Tin Tức Phụ Nữ Có câu chuyện dân gian ma quái nào không? [P1]Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ

Cùng xem bài viết [ZHIHU] Có câu chuyện dân gian ma quái nào không? [P1]Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU] Có câu chuyện dân gian ma quái nào không? [P1]
Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
————————

Tác giả: 川戈《Xuyên Qua
Nhân dịp lễ Thất Tịch (Mùng 7 tháng 7 Âm lịch) nên mình post bài khai vị nhè nhẹ.
Quy tắc cũ, bài khá dài, các bạn “không yêu thì đừng nói lời cay đắng” nhé. Bài có thể sẽ được chia ra 2-3 phần. Nếu các bạn có hứng thú thì mình sẽ post tiếp.

————————
~.~.~Lẩu Uyên Ương~.~.~
Lúc các bạn ăn lẩu có gọi món lẩu uyên ương không? Là loại lẩu một bên nước dùng màu trắng, một bên nước dùng màu đỏ đó.
Từng có một người kể với tôi rằng, ở vùng Ba Thục (thuộc tỉnh Tứ Xuyên) rất nhiều người già dày dặn kinh nghiệm không ăn lẩu uyên ương đó, bởi vì “Lẩu uyên ương” cũng được gọi là “Lẩu âm dương” (từ uyên ương gần đồng âm với từ âm dương). Bạn vĩnh viễn không biết được người ngồi ăn chung bàn với bạn rốt cuộc là thứ gì.
1、
Lúc học đại học, tôi có một cô bạn gái người Trùng Khánh tên là Kiều Thiển, tôi vốn là một nam sinh Chiết Giang không biết ăn cay, nhưng vì chiều cô ấy, trong bốn năm liền ăn hết 99 nồi lẩu. May thay là vẫn còn có món “Lẩu uyên ương” này. Sau này, những người bạn gái Trùng Khánh nói với tôi rằng khi một người Trùng Khánh bằng lòng cùng bạn ăn lẩu uyên ương thì gần như là một sự nhân nhượng phá vỡ nguyên tắc rồi đó.
Tôi vốn nghĩ rằng, đợi ngày ăn nồi lẩu thứ 100 coi như ngày kỉ niệm, nhưng mãi cho đến khi chúng tôi chia tay, con số này đã cố định mãi mãi ở số 99.
Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi đến Trùng Khánh công tác, ban đêm đói bụng bèn ra ngoài tìm điểm tâm khuya. Tôi đi dọc theo con đường có ánh đèn mờ mờ ảo ảo một lúc lâu mà cũng không thấy có cửa hàng nào mở cửa, đi nữa đi mãi thì đột nhiên có một mùi hương cay nồng, thơm ngon kích thích vị giác bay tới, tôi hít lấy hít để, đi theo mùi hương đó vài bước, qua vài ngã rẽ, mùi hương đó càng lúc càng nồng nặc hơn.
Vượt qua một con hẻm tối đen không có đèn đường, khói lửa cay nồng phà vào mặt. Cách đó không xa là một nhà hàng lẩu ồn ào tiếng người bên trong, người đàn ông tay trần và cô gái Trùng Khánh nhanh nhẹn cười nói lớn tiếng, ăn một cách thỏa mãn trong làn hơi nước mù mịt. Đó là quán “Động Tử Hỏa Oa”.
Nghe nói, trong thời kì đầu của cuộc kháng chiến, Tưởng đầu trọc (Tưởng Giới Thạch) huy động toàn bộ người dân Trùng Khánh xây dựng nhà cửa rầm rộ, khai thác hệ thống hầm trú ẩn to lớn và phức tạp nhất thế giới. Sau khi chiến chanh kết thúc, âm khí của những cái hầm trú ẩn này quá nặng, không cách nào dùng làm nhà ở bình thường, nhưng những người dân Trùng
Khánh cần cù lại tự mở một lối đi riêng, mở ra các quán lẩu “Động Tử Hỏa Oa”, dựa vào sự cay nóng và hơi người dung hòa lại, dùng sự tương phản này tạo nên một Trùng Khánh như hiện nay.
Câu chuyện này là do Kiều Thiển kể cho tôi nghe đó… trong đầu tôi rất u ám, lắc lắc đầu để thôi không nghĩ về nó nữa, cuối đầu xuống chui thẳng vào trong quán.
Ông chủ quán đang bận tay thì bỗng nhiên tiến đến gần, đưa tay ra ngăn cản tôi, là một cánh tay đầy dầu mỡ của một người đàn ông trung niên, trông thì không được bắt mắt nhưng tay nghề thì không hề yếu kém, hình như là một người lo liệu hết cả cái cửa hàng.
“Sao thế, không buôn bán gì à?” Tôi có chút nổi nóng, nhưng vẫn nhẫn nại hỏi.
Chủ quán nhìn tôi một hồi từ trên xuống dưới hỏi: “Người vùng khác hả?” Thấy tôi gật đầu, ông ấy nhếch môi lên, chỉ chỉ vào bàn thờ ở trước cửa nói: “Lạy trước đi rồi vào.”
Đó là một tác phẩm điêu khắc với một bàn tay lớn làm bằng đồng thau, không giống như những bàn thờ Thần Tài hay Quan Âm mà các hàng quán thông thường hay thờ, đó là một vị tướng quân cầm kiếm cưỡi ngựa hiên ngang, nhìn tôi bằng đôi mắt tinh tường, uy nghiêm, giống như sẽ cầm kiếm xông lên bất cứ lúc nào.
Thấy tôi có chút khó hiểu, chủ tiệm liền nhẹ nhàng giải thích: “Đây là tướng quân Ba Man Tử, người phân định âm dương, phân chia thiện ác.”
Sao cơ, không phải phù hộ phát tài sao? Trong lòng tôi cảm thấy kì quặc, nhưng cũng không tiện hỏi, tôi liền thành khẩn vái ba lạy.
Thấy tôi vái xong, ông chủ quán dường như thở phào nhẹ nhỏm, nghiêng mình nhường lối đi: “Quán đông người, anh xem tìm chỗ ngồi đi… cẩn thận một chút, ăn xong nhanh chóng rời khỏi đi.”
Càng lúc tôi càng cảm thấy kì quặc, đây là thái độ buôn bán gì vậy, sao lại có thể đuổi khách đi.
Tôi chau mày nhìn một vòng quanh quán, nhưng không tìm được bàn trống. Không lẽ phải ngồi ghép bàn sao? Ngồi ăn lẩu chung với một người không quen biết…tôi cảm thấy có chút gượng gạo.
Đang lúc băn khoăn, có một giọng nói quen thuộc vang lên: “A Xuyên, qua đây này.”
Tôi quay đầu lại nhìn thoáng cái ngẩn người ngay tại chỗ.
Nét mặt tươi cười đó, gương mặt tinh tế thấp thoáng trong làn hơi nước mịt mờ đó, không phải là Kiều Thiển thì là ai?
2、
Bỏ đi, đều là chuyện đã qua rồi, người trưởng thành nên rộng lượng một chút. Tôi tự khuyên bảo bản thân mình, hít một hơi thật sâu, gượng cười ngồi xuống.
-“Tiểu Thiển, năm đó…”
-“Đừng phí lời, gọi thức ăn đi.”
Nhìn thấy nét mặt lạnh lùng đó của Kiều Thiển, tôi nuốt nước bọt, vô thức gọi lớn: “Ông chủ, lẩu uyên ương.”
Vừa nói xong, những người trong quán bỗng dưng im lặng hẳn. Mọi người dường như nghe thấy điều gì đó không đúng thì phải, nhao nhao nhìn nhau bằng ánh mắt thăm dò. Vài giây sau, bọn họ mới quay đầu lại tiếp tục ăn bữa tối.
Ông chủ quán chau mày bước đến nhìn tôi, rồi lại nhìn Kiều Thiển: “Chàng trai trẻ, hay là tôi mang cho anh một phần nước dùng đỏ nhé… tôi sẽ cố gắng bỏ ít ớt thôi.”
Tôi bật cười nói: “Không sao, lên lẩu uyên ương đi. Đây là bạn…của tôi, trước đây chúng tôi đều ăn như vậy.”
Nghe đến đây, ông chủ quán bán tín bán nghi quay người đi, bê một nồi lẩu uyên ướng đến, trước khi đi còn dặn dò Kiều Thiển một câu: “Đừng gây sự, Ba Tướng quân đang nhìn đó.”
Nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục, tôi tò mò hỏi: “Tiểu Thiển, người Trùng Khánh các cậu kì lạ thật đó, tại sao…”
Kiều Thiển lại một lần nữa ngắt lời tôi: “Ăn đi.” Nói xong thì gắp một miếng thịt dê cho vào phần nước dùng trắng.
Cô ấy trước nay không phải chỉ ăn nước dùng đỏ sao? Tuy cảm thấy kì lạ, nhưng tối nay tôi đã bị gắt gỏng hai lần nên có chút giận dỗi, dứt khoát không hỏi cô ấy nữa, tự gắp một miếng thịt nguội nhúng vào phần nước dùng trắng. Không ngờ rằng, Kiều Thiển lại đột nhiên giơ đũa ra ngăn cản tôi.
“Hôm nay, anh ăn nước dùng đỏ đi.” Cô ấy nhìn tôi, sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ: “Một ngụm nước dùng trắng cũng đừng đụng vào.”
Tôi cúi đầu xuống hậm hực. Không biết sao, tối nay tính tình của Kiều Thiển có chút chanh chua, khiến tôi có chút sợ hãi, bất giác làm theo những lời cô ấy nói.
Cho dù chủ quán đã nói là sẽ cho ít ớt thôi, nhưng khi đưa đũa vào miệng, lưỡi của tôi giống như bị lửa đốt vậy. Ăn không được vài miệng, thì tôi đã nhè lưỡi ra dốc sức quạt lấy quạt để.
“Không được rồi, cay quá, anh muốn ăn nước dùng trắng!” Tôi la lên như vậy rồi nhúng một miếng đậu hủ vào trong nồi nước dùng trắng.
“Đừng!” Kiều Thiển đột nhiên nắm lấy tay tôi, lúc tiếp xúc da thịt một cảm giác lạnh buốt được truyền tới, khiến tôi ớn lạnh toàn thân.
Lần đầu tiên nét mặt cô ấy có biểu cảm, nước mắt lưng tròng, giọng điệu giống như là van xin tôi: “A Xuyên, đừng ăn nước dùng màu trắng!”
Nhìn bộ dạng cô ấy, ngọn lửa vô danh trong tôi như muốn bốc lên, chính là cái biểu cảm này! Năm đó, lúc mà tôi đau khổ cầu xin cô ấy đừng rời xa tôi, tôi cũng dùng bộ dạng này để đối mặt với cô ấy!
Tôi hất tay cô ấy cái “bốp”, nhét miếng đậu hủ vào trong miệng: “Tôi vẫn cứ ăn đấy, thế thì làm sao!”
Thức ăn vừa vào miệng, tôi bỗng dưng lại ngớ người ra. Cái cảm giác ấm nóng quen thuộc không thấy đâu mà thay vào đó là một làn hơi lạnh giá.
Tôi cảm thấy có gì đó không đúng lắm, nhổ đồ ăn trong miệng ra một cách vô thức. Gương mặt của Kiều Thiển lộ ra một biểu cảm đau khổ xen lẫn vui sướng rất mâu thuẫn, cô ấy thất thần ngồi phệt xuống, nhắm mắt lại không nói lời nào.
Tôi dè dặt tiến đến gần cô ấy để hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì lại nhìn thấy cô ấy tựa lưng vào ghế, để lộ cái gáy trắng như tuyết mà trước đây luôn bị mái tóc dài che kín. Trên làn da mịn màng, nõn nà ấy lại quấn chi chít bởi những mũi khâu. Giống như… giống như vừa mới khâu xong vậy.
Tôi đột nhiên có chút sợ hãi, quay người bỏ lại Kiều Thiển mà chạy đi, đến nổi không thanh toán nổi hóa đơn.
Chủ quán không ngăn tôi lại, chỉ là lúc tôi xông ra khỏi quán, ông ấy dường như lờ mờ phát ra tiếng thở dài.
3、
Về đến khách sạn, tôi trùm đầu đi ngủ cho đến khi mặt trời lên cao, toàn thân đau nhức bò dậy.
Tôi ngồi trên giường ngây người ra rất lâu mới nhớ lại chuyện tối qua. Tôi lưỡng lự một chút rồi móc điện thoại ra, bấm một dãy số trong trí nhớ.
Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị oán trách: “A Thiển, tối qua…”.
Bên kia điện thoại là một giọng nói của một người phụ nữ già cỗi: “Anh tìm Kiều Thiển?”.
“Dì là mẹ của cô ấy sao? Xin chào dì, con là … bạn thời đại học của Kiều Thiển, dì có thể đưa điện thoại cho cô ấy nghe được không?”
Đầu dây điện thoại bên kia trầm mặc một lúc lâu rồi khàn giọng nói: “A Thiển…. nó mất được ba năm rồi.”
Cái gì cơ? Tôi giật nẩy mình, rõ ràng tối hôm qua tôi mới gặp Kiều Thiển.
Nghe tôi nói như vậy, Dì Kiều cũng có chút kinh ngạc. Tôi hỏi rõ địa chỉ, đón xe qua nhà của Kiều Thiển.
Không sai, năm đó Kiều Thiển không thèm đếm xỉa đến lời cầu xin của tôi, khăng khăng rời bỏ tôi trở về quê nhà Trùng Khánh, nhưng vào ngày thứ hai sau khi trở về thì cô ấy đã gặp phải tai nạn xe cộ nghiêm trọng, cổ của cô ấy bị một mảnh sắt cứa trúng, thi thể đứt lìa ngay tại chỗ. Sau này, Dì Kiều khó khăn lắm mới tìm được ông thầy nhập liệm giỏi, giúp cô ấy khâu đầu vào cổ lại, rồi tổ chức tang lễ tử tế.
Nghe đến đây, tôi cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng đến đỉnh đầu, nghĩ đến tối hôm qua nhìn thấy đường chỉ khâu trên cổ của Kiều Thiển, tôi run rẩy hỏi: “Dì ơi, vậy hôm qua con gặp…”
Dì Kiều dường như cũng rất kích động, bà ấy không ngừng vuốt ve tấm di ảnh của Kiều Thiển trên tay, rưng rưng nước mắt nói: “Là A Thiển về đó, tôi đã thương nhớ nó ba năm nay, cuối cùng nó cũng trở về rồi… cậu nhìn thấy nó ở đâu? Mau nói cho tôi biết đi!”
Tôi hồi tưởng lại cả nửa ngày trời, mới nói được địa chỉ một cách miễn cưỡng. Dì Kiều suy nghĩ tìm tòi một lúc lâu rồi lại lắc đầu.
-“Tôi ở Trùng Khánh này đã 40 năm, chưa bao giờ nghe qua quán Động Tử này… thậm chí là món lẩu uyên ương…”
Bà ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc lâu rồi chậm rãi hỏi tôi: “ A Xuyên, cậu và a Thiển…không phải là bạn học bình thường đúng không?”
“Chuyện này… không sai, trước đây chúng con từng là người yêu của nhau.” Tôi sờ sờ mũi nói một cách ngại ngùng.
“Vậy thì đúng rồi” Dì Kiều thở dài nói: “Những người lớn tuổi từng kể cho tôi nghe một truyền thuyết … đó là lẩu uyên ương, vừa gọi là lẩu âm dương. Trước đây có người vì thương nhớ người thân đã mất thì vào ban đêm sẽ đi tìm nơi có âm khí nặng, gọi một nồi lẩu uyên ương. Nếu như người đã khuất cũng vương vấn giống như vậy thì sẽ hiện thân ngồi ăn cùng. Người sống ăn nước dùng đỏ, người đã khuất ăn nước dùng trắng, trước khi ăn xong nồi lẩu đó, hai người âm dương cách biệt sẽ có thể gặp nhau một trong một khoảng thời gian ngắn. Năm đó tôi cũng có làm thử, muốn gặp lại A Thiển một lần nữa nhưng không gặp được, nhưng không ngờ rằng, người A Thiển vương vấn nhất lại là cậu…”
Nghe đến đây, lông tóc tôi dựng đứng cả lên. Đột nhiên, tôi nghĩ đến một sự việc khủng khiếp, vội vã hỏi: “Vậy nếu như…người sống ăn nước dùng trắng thì sao?”
“Nếu như người sống ăn nước dùng trắng…thì sẽ cùng người đã khuất kết thành uyên ương. Kể từ đó không phân âm dương, song túc song phi (thành ngữ Trung Quốc, chung sống với nhau, đi đâu cũng có nhau), cũng có người gọi là minh hôn.” Bà ấy đột nhiên nhận ra điều gì đó, kinh ngạc hỏi: “Không phải con đã…”
Thấy tôi gật đầu, bà ấy phân vân: “Tuy rằng đứng ở góc độ là một người mẹ, tôi rất muốn gặp được A Thiển…nhưng thường là những người sống kết uyên ương thì không ai sống qua được bảy ngày…”
Trong lòng tôi đã lạnh như tiền, nhưng vẫn vui vẻ gượng cười: “Truyền thuyết thôi mà … đều không có căn cứ xác thực. Bây giờ là thời đại gì rồi, con không tin vào những thứ này…Ngày hôm qua…đại loại chỉ là một giấc mơ kì quái thôi…dì Kiều, thật ngại quá, làm phiền dì rồi…”
Miệng thì nói vậy, tôi quay người bỏ chạy khỏi nhà họ Kiều.
————————
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/47362671/answer/318005316
Ảnh minh họa: Google


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU] Có câu chuyện dân gian ma quái nào không? [P1]Người dịch: 一片楓葉 《Nhất Phiến Phong Diệp》| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tạ, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/734048514126526