[Tin Tức Phụ Nữ] Bạn sẽ làm gì nếu đột nhiên xuyên vào vai phản diện trong truyện cổ tích? _______________Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch

Cùng xem bài viết [Phunulamdep] Bạn sẽ làm gì nếu đột nhiên xuyên vào vai phản diện trong truyện cổ tích? _______________Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[Phunulamdep] Bạn sẽ làm gì nếu đột nhiên xuyên vào vai phản diện trong truyện cổ tích?
_______________
Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________

Truyện: Tống Viên Viên và giày thủy tinh ma thuật
Tác giả: Trục Dã

Về việc đùng một cái thì xuyên thành chị gái của Cinderella, nói thật tôi cực kỳ là vui vẻ.
Tại sao ư? Chẳng tại sao cả, đơn giản vì tôi rất ghét Cinderella. Vô cùng, vô cùng ghét cô ấy.
Từ nhỏ đến lớn tính tôi luôn thuộc dạng xông xáo dũng cảm. Lần đầu tiên cùng với đứa bạn thò lò nước mũi nghe cô giáo kể chuyện về Cinderella tôi đã không thể nhịn được mà đập bàn đứng dậy bày tỏ sự không hài lòng của bản thân.
“Thưa cô, Cinderella thật sự quá vô dụng, bị người ta bắt nạt như vậy mà vẫn để yên, chẳng thấy phản kháng gì cả.”
“Hả? Bạn nhỏ Viên Viên, em thử ngẫm lại xem, Cinderella có hai người chị gái lớn tuổi hơn mình, còn cả một bà mẹ kế hung dữ nữa, em muốn cô ấy phải chống lại bọn họ kiểu gì đây?”
Tôi tức giận thật sự. Chó má! Rõ ràng điều quan trọng nhất khi chuẩn bị nhào vào tẩn nhau chính là khí thế! Vươn vai ưỡn ngực, dáng vẻ như sẽ chiến bằng bất cứ giá nào thì đảm bảo không ai dám liều mạng với bạn đâu.
Lần trước ở nhà trẻ có thằng nhỏ tên là Đại Hổ, cậu chàng này cao hơn tôi hẳn một cái đầu thế mà vẫn bị con nhóc bé tí như cây kẹo là tôi quật ngã chỏng chơ, kết quả là trên đầu nổi lên cục u to tướng như cái bánh bao nhân thịt, còn bị mời phụ huynh lên làm việc một trận gà bay chó sủa. Cho dù không phục lắm nhưng tôi vốn là đứa trẻ hiểu chuyện, biết điều mà giữ gìn cho chút thể diện còn sót lại của cô giáo, bằng không lại bị bắt phạt đứng thì lại khổ thân.
Thế nhưng chung quy những suy nghĩ về Cinderella của tôi vẫn như đinh đóng cột không đổi không dời, cho nên đến tận lúc trưởng thành thì cảm giác của tôi đối với nhân vật này vẫn không thể một lời mà nói rõ được. Không biết có phải do chấp niệm quá nặng hay không mà trời cao đã ban cho tôi một cơ hội được lựa chọn một lần nữa.
Hôm nay, khi đang giẫm lên băng ghế trong phòng bếp để lấy bát đũa thì cả người tôi bỗng lảo đảo rồi ngã ngửa ra đất một màn te tua tơi tả, mấy cái bát sứ cũng rơi xuống, từng cái từng cái nở hoa trên đầu tôi tạo ra những âm thanh sắc lẹm thanh thúy.
Lúc tỉnh lại, cả đầu tôi đau như vừa bị búa bổ, bên tai toàn là những tiếng ù ù như động cơ trực thăng, cảnh vật xung quanh lạ mà lại quen, cố nhìn cũng chỉ thấy mờ mờ ảo ảo.
Không biết lúc nào mà trước mặt tôi xuất hiện thêm một mỹ nữ cao lớn khoác bộ váy bồng kiểu cổ diêm dúa đang chua ngoa quát tháo cô gái quỳ dưới đất. Tôi đảo mắt nhìn qua, thế mà vừa nhìn thì sống lưng tôi chợt lạnh ngắt.
Chiếc khăn bố đã sờn nát bao lấy mái tóc vàng xổ ra loạn xạ, bộ váy hầu gái rách rưới lấm lem không một chỗ nào lành lặn, trên tay là cây chổi quét nhà, cuối cùng là đôi mắt to màu lam trong vắt ầng ậng nước ẩn chứa vô vàn ấm ức.
Đây không phải là Cinderella sao?!
Tôi mở miệng định hỏi tại sao đột nhiên mình lại du hành đến Disneyland, nhưng âm thanh của mỹ nữ cao lớn trước mặt thật sự quá chói tai, nó cứ liên tiếp truyền tới như muốn xé rách cả màng nhĩ của tôi. Vì thế tôi chẳng biết làm gì hơn là chìa tay ra kéo lấy góc váy bánh bèo.
“Làm ơn đừng ầm ĩ nữa được không?” Mỹ nữ trước mặt xoay phắt lại, sấn tới cầm tay tôi.
“Thượng Đế của con ơi, Drizella, cuối cùng em cũng tỉnh rồi.” Lông mày tôi hơi nhếch lên.
Bỏ qua chuyện không biết chị gái này đang dùng phương thức nói chuyện của Anh hay Mỹ, Dri… Drizella? Cái tên này nghe rất quen tai, giống như đã từng nghe nó ở đâu rồi… Ngập ngừng vài giây, cả người tôi như bị sét đánh, đây chẳng phải khuê danh người chị thứ hai của Cinderella thì còn ai vào đây nữa? Vậy thì mỹ nữ trước mặt này là…
Tôi cất giọng thăm dò: “Anastasia…?’’
Nháy mắt, hai hàng lệ của mỹ nữ rơi lã chã, chị ta vừa lấy khăn tay ra chấm nước mắt vừa tha thiết cầm tay tôi, mẹ kiếp, bà chị này khỏe khiếp, cầm mà như muốn bóp nát xương cốt người ta luôn vậy!
“Ôi Drizella, em gái ngoan của chị, em có biết em đã hôn mê hai ngày hai đêm rồi không, có quỷ mới biết chị đã cầu nguyện bao lâu. May mắn Thượng đế nhân từ thấy được sự thành tâm của chị, rốt cuộc cũng khiến em mở mắt… Ôi Drizella…”
Lông mày của tôi xoắn quẩy hết lại, lặng thinh không biết nói gì. Cuối cùng tôi thở ra một hơi dài rồi nói.
“Chị, cho em cốc nước trước đã.” Anastasia nước mắt lưng tròng gật gật đầu, vừa quay người lại thì dáng vẻ hiền từ đã bị đổi sang chiếc mặt nạ hung ác xấu xa.
“Con nhỏ kia, còn không mau đi lấy nước tới đây!” Cô gái đang quỳ sụp dưới đất không thể làm trái lệnh, nơm nớp lo sợ mà đứng lên hoảng loạn liếc mắt nhìn tôi một cái, lập cập đưa nước qua.
“Cảm ơn.” Đầu của tôi rất đau, uống được hai ngụm nước thì nhắm tịt mắt lại, hoàn mỹ bỏ lỡ hai con mắt sắp rớt ra vì kinh ngạc của Anastasia.
“Ôi… Drizella, Drizella số khổ, có phải em bị té cầu thang tới ngu người luôn rồi không, sao có thể nói cảm ơn với đứa con gái bẩn thỉu kia chứ, ôi…”
Chị ta cứ lảm nhảm không dứt, tôi trở mình không kiên nhẫn trợn mắt, chỉ thấy chị ta khoa trương múa tay múa chân, bảy tỏ bản thân vô cùng đau đớn khi nghe chính miệng em gái mình nói ra lời “cảm ơn” thấp kém đến cực điểm kia.
“Ra ngoài, em muốn đi ngủ.”
Tôi xoa xoa hai bên thái dương nhức nhối nói với bà chị gà mái phiền phức. Hai mắt tôi nhắm nghiền, cơn đau trên đầu vẫn không chút nào thuyên giảm, nó giống như cái máy ép trái cây, chỉ cần động đậy một tí tẹo thôi thì lưỡi dao sắc bén sẽ không ngừng xoay tròn trong đại não.
Khi tôi mơ màng tỉnh dậy thì bên ngoài đã xuất hiện vài tia nắng vàng nhạt chiếu xuống khoảng sân trống phía trước, tuy không còn đau như hôm qua nhưng trong lòng vẫn còn nhiều phiền muộn. Đấu tranh tư tưởng một hồi lâu tôi mới nhấc cái thân nặng nề bò xuống giường, đảo mắt nhìn quanh quất không gian bốn bề.
——
Tôi tên là Tống Viên Viên, một nhà tạo mẫu bồn cảnh, tuy nhiên không phải kiểu vác theo cái kéo to tổ bố lết khắp nơi trong vườn hoa vần vò hết cây này đến cây khác, mà thay vào đó là cả ngày chỉ ru rú trong phòng làm việc tỉa tót mấy cây cảnh đắt đỏ, hôm nào quáng gà cầm kéo lệch một tí thôi thì có khi núi tiền bốc hơi như chơi.
Chẳng biết có phải sinh vào giờ không hợp phong thủy không mà tính tình tôi rất hay nóng nảy khó chịu, lầm lì ít nói, nhìn ai cũng thấy ngứa hết cả mắt, láo nháo là không xong với tôi đâu. Theo cách nói của mẹ già trong nhà thì tôi rất có khí chất làm mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết.
Cũng vì nguyên nhân đó nên tôi mới chọn công việc giao tiếp cùng thực vật thế này. Lý do rất đơn giản, đây chính là việc mà tôi cảm thấy có thể giảm phiền phức đến mức tối thiểu, tốt hơn cắt tóc cho người rất nhiều. So với cái việc lăn lê bò toài cả nửa ngày trời chỉ để đo đạc xem nên cắt cọng tóc nào cho hợp ý khách thì chẳng bằng đi tạo hình cho đám thực vật vô tri vô giác còn sướng hơn, ít nhiều gì thì chúng nó sẽ không mở mồm chửi bới tôi được. Muốn tỉa thành hình thù méo mó gì thì cứ tỉa, đặt ở trước cửa tiệm, ai thích thì mua, không mua xin dời bước.
Mỗi lần gặp tôi, mẹ già đều tận tình khuyên bảo.
“Viên Viên, khách hàng đến đây sao con không chiêu đãi gì cả thế? Có câu nói rất đúng, khách hàng là Thượng đế, con xem con kìa…”
“Mẹ à, nếu coi khách hàng là Thượng đế thì bọn họ sẽ xem mình là con sen đấy.”
Tôi ngoác miệng ngáp một cái rồi tiếp tục chỉ đạo nhân viên ngoài cửa khiêng chậu cây non vào trong.
Đây là cuộc sống hằng ngày của tôi, không thích nói chuyện, chẳng buồn xã giao, một lòng chung thủy với nghề làm vườn, mày mắng tao tao chửi lại, mày đánh tao thì đừng trách tại sao nước biển mặn. Bình thường cũng hay hút điếu thuốc uống hớp rượu, thật không phải làm màu tỏ vẻ gì mà chỉ cảm thấy bệnh thần kinh trên đời này đi đâu cũng có, phiền sắp chết luôn rồi.
Aiz, nhìn xem nhìn xem, trời sinh tôi rất có số má của nhân vật phản diện đấy thôi.
Có lẽ sự tồn tại của tôi hoàn toàn không phù hợp với giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội, vì vậy lần này coi như trời cao có mắt ban cho cơ hội, ném tôi vào một câu chuyện cổ tích xưa xửa xừa xưa và biến tôi thành nhân vật phản diện mà số đông trẻ em trên thế giới này đều ghét cay ghét đắng – chị gái Cinderella.
Hai bà chị gái chán ghét Cinderella, đó là nội dung sẵn có của cốt truyện, mà tôi không thích nhỏ này lại do tính cách bản thân tôi.
Dù sao không phải ai cũng tốt số như cô ấy, động một tí là khóc lóc, cầu nguyện và chỉ trông chờ vào bà tiên đỡ đầu từ trên trời rớt xuống có thể làm bất cứ việc gì. À đúng rồi, thêm cái nữa là chỉ nhờ buổi vũ hội kia mà vận mệnh của Cinderella cũng thay đổi chóng mặt, một bước lên mây đến thế là cùng.
Nghĩ đến đây tôi lại vô cớ cáu kỉnh, muốn lấy điếu thuốc để hút mấy hơi nhưng lại móc ra chiếc khăn tay hồng phấn đúng kiểu công chúa cổ tích.
Mịa!
Tôi thở dài, đành phải lắc đầu từ bỏ.
Quay đầu ngẩng mặt nhìn lên cao, bầu trời không biết tự lúc nào đã cởi bỏ hoàn toàn lớp áo đen huyền bí của mình xuống để nhường chỗ cho những áng mây bồng bềnh trắng phau phau, ánh nắng mặt trời như đang mạ một lớp mật vàng óng lên cảnh vật, mọi thứ dường như trở nên có sinh khí hơn rất nhiều.
Tôi xoay người rảo bước ra ngoài cửa đi tìm mấy lát bánh mì nướng lấp cái bụng rỗng, ngẫm lại từ lúc xuyên vào thân xác này đến tận bây giờ thì ngay cả một ngụm nước tôi cũng chưa được uống, không đói đến bụng dính vào lưng mới là lạ đấy.
Tôi vừa xuống lầu vừa thả hồn vào dòng suy nghĩ miên man, nghĩ tình tiết của truyện, nghĩ về các nhân vật, nghĩ đến kết cục. Mấy thứ này cứ như mớ bòng bong bị nhồi nhét vào đầu tôi, phải mất rất nhiều sức lực và nơ-ron thần kinh tôi mới sắp xếp chúng lại theo trình tự hợp lí.
Tốt lắm, chỉ phân tích tâm lí nhân vật trong truyện cổ tích thôi mà tôi cũng hít thở không thông thế này rồi. Ngoài chuyện này tôi còn phải đối mặt với gi gỉ các vấn đề khác nữa cơ, tỷ như cầu nguyện cho nhỏ em gái cùng cha khác mẹ, ngán ngẩm với cô chị gái suốt ngày chỉ biết giở trò đổ đậu vào lò bếp đầy tro rồi bắt Cinderella nhặt lại, đặc biệt là bà mẹ kế nhẫn tâm ép hai cô con gái của mình phải cắt ngón chân để xỏ vừa đôi hài thủy tinh, và cuối cùng là vị hoàng tử có nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn không gì sánh bằng nhưng lại có chỉ số thông minh thấp thảm hại. Tưởng tượng đến đây tôi đã cảm thấy cả người lảo đảo chân đứng không vững nổi, đúng là áp lực to như quả núi.
Muốn đi vào thế giới của nhân vật chính trong truyện cổ tích chưa bao giờ việc khó khăn, thậm chí chỉ cần giữ cho cái đầu lạnh một chút là sẽ phát hiện ra trăm ngàn lỗ hổng.
Tôi vốn rất ghét bị xoay mòng mòng giữa một đám nhân vật mà xưa nay cứ ngỡ chỉ được biết qua những cuốn sách thiếu nhi như thế, điều quan trọng hơn cả là tôi còn chẳng biết bản thân mình có sống sót để đi đến kết cục không nữa, cho dù có chống đỡ được thì sau cái kết ai biết được sẽ lại phát sinh ra thêm cái quỷ gì.
Tôi dạo bước vào phòng bếp đun cho mình một tách trà đen. Mãi đến khi nhiệt độ ấm nóng của nước trà cách chiếc cốc sứ mỏng manh truyền đến lòng bàn tay như đang an ủi vị chủ nhân mình đầy phiền muộn thì hồn tôi mới chịu về quay với xác.
Hít một hơi sâu rồi thở dài, tôi cố gắng ép tất cả những thứ không tốt lành gì cho cam ra khỏi tâm trí, sau đó nâng tách trà lên, bình ổn lại tâm trạng, phóng mắt nhìn ánh bình minh đang hé ra sau rặng núi đằng xa xa, nhẹ nhàng nói một câu: Cố lên.
Cố lên, vì chính mình, tôi nhất định phải chèo con thuyền vượt qua cơn bão này.
——
“A!!!!!!!”
Mới ăn được một nửa cái bánh mì thì đã bị tiếng thét đinh tai nhức óc dọa mất hồn, miếng bánh mới tọt vào miệng mắc kẹt trong cổ họng, nhổ ra không được mà nuốt vào cũng chẳng xong, suýt chút nữa đã nghẹn chết rồi.
“Mới sáng bảnh mắt ra đã la lối ỏm tỏi cái gì thế hả?!”
Tôi cau có ho khùng khục, quay đầu nhìn tên đầu sỏ gây chuyện, kiềm chế lửa giận đang bùng cháy cất giọng phàn nàn. Ôi chao, kia không phải bà chị gái quý hóa liên thiên suốt ngày hôm qua của tôi thì còn ai ngoài tiểu thư Anastasia?
Giờ phút này hai con mắt của Anastasia đang mở trừng trừng như muốn rớt ra ngoài, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn bánh mì trong tay tôi, miệng há hốc không nói nên lời.
“Ôi, mẹ à, mẹ mau tới đây mà nhìn xem, Drizella đáng thương của chúng ta có phải thật sự bị đụng hỏng não rồi không, thế mà lại có thể vào bếp lại cái loại chuyện nấu cơm thấp kém này, ôi Thượng đế của con…”
Tay đang cầm dao nĩa của tôi vô thức siết chặt, lên tiếng ngắt lời người chị đang khua môi múa mép.
“Nếu mồm miệng rảnh thế thì tới đây nhai cơm đi.”
Anastasia rõ ràng rất hoảng sợ với cảnh tượng trước mặt, chị ta do dự quay đầu lại, lúc này tôi mới phát hiện đằng sau còn có thêm một người đàn bà.
Trong truyện cổ tích luôn có một loại người mà không cần nói tôi cũng biết tỏng người đó là ai.
Mái tóc xám trắng ấn tượng, đôi con ngươi rất nhỏ, hàng mi mảnh dài, mắt đánh màu tím đỏ cộng thêm đôi môi được thoa son tỉ mỉ. Đây có lẽ chính là tạo hình được đo ni đóng giày cho các nhân vật phản diện không lệch đi đâu được.
“Mẹ, mẹ nhìn Drizella đi, sao nó lại dùng giọng điệu ấy nói chuyện với con chứ?”
Xem đi, tôi đoán còn đúng hơn mấy ông thầy tướng số, người đàn bà đó chẳng ai khác ngoài nhân vật phản diện lớn nhất trong kịch bản: Mẹ kế.
Thực ra tôi luôn suy nghĩ, nếu không phải bà ta suốt ngày bày trò bắt nạt Cinderella, khiến hai chữ “mẹ kế” thành công nhiễm sắc thái xấu xa thì có lẽ thế giới này cũng không có thành kiến quá sâu đối với đồng bào các bà mẹ kế đâu há?
Haizz…
Lúc này mẹ kế bị người đời phỉ nhổ mới lên tiếng.
“Drizella, con nói chuyện với chị kiểu gì thế, có thấy bản thân mình rất vô học không hả?”
Đúng rồi, bà có học quá, lúc ngược đãi Cinderella chắc bà vứt cái “có học” của mình ra ngoài chuồng gà rồi nhỉ?
Tôi chẳng buồn mở miệng, xoay người ngồi xuống rồi tiếp tục ăn bánh mì. Nếu không mau dùng mấy mẩu bánh vụn lấp đầy cái miệng thì tôi sợ rằng mấy lời thô tục của mình sẽ phun đầy mặt hai mẹ con nhà này mất thôi.
May mắn hai người bọn họ cũng là kẻ biết điều không tiếp tục lải nhải nữa, im lặng vào bàn ăn cơm, tôi thầm dập đầu cảm tạ trời đất. Truyện cổ tích có một ưu điểm rất đáng tuyên dương, đó là những nhân vật trong thế giới quý tộc khi dùng cơm sẽ không nói chuyện, bằng không sớm hay muộn thì cái thân số khổ này của tôi cũng chết đuối vì nước miếng trên bàn ăn.
Dùng tốc độ nhanh nhất để giải quyết bữa sáng, nhấc chân dợm bước lên lầu thì tôi bỗng nhớ ra một điều.
“Chị Anastasia, Cinderella đâu rồi?”
Anastasia nhăn mũi ra chiều rất khó chịu khi nghe đến cái tên này.
“Con hầu đó tất nhiên là đang ăn sáng ở kho củi, nó có tư cách gì để ngồi lên cái bàn ăn này chứ? Hừ!”
Mẹ kế ngồi một bên tao nhã dùng dao phết mứt quả lên bánh mì, đôi mày sắc mảnh hơi cau lại, như thể vấn đề mà tôi vừa hỏi thật sự khiến đối phương rất đau tai.
Được rồi, nhìn biểu cảm của hai người trước mặt tôi cũng chẳng hy vọng xa vời là có thể ngồi xuống đàm đạo về quyền bình đẳng của xã hội.
Tôi rót một ly sữa đầy rồi mở cửa ra ngoài.
Kho củi ở ngay sau vườn hoa, mấy đồ bày biện bên trong cũng không tệ hại như trong tưởng tượng của tôi, không có tro bụi mịt mù, rơm củi được chồng lên nhau vô cùng ngay ngắn, chừa ra một góc không lớn cũng không nhỏ, trông cũng khá ấm áp.
Cinderella đang ngồi trên đống củi, tay cầm chiếc bánh bao hấp, vừa nhìn thấy tôi đến cô ấy đã vội vàng cho hết bánh vào miệng rồi cuống quít đứng lên.
Con bé này sống đúng là cũng chẳng dễ dàng gì, nhìn dáng vẻ sợ sệt như chim sợ cành cong này của cô ấy thì không chừng trước kia đã từng bị hai người chị gái cướp bữa sáng nhiều lần rồi. Than ôi, nhân cách của mấy người trong nhà này đúng ra chẳng ra cái thể thống cống rãnh gì sất.
Tôi nâng tay đưa cốc sữa bò qua. Cinderella trợn mắt há hốc mồm ngơ ngác nhận lấy. Rồi sau đó, tôi nhìn cô, cô nhìn tôi, cả hai rơi vào trạng thái im lặng quỷ quái trong phút chốc.
“Bữa sáng nên ăn đồ nhiều dinh dưỡng một chút.”
Tôi vắt hết óc mới thốt ra được những lời này, mà Cinderella nghe xong thì cả người run cầm cập như đang đứng trong tuyết tháng mười hai, hoảng hốt trả lại sữa cho tôi.
“Chị… chị, không cần đâu ạ, cảm ơn chị, em có nhiều dinh dưỡng rồi ạ.”
Tôi nghiêng người né sang thì cô ấy lại lao tới nhất quyết trả cho tôi, tôi cứ né tới đâu là cô ấy sẽ lao theo tới đó. Lặp đi lặp lại mấy hiệp như thế, tính tình nóng nảy cáu gắt sâu trong tâm hồn bắt đầu không kiểm soát được cơ mặt đang liên tục vặn vẹo của tôi.
“Tôi bảo cô uống thì cô cứ uống!”
Trước khi Cinderella lại vồ tới thì tôi đã kịp thời ngăn cản động tác của cô ấy, bỏ lại câu nói lạnh lùng rồi lui về sau một bước.
Nhân lúc Cinderella đang ngẩn tò te thì tôi bèn cong chân chạy biến, mãi đến khi đứng trong phòng rồi mới ngừng lại đứng thở hổn hển.
Sở dĩ hôm nay tới đưa sữa cho Cinderella không phải vì tôi đột nhiên rủ lòng từ bi thương hại kẻ yếu, cũng không phải chán quá đâm rảnh rỗi, mà là tôi biết rõ kết cục cuối cùng của mình trong câu chuyện cổ tích này.
“Hai người chị gái ác độc kia của Cinderella cuối cùng cũng bị chú chim nhỏ bên cạnh nàng mổ hết hai mắt, bởi vì bọn ả thật sự quá xấu xí, xứng đáng nhận hình phạt như vậy.”
Vừa nghĩ đến màn kết này là tôi lại sởn hết cả gai ốc.
Vậy thì tôi phải làm gì? Tất nhiên là không thể tiếp tục giày vò gây sức ép cho Cinderella nữa, sau đó tìm cách vun đắp cho mối quan hệ chị em cùng một nửa huyết thống này ngày một tốt đẹp hơn, rồi mai này khi Cinderella xinh đẹp đã ôm được đùi lớn của Hoàng tử giàu có rồi thì cũng nhớ tới bà chị gái là tôi đây, ít nhất thì tôi cũng thoát khỏi cảnh bị chim mổ mù mắt.
Dù sao – tôi – Tống Viên Viên, chắc chắn sẽ có ngày trở thành nhân vật đệ nhất trong thế giới cổ tích.
(còn tiếp)
_______________
Nguồn: https://www.zhihu.com/question/413283903/answer/1425005180


Hãy chia sẻ bài viết [Phunulamdep] Bạn sẽ làm gì nếu đột nhiên xuyên vào vai phản diện trong truyện cổ tích? _______________Người dịch: Hương Giang | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch , khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/790321001832610