[Tin Tức Phụ Nữ ASK] Nếu tôi hiến tặng thân thể của tôi cho Y học, sau khi sử dụng sẽ được hỏa thiêu hay bị vứt vào thùng rác?Người dịch: Pooh| Bài dịch thuộc qu

Cùng xem bài viết [ZHIHU ASK] Nếu tôi hiến tặng thân thể của tôi cho Y học, sau khi sử dụng sẽ được hỏa thiêu hay bị vứt vào thùng rác?Người dịch: Pooh| Bài dịch thuộc qu được Phunulamdep tổng hợp và chia sẻ lại cho bạn. Nếu bạn thấy hay! Hãy chia sẻ, để giúp Phunulamdep.com.vn có động lực tổng hợp đăng bài viết nhiều hơn.

[ZHIHU ASK] Nếu tôi hiến tặng thân thể của tôi cho Y học, sau khi sử dụng sẽ được hỏa thiêu hay bị vứt vào thùng rác?
Người dịch: Pooh| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Phunulamdep Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.
_______________________
#1 [26659 likes] 元宿six (Nguyên Túc Six)
Trường Y có những tiêu chuẩn và nghi thức nghiêm ngặt đối với toàn bộ quá trình hiến xác, không thể nào có chuyện xem di thể như là rác được, thông thường đều sẽ được dùng làm tiêu bản nhân thể, trở thành những “người thầy thầm lặng” của chúng tôi trên còn đường hành nghề Y, ngay cả khi các cơ quan nội tạng đã bị tổn hại nghiêm trọng (những chấn thương cơ học như bị dập nát do tai nạn xe cộ, té lầu….), chúng tôi vẫn sẽ giữ sự tôn trọng và kính trọng tối đa để hài cốt được thu xếp thỏa đáng.
Bằng kinh nghiệm cá nhân của mình tôi xin nói một chút về nghi thức hiến xác, để người đặt ra câu hỏi này có thể hiểu rằng hiến xác đối với trường Y của chúng tôi mà nói là một nghĩa cử đáng được đề cao và kính trọng đến nhường nào.
Năm đó khi tôi vừa chính thức bước chân vào bệnh viện để thực tập, chẳng hiểu sao tôi lúc đó lại đầy năng lượng tiêu cực, cứ cảm thấy bản thân thực sự đứng cuối trong “chuỗi thức ăn” ở bệnh viện, việc gì cũng đến tay, không chỉ bận tối mặt trong giờ hành chính, ca đêm cũng mệt mỏi chẳng kém, còn thường xuyên đụng phải người nhà bệnh nhân trái tính trái nết, ngay đến cả lên mạng cũng thường xuyên nhìn thấy các loại bài đăng chê trách oán giận, khiến cho nguồn năng lượng tiêu cực ấy cứ đầy ắp trong tôi.
Đàn chị thấy tôi lúc nào cũng ủ rũ không vui, thì nhắc đến chuyện vừa khéo hôm nay có một buổi lễ hiến xác cần từng khoa của bệnh viện cử đại diện đến tham gia, nếu không thì em đến tham gia một lúc đi, đúng lúc tranh thủ một ít thời gian để nghỉ ngơi.
Tôi ngẫm nghĩ chắc thời gian diễn ra buổi lễ cũng không lâu, nên muốn tham gia để trộm lười một tí, cũng khéo là trước giờ tôi chưa từng được tham gia lễ hiến xác bao giờ.
Trên đường đến buổi lễ đầu óc tôi cứ thẫn thẫn thờ thờ, dáng vẻ vẫn chưa được ngủ đủ giấc, trong lòng vẫn đang nghĩ sao địa điểm cử hành lại xa xôi như vậy chứ. Thế nhưng, khi vừa đến hội trường thoáng cái tôi tỉnh lại liền.
Không khí ở hội trường giống như được bao bọc bởi một khối cẩm thạch kiên cố, giảng viên sinh viên xếp hàng chỉnh tề, ngoại trừ thủ tục kính chào và bàn giao, thì hầu như không có bất kỳ âm thanh thì thầm nói chuyện riêng nào.
Tập thể mọi người cùng nhau mặc niệm, mỗi người đều bước lên trước cung kính khom lưng cúi đầu thật thấp, và dành ra vài giây phút dừng lại để tưởng nhớ, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, đi từng bước từng bước đến dâng hoa cho linh cửu.
Tuy rằng trong mắt người nhà của người hiến tặng vẫn ngân ngấn ánh lệ, nhưng những giọt nước mắt này lại không hề giống với nước mắt trước đây khi người bệnh còn nằm trên giường bệnh, có một chút an ủi và một chút an lòng.
Nếu so với Phòng cấp cứu ICU của bệnh viện, tuy không khí của cả hai nơi đều khiến tôi cảm thấy được sức nặng của một sinh mệnh, nhưng nếu ở ICU khiến tôi cảm thấy bất lực, thì ngược lại phần sức nặng ở buổi lễ hiến xác này lại khiến tôi nhìn thấy được hy vọng.
Niềm hy vọng này chính là sự tin tưởng của người đã khuất đặt nơi bác sĩ, cũng chính là tuyên thệ của bác sĩ dành cho người đã khuất.
Người hiến tặng là cô giáo Đới A Phấn đến từ Đào Sơn, qua điếu văn tôi biết được là sau khi được chẩn đoán đã mắc bệnh U sắc tố ác tính, cô đã trải qua 4 lần hóa trị và 2 lần xạ trị.
Tuy rằng sau cùng đã không xuất hiện kỳ tích cho sinh mệnh trẻ này, nhưng trong quá trình trị liệu, do có rất nhiều người hảo tâm tuy rằng chưa từng quen biết nhưng bôn ba quyên góp vì cô ấy, khiến cô ấy ôm ấp suy nghĩ hiến tặng thân thể cho Y học.
Trên thế giới này, có một số ít người họ quyết định dùng dư quang trong sinh mệnh của chính mình để thắp sáng cho hàng trăm hàng ngàn sinh mệnh khác. Những người như vậy tuy rằng ít nhưng phân lượng lại không hề nhẹ, bọn họ thực sự đặt sự tin tưởng kỳ vọng lớn vào sự nghiệp Y học.
Có đôi khi tôi cảm thấy những áp lực cùng năng lượng tiêu cực trong công việc hay thậm chí ngay cả chính bản thân tôi dường như đều vô cùng nhỏ bé trước những con người vĩ đại này.
Tôi đã từng chứng kiến ​​quá nhiều bất lực và nước mắt trong bệnh viện, có những khoảnh khắc, tôi cho rằng tất cả mọi sự cố gắng của chúng tôi, chẳng qua chỉ là đang kéo dài thời gian cho bệnh nhân mà thôi. Sống chết có số, nên trân trọng cuộc sống trước mắt. Con người thật nhỏ bé khi đứng trước sự sống và cái chết vốn dĩ đã là quy luật của tự nhiên.
Tuy nhiên, khi tôi đi trong bảo tàng khoa học Nhân thể, nhìn ngắm những tập tranh ảnh tư liệu về cơ thể người được trưng bày hai bên hành lang cùng những tiêu bản Nhân thể ngâm trong dung dịch, tôi đột nhiên cảm thấy rằng sự nỗ lực và kế thừa của nhân loại trong sự phát triển sinh mệnh càng khiến con người lay động hơn cả những quy luật sống chết có số kia.
Trái tim của con người còn rộng lớn hơn bầu trời sao kia, tế bào trên mặt không hề thua kém những vì tinh tú trên không.
Tôi thường nhớ đến buổi học đầu tiên về giải phẫu, giảng viên đã từng nói với chúng tôi rằng: “Thực tế tất cả những điều các bạn đang được học bây giờ, không phải chỉ là đứng trên vai của một người khổng lồ, mà hơn thế nữa là từ thân thể của những con người đơn thuần bình thường nhất.”
Một vài người trong số họ từng có số phận không may mắn, nhưng vẫn luôn đặt sự kỳ vọng mãnh liệt vào chúng tôi.
Họ có thể chỉ là một số ít người trong xã hội, nhưng sau khi chết sẵn lòng hiến lại thể xác thứ duy nhất còn lại trên đời cho Y học.
Họ chỉ là một số ít người, nhưng cũng đủ trở thành động lực lớn mạnh để chúng tôi kiên trì bước tiếp.
Tất cả những lời bịa đặt nhảm nhí, một khi mang so sáng với sự phó thác sinh mệnh và kỳ vọng của họ chẳng qua cũng chỉ là những thứ vặt vãnh mà thôi.
Cho nên, trước sự kỳ vọng và tín nhiệm lớn lao như vậy, làm sao có thể đối xử đối xử như rác được?
#2 [31591 likes] 一裆男人味 (Một đũng quần mùi vị đàn ông)
Haiz, khá khen cho một câu hỏi rất hay.
Vẫn luôn ấp ủ sau khi bản thân ngủm củ tỏi, sẽ hiến tặng một ít “phụ tùng” trong cơ thể này, dù sao nếu không hiến thì sau khi chết cũng chỉ là đồ bỏ đi mà thôi, thì tại sao không tái sử dụng lại nếu có thể chứ.
Tôi hỏi thử vài người trong đó có không ít bạn sinh viên Y khoa cũng như bác sĩ, y tá.
Làm thế nào để hiến tặng.
Nhưng bọn họ đều khuyên ngăn tôi.
Hỏi 3 người thì đều bàn lui, không có ngoại lệ.
Tôi hỏi bọn họ tại sao lại can ngăn?
Bộ bệnh viện chỉ quản việc mổ xẻ không lo chuyện mai táng hả?
Hay chỉ lo việc mổ ra không lo phần khâu may lại?
Các bạn trẻ mới đáp rằng không phải.
Sau khi người hiến tặng chết nếu như không có cơ quan nào có thể hiến tặng được, thì sẽ được mang thẳng đi xử lý chống phân hủy sau khi hoàn thành các thủ tục bàn giao.
Không biết đợi đến ngày nào có thể dùng, sẽ được mang ra giải phẫu.
Nhanh thì một vài tuần, chậm thì không biết đến tháng năm nào nữa.
Da dẻ được xử lý dung dịch nhăn nhúm, vừa trơn vừa nhờn.
Nếu như sau phẫu thuật không sử dụng làm tiêu bản, thi thể vẹn nguyên sẽ được đưa đến lò hỏa táng. Ở những nơi vấp phải tình trạng hiếm thi thể, còn phải bị mổ xẻ nhiều lần.
Nếu như được dùng làm tiêu bản, thì tro cốt chắc sẽ ít hơn người khác chừng nửa hộp.
Chưa chuẩn còn phải cắt thành lát cắt, cắt như là lát khoai tây vậy.
Chắc họ cảm thấy rằng người chết thì cũng đã chết rồi, vậy mà còn phải mổ bụng moi ruột tháo dỡ các bộ phận… có vẻ như không có sự tôn trọng dành cho người chết.
Hơn nữa thái độ của một số học sinh cá biệt cũng không được mấy tôn trọng với người đã khuất.
Chung quy thì chẳng ai nguyện ý nhìn thấy những việc này xảy ra trên thân thể của người thân mình hết.
Đến lượt tôi trả lời nè
Không thành vấn đề,
Nhắm mắt xui tay, từ đây cáo biệt nửa đời sau, con người tôi đã không còn, thì để ý chi những “phụ tùng” không còn toàn vẹn nữa? Tôi cũng có dùng lại được nữa đâu.
Cắt thành lát cũng chả thành vấn đề. Tranh thủ lúc đói chịu không nổi, ăn một miếng như khoai tây chiên cũng được, nhưng mà đừng cắn ngay háng nha, chỗ đó đậm đà mùi đàn ông lắm, ăn không có ngon đâu.
Đụng phải mấy đứa “trẻ trâu” lấy hộp sọ tôi làm banh đá cũng được.
Ban ngày ai chơi giỡn gì tôi
Thì đến tối tôi đến tìm bạn giỡn chơi lại vậy~
Vui là chính.
Mọi người nhìn lại mình đi, chết rồi cũng thêu thành nắm tro, một nấm mồ trong nghĩa trang, gặp phải đám con cháu không ra gì không người chăm nom mồ mả mọc đầy cỏ.
Tôi ở đây ngày ngày chơi với đám trẻ hậu bối, còn có thể bồi dưỡng thêm kiến thức.
Bất kể là cử nhân, thạc sĩ hay tiến sĩ đều phải khom lưng cúi đầu, dâng hoa kính cẩn quy củ với tôi, còn phải gọi tôi một tiếng “Thầy”, còn gì nở mày nở mặt hơn được nữa?
Nằm trên bàn giải phẫu, đám hậu bối nhìn thân thể trần như nhộng của tôi với khuôn mặt trang trọng nghiêm túc.
Chắc trong lòng đang lẩm bẩm,
Haiz, lão trọc đầu này còn có cả hình xăm nữa cơ! Để một hồi ngó coi ổng xăm cái gì.
Hử! Tâm sáng như gương! Ông lão già đầu này vậy mà “trẻ trâu” ghê!
Chết cũng chết ngầu như vậy.
Vì vậy, nếu có một ngày nào đó trong tương lại, có một bác sĩ nhậu với bạn mà khoe khoang rằng vào những năm tháng học đại học của mình anh ta đã từng giải phẫu cho một thi thể nam có hình xăm “Tâm sáng như gương” trên đùi.
Bạn chắc chắn có thể tin tưởng mấy lời khoác lác của hắn
Vì thi thể đó chính là tôi.


Hãy chia sẻ bài viết [ZHIHU ASK] Nếu tôi hiến tặng thân thể của tôi cho Y học, sau khi sử dụng sẽ được hỏa thiêu hay bị vứt vào thùng rác?Người dịch: Pooh| Bài dịch thuộc qu, khi bạn chia sẻ, bạn đã cung cấp 1 kiến thức nhỏ về cuộc sống, bổ ích cho nhiều người biết hơn!
Nguồn: https://www.facebook.com/groups/245234876341228/permalink/808894276641949