Tin Tức Phụ Nữ Lần bị doạ thê thảm nhất của bạn là như thế nào?Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải

Cùng xem bài viết [ZHIHU] Lần bị doạ thê thảm nhất của bạn là như thế nào?Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] Lần bị doạ thê thảm nhất của bạn là như thế nào?

Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.

————————
[21.547 Likes] 易水寒 | Dịch Thuỷ Hàn
Nói tới lần tôi bị doạ thảm nhất trong cuộc đời của tôi, không đâu xa, chỉ mới tháng trước, một ngày cuối tuần của tháng 10 năm nay, hôm đó vợ tôi đưa con trai qua nhà bà ngoại chơi, tôi giả vờ bị đau đầu để không phải đi. Đợi bọn họ đi rồi, tôi châm sẵn thuốc lá, pha trà, khui một lon bia, thoải mái nằm trên sofa đọc tiểu thuyết. Cứ như thế khoảng hơn hai tiếng đồng hồ, tầm khoảng 12 giờ trưa, tôi thấy hơi đói bụng, đứng dậy ưỡn lưng một cái, đang nghĩ xem trưa nay nấu chút đồ ăn rồi làm 2 ly, thì bỗng nhiên trong góc phòng vang lên giọng nói của một đứa trẻ, “Ba ơi”.
Âm thanh tuy nhỏ nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Thành thật mà nói, lúc đó toàn thân tôi nổi da gà, nhảy cẩn lên! Đương nhiên, cũng không đến nỗi bị doạ đến mất trí, đầu óc tôi lúc đó vận hành với vận tốc ánh sáng.
Trước tiên, có phải là TV không? TV không có mở, công tắc điện hiển thị màu đỏ.
Thứ hai, có phải là điện thoại không? Điện thoại ở ngay trước mặt, màn hình đang màu đen, không có tin nhắn cũng không có điện thoại.
Cuối cùng, có phải là do nhà hàng xóm vọng qua hay không? Điều này tuyệt đối là không thể! Nhà chúng tôi cách âm khá tốt, vả lại âm thanh lúc nãy khá là rõ ràng, tôi đoán vị trí của âm thanh đó không một chút do dự: Nó cách tôi không quá 3 mét, trong một góc hướng đông nam của phòng khách.
Góc đông nam của căn phòng là máy điều hoà tủ đứng, điều hoà đương nhiên không phát ra tiếng ba ơi được, thực tế là thời tiết hôm đó khá dễ chịu nên căn bản là điều hoà không có mở, bảng điều khiển cũng tối thui. Phía sau điều hoà là tấm rèm cửa ban công, tấm rèm dày khép lại một nửa, nếu như nói ở đó ẩn giấu thứ gì đó, thì không cần nghi ngờ gì nữa chính là phía sau tấm rèm đó.
Từ nhỏ tôi đã xem qua không ít các bộ phim kinh dị, cũng tổng kết được vài yếu tố để tìm đường chết trong phim kinh dị như là: Thứ nhất, tuyệt đối không sống một mình, điều này thì bó tay rồi, hôm nay chỉ có mình tôi ở nhà thôi. Thứ hai, tuyệt đối không được tò mò, đừng mù quáng tìm hiểu xem có chuyện gì không?
Nhưng mà ai cũng vậy hết, nghĩ là một chuyện, làm lại là một chuyện, sự tò mò thúc giục tôi đứng dậy, giống như là tôi sắp làm ai đó giật nảy mình vậy, rón ra rón rén mò đến phía trước tấm rèm, chuẩn bị kéo rèm cửa ra, xem xem là thứ gì đang tác oai tác quái.
Khi tôi giơ tay ra, sắp đụng tới tấm rèm, bất thình lình bên bên cạnh tôi lại vọng tới một tiếng cười khúc khích của đứa trẻ! Lạy chúa tôi ơi! Cả người tôi đơ ngay lập tức, toàn thân lông tóc dựng đứng hết cả lên!
Tiếng cười này quá gần rồi! Tưởng chừng như có ai đó ghé vào tai tôi cười vậy!
Vả lại tôi gần như cùng lúc phân biệt được vị trí phát ra tiếng cười. Không phải là phía sau tấm rèm, mà là trên đỉnh đầu của tôi, nói chính xác hơn là ở một góc 45 độ so với đỉnh đầu của tôi, một góc của trần nhà. Lúc đó lý trí mách bảo tôi rằng: “Đừng có ngước đầu lên nhìn, tuyệt đối đừng ngước đầu nhìn! Cuối đầu xuống, quay người đi mười bước, mở cửa, ra khỏi nhà, hãy vững vàng, hãy vững vàng! Không được chạy!”
Nhưng nỗi sợ hãi này đối với tôi giống như một cái hố đen có sức hút vô hạn vậy. Đầu của tôi giống như bị một bàn tay vô hình nâng lên một cách từ tốn và chắc chắn, từ từ ngước đầu lên.
Rốt cuộc hôm nay sẽ gặp phải thứ gì? Kể từ hôm nay, thế giới quan của tôi sẽ thay đổi ra sao?
Chính vào lúc này, chuyện khủng khiếp hơn đã xảy ra! Trên đỉnh đầu tôi, trong góc trần nhà, bộc phát một tràng cười điên cuồng, không chỉ là tiếng trẻ con, mà còn có tiếng phụ nữ! Cười một cách điên loạn, thảm thiết.
Cũng cùng lúc đó, tôi ngước đầu lên nhìn thấy trên góc trần, camera giám sát của nhà tôi…
Khoảng 2 tháng trước khi nghỉ hè, cả gia đình tôi chuẩn bị đi chơi xa một chuyến, vợ tôi đã đặc biệt tìm người đến lắp một bộ camera. Tôi đối với những thứ đồ này không có hứng thú nên sau đó không còn nhớ gì trong đầu, lãng quên tất cả mọi thứ. Hôm nay vợ tôi chợt có ý nghĩ, muốn xem tôi ở nhà làm gì. Để con trai ngồi bên cạnh, cô ấy hỏi con: “Có muốn nói chuyện với ba con không?”. Con trai nói: “Muốn”
Và thế là cô ấy ấn vào nút gọi điện từ xa…
Còn về việc sau đó tôi mắng cái camera cười ra nước mắt này như thế nào thì đừng nhắc lại nữa.
[26.452 Likes]
Năm tôi 7 tuổi trong nhà mất điện, tôi và chị gái còn có bố mẹ trong phòng khách đốt nến, mẹ tôi tính tình trẻ con nên đề nghị kể chuyện ma.
Kết quả là lúc đến lượt bố của tôi kể thì quả cầu thuỷ tinh mà tôi thích chơi đột nhiên rơi xuống đất (rất có thể là do bố tôi cố tình), sau đó ông ấy quỳ xuống bàn tìm nó.
Kết quả, ông ấy ở dưới bàn tìm tới tìm lui vẫn không ra, chị tôi tiến đến gần hỏi bố đang làm gì!
Lúc đó bố tôi đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mí mắt lật ngược lại, gương mặt tái mét đầy mạch máu.
“Bố đang tìm mắt của bố !!!”
Lúc đó đúng thật là bị doạ mất hồn rồi, mẹ tôi la hét và chạy tán loạn lên, lôi kéo rèm cửa, tôi thì không ngừng gào khóc, cảm thấy lông tóc toàn thân đều dựng đứng lên cả. Bởi vì đối mặt trực tiếp với bố nên chị tôi lúc đó quả thật bị suy sụp, buổi tối hôm đó chỉ cần bố và chị ấy ở cùng một phòng chị ấy sẽ gào rú khóc thét lên, thật sự là gào khóc thảm thiết, nằm trên giường giống như một con thỏ, buổi tối ba chúng tôi ôm nhau mà ngủ.
Tình trạng buổi tối cũng rất rõ ràng, cả ba người sau khi tỉnh dậy thì không ngủ được nữa, nằm co quắp trên giường không ai dám nói chuyện, trời mùa hè nắng nóng, mà sờ phía sau lưng của chị gái và mẹ thì đều vã mồ hôi lạnh (nghe mẹ bảo là tôi cũng bị vậy).
Bố tôi chủ động tìm cái bàn giặt quần áo để quỳ xin sự tha thứ (mang tính chất đùa cho vui), sau đó dẫn chúng tôi đi chơi một vòng Thanh Đảo. Nhưng mà bố tôi lúc nào cũng phàn nàn là kể từ lúc đó trở đi hai chị em chúng tôi không đeo dính lấy ông ấy nữa.
[61.616 Likes] Lượt dịch
Di ảnh của ông nội tôi vẫn luôn được treo trong phòng ngủ. Đã nói với bố tôi rất nhiều lần là không nên để trong phòng ngủ, bố tôi không nghe, ông vốn không tin vào những điều đó. Thế là một ngày nọ, nửa đêm tôi thức dậy đi tiểu, vừa mới ngồi dậy thì tôi phát hiện ông nội đang ngồi trên giường của bố tôi nhìn tôi, đầu óc tôi muốn nổ tung tại chỗ, toàn thân lạnh toát. Sững sờ một chút, tôi lập tức nhắm nghiền hai mắt lại, nằm xuống lấy chăn đắp lên người, toàn thân không còn tri giác luôn, đầu óc trống rỗng.
Một lúc sau thì tôi có chút cảm giác rồi, tôi muốn xem rốt cuộc là thứ gì, thế là tôi nhắm nghiền mắt từ trong tủ đầu giường mò cái mắt kính ra, tiếp đó lại nhắm mắt đeo kính vào. Sau đó mới phát hiện ra rằng cơ thể con người đó được tạo ra bởi di ảnh của ông nội và cái đầu gối cong lại của bố tôi khi ngủ.
Cận thị cũng hại người không kém. Mọi người đều phải có trách nhiệm bảo vệ thị lực.
Chủ thớt giải thích một chút là: Có nhiều người nói cô ấy ngủ chung phòng với bố mình, bởi vì phòng của bố có điều hoà, phòng cô ấy thì không, với lại hai bố con ở chung nhà có hai chiếc giường.
—————–
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/279804105/answer/905776874


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] Lần bị doạ thê thảm nhất của bạn là như thế nào?Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》 | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/738531993678178