Tin Tức Phụ Nữ asks: Câu nói khắc nghiệt nhất mà mẹ bạn từng nói là gì?________________Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam "( ͡° ͜ʖ ͡°)"Người dịch: Phươngg Nh

Cùng xem bài viết Phunulamdep asks: Câu nói khắc nghiệt nhất mà mẹ bạn từng nói là gì?________________Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Người dịch: Phươngg Nh được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

Phunulamdep asks: Câu nói khắc nghiệt nhất mà mẹ bạn từng nói là gì?
________________
Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”
Người dịch: Phươngg Nhã
Blog: Nhà của Mèo nhỏ – 懒惰的小猫
_________________
Mẹ tôi nói: “Con muốn cút thì cút mau đi, đừng có mà tức giận lên người con gái mẹ!”
Vợ chồng tôi vì chút chuyện cãi nhau, tính tình vợ tôi hơi nóng nảy, liền muốn ra ngoài cho thả lỏng tâm tình, mẹ tôi liền túm cô ấy lại rồi nói với tôi như vậy.
Nhà người khác có con dâu thì quên mẹ, còn nhà tôi có con dâu mẹ tôi liền không quan tâm tôi luôn!
~ Dải phân cách đáng iu ~
Một số chuyện khác
Lúc 4 tuổi, mẹ tôi bắt tôi học piano.
Mẹ tôi: “Tất cả đồ ăn đồ chơi của con vào ngày mai đều phải dùng kết quả luyện tập piano của con vào hôm nay để đổi lấy. Con mà không chịu học cho đàng hoàng thì đừng có nghĩ đến việc ăn hay chơi nữa.”
Lúc 5 tuổi, bố mẹ tôi đều cùng lúc nghỉ phép nên một nhà 3 người chúng tôi cùng đi du lịch. Bố mẹ tôi đều nói: “Sớm biết thế đã chẳng đẻ rồi, mang theo thật vướng víu, không có nó thì tốt hơn nhiều rồi.”
Câu nói này đã găm vào tim tôi suốt một quãng thời gian rất dài.
8 tuổi, mẹ tôi nói: “Con là con gái thì có phải tốt hơn bao nhiêu rồi không, nghĩ đến việc chỉ có thể có con trai mẹ thấy trong lòng khó chịu quá.”
10 tuổi, bố mẹ tôi thay đổi công việc, lần đầu tiên cùng tổ chức mừng sinh nhật cho tôi. Tôi tan học về nhà đợi cả nửa ngày, mẹ tôi vội vàng mở cửa vào nhà nói “Xin lỗi con, mẹ và bố con tan làm thì đi ăn, ngồi được một lúc mới nhớ ra thiếu mất con, bây giờ vẫn chưa muộn đâu.”
12 tuổi, tôi học cấp 2, một bạn cùng lớp tôi có đeo một cái khóa bằng vàng, học xong thể dục thì không thấy đâu nữa. Có người lại buộc tội tôi lấy trộm nó. Giáo viên chủ nhiệm hỏi tôi, tôi không nhận nên bắt phạt tôi đứng 2 tiết, sau lại còn bắt tôi gọi mẹ lên trường. Mẹ tôi ra khỏi văn phòng thì liền hỏi tôi: “Con có lấy trộm đồ không?”
Tôi nói không có. Mẹ tôi liền trở lại văn phòng nói: “Cô này, cô chỉ dựa vào lời nói từ một phía mà đã chắc chắn rằng Giang Tư Viễn lấy trộm đồ mà không điều tra gì thêm à? Cô là giáo viên, cô không phải không biết rằng làm thế với một đứa trẻ có bao nhiêu ảnh hưởng đến nó. Giang Tư Viễn nói nó không lấy. Con tôi tôi hiểu rõ, tôi tin nó. Bây giờ cô gọi đứa trẻ bị lấy trộm lên đây đối chất luôn đi. Nếu cô không đồng ý thì để tôi gọi cảnh sát cho. Một chiếc khóa vàng cũng không rẻ đâu, cảnh sát chắc chắn sẽ can thiệp thôi. Cô và đứa trẻ buộc tội Giang Tư Viễn phải công khai xin lỗi nó, còn phải dán văn bản xin lỗi nó ở khắp hành lang. Bây giờ cô muốn đối chất hay báo cảnh sát đây? .(Cuối cùng, mẹ tôi đi tìm phó hiệu trưởng, các bạn cùng lớp tôi cũng công khai xin lỗi tôi. Cha mẹ của đứa trẻ bị mất ổ khóa vàng đã báo cảnh sát, cũng đăng một văn bản xin lỗi ở hai đầu hành lang. Giáo viên chủ nhiệm lớp bị cách chức, tôi cũng được chuyển qua lớp khác. Mẹ tôi nói: Giang Tư Viễn không sai, nên nó không có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của người khác.)
17 tuổi, vào cấp 3, thành tích học tập của tôi sút giảm nghiêm trọng. Mẹ tôi: “Con tự mình chọn được con đường cho riêng mình. Bây giờ con không chăm chỉ học hành. Sau này chịu thiệt chỉ là con. Mẹ không can thiệp vào chuyện của con. Có điều nói trước cho con biết, sau này con phải tự lực cánh sinh, một xu mẹ cũng không cho con.”
18 tuổi tuổi, đối tác của bố tôi lừa con dấu công ty của bố để lừa đảo, bố tôi bị nghi ngờ có liên quan. Kỳ thi đại học của tôi đã đến gần nên mẹ tôi đã che giấu chuyện đó để tôi tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học của mình được yên ổn. Mẹ tôi chỉ nói sự thật vào đêm kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc. Mẹ tôi: “Con đã là người lớn. Con có quyền tham gia vào các công việc của gia đình chúng ta. Trong điều kiện hiện tại của gia đình mình cứu bố con sẽ khiến ta nghèo rớt mồng tơi, không cứu bố con con vẫn có thể sống tốt. Mẹ chọn bố con.”
Tôi nói tôi cũng chọn bố. Sau đó mẹ tôi mới nói: “Nếu con không chọn bố, mẹ sẽ chia tài sản của gia đình thành ba. Mẹ và bố con có 2 phần mẹ sẽ dùng nó để cố hết sức cứu bố con. Rồi để cho con cầm phần tài sản của mình rồi biến luôn.”
Cùng năm đó, tôi vào đại học, bố tôi vì còn phải hợp tác điều tra bất cứ lúc nào, không thể rời khỏi nội thành nên không thể đưa tôi đi, mẹ tôi căng bạt bán mì ngoài đường, cũng không có thời gian để tiễn tôi. Ngày tôi đi học đại học, gửi cho bố mẹ tôi lời hỏi thăm, mẹ tôi rất lạnh nhạt mà nói: “Đi đi, con trai đều sớm phải bay đi, bay càng cao càng tốt, không cần nhớ nhung bố mẹ.”
Sau đó mẹ còn cho tôi thêm 500 tệ tiền sinh hoạt phí, tôi lén lút để lại 200 trong áo khoác ngoài của bố. Tôi đã khóc suốt quãng đường ngồi trên tàu.
24 tuổi, sau khi tốt nghiệp 2 năm, tôi gặp phải một số thất bại nghiêm trọng, nên đã gọi điện cho mẹ tôi. Thổ lộ xong, mẹ tôi liền cười nói: “Làm sao? Bay cao quá nên đâm phải máy bay rồi hả?” Sau đó lại tiếp “Con đối với bản thân còn chưa hiểu rõ đã muốn bay cao như thế, con cần phải trau dồi bản thân hơn. Mẹ hi vọng con có thể bắt đầu bay lại lần nữa, ở nơi bằng phẳng hơn.”
Cúp điện thoại rồi, mẹ tôi gửi tới một tin nhắn: “Nếu gãy cánh rồi, thì cứ quay về, mẹ giúp con bay lại lần nữa. Nếu như thật sự bay không nổi nữa, không sao cả, mẹ vẫn còn trẻ, còn có thể bên con thêm hơn 20 năm nữa.”
Lần đầu tiên tôi đưa vợ về nhà. Tôi cố tình trêu chọc mẹ tôi: “Đánh giá khách quan về con dâu tương lai của mẹ?”
Mẹ tôi: “Rất xinh đẹp, có khí chất, tính cách tốt. Nhưng ánh mắt không tốt lắm, nếu không sao lại nhìn trúng con chứ?”
Vào ngày đính hôn, mẹ tôi nói: “Điều may mắn nhất trong cuộc đời mẹ là được gặp bố con. Hy vọng rằng 30 năm sau, Trần Thần cũng cảm thấy rằng điều hạnh phúc nhất của con bé là được gặp con. Hạnh phúc của mẹ là trách nhiệm của cha con. Cha của con đã làm rất tốt. Hạnh phúc của con bé là trách nhiệm của con, nên mẹ hy vọng con sẽ là một người chồng tuyệt vời. Sau đó, bố tôi nói: “Bố không có yêu cầu gì với con, nhưng con phải nhớ rằng, những người càng ít có khả năng, họ sẽ càng chỉ muốn ở trong hang, ở nhà làm một con cừu không sợ mất mặt, nhưng ra ngoài phải là một con hổ để trụ vững gia đình.
___________________
Bài này hơi dài nên mình chưa check lại lỗi chính tả, có gì mọi người đọc thông cảm giúp mình nhé, mình sẽ check và edit lại sau.
___________________
Link bài: https://www.zhihu.com/question/24866292/answer/1015179582?fbclid=IwAR2IBa9wRtLB3nEPlJutjBkPzsiJfoSp7Y5ayFostRdFMKWsnMxfh9q3tZQ


Hãy chia sẻ bài viết Phunulamdep asks: Câu nói khắc nghiệt nhất mà mẹ bạn từng nói là gì?________________Group Phunulamdep Việt Nam: Phunulamdep Việt Nam “( ͡° ͜ʖ ͡°)”Người dịch: Phươngg Nh, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/573944586803587