hội chiến thắng, phải đấu thử một phen. Thắng thua do tôi, không phải do trời. Cho dù có phải lùi vạn bước, cho dù không thắng nổi ý trời, chuyện gì phải đến cũng sẽ đến.
Vì thế, tôi bắt đầu sống thật nghiêm túc. Cho dù có bị tiêm hay phải uống bao nhiêu thuốc, tôi cũng không than một lời. Tôi bắt đầu thử cảm nhận những thay đổi đau đớn khi kim tiêm đâm vào da thịt, thử cảm nhận vị đắng của viên thuốc tan trên đầu lưỡi. Những trải nghiệm này thật sự rất tuyệt. Vì đây là những cảm giác chỉ có được khi tôi còn sống.
Sau không rõ do tai ương đã qua hay sao, bệnh tình của tôi dần dần cải thiện. Cuối cùng tôi đã khỏi hẳn.
Đạo giáo thường nói: “Đại bệnh đại ngộ, tiểu bệnh tiểu ngộ.”
Từ lần bệnh ấy, tôi dường như có phép thần thông, tính cách thêm vài phần hiếu chiến và ương ngạnh. Mỗi lần gặp khó khăn sẽ bật ra câu “Cút mẹ mày đi!” sau đó xách mông lên giải quyết. Dù cho đầu rơi máu chảy nhưng đều có thể vượt qua.
Sau này có người nói cho tôi đạo giáo có một câu ấn trừ tà chín chữ. Khi gặp tà ma thì có thế bắt các ấn quyết này để xua đuổi chúng. Chín chữ này gồm: Lâm, binh, đấu, giả, giai, trận, liệt tiền hành. Tôi ngẫm nghĩ ý nghĩa trong đó, hiểu được trí tuệ của các bậc tổ tiên, nhưng vẫn cảm thấy nói “Cút mẹ mày đi” vẫn hay hơn.
Đang thao thao bất tuyệt giảng đạo, cô ấy đột nhiên bật hỏi: “Anh đang độ tôi đó hả?”
Tôi sững người. Vốn định nói đâu có, suy cho cùng tôi không tin vào Phật giáo hay Đạo giáo, cũng không tin vào luân hồi. Nhưng khi mở miệng lại nói thành: “Ừ, tôi đến trả nợ cho cô đây.”
“Là sao?”
“Kiếp trước tôi đã đi ngang cửa nhà cô khi đang trên đường đi tự sát, cô đã cho tội chén nước và để tôi ở lại nghỉ chân nửa ngày, giúp tôi đổi ý. Kiếp này tôi đến đền đáp cô.”
Cô ấy nghe xong thì ra vẻ ngẫm nghĩ.
Cô ấy từng xem được trên mạng Phật từng nói, người tự sát sẽ bị luân hồi lặp lại cuộc sống cũ của họ, cứ mãi lặp lại việc tự sát. Tôi biết cô ấy rất sợ việc ấy nên đã lợi dụng điều này.
“Thế cô định thế nào?”
“Tôi không biết nữa. Phía trước tối đen, không thấy gì hết.”
Tôi xem đồng hồ, đã 4 giờ rưỡi sáng rồi. Tôi biết phía trước mà cô ấy nói là cảnh trên sân thượng, cũng là con đường tương lai mênh mông.
“Cô biết không, Đạo giáo thuận theo tự nhiên, không can thiệp, cũng không thay đổi. Đạo giáo cho rằng lòng cảm thông là thứ cảm xúc giả tạo nhất. Khi một người nảy sinh lòng thương xót cũng là lúc họ đang tự thấy mình tốt đẹp hơn.”
“Ý anh là sao?”
Tôi bí mật mở phần mềm thời tiết tôi thường dùng ra xem rồi nói với cô.
“Điều tôi muốn nói là, tôi sẽ không ngăn cản bất kì quyết định nào của cô, bởi vì tôi sẽ không bao giờ trải qua nsỗi đau của cô. Nhưng tôi mong cô có thể giúp tôi một việc.”
“Anh nói đi.”
“Nếu như cô vẫn quyết định nhảy xuống, xin hãy đợi thêm 26 phút nữa. Đừng hỏi tôi tại sao, chỉ cần chờ là được. Qua 26 phút, sống chết tùy cô.”
Cô ấy đồng ý, sao đó cúp máy.
26 phút sau, cô ấy gửi cho tôi một tin nhắn.
“Cảm ơn anh, bình minh thật đẹp.”
__________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/35489628/answer/1300519914


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Người kì quặc nhất bạn từng gặp như thế nào?__________Dịch bởi: Dongyi | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Na, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/803606640504046