[Tin Tức Phụ Nữ ASK] Những cô gái cãi lời gia đình kết hôn với những chàng trai khố rách áo ôm, giờ ra sao rồi?________________________Lược dịch: Tiểu Mặc| Bài dịch th

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] Những cô gái cãi lời gia đình kết hôn với những chàng trai khố rách áo ôm, giờ ra sao rồi?________________________Lược dịch: Tiểu Mặc| Bài dịch th được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] Những cô gái cãi lời gia đình kết hôn với những chàng trai khố rách áo ôm, giờ ra sao rồi?
________________________
Lược dịch: Tiểu Mặc| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
________________________
#1
Sư muội của tôi, lúc vào đại học mắt bị mù nên yêu phải bạn trai em ấy. Cậu ta ấy à, nghèo xơ nghèo xác, đúng nghĩa con trai khô cằn. Lúc kết hôn, đừng nói nhà hay là xe, ngay cả tiền sính lễ nhà trai cũng không có, cho nên nhà cửa xe cổ chẳng thấy bóng dáng. Sư muội là người thành phố, gia đình cũng khá giả. Lúc đi học, hai người còn trẻ người non dạ nên chưa hiểu hết hiện thực xã hội, cho rằng chỉ cần tình yêu là đủ. Năm tháng qua đi, tình yêu ngày một đậm sâu, tốt nghiệp xong cũng không nỡ chia xa, phải công nhận sức mạnh tình yêu có đôi khi thật đáng khâm phục và vô nghĩa.
Quyết định kết hôn này gặp phải sự phản đối của gia đình sư muội, trừ ba người.
Người đầu tiên, là mẹ của sư muội. Sau khi sư muội đưa ra quyết định thì mẹ em ấy và chàng trai đó gặp nhau nói chuyện một lần. Mẹ sư muội chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Giàu nghèo không quan trọng, chỉ cần đối xử với con gái bà tốt là được.
Người thứ hai là ba sư muội, sau khi con gái tự quyết định chuyện hôn nhân trọng đại, ba em ấy nói: Con chọn đúng người là được, nếu không có nhà cưới, thì mình dọn dẹp căn nhà cũ lại thành nhà cưới. Đó là một căn nhà viên chức mà gia đình em ở ngày xừa, sau trở thành nhà tân hôn của hai người. Hai người đó sống trong căn nhà đó hai năm.
Người thứ ba là bà ngoại sư muội. Lần đầu tiên chàng trai đó đến nhà sư muội là khi học năm tư, ngày đó bà ngoại của sư muội cũng ở đó, sau lần gặp mặt đó bà ngoài của sư muội đã làm rất nhiều trứng muối đưa sư muội để em ấy đưa chàng trai mang về ăn, còn nói: Cậu trai đó là người tốt, cháu đối xử với người ta tốt tí nha.
Năm 2010, hai người nên vợ chồng, những ngày tháng sau hôn nhân cũng không dễ dàng gì. Công việc của chàng trai kia thì không ổn định, lương cũng ít. Sau khi đổi công ty thì kiếm nhiều được chút, nhưng cũng ít khi về nhà – mà những người trẻ khi mới kết hôn, thường muốn dính vào nhau không rời. Sau này cả hai thi đậu công chức thì cuộc sống mới dần ổn định hơn.
Sau bao năm trôi qua, những thứ ngày xưa tưởng chừng như xa tầm với nào nhà nào xe nào con cái, giờ đây đều đủ cả, vừa kịp lúc không sớm cũng chẳng muộn. Dù là lúc gian khó nhất hai người vẫn kiên trì với giấc mơ của mình, cũng không ngừng theo đuổi và từng bước thực hiện.
Kỉ niệm kết hôn bảy năm, chàng trai hỏi sư muội: 7 năm rồi, em có hối hận không?
Sư muội suy nghĩ một hồi, gửi tin nhắn trả lời rằng:
Cả đời về sau
Mưa gió là anh, bình đạm cũng là anh
Nghèo hèn là anh, vinh hoa cũng là anh
Ấm áp nơi đáy lòng em là anh
Mà bóng hình trong mắt em cũng là anh
Đoạn tin nhắn này vẫn luôn được lưu trữ trong Wechat của tôi
Vâng, tôi chính là chàng trai đó, sư muội chính là vợ tôi. Lúc kết hôn, hầu như ai cũng phản đối. Nhà gái phản đối là do nhà trai nghèo, nhà trai phản đối là do biết mình nghèo.
Những người chưa từng nghèo sẽ không bao giờ hiểu được tương lai có bao nhiêu nặng nề.
Năm 2006 yêu nhau, năm 2010 lấy nhau. Trong những năm tháng rực rỡ nhất thời thiếu nữ, và cũng là lúc tôi suy sụp nhất thì cô ấy vẫn luôn kiên định ở bên tôi.
Thật ra chúng ta không bao giờ biết trước được tương lai một người, giao phó hạnh phúc cả đời cho một người là một canh bạc lớn đầy nguy hiểm, xác suất thắng hay thua đều ngang nhau. Cho nên kể cả tôi đi nữa, vào khoảng thời gian đó tôi cũng không đủ tự tin thề non hẹn biển quá nhiều với cô ấy. Chẳng có lời hứa nào đáng tin cả, chúng cũng không đáng một xu. Nhưng cô ấy vẫn xem chúng như lễ cưới tôi dành cho cô ấy.
Trong “ Phương Hoa” tác giả Nghiêm Ca Linh có viết: Cuộc đời chúng ta rất hiếm khi gặp được người khiến chúng ta yêu hết lòng hết dạ. Vì vậy, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến vợ tôi, người phụ nữ có trái tim thuần khiết. Dù có bao nhiêu khó khăn mỏi mệt, dù tôi có ở trong hoàn cảnh suy sụp đến thế nào đi nữa, thì cô ấy vẫn luôn ủng hộ tôi, tin tưởng tôi, và vẫn luôn kiên trì với trái tim của cô ấy. Sau khi con tôi ra đời, cô ấy đã đặt tên nó là: Bỉnh Tâm – cô ấy mong rằng con của chúng tôi dù ở trong hoàn cảnh nào đi nữa cũng sẽ luôn giữ vững trái tim mình.
Tôi rất biết ơn cha mẹ vợ và bà ngoại của vợ tôi. Đáng tiếc là khi chúng tôi mới kết hôn hai, ba năm thì ba vợ và bà ngoại qua đời vì bạo bệnh. Có những lúc khó khăn tôi sẽ nhớ về họ, nhớ tới ánh mắt đầy kì vọng khi cha vợ nhìn tôi, và cả những quả trứng muối của bà ngoại dành cho tôi.
_______________________________
# 2
Tôi có một cô bạn, lúc nhỏ chúng tôi cùng sống trong một khu nhà, cấp hai vẫn còn chung lớp. Cô ấy học rất giỏi, trầm tính lại xinh cho nên thường có mấy nam sinh viết thư tình tặng cô ấy, nhưng đa số cô ấy đều vứt đi. Sau đó chẳng biết sao cô ấy lại quen với một tên thanh niên trên thị trấn, cậu ta làm nghề sửa chữa trang trí nhà cửa, cứ cách mấy hôm lại mua chút quà nhờ bạn bè của cổ đưa cho cổ, còn thường đưa cô ấy đi ăn khuya, thế rồi hai người tới với nhau.
Lúc đó với thành tích học tập của mình, cô ấy dư sức thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, nhưng rồi sau khi tốt nghiệp cấp hai xong thì cô ấy bỏ học. Cả một mùa hè cứ dính lấy người thanh niên đó, mẹ của cô ấy tức giận đến mức tưởng chừng như có thể giết cổ luôn…
Có một lần tôi đi ngang qua cửa nhà cổ ở lầu trên thì nghe tiếng mẹ cổ mắng rằng nếu cổ còn đi tìm tên đó thì sẽ chặt gãy chân cô ấy luôn. Tuổi ăn tuổi học thì không lo học hành mà lo chuyện tào lao, nếu con không nghe lời mẹ thì sau này con sẽ hối hận.
Sau này tôi đi học chỗ khác nên không còn gặp lại cô ấy, cho đến khi tốt nghiệp cấp ba xong mới trở về. Nghe bà nội nói rằng cô ấy đã kết hôn với tên kia, là cưới chạy bầu. Mẹ cô ấy tức đến ngã bệnh nhưng cuối cùng đành nghiến răng chấp nhận. Bà nội nói giờ cô ấy đang thuê một sạp hàng bán trái cây trong chợ, còn tên kia thì không có công ăn việc làm ổn định, hôm nay thì canh sòng bài giùm người ta, hôm sau thì phụ người ta sửa nhà làm vài chuyện vặt vãnh, nghe bảo còn thích đánh bài. Tiền mẹ cô ấy đưa cổ để mua sữa cho con đều bị hắn lấy sạch để đi đánh bài. Tôi có cố tình đi ngang quầy hàng cô ấy để xem, thấy cô ấy đang bán trái cây, trên lưng cõng một đứa bé, còn một đứa con gái nữa thì đang chơi điện thoại. Tôi nhìn dáng vẻ cô ấy đã có chút xồ xề, ăn mặc có chút “già dặn quê mùa”, gương mặt in hằn dấu vết “thăng trầm của năm tháng” không hợp tuổi…. Cô ấy không nhìn thấy tôi, tôi cũng không chào hỏi, lòng hơi nghẹn ngào quay lưng bước đi.
Tôi luôn cho rằng, đời người con gái có hai cơ hội thay đổi vận mệnh: một là đi học, hai là kết hôn.
Năm đó cô ấy thừa sức thi đậu cấp ba, đậu đại học, rồi lên thành phố làm việc, có thể tiếp xúc với nhiều tầng lớp hơn, có thể sẽ gặp được nhiều người đàn ông ưu tú hơn, đáng tiếc, năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng mấy ai hiểu được đạo lý này.
_________________________
#3
Tôi để ý những bình luận được nhiều lượt thích đa số đều kể về cha mẹ và ông bà mình, thời đó cùng thời nay khác biệt quá lớn. Thời ông bà cha mẹ, đa số nhà nào cũng nghèo, đặc biệt là nông thôn, ăn không no mặc không ấm có khi còn đói khổ. Nhưng bây giờ mức sống của con người đã khác xưa rồi, quan điểm tiêu xài cũng khác xưa rồi. Bạn có chắc bản thân sẽ hạnh phúc khi gả cho một người nghèo đến nổi không đảm bảo được cuộc sống cho bạn không?
_______________________
#4
Đối với con gái mà nói, nghèo cũng chia làm ba loại
Nghèo tiền, nghèo chí và yên phận nghèo
Nghèo tiền sao, không đáng sợ, chỉ là thời chưa tới
Không phải nói lời bay bướm khuyên nhủ gì nhưng ít nhất đừng nên từ bỏ đấu tranh cho cuộc sống của mình. Rất nhiều thanh niên cố gắng vì bạn gái, họ luôn chăm chỉ để đạt được gì đó, hoặc ít nhất đạt được phần nào đó, quan trọng nhất là phải có niềm tin,hi vọng và kì vọng về tương lai.
Loại thứ hai, con trai nghèo chí thì sợ rồi đó.
Lúc nào cũng trách xã hội, trách gia đình, trách trời trách đất
Với hoàn cảnh này nếu không chịu tiến lên, không chịu vượt qua thì sớm muộn nỗi oán hận sẽ lớn hơn sự can đảm dám nghĩ dám làm. Loại người nghèo chí này trừ khi là con ông cháu cha, nhà có núi tiền, ngồi không đếm tiền thì sự nghèo chí sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ của người con trai và sự hấp dẫn của anh ta. Còn cô gái nào có thể thay đổi được sự đói nghèo chí tiến thủ của anh ta thì quá xịn sò rồi.
Còn loại thứ ba, yên phận nghèo
Vậy thì người nào kết đôi với anh ta thì sẽ là người không có khát khao về tiền bạc, đủ xài là được. Đời sống tinh thần phong phú, đi làm về nhà, lương đủ xài, có cha mẹ giúp đỡ, có một căn nhà. Hai người yêu để sống, hạnh phúc vui vẻ.
Có thể thấy được, muốn kết hôn hay tìm bạn trai thì cần tìm người tâm đầu ý hợp nhé. Thế giới rộng lớn như vậy thể nào cũng tìm được người phù hợp với bạn, đây chính là sự kì diệu của tình yêu nè.
____________________
Nguồn dịch: https://www.zhihu.com/question/273922659
Nguồn ảnh: Ảnh trong bài


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] Những cô gái cãi lời gia đình kết hôn với những chàng trai khố rách áo ôm, giờ ra sao rồi?________________________Lược dịch: Tiểu Mặc| Bài dịch th, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/745936059604438